Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 149

Nhan Hoài Hi thử thương lượng với đám nhạc cụ một phen, nói rằng chỉ cho đạo lữ của mình thử một chút thôi thì cũng chẳng hỏng gì, chỉ cần dỗ cho Doanh Hạ vui lên, nàng sẽ dùng vật liệu cao cấp hơn để rèn lại nhạc cụ cho chúng, nâng cấp phẩm giai.

Nếu là ngày thường, đám nhạc cụ hẳn đã vui mừng khôn xiết. Nhưng có lẽ vì khi vừa mới khai linh trí, chúng đã học được sự nghiêm khắc đến cực đoan của Nhan Hoài Hi đối với âm luật. Trước kia, nàng tuyệt đối không cho phép trong âm thanh xuất hiện dù chỉ một tia tạp âm, nhạc cụ cũng học theo y như vậy. Thế nên hiện tại dù cám dỗ có lớn đến đâu bày ra trước mắt, chúng vẫn không chịu chấp nhận.

Nếu là người có chút thiên phú thì có lẽ nhạc cụ còn nhịn được, nhưng Dư Doanh Hạ mỗi lần gảy ra một nốt đều là đang khiêu chiến giới hạn chịu đựng của chúng.

Cây tỳ bà của Nhan Hoài Hi phát ra tiếng rung khẽ, ý từ chối vô cùng rõ ràng.

Dưới sự uy h**p lẫn dụ dỗ của Nhan Hoài Hi, tuy cũng có vài nhạc cụ nho nhỏ run rẩy tỏ ý đồng ý, nhưng khi nàng thử âm thì chúng căng thẳng đến mức chính âm thanh của mình cũng run lên. Trong tình huống như vậy, hoàn toàn không thể dẫn dắt người mới học.

Liên tiếp thử mấy ngày, tình trạng của đám nhạc cụ này vẫn không hề cải thiện.

Nhan Hoài Hi đành tiếc nuối buông tha cho những nhạc cụ phẩm chất tương đối thấp đó, rồi lại cầm tỳ bà của mình lên thương lượng, đáng tiếc là tỳ bà vẫn kiên quyết từ chối. Xem ra nếu lần sau Doanh Hạ lại hứng thú, nàng chỉ có thể ra ngoài mua lại một nhạc cụ bình thường; thứ nào hơi có linh tính một chút đều có thể phản tác dụng.

"Đừng làm khó người ta nữa. Nào, cửa sổ trong viện chúng ta còn chưa cắt chữ hỷ dán lên, nàng có biết cắt không?" Dư Doanh Hạ cầm giấy đỏ và kéo, vừa về tới nơi đã thấy Nhan Hoài Hi đang đàm phán với một đống nhạc cụ của mình.

Dư Doanh Hạ phát hiện, mình vừa bước vào cửa thì những nhạc cụ kia đều đồng loạt phát ra tiếng rung rất khẽ, cứ như thể nàng là đại ma vương đáng sợ gì đó.

Nàng chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo mà kiên cường. Kiếp trước cảm giác này chưa rõ ràng đến vậy, cô giáo dạy nhạc hồi tiểu học của nàng rất dịu dàng, dù có bị giọng hát của nàng "chấn động" đến đâu, cô cũng chỉ nhẹ nhàng an ủi, khích lệ. Nhạc cụ thì càng không thể nào bộc lộ sự ghét bỏ với nàng, cho đến tận bây giờ, nàng vẫn nhớ rất rõ cây cổ cầm còn đứt luôn cả dây để tỏ rõ chí hướng quyết tuyệt, mức độ ghét bỏ này đã không còn là bình thường nữa rồi.

Vì sức khỏe tinh thần lẫn thể xác của đám nhạc cụ, Dư Doanh Hạ quyết định vẫn là đừng động vào chúng thì hơn.

Nàng chia một nửa số giấy đỏ trong tay cho Nhan Hoài Hi. Lần thành hôn trước, những thứ này đều do người khác chuẩn bị, lần này khi ra ngoài, Dư Doanh Hạ vừa hay thấy có người đang cắt hoa dán cửa sổ, liền đứng học theo một lúc, rồi xin họ một ít giấy đỏ mang về.

Nhan Hoài Hi đặt tỳ bà sang một bên, đưa tay nhận lấy giấy đỏ.

Nàng chưa từng nghiên cứu mấy thứ này, nhưng Nhan Hoài Hi hoàn toàn có thể dùng linh lực trực tiếp cắt giấy thành hình dạng mình muốn.

Chỉ là làm vậy thì còn thú vị gì nữa. Nhan Hoài Hi thu hết những nhạc cụ đang ảnh hưởng bầu không khí kia lại, rồi để Dư Doanh Hạ dạy mình cách cắt.

Lúc đầu, chữ song hỷ nàng cắt ra méo mó xiêu vẹo, nhưng ngộ tính của Nhan Hoài Hi rất cao, sau khi làm hỏng mấy tờ xong, nàng đã có thể cắt ra chữ hỷ hoàn hảo.

Sau khi cắt xong, hai người trực tiếp dán hoa giấy lên cửa sổ. Bầu không khí sắp thành hôn cũng ngay khoảnh khắc những tấm hoa giấy được dán lên ấy mà trở nên rõ ràng, như thể có thể chạm vào được.

Ngày mai chính là hôn lễ của các nàng, xung quanh đã được trang hoàng vô cùng rộn ràng, hỉ khí tràn ngập.

Cảm giác này hoàn toàn khác với lần thành hôn trước. Dư Doanh Hạ nhìn sắc đỏ rực rỡ kia, dòng suy nghĩ từng chút một quay trở về quãng thời gian ấy.

Hôn lễ lúc trước là kết quả của hiểu lầm và ép buộc. Đối với nàng mà nói, sự bất an và mờ mịt còn vượt xa những cảm xúc tích cực. Quãng thời gian ấy so với hiện tại dường như cũng chưa quá xa, nhưng khi hồi tưởng lại, lại mang đến cảm giác như đã cách một đời.

Còn hôn lễ lần này thì không còn bất kỳ tạp chất nào xen lẫn. Các nàng kết hôn vì yêu nhau, chỉ cần nghĩ đến thôi, trong lòng cũng đã tự nhiên dâng lên niềm vui khó tả.

Nhan Hoài Hi dán xong hoa giấy lên cửa sổ, quay đầu nhìn lại liền phát hiện Dư Doanh Hạ vẫn đứng ngẩn người bên cửa sổ đầu tiên.

Nàng không hề che giấu tiếng bước chân của mình, nhưng Dư Doanh Hạ chìm đắm trong dòng suy nghĩ riêng, không chú ý đến động tĩnh bên ngoài, nên không phát hiện Nhan Hoài Hi đã lặng lẽ đến phía sau.

Nhan Hoài Hi từ phía sau ôm lấy eo nàng, lại hôn nhẹ lên má, giọng điệu vô cùng quấn quýt: "Đang nghĩ gì vậy? Mất hồn như thế."

"Ta đang nghĩ đến lần trước." Dư Doanh Hạ buột miệng nói ra.

Thân thể Nhan Hoài Hi rõ ràng cứng lại trong chớp mắt, rồi nàng dùng giọng nói vô cùng tủi thân mà làm nũng: "Lần đó thật sự làm ta sợ lắm, ta cứ tưởng... nàng rất chán ghét ta."

Dư Doanh Hạ như trấn an mà nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay nàng. Thật ra điều nàng muốn nói hơn cả là người bị dọa sợ rõ ràng là mình mới đúng? Sự khác thường của Nhan Hoài Hi, lời tỏ tình nửa thật nửa giả, cùng vận mệnh hướng thẳng đến bi kịch, bất cứ điều nào cũng đủ khiến nàng hoảng loạn bất an.

Nhưng cuối cùng Dư Doanh Hạ vẫn nuốt những lời ấy trở lại. Bởi đứng từ góc độ của Nhan Hoài Hi mà nhìn, nàng ấy quả thật cũng đã rất đau lòng, đã vậy thì thôi không nhắc nữa.

Dư Doanh Hạ hơi nghiêng người, hôn lên môi Nhan Hoài Hi. Gió nhẹ lướt qua gốc đào đang nở hoa trong viện, những cánh hoa phấn hồng theo gió rơi xuống, vương lên người hai nàng.

"Hay là ta nói cho nàng một bí mật nhé?" Sau khi kết thúc nụ hôn, Dư Doanh Hạ giơ tay nhẹ nhàng v**t v* gò má Nhan Hoài Hi.

Đôi mắt hồ ly xinh đẹp của Nhan Hoài Hi lập tức lộ ra vẻ tò mò. Nàng vốn nghĩ mình đã đủ hiểu Doanh Hạ rồi, chẳng lẽ vẫn còn bí mật gì mà mình không biết sao?

Dư Doanh Hạ khẽ cười một tiếng: "Thật ra... ngay từ lần đầu gặp nàng, ta đã nghĩ rằng nếu giữa hai chúng ta không có những hiểu lầm rối rắm này, nếu cả hai đều chỉ là người bình thường và gặp nhau trong một buổi chiều bình dị nào đó, thì nàng chính là kiểu người ta thích nhất. Biết đâu, ta còn sẽ chủ động theo đuổi nàng nữa."

Nhan Hoài Hi dường như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Nàng ngẩn ra hồi lâu, cho đến khi trong đôi mắt dần hiện lên niềm vui lấp lánh không che giấu được.

Dư Doanh Hạ lại bị một người nào đó vui mừng đến phát điên đè sát vào tường hôn hồi lâu, mãi đến khi môi nàng bị hôn đến hơi sưng đỏ, Nhan Hoài Hi mới lưu luyến không rời mà buông nàng ra.

"Nếu không có những chuyện rối rắm đó thì tốt biết mấy." Nhan Hoài Hi khẽ thở dài, "nhưng vẫn là ta theo đuổi nàng thì hơn."

"Tại sao?" Dư Doanh Hạ không ngờ nàng lại có cảm khái như vậy.

"Bởi vì ta sợ nếu ngược lại, ta sẽ được sủng mà kiêu, rồi tự mình gây cản trở cho con đường tình cảm của chính mình." Nhan Hoài Hi có nhận thức rất rõ ràng về bản thân.

Dư Doanh Hạ "phụt" một tiếng cười bật ra, cười đến mức nước mắt cũng sắp trào ra.

Nhan Hoài Hi không nhắc thì thôi, vừa nhắc là trong đầu Dư Doanh Hạ đã tự động hiện lên hình ảnh liên quan. Nàng gần như đoán được con mèo ngạo kiều này sẽ làm gì, đã là mèo ngạo kiều thì ngoài miệng nói một đằng trong lòng nghĩ một nẻo chỉ là mức cơ bản nhất.

"Không sao, thứ ta có nhiều nhất chính là kiên nhẫn. Nếu gặp được người ta thích, đến lúc đó dù có dùng cách 'nước ấm nấu ếch', ta cũng có thể khiến đối phương từng chút một buông lỏng cảnh giác, rồi tự mình mắc câu." Dư Doanh Hạ trông vô cùng thong dong, giống như hoàn toàn có thể dễ dàng nắm chắc một con mèo nào đó trong tay.

Nhưng suy nghĩ của Nhan Hoài Hi lại không hiểu sao lệch sang hướng khác. Sự ung dung và vẻ mặt giống như thành thạo điêu luyện đó của Dư Doanh Hạ khiến nàng đột nhiên cảnh giác: "Doanh Hạ, trước đây nàng từng gặp người đáng để nàng làm như vậy chưa?"

"Sao nàng cái gì cũng có thể ghen thế?" Dư Doanh Hạ vừa buồn cười vừa bất lực, "lát nữa ta phải xuống bếp xem có phải giấm trong nhà đều bị nàng uống cạn rồi không."

"Được rồi được rồi, đừng căng mặt nữa. Nàng là mối tình đầu của ta. Trước kia chỉ riêng công việc đã đủ lấy đi nửa cái mạng của ta rồi, nào còn tâm trạng yêu đương chứ?" Cơ thể Dư Doanh Hạ vốn đã không tốt, sau giờ làm chỉ hận không thể ru rú ở nhà, động một chút cũng thấy mệt, càng chẳng có tâm tư nói chuyện yêu đương.

Sau khi nhận được câu trả lời rõ ràng, sự đề phòng trong lòng Nhan Hoài Hi mới dần buông xuống.

"Ngược lại là nàng đấy, tuổi còn nhỏ mà đã rất biết trêu hoa ghẹo nguyệt. Đợi đến khi chuyện nàng là người của Nhan gia bị nhiều người biết hơn, nếu có vài người trước kia tìm tới, nàng biết nên làm thế nào chứ?" Dư Doanh Hạ hơi nheo mắt. Bình thường nàng luôn mang dáng vẻ mềm mại như cục bông, rất hiếm khi toát ra khí tức nguy hiểm, nên mỗi lần nàng lộ ra chút nguy hiểm như vậy, tim Nhan Hoài Hi đều khẽ run lên.

Dù đã qua nhiều năm như thế, lại vì hiểu lầm mà các nàng từng không ít lần tranh đấu tay đôi, nhưng trực giác của Dư Doanh Hạ nói cho nàng biết: một khi thân phận của Nhan Hoài Hi được công khai, những vết nhơ đổ lên người nàng được rửa sạch, thì những "đào hoa" từng bị nàng trêu chọc kia vẫn sẽ có khả năng tìm đến.

Nhan Hoài Hi vốn không cảm thấy tình cảm thuở nhỏ sẽ dẫn đến những chuyện như Dư Doanh Hạ lo lắng, nhưng Dư Doanh Hạ chỉ cần liếc mắt trừng nàng một cái, Nhan Hoài Hi lập tức bảo đảm rằng mình biết phải làm thế nào. Nàng còn làm ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, chỉ thiếu điều giơ ba ngón tay lên thề với trời.

Biểu cảm của Dư Doanh Hạ không giữ được lâu, khóe mày khóe mắt liền cong lên: "Xem như nàng biết nghe lời."

"Vậy ta nghe lời như thế rồi, có phần thưởng gì không?" Nhan Hoài Hi đúng là rất giỏi được nước lấn tới, người ta vừa khen một câu, nàng liền lập tức đòi thưởng.

"Để ta nghĩ đã..." Dư Doanh Hạ nhìn ánh mắt mong chờ của nàng, cuối cùng cũng khẽ hé môi, nói ra lời mà Nhan Hoài Hi trông đợi đã lâu.

"Vậy thì... thưởng cho nàng kết thúc trò chơi." Hơi thở ấm áp phả bên tai Nhan Hoài Hi, rồi nàng còn mang theo chút ám muội mà khẽ cắn nhẹ vành tai nàng ấy.

Trò chơi kết thúc mà nàng nhắc tới chính là trò trừng phạt mấy ngày trước dành cho Nhan Hoài Hi. Mỗi lần nàng đều cố ý khơi gợi h*m m**n của đối phương đến gần như mất kiểm soát rồi lại đột ngột dừng lại, mấy ngày nay trên mặt Nhan Hoài Hi gần như viết rõ bốn chữ "dục cầu bất mãn".

Trò chơi kết thúc đồng nghĩa với việc chuyện đó hoàn toàn lật sang trang, nàng rốt cuộc cũng không cần tiếp tục chịu trừng phạt nữa!

"Rầm!" Cánh cửa phòng bị Nhan Hoài Hi đóng sầm lại. Ở bên ngoài, Phương Nguyệt Đồng có thể quay về bất cứ lúc nào, nên khi còn ở ngoài hai người vẫn hơi kiềm chế, cửa phòng vừa khép lại thì chẳng cần kiêng dè thêm nữa.

Nhan Hoài Hi ép người vào cạnh giường, trong lúc hôn, y phục của Dư Doanh Hạ cũng theo đó rơi xuống đất.

"Hôm nay không được làm quá đâu, kẻo ảnh hưởng đến hôn lễ ngày mai." Khi rèm giường buông xuống, từ bên trong truyền ra lời nhắc nhở có phần mơ hồ của Dư Doanh Hạ.

"Ta biết rồi." Nhan Hoài Hi khẽ cắn lên làn da mịn màng nơi cổ nàng, để lại một vệt đỏ nhàn nhạt. Động tác của nàng quả thật có mang theo vài phần tiết chế, "Đêm mai mới tính là đêm tân hôn của chúng ta."

Trong lòng Dư Doanh Hạ bỗng dâng lên một dự cảm chẳng mấy lành. Trò trừng phạt suốt thời gian qua dường như đã khiến ai đó nhịn đến quá mức, giữa nàng và Nhan Hoài Hi dù sao cũng có chênh lệch về thực lực, đêm tân hôn e là sẽ rất "vất vả".

Nhan Hoài Hi cũng đúng là nói được làm được, hôm nay quả thực không làm quá, chỉ là điều đó cũng chỉ mang tính tương đối so với các lần khác mà thôi.

Dư Doanh Hạ không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi tỉnh lại lần nữa là bị tiếng nhạc bên ngoài đánh thức.

Trời bên ngoài mới chỉ hửng sáng, tiếng nhạc hỉ đã sớm tô điểm thêm bầu không khí vui mừng cho hôn lễ này.

Nhan Hoài Hi đã tỉnh từ lâu, nhưng nàng vẫn nằm trên giường ôm Dư Doanh Hạ giả vờ ngủ, người trong lòng vừa khẽ cử động là nàng đã phát hiện ngay.

"Nếu còn buồn ngủ thì ngủ thêm một lát nữa đi." Nhan Hoài Hi nhẹ nhàng che tai Dư Doanh Hạ lại.

Tiếng nhạc hỉ vừa vang lên, chút mơ màng còn sót lại của Dư Doanh Hạ liền tan biến trong nháy mắt, tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp. Hôm nay là hôn lễ, nàng sao có thể tiếp tục nằm ì trên giường cho được?

Dư Doanh Hạ ngẩng đầu khỏi vòng tay Nhan Hoài Hi: "Không ngủ nữa đâu, còn phải thay y phục, trang điểm, rồi ôn lại quy trình kết khế nữa."

Trong phòng các nàng treo hai bộ hôn phục mới may. Ngày thành hôn tự nhiên phải mặc đồ mới, còn bộ hôn phục trước kia thì đã được cất vào kho rồi.

Hôn phục mặc vào rất rườm rà, Dư Doanh Hạ chưa từng mặc loại y phục như vậy, nên không tránh khỏi cần Nhan Hoài Hi giúp đỡ. Mặc xong quần áo, Nhan Hoài Hi còn tự tay giúp nàng trang điểm.

Trước kia khi thành hôn, những việc này đều do người trong cốc đảm nhận. Không phải Nhan Hoài Hi không muốn tự tay làm, chỉ là khi đó nàng sợ sau khi đến gần sẽ khiến Doanh Hạ thêm chán ghét, sự hung dữ của nàng chẳng qua cũng chỉ là để che giấu nỗi rụt rè trong lòng.

Nhan Hoài Hi thoa son môi cho Dư Doanh Hạ, sắc đỏ ấy khiến dung nhan nàng thêm phần kiều diễm, tựa như đóa đào đang nở rộ trong sâu thẳm linh hồn nàng.

Khoảnh khắc Dư Doanh Hạ ngước mắt lên, Nhan Hoài Hi liền cúi xuống hôn nàng.

"Bôi hơi nhiều rồi, vừa hay chia cho ta một chút nhé~"

Dư Doanh Hạ oán trách liếc nàng một cái: "Được rồi, cùng ta ôn lại quy trình đi."

Kết khế đại điển trong tu tiên giới khác khá nhiều so với hôn sự nơi phàm trần. Hôn lễ lần trước là bản rút gọn, nay Nhan Hoài Hi muốn làm lớn nên Dư Doanh Hạ mới biết không lâu trước đó rằng đi trọn vẹn một vòng quy trình quả thật rất rườm rà.

"Không cần lo, ta quen quy trình rồi. Đến lúc đó cứ nắm tay ta là được, ta sẽ dẫn nàng đi." Nhan Hoài Hi nắm tay Dư Doanh Hạ đưa lên cọ cọ bên má. Nàng nắm rất chặt, như thể cả đời này cũng không muốn buông ra, trong đáy mắt là tình nồng ý đậm lại dịu dàng.

Dư Doanh Hạ chỉ cảm thấy trong lòng như có thứ gì đó tan chảy, nỗi lo sợ xảy ra sai sót trong quy trình lập tức được xua tan: "Được, vậy nàng đừng buông tay nhé."

Nhan Hoài Hi khẽ cười: "Cả đời này cũng không thể buông đâu, nàng có muốn ta buông cũng không được..."

Dư Doanh Hạ hơi cong khóe môi, dùng đầu ngón tay của bàn tay còn lại nhẹ nhàng v**t v* gương mặt Nhan Hoài Hi, trong lòng cảm khái đúng là dính người thật.

Nhưng mà... hai người có thể nắm tay nhau đi hết một đời, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã cảm nhận được tương lai hạnh phúc đến nhường nào.

Nàng đan mười ngón tay với Nhan Hoài Hi, đời này nàng cũng sẽ không buông tay.

—Chính Văn Hoàn—

Bình Luận (0)
Comment