"Khụ, cái đó... quà mừng thì ta sẽ chuẩn bị, còn có đi hay không thì phải xem ta có rảnh không đã." Ánh mắt của Lục Trường Dao mang theo vài phần tò mò dừng lại trên người Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ nhận ra ánh nhìn từ cách đó không xa liền quay đầu lại, mỉm cười thân thiện với nàng. Cũng không biết trước đó Hoài Hi đã làm gì mà dọa cô nương người ta thành ra thế này.
"Ngươi cứ yên tâm mà đi, ta sẽ nói trước với nàng ấy, nàng ấy không dám bắt nạt ngươi đâu."
Lục Trường Dao vừa định cứng miệng biện giải rằng mình đâu có sợ Nhan Hoài Hi bắt nạt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn thò đầu ra từ sau lưng chưởng quầy.
"Thật không?"
Nhan Hoài Hi khẽ nheo mắt, trong thần sắc lộ ra vài phần uy h**p, nào ngờ một bàn tay lại che lên mắt nàng.
"Đương nhiên." Dư Doanh Hạ vừa gật gật đầu vừa che tầm nhìn của Nhan Hoài Hi.
Lục Trường Dao cảm thấy mình dường như đã nắm được điểm yếu của Nhan Hoài Hi rồi, lập tức ưỡn thẳng lưng: "Vậy thì ta nhất định sẽ đến góp vui! Ta nhìn một cái là thấy đạo hữu với ta có duyên rồi! Đến lúc đó ta nhất định sẽ chuẩn bị lễ mừng thật phong phú! Vừa hay dạo này ta mới nhận được một khoản bồi thường không nhỏ..."
"Bồi thường?"
"Trước kia vì một hiểu lầm, vị công chúa Long Cung kia đã đập phá cửa tiệm của ta. Sau đó nàng ấy phát hiện mình nhầm lẫn thì bồi thường cho ta một khoản tiền rất lớn, vượt xa giá trị cái tiệm đó luôn. Không hổ là điện hạ Long Cung, nói đến tài lực thì ta chỉ phục mỗi Long Cung." Lục Trường Dao đơn giản kể lại trải nghiệm trước đó của mình.
"Cũng chẳng biết là ai đắc tội với vị công chúa Long Cung kia nữa, nghe nói là vì một cuốn sách thì phải, hình như tên là "Long Cung Bí Sự". Rất nhiều người nói là hay lắm, ta cũng muốn lén mua một quyển về xem thử nhưng chưởng quầy nhà ta cứ không cho." Lục Trường Dao oán giận liếc nhìn chưởng quầy bên cạnh.
Nếu không phải người này đang nắm thóp nàng, nàng đã sớm lén đi mua rồi. Trước đó, cuốn thoại bản này từng cực kỳ thịnh hành trong nhóm bằng hữu của nàng, nhưng nàng chỉ lén liếc qua được một lần. Tranh vẽ trong sách vô cùng đẹp mắt, tiếc rằng khi nàng còn muốn xem kỹ hơn thì bằng hữu đã cất sách đi mất. Nghe nói cũng bởi vì vị chưởng quầy nhà nàng dường như có khả năng tiên tri, đã sớm nhắc nhở bọn họ từ trước.
Dư Doanh Hạ có chút lúng túng khẽ ho một tiếng, hiếm khi không tiếp lời. Chỉ đến khi thấy Nhan Hoài Hi lén cười, nàng mới véo nhẹ vào phần thịt mềm nơi eo nàng ấy một cái.
【Chuyện tối qua ta còn chưa tính sổ với nàng đâu, còn dám cười lén à?】Dư Doanh Hạ dùng truyền âm nói nhỏ với nàng.
Nhan Hoài Hi lập tức dùng đôi mắt hồ ly vô tội tỏ vẻ mình đã biết sai rồi, 【Nhưng rõ ràng là Doanh Hạ cũng rất thích mà.】
Dù là truyền âm nhưng giữa chốn đông người thế này, mặt Dư Doanh Hạ vẫn đỏ bừng lên. Chén đào hoa lộ kèm linh mật tối qua khiến người ta hơi lâng lâng, nói say thì cũng không hẳn. Nàng nhớ rất rõ từng chi tiết đã xảy ra tối qua, chỉ là khi ấy nàng to gan hơn hẳn ngày thường.
【Để lát nữa ta sẽ tính sổ với nàng.】Quả nhiên biết ngay người này dẫn mình ra ngoài tuyệt đối không có ý tốt, mình đúng là không nên tin rằng nàng ấy có thể an phận cho được.
Thế mà hễ mình nghiêm túc hơn một chút, người này lại cố tình giả bộ ốm yếu. Đợi quay về rồi, chờ đại phu xác nhận thương thế của nàng ấy đã hoàn toàn khỏi hẳn, mình sẽ từ từ tính cả sổ một lượt với nàng!
"Long Cung Bí Sự ư? Ta hình như đã thấy cái tên này ở đâu rồi thì phải..." Phương Nguyệt Đồng cẩn thận nghĩ lại, dường như nàng từng trông thấy trên bàn của Dương Tầm Chu.
"Đại tiểu thư ngươi cũng đừng xem." Tư Kính Lan đẩy đĩa bánh ngọt trước mặt về phía Phương Nguyệt Đồng, định dùng đồ ăn để dời sự chú ý của nàng. Trong lòng Tư Kính Lan mơ hồ có một suy đoán về mấy quyển sách đó, hai vị bên cạnh hẳn là không mong Phương Nguyệt Đồng tiếp xúc với những thứ ấy.
Lục Trường Dao vừa nghe Tư Kính Lan nói vậy liền lập tức ném cho Phương Nguyệt Đồng một ánh mắt đồng bệnh tương liên, lúc trước chưởng quầy nhà nàng cũng nói y chang như thế. Lục Trường Dao còn tưởng Phương Nguyệt Đồng sẽ giống mình ngày trước, tỏ ra bất mãn, nào ngờ vị này lại thật sự nghe lời, gật đầu đáp: "Được."
Ngoan ngoãn nghe lời như vậy sao? Ngươi cũng nên lộ ra chút tính khí của mình đi chứ!
Sau đó Phương Nguyệt Đồng quả thật hơi nhíu mày một chút, nhưng lời nàng nói ra lại là: "Kính Lan, có thể đừng gọi ta là đại tiểu thư nữa được không? Gọi như trước kia là sư tỷ cũng được, dù sao thì... đừng gọi xa cách như vậy."
Nhan Hoài Hi liếc sang nhìn một cái. Tư Kính Lan ngoan ngoãn đến mức chẳng dám trêu nàng, còn cố ý giữ dáng vẻ cung kính.
Lục Trường Dao cảm giác như mình vừa nhìn thấy một con yêu thú họ chó đang cụp tai rũ đuôi.
Nàng thở dài một tiếng, còn tưởng tìm được tri kỷ, kết quả người ta căn bản chẳng để tâm, trái lại còn nghe lời vị cô nương kia răm rắp... Lạ thật.
Lục Trường Dao chăm chú nhìn Phương Nguyệt Đồng hồi lâu, chẳng lẽ trong số tất cả những người có mặt, chỉ có mình nàng là vẫn cô đơn lẻ bóng thôi sao?
Đại tiểu thư đột nhiên nhận ra vấn đề này liền cảm thấy mình ở nơi này dường như có chút lạc lõng với tất cả mọi người. Thôi thôi, không chấp nhặt với các nàng nữa. Nàng vừa có tiền vừa có sắc, tính tình lại tốt, sớm muộn gì cũng sẽ tìm được chính duyên thuộc về mình!
"Nhân tiện nói luôn, ta vẫn chưa biết hiện giờ các ngươi ở đâu. Ta xem qua thời gian hôn lễ ghi trên thiệp mời rồi, ngày cũng khá gần, đến lúc đó ta đi cùng các ngươi nhé." Lục Trường Dao từng chút từng chút nhích lại gần bên cạnh Dư Doanh Hạ. Quả nhiên đứng ở vị trí này là an toàn nhất, dù Nhan Hoài Hi có muốn dùng hạt dưa ném nàng đi nữa cũng không thể vượt qua được đạo lữ của nàng ấy.
Nhan Hoài Hi cảm thấy người này có ý khiêu khích mình, đối phương còn cố tình ở bên kia kéo tay áo của Doanh Hạ làm nũng!
"Được, vậy ta với nàng ấy đi sắm sửa vài thứ trước, trước khi xuất phát sẽ gọi ngươi." Trước khi con mèo kia kịp xù lông, Dư Doanh Hạ vừa đáp ứng Lục Trường Dao, vừa kéo Nhan Hoài Hi rời đi.
"Nàng nhìn xem, cô nương người ta bị nàng dọa thành ra thế nào rồi kìa, đừng bắt nạt người ta nữa. Mau mua cho đủ những thứ cần dùng cho hôn lễ rồi về thôi. Giờ ta đi ngoài đường, hễ thấy yêu tộc của hải vực là lại cảm thấy chột dạ." Dư Doanh Hạ thở dài trong lòng. Nhờ phúc của Dương Tầm Chu, nàng cuối cùng cũng có cảm giác sống lén lút, rón rén như làm chuyện mờ ám.
"Được được được, mua xong đồ là về ngay. Nàng cũng đừng quá lo lắng bên phía Long Cung, tin tức bên ngoài nói với ta rằng vị công chúa kia sở dĩ tức giận đến vậy, suy cho cùng là vì đánh nhau với đối thủ một mất một còn rồi thua trận. Qua một thời gian nữa là ổn thôi. Dù sao thì những nhân vật dưới ngòi bút của Dương Tầm Chu rốt cuộc cũng sẽ có một đoạn tình duyên, có tệ đến mấy thì còn tệ hơn được câu chuyện của hai chúng ta sao?" Nhan Hoài Hi vừa nghĩ đến bản sơ thảo của quyển thoại bản kia liền cảm thấy buồn bực.
"Cuối cùng nàng ấy chẳng phải cũng đã sửa lại rồi sao? Đừng để trong lòng nữa, mọi chuyện xảy ra trong câu chuyện đó đã không còn liên quan gì đến chúng ta... nhưng nàng tuyệt đối không được phát triển giống cái người trong sách đó, phải lấy đó làm gương!" Dư Doanh Hạ chỉ cần nghĩ đến hướng phát triển của câu chuyện kia thôi đã thấy sống lưng lạnh toát.
"Ta nào có nỡ, rõ ràng là Dương Tầm Chu tùy tiện suy đoán tính cách của ta rồi viết ra thứ đó." Nhan Hoài Hi khẽ hừ một tiếng. Lúc đi ngang qua một tiệm rèn, nàng kéo Dư Doanh Hạ bước vào. Lần hôn lễ trước vừa gấp gáp lại vướng đầy cách trở và hiểu lầm, nàng đành giao việc chuẩn bị vật dụng hôn lễ cho Đằng Nguyệt Lam. Hiện tại nàng muốn tự tay sắp đặt từng chi tiết một, huống hồ trước đó lễ khí đã xảy ra vấn đề lớn như vậy, lần này càng phải làm lại toàn bộ.
Nhờ có sự hậu thuẫn của số linh thạch dư dả, các nàng rất nhanh đã lấy được những thứ mình cần. Chuẩn bị xong toàn bộ vật dụng cho hôn lễ, các nàng liền lên đường, mang theo Lục Trường Dao trở về Tiên Lộ Cốc.
Có lẽ thấy dọc đường Nhan Hoài Hi quả thực không đáng sợ như lời đồn, lá gan của Lục Trường Dao cũng lớn dần lên. Suốt quãng đường nàng ngồi trò chuyện cùng Dư Doanh Hạ, đặc biệt tò mò không biết Dư Doanh Hạ đã "phải lòng" Nhan Hoài Hi bằng cách nào, lại còn không ít lần đem những "chiến tích huy hoàng" trước kia của Nhan Hoài Hi ra chia sẻ với Dư Doanh Hạ.
"Ngươi không biết trước kia nàng ta tàn bạo đến mức nào đâu. Đang đàm phán tử tế mà biến luôn thành hiện trường giết người. Dù phía bên kia đúng là tham lam quá đáng, nhưng ra tay cũng nhanh quá rồi, chẳng cho ta chút thời gian chuẩn bị tâm lý nào, hại ta đứng bên cạnh mà run chân không đứng nổi!" Lục Trường Dao kể lại những trải nghiệm khi làm ăn trước đây. Nhớ đến cảnh người kia mỉm cười tựa lưng vào ghế, huyết sắc trong đáy mắt đậm đặc chẳng kém gì vệt máu trên mặt đất, nàng không nhịn được rùng mình một cái.
"Ta mà không giết bọn họ, ngày đó ngươi căn bản không bước ra khỏi cánh cửa kia được. Toàn là thứ chẳng ra gì, giết rồi còn coi như tích thêm công đức." Nhan Hoài Hi nhớ rất rõ vụ làm ăn ấy, đối phương vốn định không bỏ ra một xu chi phí nào, trực tiếp nuốt trọn cả hai thế lực. Không giết thì chẳng lẽ giữ lại ăn Tết, coi như heo nuôi năm mới?
Cuối cùng Nhan Hoài Hi còn đánh giá Lục Trường Dao một câu: "Đần."
Lục Trường Dao lập tức xù lông như nhím. Đáng tiếc vừa dựng gai lên, nàng đã kịp nhận ra mình đánh không lại đối phương, thế là rất thuần thục lắc lư tay áo của Dư Doanh Hạ: "Ngươi xem kìa, nàng ấy mắng ta!"
Dư Doanh Hạ lập tức an ủi nàng, khen nàng không hề ngốc chút nào.
Nụ cười trên mặt Nhan Hoài Hi càng lúc càng sâu, cũng càng lúc càng dọa người. Chỉ là có Dư Doanh Hạ che phía trước, Lục Trường Dao không hề phát hiện ra.
Sau khi Dư Doanh Hạ trở về cốc, việc đầu tiên nàng làm là tìm Dương Tầm Chu người đang bế quan viết sách mới, rồi mang theo vài phần ai oán nhắc đến chuyện ở Huyền Linh Thành.
"May mà ta không đi mua đồ cùng các ngươi!" Dương Tầm Chu thở phào nhẹ nhõm. Sau này nàng tuyệt đối không đến Huyền Linh Thành nữa, cũng không bén mảng tới những nơi gần hải vực, để khỏi chạm mặt vị công chúa kia. Thế nhưng Dương Tầm Chu nhìn họa sư nhà mình dường như có ý muốn rút lui, trong lòng lập tức kêu thầm không ổn.
Đây chính là họa sư duy nhất hiểu được nàng đó! Dương Tầm Chu đang nghĩ thế nào cũng phải khuyên người ở lại, thì bỗng phát hiện không xa có một đôi mắt tò mò đang chớp chớp nhìn sang.
"Khụ, vị kia là...?" Dương Tầm Chu khẽ ho một tiếng, trước mặt người lạ nàng vẫn phải giữ chút hình tượng.
Ngay sau đó, từ phía sau cô nương xa lạ kia bước ra một bóng đỏ quen thuộc. Nhan Hoài Hi dẫn người tới, hỏi: "Ngươi nhìn nàng ấy xem, có chuyện gì để viết không?"
Cách hỏi này đúng là kỳ lạ. Dương Tầm Chu cẩn thận đánh giá cô nương đó từ trên xuống dưới, rồi còn đưa tay chọc chọc vào Mệnh Thư đang im lìm không chút phản ứng. Chọc mấy lần vẫn không có hồi đáp, nàng liền cụt hứng lắc đầu nói: "Không có."
Nhan Hoài Hi bỗng "phì" một tiếng bật cười, sau đó bị Dư Doanh Hạ nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay.
"Chuyện gì cơ?" Lục Trường Dao tuy không biết hai người họ đang nói gì, nhưng tiếng cười vừa rồi của Nhan Hoài Hi tuyệt đối không phải điềm lành!
"Không có gì, chỉ là ngươi bị Nguyệt Lão khéo léo từ chối thôi, nói không chừng vô tình đạo lại hợp với ngươi hơn." Nhan Hoài Hi hắng giọng.
"Cũng chưa chắc đâu, lỡ một ngày nào đó xuất hiện kỳ tích thì sao." Dương Tầm Chu vẫn chừa cho nàng chút hy vọng.
"Hóa ra nhân duyên của nàng đều phải gắn với kỳ tích." Câu này nói ra nghe như tẩm độc.
"...Cô nương này đắc tội với ngươi rồi à?" Dương Tầm Chu liếc mắt là nhìn ra mấu chốt.
"Không có mà." Vì đạo lữ đang đứng bên cạnh, nên Nhan Hoài Hi cười vô cùng vô hại.
"Thế nào gọi là nhân duyên của ta phải tính bằng kỳ tích?" Trong lòng Lục Trường Dao dâng lên một dự cảm chẳng lành. Chẳng lẽ Nhan Hoài Hi như vậy còn tìm được đạo lữ, mà mình thì không?
"Để nàng ấy giải thích cho ngươi đi. À đúng rồi, chẳng phải ngươi rất muốn xem mấy cuốn sách đó sao? Vị này chính là người viết sách, có gì thắc mắc ngươi cứ hỏi nàng ấy." Nhan Hoài Hi đẩy Lục Trường Dao tới trước mặt Dương Tầm Chu.
Thế là xong, tiếp theo hai người này đừng hòng tranh Doanh Hạ với nàng!
Trời đất... sao người này lại tự dưng lộ thân phận của mình ra thế? Cô nương này có đáng tin không? Dương Tầm Chu còn chưa kịp gọi nàng lại hỏi, thì Nhan Hoài Hi đã ôm người biến mất ngay tại chỗ.
Trong Tiên Lộ Cốc, việc trang hoàng cho hôn lễ lại một lần nữa bắt đầu. Phần lớn các nơi đều treo đầy đồ trang trí hỷ sự, chỉ cần đi trên đường thôi cũng đã cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt.
"Cứ để người ta ở chỗ Dương tỷ tỷ như vậy có ổn không?" Dư Doanh Hạ vốn đã hứa sẽ dẫn Lục Trường Dao đi dạo Tiên Lộ Cốc một vòng.
"Có gì không ổn chứ? Chỉ cần không ở cạnh ta, nàng ấy ở đâu cũng vui, huống chi còn là bên cạnh Dương Tầm Chu. Ngoài kia bao nhiêu người đọc sách còn phải lén lút, mơ cũng chẳng dám nghĩ tới đãi ngộ như nàng ấy, mỗi ngày đều được xem nội dung mới nhất đầu tiên. Ta sợ qua hai ngày nữa nàng ấy còn chẳng muốn về nhà." Nhan Hoài Hi cảm thấy có lẽ vì sắp thành hôn nên tâm trạng nàng rất tốt, không những không đánh Lục Trường Dao, mà còn giúp nàng ấy tìm được một chỗ tụ hội không tệ.
"Cũng đúng, nàng ấy ở cạnh chúng ta vẫn luôn có chút gò bó, chẳng phải là vì trước kia nàng quá hung dữ sao." Dư Doanh Hạ nắm tay nàng, mười ngón đan vào nhau, như vô tình lại cố ý dẫn Nhan Hoài Hi đi về một hướng nào đó.
"Chỗ này... phía trước chẳng phải là dược đường sao?" Nhan Hoài Hi chợt nhận ra điểm cuối con đường này chính là dược đường mà nàng không muốn thấy nhất, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
"Đúng rồi, chính là dược đường đó. Nàng quên rồi sao? Đến ngày tái khám rồi mà." Vốn dĩ đã sớm nên đi kiểm tra, chỉ vì Nhan Hoài Hi nói muốn đi mua đồ trước nên mới kéo tới bây giờ. Nụ cười của Dư Doanh Hạ vẫn ôn hòa như cũ, nhưng Nhan Hoài Hi đã bắt đầu muốn rút lui.
"Doanh Hạ~" Nhan Hoài Hi định dùng chiêu làm nũng để khiến Dư Doanh Hạ mềm lòng, tiếc là lần này không có tác dụng.
"Đợi đại phu nói thương thế của nàng đã hoàn toàn khỏi hẳn, chúng ta sẽ tính sổ chuyện đêm đó." Dư Doanh Hạ ghé sát tai nàng, nhẹ giọng nói.
"Tính sổ thế nào?" Trong mắt Nhan Hoài Hi lóe lên một tia mong chờ.
"Chắc chắn không phải kiểu ban thưởng cho nàng đâu." Dư Doanh Hạ cười lạnh một tiếng, dập tắt hoàn toàn những tưởng tượng không thực tế của Nhan Hoài Hi.