"Được rồi được rồi, đi xem tình hình của Nguyệt Đồng thế nào, đừng để nàng ấy chịu thiệt ở chỗ Ân Đạc." Dư Doanh Hạ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng người đang được mình ôm trong lòng.
"Không xảy ra chuyện gì đâu, ta vẫn luôn để mắt tới." Nhan Hoài Hi cũng không hoàn toàn yên tâm bên phía Phương Nguyệt Đồng, từ sớm đã tách ra một tia thần hồn âm thầm theo dõi, vì vậy mới có tâm trạng dính lấy Dư Doanh Hạ.
"Dù vậy cũng phải sớm đi tiếp ứng nàng ấy. Nàng quên trước đây Ân Đạc chạy giỏi thế nào rồi à? Đợi giải quyết triệt để mối họa về sau này, nàng muốn làm gì cũng được, nhưng bây giờ vẫn nên mau đi tìm nàng ấy đi, ngoan nào~" Dư Doanh Hạ hôn lên môi nàng một cái, v**t v* lại bộ lông cho mèo xong liền quay về không gian lĩnh vực trong chiếc vòng tay.
Nhan Hoài Hi nhìn người trong lòng biến mất, trong lòng có chút trống trải. Lời Doanh Hạ nói cũng đúng, phải nhổ bỏ hoàn toàn mối hậu hoạn kia thì các nàng mới có thể thực sự sống yên ổn, không cần ngày ngày đề phòng kẻ địch có thể tìm tới.
Nàng di chuyển tiến về vị trí của sợi xích, nơi đó cách chỗ nàng đang ở khá xa, dường như đã rất gần với điểm cuối của Cổ Khư Bí Cảnh.
Biển mây nơi ấy dường như đã hòa làm một với ánh sáng, khắp nơi chỉ thấy trắng xóa mênh mông, nhưng giữa không trung lại lơ lửng một bệ đài khổng lồ. Trên đó không có trang trí cầu kỳ gì, trông giống như một khối cự thạch bị gọt phẳng một đầu.
Điều này lại trùng khớp với miêu tả trong những truyền ký do Nhan gia để lại: nơi tận cùng hư vô mờ ảo của biển mây, từ trên trời giáng xuống một khối thông thiên thạch, tiên tổ Nhan Thanh Túc đã nghe được thiên âm trên cự thạch ấy, từ đó ngộ ra đại đạo.
Khi Nhan Hoài Hi vội vàng chạy tới, nàng không hề nghe thấy thứ "thiên âm du dương" trong truyền thuyết, trái lại, trận chiến giữa hai người kia gần như sắp đánh nát khối thông thiên thạch được nhắc tới trong truyền thuyết ấy.
Khi đối thủ chỉ còn lại một mình Phương Nguyệt Đồng, Ân Đạc lại lộ ra hung tướng mà vừa rồi chưa có. Đòn phản kích của hắn có thể nói là vô cùng sắc bén, theo lẽ thường với thương thế nặng như vậy, hắn lẽ ra không thể phát huy ra thực lực kiểu này. Nhưng Nhan Hoài Hi vừa nhìn từ xa đã biết, có lẽ hắn đã dùng một loại dược vật đặc biệt nào đó, cưỡng ép khôi phục thương thế và nâng cao thực lực.
Kiếm thuật của Phương Nguyệt Đồng đều do hắn dạy, hắn quen thuộc hơn ai hết, vì thế thật sự đã chống đỡ được tới tận bây giờ.
Nhan Hoài Hi khẽ gảy dây đàn, từ bên cạnh trợ giúp Phương Nguyệt Đồng, muốn tốc chiến tốc thắng.
Ngay khoảnh khắc tiếng đàn vang lên, Ân Đạc đã biết nàng cũng tới. Hắn đột nhiên lấy từ trong ngực ra một viên đá trông như trong suốt, rồi hung hăng ném mạnh xuống đất.
Trong khoảnh khắc viên đá vỡ tan, thời gian dường như ngưng đọng, biển mây cuồn cuộn xung quanh toàn bộ đều bị đóng băng ở giây phút ấy.
"Thiên Đạo! Ta đã mang tới cho ngài tế phẩm mà ngài muốn! Xin hãy giáng thiên âm, chỉ cho ta một con đường thành tiên!" Ân Đạc gầm lên một tiếng, động tĩnh đột ngột này khiến mũi kiếm của Phương Nguyệt Đồng khựng lại một nhịp.
Người ngoài nghe thấy tiếng hô ấy, e rằng đều sẽ nghi ngờ hắn có phải đã phát điên hay không.
Chỉ có điều, cô nương Phương Nguyệt Đồng này vốn không nặng lòng hiếu kỳ, lời nói cũng ít, thường thì đã có thể động thủ thì tuyệt đối sẽ không động khẩu.
Nàng vừa ra tay công kích thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, ai ngờ bầu trời lại thật sự giáng xuống những dải hào quang rực rỡ sắc màu. Từ nơi tận cùng của bầu trời truyền đến những âm thanh vụn vặt khó lòng nghe rõ, tựa như trời cao đang thì thầm điều gì đó.
Dưới tác động của hào quang, kiếm ý của Phương Nguyệt Đồng giống như băng tuyết bị tan chảy, mũi kiếm sắc bén hóa thành làn gió mềm mại vô hại, nhẹ bẫng rơi xuống trên người Ân Đạc.
Dạng công kích như vậy, dĩ nhiên là không gây tổn thương gì.
Phương Nguyệt Đồng sững người lại, biến cố này vượt ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Âm luật của Nhan Hoài Hi cũng biến thành khúc nhạc bình thường nhất, không thể làm hại bất kỳ ai có mặt tại đó.
"Nguyệt Đồng, dừng tay!" Nhan Hoài Hi lập tức quát ngăn hành động tiếp theo của nàng. Nếu không đoán sai, thứ kia hiện tại các nàng vẫn chưa thể chống lại.
"Ha ha ha... Quả nhiên, thanh âm ta nghe được là thật, đúng là Thiên Đạo đang chỉ dẫn ta!" Ân Đạc cười lớn như kẻ điên, hắn ngẩng đầu nhìn trời, dường như muốn đưa tay đón lấy những dải hào quang đang giáng xuống.
Ngay từ lúc trùng sinh, hắn đã nghe thấy vài âm thanh không bình thường. Thanh âm ấy hắn không thể truy tìm, chỉ lĩnh ngộ được lác đác mấy ý nghĩa rời rạc.
【Dị thường】
【Nhan Hoài Hi】
【Xử lý】
...
Hắn suy nghĩ rất lâu vẫn không hiểu vì sao mình có thể trùng sinh. Hắn không hề sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào, những chuyện xảy ra trước khi chết ở kiếp trước quá đột ngột. Ân Đạc không ngờ Nhan Hoài Hi lại thật sự dám mạo hiểm nguy cơ thân tử đạo tiêu để vạch trần tội trạng của mình, vì thế lúc chết cũng không kịp làm gì.
Lời giải thích duy nhất chính là thượng thiên cho hắn làm lại một lần. Vậy mục đích của thượng thiên là gì? Ân Đạc suy nghĩ rất rất lâu, cuối cùng cho rằng thanh âm mình nghe thấy lúc vừa trùng sinh chính là Thiên Đạo. Ngài đang hạ chỉ thị cho hắn, ý là bảo hắn trừ khử Nhan Hoài Hi.
Ân Đạc từng cuồng hỉ tưởng tượng rằng sau khi mình hoàn thành ý nguyện của Thiên Đạo, Thiên Đạo cũng sẽ ban cho hắn hồi báo, chẳng hạn như cơ hội thành tiên. Nay hắn đã đưa được Nhan Hoài Hi tới đây, Thiên Đạo cũng đáp lại hắn ở nơi tận cùng Cổ Khư Bí Cảnh, chẳng phải điều này có nghĩa là suy đoán của hắn hoàn toàn chính xác sao?
Nhan Hoài Hi cảnh giác nhìn kẻ trước mắt đang điên cuồng kia. Đối phương dường như không phải thật sự phát điên, mà là đang lẩm bẩm những điều các nàng nghe không hiểu. Thiên Đạo ư? Thiên Đạo bảo hắn đưa nàng tới đây, thậm chí còn muốn hắn giết nàng?
Nàng không cho rằng mình có chỗ nào đắc tội với Thiên Đạo, khiến Thiên Đạo phải hao tâm tổn trí đến mức này để giết mình.
Thanh âm truyền đến từ nơi tận cùng bầu trời dần trở nên rõ ràng. Áp lực đến từ thiên uy khiến cả ba người ở đây đều có cảm giác khó thở.
【Ân Đạc.】
Giữa những tiếng thì thầm vụn vặt, nơi cuối trời vang lên rõ ràng hai chữ ấy.
Nhan Hoài Hi nhíu mày, Thiên Đạo hẳn không đến mức thông đồng làm bậy với lão vương bát này chứ?
Ân Đạc lập tức bò dậy, lảo đảo bước về phía trước hai bước: "Ta đã làm theo mong muốn của ngài, đưa nàng ta tới đây rồi. Ta chỉ cầu ngài giáng xuống chỉ dẫn, ta đã hao phí thời gian dài đằng đẵng mà vẫn không tìm được cơ duyên thành tiên, thọ nguyên cũng sắp cạn rồi..."
Lời cầu nguyện của hắn còn chưa nói xong đã bị thiên âm uy nghiêm cắt ngang.
【Ngươi là dị hồn, không nằm trong mệnh đạo. Ngươi cưỡng cầu cải mệnh, nghiệp chướng ngập trời, thiên địa bất dung.】
【Không rõ ngươi bằng cách nào còn sống tới nay, nhưng việc dị thường, lẽ ra phải trở về quỹ đạo.】
【Ngươi nghịch thiên đạo, đáng chịu trọng phạt.】
Ân Đạc trừng to mắt, miệng há ra mà còn chưa kịp khép lại.
Hắn không ngờ mình dốc hết tâm cơ, bất chấp tất cả bò đến trước mặt Thiên Đạo, đổi lại lại là phán quyết như vậy.
Thiên Đạo không dung hắn. Cái gọi là "dị thường" vốn không phải Nhan Hoài Hi, mà chính là bản thân hắn. Việc hắn trùng sinh là một ngoài ý muốn, cho nên cũng là dị thường.
Chỉ là hắn không thể ngờ rằng, thứ thanh âm hắn nghe được thực chất không phải thiên âm, mà là một thứ gọi là "hệ thống" khi dò xét dị thường của thế giới phát ra tiếng động. Thứ đó không mấy chuyên nghiệp, nên vô tình để người ngoài nghe thấy.
Vốn dĩ Thiên Đạo còn chưa tìm tới hắn, vậy mà hắn lại tự mình dâng lên tận cửa. Thiên Đạo e rằng cũng chưa từng gặp ai tích cực tìm chết như vậy.
Khối đá dưới chân Ân Đạc nứt ra một khe hở, khe nứt càng lúc càng lớn, còn người đứng bên trên thì hoàn toàn không thể né tránh.
Bên trong là vô tận nghiệp hỏa, còn có những cánh tay cháy sém túm lấy tay chân hắn. Trên trời sấm sét ầm ầm, tượng trưng cho uy nghiêm của Thiên Đạo. Nghiệp hỏa và thiên phạt luân phiên giáng xuống. Kẻ chịu phạt căn cơ thâm hậu nên chưa chết ngay, nhưng đáng sợ chính là việc hắn không chết ngay lập tức.
Phương Nguyệt Đồng ngẩng nhìn trời, rồi lại nhìn hắn, cuối cùng không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Nàng không giỏi biểu đạt cảm xúc của mình, nhưng nhìn lại cả một đời bị lừa gạt bao trùm, tâm tình hẳn là vô cùng phức tạp.
Thế nhưng, với thân phận là thiên mệnh chi nữ của đời này, Phương Nguyệt Đồng là đối tượng được Thiên Đạo trọng điểm chú ý. Dù nàng không có ý định mở miệng, ánh sáng của Thiên Đạo vẫn chiếu xuống đỉnh đầu nàng.
Giọng nói của Thiên Đạo khi nói với nàng dịu dàng hơn rất nhiều, đặc biệt là khi so sánh với phía trước. Với tư cách người đứng ngoài, Nhan Hoài Hi có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt ấy.
【Đạo của ngươi đã tới cực hạn, vốn nên bước lên tiên lộ, song vì tiểu nhân quấy nhiễu, mệnh vận bị xáo trộn. Nay ban cho ngươi đạo vận, mong sớm ngày trở về quỹ đạo...】
Thiên Đạo nói chuyện không hề tránh né Nhan Hoài Hi. Nghe mà nàng không khỏi âm thầm tặc lưỡi, lời Doanh Hạ quả nhiên không sai, đứa nhỏ này tuyệt đối được Thiên Đạo che chở. Nhìn xem thứ mà kẻ bên cạnh cầu thế nào cũng không được, vậy mà Thiên Đạo lại chủ động đưa tới trước mặt nàng.
Chỉ tiếc là lão vương bát kia cuối cùng lại bị chính Thiên Đạo xử lý. Nhan Hoài Hi dù thế nào cũng không ngờ sự việc lại phát triển theo một hướng quỷ dị đến vậy. Ân Đạc tự tìm đường chết, nàng cũng không biết nếu bây giờ mình xông lên đâm thêm mấy nhát thì có bị vạ lây hay không.
Thiên lôi giáng xuống dày đặc như mưa. Nhan Hoài Hi chạm nhẹ vào chiếc vòng trên tay, thôi vậy, nếu lúc mình tiến lại gần mà không cẩn thận bị thương, Doanh Hạ nhất định sẽ xót xa, rồi còn lải nhải với nàng suốt mấy ngày liền.
Phương Nguyệt Đồng thì hơi ngẩn người. Gặp được thứ tốt như vậy, nàng lại không lập tức nhận lấy, mà quay sang nhìn Nhan Hoài Hi.
Nhan Hoài Hi liếc mắt đã hiểu, đứa nhỏ này là muốn chia cho nàng một phần. Trong lòng nàng có chút cảm động, nhưng vẫn lập tức truyền âm thúc giục nàng ấy nhận lấy. Thiên Đạo keo kiệt lắm, thứ đã không định cho mình thì nếu mình cầm lấy rất dễ xảy ra vấn đề.
Phương Nguyệt Đồng nghe lời Nhan Hoài Hi, ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó nàng ngẩng lên nhìn trời, tuy không phát ra âm thanh nào, nhưng thần sắc thoáng qua trong đôi mắt cho thấy dường như nàng đang giao lưu với Thiên Đạo, có lẽ còn muốn tranh thủ giúp hai vị trưởng bối một chút.
Nhan Hoài Hi thì ngược lại chẳng buồn chờ Thiên Đạo gọi tên mình, thà thế còn thảnh thơi tự tại. Khi xác định Ân Đạc đã bắt đầu hóa thành tro tàn, nàng vô thức v**t v* chiếc vòng trong tay. Mối thù đã chống đỡ nàng vượt qua mọi đau khổ suốt trăm năm ròng rã, cuối cùng cũng có thể kết thúc vào hôm nay. Khi tất cả khép lại, một cảm giác mờ mịt khó diễn tả tràn ngập trong lòng nàng.
Thù hận từng chiếm quá nhiều vị trí trong cuộc đời nàng. May mà hiện tại, cuộc sống của nàng không chỉ còn lại thù hận.
Dư Doanh Hạ cũng cảm ứng được. Linh hồn của hai người đã nhiều lần giao hòa, sớm để lại dấu ấn nơi nhau, nên nàng có thể lập tức cảm nhận được sự dao động cảm xúc khá lớn của đối phương.
Trên bề mặt vòng tay dập dềnh từng vòng gợn sóng như mặt hồ, đó là sức mạnh của Dư Doanh Hạ đang áp sát tầng ngoài của không gian trong vòng tay, cộng hưởng với lực lượng của Nhan Hoài Hi.
Nhan Hoài Hi hoàn hồn, khóe môi lập tức cong lên một nụ cười, dịu dàng trấn an Dư Doanh Hạ rằng mình không sao, đừng lo lắng.
"Ân Đạc tự làm tự chịu, còn chưa kịp để chúng ta ra tay thì đã bị lão thiên đánh chết rồi, giờ sắp thành tro."
"Ta có nghe lời nàng, không liều mạng đâm hắn thêm mấy nhát. Về rồi nàng phải thưởng cho ta đó~"
Ngay lúc đôi đạo lữ ân ái đang thì thầm trò chuyện, một giọng nói uy nghiêm bỗng từ trên trời giáng xuống, phá vỡ bầu không khí ấy.
【Lại thêm một dị thế chi hồn?】
Trong thiên âm mang theo rõ ràng sự bất thiện. Sắc mặt Nhan Hoài Hi lập tức thay đổi, nàng không hề do dự mở kết giới. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chiếc vòng tay trên cổ tay nàng bỗng chốc vỡ vụn.
Dư Doanh Hạ bị ép hiện thân ngay trước mắt Thiên Đạo. Trên bầu trời chợt xé ngang một đạo kinh lôi, tiếng nổ vang trời khiến tim nàng khẽ hụt mất một nhịp.
【Dị thế chi hồn, không thuộc thế gian này, phải bị trục xuất.】