Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 148

Ngày cưới ngày một đến gần, Lục Trường Dao cũng tìm được niềm vui lớn nhất ở Tiên Lộ Cốc, cả ngày ngâm mình bên chỗ Dương Tầm Chu vui quên lối về, suýt nữa thì quên mất mình đang ở trong "ổ sói" mà trước kia vẫn hằng tưởng tượng.

Vì vậy lúc ra ngoài nhìn thấy Nhan Hoài Hi, nàng còn bị dọa cho giật mình. Một mặt là vì gương mặt kia từng để lại cho nàng không ít ám ảnh tâm lý, mặt khác là vì sắc mặt của đối phương trông thật sự không ổn.

"Ngươi... không sao chứ? Sắc mặt sao trông khó coi thế, xảy ra chuyện gì à?" Lục Trường Dao dè dặt hỏi.

Người trước đó còn rạng rỡ nay lại toát ra một cảm giác uể oải khó nói thành lời, cũng không biết trong khoảng thời gian này nàng đã trải qua chuyện gì.

Nhan Hoài Hi liếc nàng một cái, sau đó thở dài.

"Không sao."

Chỉ là bị phạt thôi.

Chuyện này tất nhiên không thể nói ra. Trước mặt Dư Doanh Hạ thì không vấn đề gì, nhưng trước người ngoài, Nhan Hoài Hi vẫn cần giữ mặt mũi.

Lục Trường Dao vẫn khá quan tâm đến hai người họ. Những năm qua tuy mỗi lần đối mặt với Nhan Hoài Hi nàng đều giật mình thon thót, nhưng khi Phương Nguyệt Đồng và Tư Kính Lan định lợi dụng câu chuyện của thuyết thư để giúp Nhan Hoài Hi rửa sạch vết nhơ trên người, nàng vẫn rất hào phóng nhường địa điểm và nhân lực cho họ. Phải biết rằng danh tiếng của Nhan Hoài Hi cực kỳ tệ, chỉ cần sơ suất một chút là có thể liên lụy bản thân dính đầy mùi tanh, vậy mà Lục Trường Dao vẫn giúp đỡ chuyện này.

Thế nên khi Nhan Hoài Hi tiếp tục bước đi về phía trước, nàng có chút lo lắng nói: "Hôn sự của hai người sắp đến nơi rồi, không thể xảy ra mâu thuẫn gì đâu. Có chuyện gì thì phải nói ra sớm."

Lục Trường Dao cảm thấy mình đọc nhiều sách như vậy cũng có thể tự ngộ ra chút chuyện giữa các đạo lữ. Bộ dạng của Nhan Hoài Hi rõ ràng là đã nảy sinh một chút vấn đề với đạo lữ nhà mình.

"Tính tình của ngươi cũng phải sửa lại đi, nếu không có ngày đạo lữ bỏ ngươi, đến lúc đó có hối hận cũng chỉ biết kêu gào thôi!" Lục Trường Dao đột nhiên ôm đầu ngồi xổm xuống, vừa rồi có một trận gió thổi tới, trong gió kẹp theo mấy viên đá nhỏ nện thẳng vào trán nàng.

"Giữa ta và phu nhân không hề có mâu thuẫn, đừng có nói nhảm. Ta chỉ là ngủ không ngon mà thôi." Nhan Hoài Hi không thể nghe những lời xui xẻo như vậy.

Lục Trường Dao bĩu môi: "Ngủ không ngon? Ai mà tin được chứ, coi người khác là đồ ngốc à? Tu sĩ Luyện Hư Hợp Đạo nhà ai còn phải ngủ? Dù ngươi có mở mắt mấy chục năm liền cũng chưa chắc đã thấy buồn ngủ đâu."

Người này không giải thích thì còn đỡ, vừa giải thích lại càng có cảm giác càng che càng lộ.

"Ngươi không hiểu đâu." Nhan Hoài Hi nhìn nàng bằng ánh mắt có phần thương hại.

"Đợi sau này ngươi có đạo lữ rồi sẽ hiểu lời ta nói hôm nay có ý gì... Đó là nếu như ngươi thật sự có thể có đạo lữ." Dù sao thì vị này cũng khiến Dương Tầm Chu không hề có chút hứng thú nào, tương lai nghĩ đến thôi đã thấy có phần cô quạnh.

Vị chưởng quầy kia trước khi các nàng xuất phát đã dặn đi dặn lại rất kỹ, vì vậy Nhan Hoài Hi cũng nói qua với Dương Tầm Chu một tiếng: những gì cho Lục Trường Dao xem đều là bản đã bị cắt xén, cho nên nàng vốn cũng không trông mong Lục Trường Dao lúc này có thể hiểu được lời mình nói là có ý gì.

Chuyện nàng ngủ không ngon phải truy ngược lại mấy ngày trước. Khi đến chỗ Giang Lê tái khám, tuy nàng đã cố tình lấp l**m cho qua nhưng Doanh Hạ đã biết rõ nàng thường dùng những tiểu thủ đoạn gì, nên đã sớm đe dọa Giang Lê trước.

Trong lòng Giang Lê hiểu rất rõ: lúc này nếu làm theo lời chủ thượng, sau này phu nhân truy cứu thì chủ thượng chắc chắn sẽ không đứng về phía nàng; nhưng nếu làm ngược lại, sau này dù chủ thượng có muốn gây khó dễ, nàng chỉ cần trốn ra sau lưng phu nhân là xong.

Nhan Hoài Hi hiện giờ khỏe mạnh, thân thể cường tráng, Giang Lê cảm thấy dù mình có bịa chuyện thì Dư Doanh Hạ cũng chưa chắc đã tin, vậy nên dứt khoát nói thẳng sự thật.

Vết thương của Nhan Hoài Hi đã hoàn toàn hồi phục, trong mắt Dư Doanh Hạ điều đó đồng nghĩa với việc có thể "tùy ý giày vò", thế là lại cùng nàng chơi mấy đêm liền những "trò chơi" y hệt nhau.

Nhan Hoài Hi vừa nghĩ tới mấy ngày nay đã không khỏi thở dài. Trước đó Doanh Hạ có thuận miệng nhắc tới, nói cái "trò chơi" ấy gọi là gì đó cấm chế, mỗi lần đều đúng vào lúc then chốt lại đẩy nàng ra. Một quy trình trêu đùa như vậy lặp đi lặp lại, sắc mặt nàng không thành ra thế này mới là lạ.

"Ta, ta..." Lục Trường Dao bị chọc trúng chỗ đau, đến muốn cãi lại cũng không tìm được từ. Sao có thể chứ? Nàng muốn tiền có tiền, muốn dung mạo có dung mạo, tính cách lại tốt, thiên phú cũng không kém. Nhan Hoài Hi còn tìm được đạo lữ, tương lai của nàng sao có thể không có nhân duyên? Vị Dương tiền bối kia cũng đã nói rồi, chuyện này chưa chắc đã chính xác, có lẽ chỉ là nhân duyên của nàng đến muộn, tiền bối ấy chưa nhìn thấy mà thôi! Đúng, nhất định là vậy.

Tự an ủi xong, Lục Trường Dao ngẩng đầu lên thì thấy Nhan Hoài Hi tiếp tục đi về phía trước, hướng đó hình như là... vườn rau?

Trong cốc có một thuộc hạ của Nhan Hoài Hi khai khẩn được một vùng linh điền rất lớn. Ban đầu phần lớn linh điền dùng để trồng linh dược, sau này trong cốc có thêm đám trẻ con, thuộc hạ của nàng liền cố ý để trống một phần đất để trồng linh cốc linh sơ, lại còn trồng thêm cây ăn quả trên núi, chuyên cung cấp cho nhà ăn nhỏ của bọn trẻ.

Điều khiến Lục Trường Dao không ngờ tới là, Nhan Hoài Hi vậy mà lại đi vào vườn rau hái dưa hái củ.

Việc chấp nhận rằng Nhan Hoài Hi thực ra không phải là kẻ hung thần ác sát đã đủ khó đối với nàng rồi, vậy mà chỉ quay người một cái, Nhan Hoài Hi lại lộ ra dáng vẻ hiền hòa nhiễm đầy khói lửa nhân gian. Lục Trường Dao gần như cho rằng mình đang nằm mơ.

"Ngươi định đi nấu cơm à?" Lục Trường Dao khó tin hỏi.

"Thế nào, ngươi muốn nếm thử tay nghề của ta không?" Nhan Hoài Hi cũng không ngại có thêm một người giúp mình "thử độc".

"Không không không!" Lục Trường Dao vội vàng xua tay. Không phải nàng nghi ngờ tay nghề của đối phương, mà chỉ đơn giản là sợ mình ngồi ăn chung một bàn với đối phương sẽ đau dạ dày.

"Nhất định là ngươi làm cho đạo lữ của mình rồi. Hai người cứ ăn ngon nói chuyện vui đi, ta không quấy rầy nữa. Hôn lễ sắp đến rồi, hai người đừng có mâu thuẫn gì, có chuyện thì nói cho rõ ràng. Ta đi trước đây." Lục Trường Dao lúc rời đi còn ngoái đầu lại mấy lần, vẻ mặt vẫn như gặp quỷ.

Nhan Hoài Hi khẽ phẩy tay áo, một hòn đá lăn tới bên chân Lục Trường Dao. Người vừa đi vừa ngoái đầu suýt nữa thì vấp phải, từ lúc đó về sau nàng cũng không dám đi đường mà không nhìn đường nữa.

Không có ai tới xem náo nhiệt, Nhan Hoài Hi chọn xong một ít rau thì quay về. Tay nghề nấu nướng của nàng vẫn đáng lo như cũ, trong khoảng thời gian này chỉ miễn cưỡng học được vài món đơn giản nhất. Nàng muốn dỗ Doanh Hạ, hy vọng lần này nhà bếp có thể "kiên cường" một chút, đừng có nổ tung.

May mà mọi thứ đều thuận lợi, nhà bếp cũng kiên cường không nổ. Nhan Hoài Hi khá là bất ngờ, cảm thấy tay nghề của mình hẳn đã vượt qua a nương rồi.

Dư Doanh Hạ thì có phần kinh ngạc. Nếu không chắc rằng trong thời gian này không có ai vào viện của các nàng, e rằng nàng đã tưởng cả bàn thức ăn này là do người khác nấu giúp Nhan Hoài Hi rồi.

Hơn nữa nàng nếm thử hương vị, tuy không thể gọi là ngon, nhưng cũng đạt mức bình thường. Không khét, không cháy, không cho quá nhiều muối, càng không có chuyện trộn lẫn đường với muối!

Lại thêm hiệu ứng "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi", vị giác của Dư Doanh Hạ cũng tự động gắn thêm một lớp filter thật dày, nên đánh giá đưa ra là: "Rất ngon!"

Ánh mắt Dư Doanh Hạ sáng lấp lánh, lời khen cũng hoàn toàn xuất phát từ chân tâm. Được khen như vậy, ngay cả Nhan Hoài Hi cũng nảy sinh chút hiểu lầm về bản thân, chẳng lẽ tay nghề của mình thật sự tiến bộ vượt bậc rồi?

Nhan Hoài Hi nếm thử một miếng, vẻ không thể tin trong mắt lập tức tan biến, "Cũng bình thường thôi mà, còn xa mới bằng nàng."

"Ai nói chứ?" Dư Doanh Hạ cong cong đôi mày, không hề keo kiệt sự khen ngợi và thiên vị của mình. "Ta rất thích."

Nhan Hoài Hi đặt đũa xuống. Dù món ăn mình nấu không xảy ra kỳ tích gì, nhưng thái độ của Doanh Hạ rõ ràng đã mềm mại hơn nhiều. Nàng tranh thủ thời cơ, ghé sát bên người kia nói: "Vậy đừng giận nữa được không? Ta biết sai rồi~"

Dư Doanh Hạ đưa tay trái ra véo má nàng rồi xoa xoa. Nhìn từ góc độ này, nàng trông như một con mèo lớn cực kỳ ngoan ngoãn, chỉ tiếc rằng chỉ có Dư Doanh Hạ mới biết trong bụng con mèo này giấu bao nhiêu tâm địa xấu xa.

Chỉ là nàng cũng không hẳn là giận, chỉ có chút bất đắc dĩ. Khi đó thương thế của Nhan Hoài Hi còn chưa biết đã khỏi hẳn hay chưa, sao có thể chơi đùa bừa bãi như vậy? Có điều sau lần này, có lẽ Nhan Hoài Hi hẳn sẽ khắc cốt ghi tâm mấy ngày vừa qua.

"Chỉ thế này thôi thì vẫn chưa đủ." Dư Doanh Hạ cố ý trêu nàng.

Nhan Hoài Hi cũng không nản chí, lời Doanh Hạ nói rõ ràng vẫn còn chỗ xoay chuyển.

"Trừ khi..." Dư Doanh Hạ nhìn về phía cây cổ cầm được đặt ở xa như vật trang trí. Thứ Nhan Hoài Hi bày trong phòng đều không phải phàm vật, cây cổ cầm này cũng là một linh khí.

"Trừ khi nàng dạy ta một khúc cổ cầm."

Lời nàng vừa dứt, trong phòng bỗng yên lặng trong chớp mắt, sau đó thân đàn khẽ rung lên, phát ra một tiếng ong ong mơ hồ.

Cả hai đều không chú ý tới động tĩnh bên kia. Nhan Hoài Hi đang trầm tư xem mình cần bao lâu mới có thể dạy được Dư Doanh Hạ, ngay cả nàng còn có thể làm ra một bàn đồ ăn tạm chấp nhận được, Doanh Hạ hẳn không đến mức ngay cả một khúc nhạc cũng không học nổi chứ?

"Beng!" Không ai trong hai người các nàng ngờ được rằng, ngay trong khoảng lặng đó, một dây đàn trên cây cổ cầm đột nhiên bật đứt.

Dư Doanh Hạ trước tiên có chút kinh ngạc, sau đó nàng từ trên cây đàn ấy cảm nhận được sự ghét bỏ nồng đậm. Dù bản thân nàng cũng chỉ là đùa giỡn, nhưng không ngờ lại gặp phải sự phản kháng kịch liệt đến vậy.

Trước đó nàng chỉ tò mò gảy thử cây cổ cầm này một chút khi Hoài Hi ra ngoài. Nàng biết mình đàn thật sự rất khó nghe, nhưng cũng đâu đến mức phải đứt dây để tỏ rõ lập trường chứ?

"Hoài Hi, đàn của nàng ghét bỏ ta kìa..."

"Nó không có đâu, vừa rồi chỉ là lâu ngày không tu sửa thôi, quay đầu ta sửa lại là được." Nhan Hoài Hi lập tức phất tay một cái, thu cây đàn lại ngay, đề phòng nó đứt thêm dây nữa, như vậy thì nàng thật sự khó mà dỗ cho nổi!

"Cây đàn này không được, chúng ta đổi cái khác để học." Nhan Hoài Hi nói rồi liền lấy ra bản mệnh pháp khí của mình.

Dư Doanh Hạ đã sớm quen với việc bản thân ngũ âm không đủ, thiên phú âm nhạc có thể nói rơi xuống mức âm vô cực. Chỉ là lần đầu tiên bị nhạc khí ghét bỏ một cách rõ ràng như vậy, nàng thở dài mấy hơi trong lòng rồi cũng bình tĩnh lại. Nhưng khi thấy Nhan Hoài Hi lấy cả bản mệnh pháp khí ra, nàng vội vàng giữ tay đối phương lại.

"Ta chỉ nói đùa thôi, không thật sự muốn học. Được rồi được rồi, ta không giận nữa, nàng mau cất nó đi." Không thể dùng bản mệnh pháp khí để để quậy được đâu! Lỡ mà đứt một dây Nhan Hoài Hi sẽ phải chịu phản phệ cực lớn. Dư Doanh Hạ sợ mình nói chậm một bước, cây đàn này cũng sẽ đứt dây để tỏ rõ thái độ theo luôn mất!

"Thật sự không giận nữa sao?" Nhan Hoài Hi do dự một chút rồi mới thu bản mệnh pháp khí lại.

"Thật sự không giận nữa rồi!" Dư Doanh Hạ vô cùng khẳng định, còn lặp lại thêm một lần nữa.

Bản mệnh pháp khí của Nhan Hoài Hi từ lâu đã thai nghén ra khí linh, Dư Doanh Hạ có thể cảm nhận rất rõ ràng trên người nó tỏa ra một cảm xúc thở phào nhẹ nhõm.

Dư Doanh Hạ có cảm giác bất đắc dĩ đến cực điểm rồi lại bị chính mình chọc cười. Xem ra "ác danh" của nàng đã sớm truyền khắp trong đám nhạc khí của Nhan Hoài Hi rồi thì phải?

Lời tác giả:

Đến đây thì chính văn sắp kết thúc rồi, sau đó sẽ có phiên ngoại về hiện đại.

Bình Luận (0)
Comment