"Ngươi đang nói cái gì vậy......" Thực ra trong lòng Nhan Hoài Hi đã mơ hồ có suy đoán, nhưng nàng nhanh chóng chắn trước người Dư Doanh Hạ, vô luận thế nào cũng không thể thừa nhận lời nói của Thiên Đạo.
Sắc mặt Dư Doanh Hạ đã không còn chút huyết sắc nào, Nhan Hoài Hi siết chặt tay nàng, không ngừng truyền linh lực của mình vào cơ thể nàng để chống lại uy áp của Thiên Đạo.
Thế nhưng Dư Doanh Hạ tuy miễn cưỡng có thể đứng thẳng người dưới uy nghiêm của Thiên Đạo, lại có thể cảm nhận rõ ràng rằng bản thân đang bị thế giới này bài xích.
Hệ thống sao chưa từng nhắc tới chuyện một khi bị Thiên Đạo phát hiện sẽ bị trục xuất chứ!? Nghĩ lại cũng đúng, nàng vốn chẳng thể trông cậy vào cái hệ thống đó làm nên chuyện gì.
Người chưa thành tiên mà đối đầu với Thiên Đạo là chuyện cực kỳ không khôn ngoan. Dư Doanh Hạ nghĩ tới kết cục xấu nhất, bàn tay nắm tay Nhan Hoài Hi khẽ run lên. Nàng muốn nói với Nhan Hoài Hi rằng, nếu thật sự đi đến bước đường tồi tệ nhất, nhất định đừng làm liều, chỉ cần cả hai bình an vô sự thì mới có tương lai.
Nhan Hoài Hi đã nghe được truyền âm của nàng, nhưng không hề đáp lại.
Uy nghiêm do Thiên Đạo giáng xuống càng lúc càng nặng nề. Phương Nguyệt Đồng vốn chưa hiểu chuyện gì xảy ra cũng đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nàng dĩ nhiên không chút do dự đứng về phía Nhan Hoài Hi.
【Dị thế chi hồn không được tồn tại ở đây.】
Thiên Đạo vẫn lặp lại câu nói ấy. Với tư cách là quy tắc của thế gian này, trong tiêu chuẩn vận hành của hắn vốn đã có điều khoản đó, dĩ nhiên cũng không phải chưa từng có ngoại lệ.
Ngoại lệ năm xưa kia suýt chút nữa đã khuấy đảo cả thế giới này long trời lở đất. Sau lần ấy, Thiên Đạo đối với việc quản thúc dị thế chi hồn trở nên nghiêm ngặt hơn rất nhiều, chỉ là không ngờ vẫn để một thế lực khác âm thầm đưa người vào.
Thiên Đạo cân nhắc một lúc rất lâu, những kẻ đang đứng chắn trước dị thế chi hồn kia đều là những người mang đại khí vận của thế giới này, đặc biệt là đứa trẻ cầm kiếm kia, nếu nó xảy ra chuyện gì, sự chấn động đối với thế giới này còn nghiêm trọng hơn cả ngàn năm trước.
Quả nhiên, mỗi lần dị thế chi hồn xuất hiện đều kéo theo đủ loại đại phiền phức.
Trong tầng mây cuồn cuộn, uy quang của lôi đình chớp lóe. Dư Doanh Hạ hít sâu một hơi rồi nói: "Năm đó, chẳng phải Nhan Thanh Túc cũng đã ở lại nơi này sao?"
【......】 Âm thanh trên bầu trời trầm mặc một lúc, hồi lâu sau mới nói: 【Nàng ấy là ngoại lệ.】
【Nàng ấy là ngoại lệ duy nhất. Quy tắc đã định như vậy, ta sẽ đưa ngươi trở về nơi ngươi nên thuộc về.】Thiên Đạo đã cố hết sức dùng giọng điệu hòa hoãn để bày tỏ cách xử lý của mình, nhưng hắn không biết rằng, dù cho chỉ là đưa đi thôi cũng không được.
Kiếm ý cùng sát ý cùng quấn chặt không tan, trong khoảnh khắc đã cuộn trào lên tận cùng bầu trời. Người chưa thành tiên dù chưa có đủ thực lực để lay động Thiên Đạo, nhưng sức nặng của vận mệnh nơi từng người bọn họ lại khiến Thiên Đạo không thể không cân nhắc.
"Ông!"
Nơi tận cùng chân trời, bỗng có một cột sáng từ trên cao giáng xuống.. Cột sáng rơi ngay trước mặt ba người, rồi lấy chính nó làm trung tâm, chậm rãi xé toạc không gian, mở ra một khe nứt khổng lồ.
Từ phía bên kia khe nứt truyền tới một luồng khí tức dị thường. Ý tứ của Thiên Đạo vô cùng rõ ràng, hắn muốn đưa kẻ ngoại lai này đi.
Lần đầu tiên trong lòng Nhan Hoài Hi nảy sinh ý niệm chém xuống Thiên Đạo. Ý niệm ấy vừa sinh ra đã bén rễ trong đáy lòng nàng, hận ý nuôi dưỡng sát ý, rồi vào một khoảnh khắc nào đó, nàng thoáng nhìn thấy con đường dẫn lên tầng cao hơn, cũng chính là cái gọi là ngộ đạo. Nếu để nàng lấy con đường này mà thành tiên, vậy thì......
Thiên Đạo từ tận cùng của vận mệnh cảm nhận được một tia nguy cơ, mà kẻ mang đến cảm giác nguy hiểm ấy lại đang ở ngay trước mắt hắn.
【......】
Dường như ngàn năm trước, hắn cũng từng cảm nhận qua một mối nguy cơ tương tự. Đúng rồi, chính là Nhan Thanh Túc kia...... quả nhiên là cùng một nhà.
Thông đạo do Thiên Đạo mở ra đã hoàn toàn thành hình. Xuyên qua thông đạo ấy, ba người nhìn thấy bầu trời đêm đen kịt của một thế giới khác, cùng ánh đèn sáng rực trong màn đêm.
Đó là khung cảnh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đối với Dư Doanh Hạ, nhưng vào khoảnh khắc này, cảnh tượng bên kia chỉ khiến nàng sinh ra cảm giác hoảng sợ và bất an.
Thiên Đạo là thứ hư vô mờ mịt, ít nhất với thực lực hiện tại của Nhan Hoài Hi, nàng không thể lay chuyển được. Điều duy nhất nàng có thể làm chính là đóng lại cánh "cửa" này.
Nhận ra ý đồ của Nhan Hoài Hi, Thiên Đạo vô cùng tức giận, quát lớn gọi tên nàng. Nhưng đối phương căn bản không thèm để ý, sức mạnh huyết sắc đang cưỡng ép vá lại khe hở vừa bị mở ra.
"Hoài Hi! Đừng có cậy mạnh!" Dư Doanh Hạ cảm nhận được Nhan Hoài Hi đang dùng lượng lớn linh lực lấp vào không gian. Tốc độ thất thoát linh lực như vậy cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể làm tổn thương đạo cơ.
Nàng nắm chặt tay Nhan Hoài Hi, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói: "Nhan Thanh Túc đang ở thế giới đó, nàng ấy quen thuộc với cả hai bên, không phải là không có cách phá vỡ bức tường ngăn cách. Chỉ cần chúng ta còn sống, nhất định sẽ có biện pháp, đừng làm liều......"
Nhìn thấy khóe miệng Nhan Hoài Hi loáng thoáng rỉ ra vết máu, Dư Doanh Hạ gấp đến mức sắp khóc. Ngay sau đó, Phương Nguyệt Đồng cũng bắt chước, bắt đầu dùng sức mạnh của mình vá lại thông đạo thông sang dị thế. Tiếng sấm sét cuộn trào trên bầu trời càng lúc càng gấp gáp xen lẫn bực bội. Dư Doanh Hạ nghĩ, nếu lúc này có thể liên lạc được với Nhan Thanh Túc thì tốt biết mấy, vị tiền bối ấy có lẽ sẽ ứng phó được tình huống này.
Ngay khi ý niệm ấy vừa lóe lên trong đầu nàng, phía đầu kia của thông đạo bỗng truyền đến một động tĩnh khác thường.
"Hả? Sao lại có khí tức quen thuộc thế này? Kỳ lạ...... sao lại xuất hiện sức mạnh của thế giới kia?" Một giọng nói đầy nghi hoặc vang lên từ phía bên kia thông đạo.
Giọng nói ấy tuy không lớn, nhưng lại khiến trời đất trong khoảnh khắc lặng đi, ngay cả tiếng sấm rền vang trên cao cũng biến mất.
Một bàn tay trắng muốt vươn ra từ trong thông đạo, rồi đặt mạnh lên "khung cửa". Hai luồng sức mạnh đang quấn lấy đối kháng lẫn nhau, dưới cái vỗ ấy liền bị tách ra trong nháy mắt.
Sức mạnh của Nhan Hoài Hi bị ép phải rút lại, nàng đột nhiên ho khan mấy tiếng, vài giọt máu rơi xuống đất.
Phương Nguyệt Đồng cảnh giác giơ kiếm lên, nhìn chăm chú về phía bên kia thông đạo. Chỉ thấy một nữ nhân mặc bộ đồ ngủ lụa màu tím sẫm từ đầu kia bước ra. Nàng ta mang vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu, nhìn chằm chằm vào nơi này, trên tay còn cầm phần đồ nướng giao tận nơi vừa mới bóc ra.
"Nơi quen thuộc, Thiên Đạo quen thuộc, ai u, lâu rồi không gặp!" Nữ nhân mặc đồ ngủ ngẩng đầu chào bầu trời một tiếng. Cử chỉ của nàng mang theo vẻ lười nhác, mà sự lười nhác ấy, trước mặt Thiên Đạo, lại đồng nghĩa với sự tự tin tuyệt đối vào thực lực của bản thân. Trên bầu trời thì hoàn toàn không có động tĩnh, như thể chẳng buồn để ý tới nàng.
"Ơ? Sao vậy? Không chào đón ta à? Dù gì hai chúng ta cũng đã ở chung với nhau nhiều năm lắm rồi mà, thái độ này của ngươi làm ta tổn thương thật đấy." Nữ nhân đồ ngủ giả vờ lau lau khóe mắt, chỉ tiếc là khóe mắt nàng khô khốc, chẳng có lấy một giọt nước nào, diễn xuất hoàn toàn bằng không.
【Ngươi lại vượt quyền phá vỡ quy tắc!】 Thiên Đạo trông như sắp tức đến chết.
"Chẳng phải là ngươi tự mình mở cửa sao? Không thì ta làm sao qua được. Đều là bạn cũ cả rồi, cũng không cho ta sang nhìn một cái à? Keo kiệt thật đấy." Nữ nhân kia nói đầy chính nghĩa.
Dư Doanh Hạ lấy khăn tay ra lau vết máu nơi khóe miệng cho Nhan Hoài Hi. Khóe mắt nàng đỏ lên vì xót xa, mãi một lúc sau mới để ý rằng giọng nói truyền tới từ bên kia nghe có chút quen tai.
Dư Doanh Hạ nhìn sang, sững người một chút rồi dò hỏi: "Nhan Thanh Túc?"
Nghe thấy tên mình, Nhan Thanh Túc hơi nhướng mày: "Không ngờ ở chỗ này cũng có người biết ta...... Ấy? Đây chẳng phải là tỷ muội tốt của ta sao!"
Nhan Thanh Túc dường như là người rất hướng ngoại dễ dàng quen thân. Nàng lập tức vứt Thiên Đạo sang một bên, vui vẻ chạy tới nắm lấy tay Dư Doanh Hạ: "Thời gian qua thật sự cảm ơn ngươi nhiều lắm, đám trẻ nhà ta được ngươi chăm sóc không ít...... Nào nào, ở thế giới này chán lắm đúng không? Đồ nướng cho ngươi đó, ta còn chưa ăn đâu, nếm thử hương vị quê nhà đi!"
Tuy chưa từng chính thức gặp mặt, nhưng một sợi thần hồn mà Nhan Thanh Túc lưu lại đã đồng bộ truyền chuyện xảy ra bên này cho nàng, nên bản thể của Nhan Thanh Túc cũng biết sự tồn tại của Dư Doanh Hạ.
Vốn tưởng phải đợi vị đồng hương này thành tiên thì mới có cơ hội gặp mặt, ai ngờ Thiên Đạo bên này lại không hiểu sao mở ra một thông đạo. Nhan Thanh Túc cảm nhận được nguồn sức mạnh quen thuộc ấy liền tò mò chạy sang xem thử, kết quả liền gặp được một niềm vui bất ngờ.
Mãi một lúc sau, Nhan Thanh Túc đang đầy mặt hớn hở mới cảm thấy mu bàn tay mình dường như bị thứ gì đó nóng rực nhìn chằm chằm, dần dần sinh ra cảm giác khó chịu.
Lúc này nàng mới ngẩng đầu nhìn sang người đang đứng cạnh Dư Doanh Hạ. Linh hồn dao động quen thuộc ấy, vừa nhìn đã biết là con cháu nhà mình, người bên cạnh cũng vậy, đều là những đứa trẻ tốt. Nàng còn tưởng trong nhà chỉ còn lại một đứa, không ngờ lại có thêm một niềm vui ngoài ý muốn. Chỉ có điều...... sao đứa trẻ trước mắt này cứ nhìn chằm chằm vào tay nàng mãi thế?
Nhan Hoài Hi nhìn chằm chằm vào tay nàng, rất muốn hất cái tay kia ra, nhưng nghĩ đến đối phương là tổ tông nhà mình, hơn nữa lúc này có lẽ còn cần nàng ấy ra mặt, Nhan Hoài Hi liền nhịn xuống.
"Nhan Thanh Túc tiền bối......" Dư Doanh Hạ rốt cuộc cũng nhìn thấy cứu tinh, dáng vẻ hai mắt ngấn lệ ấy trông đặc biệt khiến người ta đau lòng.
"Không cần khách sáo như vậy, tiền bối tiền bối gì chứ. Sao mắt lại đỏ lên rồi, có phải có kẻ nào bắt nạt ngươi không? Nhất định là cái Thiên Đạo chó chết kia!" Nhan Thanh Túc nhớ lại những trải nghiệm năm xưa của mình, liền xoay người, ra chiều bênh vực con cháu mà hướng về phía bầu trời nói: "Ngươi bao nhiêu tuổi rồi, còn không biết xấu hổ mà đi bắt nạt người ta à? Đừng có giả câm, chúng ta vẫn có thể nói chuyện tiếp đấy!"
【Nếu đã là người của ngươi, vậy ngươi cứ mang đi!】 Trông Thiên Đạo thật sự đã phiền nàng tới cực điểm, cũng chẳng buồn nói quy tắc quy củ gì nữa, chỉ cần người này cùng với dị thế chi hồn kia rời đi là được!
"Cái tật này của ngươi phải sửa đi, sao lại kém hiếu khách như vậy. Hơn nữa dù là ta hay là nàng ấy, chẳng phải đều vì xử lý mớ bừa bộn bên phía ngươi mà bị kéo tới sao. Thôi thôi, đi thì đi vậy, như thể ta thèm ở cái chỗ này lắm không bằng, ngay cả điện thoại cũng chẳng có......" Nhan Thanh Túc lầm bầm, rồi xoay người nhìn về phía Dư Doanh Hạ.
"Được rồi, chúng ta không nói chuyện với cái kẻ cứng đầu đó nữa. Ban đầu ta còn tưởng phải đợi ngươi thành tiên rồi mới có thể quay về, ai ngờ hắn lại mở sẵn cho ngươi một cửa sau. Đi thôi, trở về bên kia cũng vẫn có thể tu luyện, ta nhớ trước kia ngươi đã từng muốn rời đi......" Lời Nhan Thanh Túc chợt khựng lại, bởi vì nàng nhìn thấy hai người trước mắt đang mười ngón tay đan chặt vào nhau.
"Ta có cơ hội được ở lại không?" Dư Doanh Hạ run giọng hỏi: "Ta muốn ở lại, ở bên nàng ấy."
"Hai người các ngươi......" Nhan Thanh Túc nhìn Nhan Hoài Hi rồi lại nhìn Dư Doanh Hạ, trong chớp mắt liền hiểu ra.
"Ngươi con nhóc này cũng thật có tiền đồ, ta nhờ người ta trông nom ngươi, kết quả ngươi lại dụ người ta về nhà......" Nhan Thanh Túc chậc chậc hai tiếng, tiểu nha đầu này đúng là có mắt nhìn người.
"Ngài có cách nào ngăn được Thiên Đạo không?" Nhan Hoài Hi chẳng còn tâm trí đâu mà hàn huyên với vị tiên tổ nhà mình, chỉ mong tìm được cách để giữ Dư Doanh Hạ ở lại.
"Ngăn à? Thế thì phải trả cái giá không nhỏ đâu, nhưng men theo kẽ hở của quy tắc thì lại khác. Ngươi cứ đưa người về nhà trước, chỗ này giao cho ta." Nhan Thanh Túc vừa dứt lời, trên bầu trời liền vang lên từng tràng sấm rền, như để bày tỏ sự bất mãn của Thiên Đạo.
"Đừng ồn đừng ồn, ta đang nói chuyện với con cháu trong nhà mà." Nhan Thanh Túc than phiền hai câu, rồi quay sang Nhan Hoài Hi với vẻ mặt hiền hòa: "Ngươi phải đối xử thật tốt với người ta đấy. Người ta sẵn sàng vì ngươi mà ở lại nơi này rồi, nếu ngươi mà đối xử không tốt với nàng ấy...... sau này tìm không thấy lão bà thì đừng có khóc lóc khắp nơi nhé."
Nhan Thanh Túc nửa cười nửa không, lời nói tuy còn giấu đi một nửa, nhưng sức uy h**p thì lại mười phần.
"Ta đương nhiên sẽ đối xử tốt với nàng ấy." Nhan Hoài Hi có phần cảnh giác kéo Dư Doanh Hạ giấu ra phía sau mình.
"Vậy thì tốt. Về đi, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại." Giữa tiếng sấm rền của Thiên Đạo, Nhan Thanh Túc chớp chớp mắt, "Đến lúc đó nhớ bù cho ta một chén rượu mừng."