Phương Nguyệt Đồng dốc toàn lực kéo sợi xích sắt, hất người kia lên cao rồi nặng nề quật thẳng xuống đất.
Kẻ vừa nảy sinh ý định bỏ chạy cứ thế bị quăng đến choáng váng hoa mắt, cũng chẳng biết đập phải vật sắc nhọn gì, trán lập tức bị đập rách, máu chảy không ngừng.
"Nguyệt Đồng, có bị thương không?" Nhan Hoài Hi đứng từ xa quan sát Phương Nguyệt Đồng dùng sợi xích sắt hất người kia lên rồi nện xuống.
"Không sao, toàn là máu chuẩn bị sẵn thôi." Thân thể Phương Nguyệt Đồng vốn rắn chắc hơn Dư Doanh Hạ nhiều. Để không khiến Ân Đạc sinh nghi, Nhan Hoài Hi đã đặc biệt chuẩn bị trước cho nàng vài đạo cụ.
"Vậy thì tốt."
Nhan Hoài Hi lấy ra cây tỳ bà thuận tay nhất của mình, khẽ gảy một tiếng đàn. Uy lực của tiếng đàn thì khỏi cần phải nói, nhưng so với những đòn đánh nặng nề, trực tiếp của Phương Nguyệt Đồng thì vẫn thiếu đi cảm giác sảng khoái.
Ân Đạc vừa mới ổn định được thăng bằng, tránh thoát một đòn của Phương Nguyệt Đồng thì bên cạnh hắn đã xuất hiện thêm một thân ảnh đỏ rực như quỷ mị.
Chỉ nghe một tiếng "ầm" trầm đục, âm thanh xương cốt vỡ vụn vang rõ mồn một. Ân Đạc phun mạnh một ngụm máu, Nhan Hoài Hi lao xuống tung một quyền, suýt nữa đục thủng cả lồng ngực hắn.
Vốn dĩ mục tiêu của Nhan Hoài Hi là cổ hắn, tiếc rằng nơi đó đã bị gông xiềng khóa chặt từ trước, nên nàng chỉ có thể đổi chỗ khác.
Một quyền này đánh xuống, quả thực càng có thể trút đi cơn uất nghẹn trong lòng.
"Ngươi còn dám bóp cổ nàng, ai cho ngươi lá gan dám động thủ lên người nàng." Khóe môi Nhan Hoài Hi cong lên một đường cong lạnh lẽo, nhắc tới chuyện này, sát khí âm trầm trong mắt nàng đã không thể che giấu nổi.
Nàng nhấc sợi xích sắt lên, kéo Ân Đạc đứng dậy.
Chỉ cần nghĩ đến việc nếu nàng không đề phòng sẵn một bước này, Doanh Hạ thật sự sơ sẩy rơi vào tay hắn, thì những tra tấn vừa rồi sẽ trở thành hiện thực.
Chỉ cần hơi tưởng tượng thôi, Nhan Hoài Hi đã gần như không kìm nén nổi lệ khí cuộn trào trong lòng.
Ân Đạc dường như có máu cũng phun không hết. Hắn không trả lời câu hỏi của Nhan Hoài Hi, chỉ mở to đôi mắt đỏ ngầu, nhìn về phía Phương Nguyệt Đồng đang kéo sợi xích như kéo dây xích chó.
"Không thể nào! Ta đã để mắt tới các ngươi từ rất sớm rồi, các ngươi đổi người từ khi nào, sao ta có thể hoàn toàn không hay biết!" Ân Đạc cho rằng mình đã đoán trước được kế hoạch của các nàng, nào ngờ chính sự phán đoán đó từ sớm đã bị đối phương nhìn thấu.
Bị Nhan Hoài Hi và Phương Nguyệt Đồng hai người cùng lúc chặn lại ở đây, cho dù là Ân Đạc đa mưu túc trí, trong một thời gian ngắn cũng không tưởng tượng ra được con đường sống của mình ở đâu.
"Bởi vì ngươi tự cao tự đại, cho rằng tất cả mọi người đều sẽ bị ngươi chơi đùa trong lòng bàn tay, nên mới rơi vào kết cục này. Ân Đạc, ta vẫn luôn nghĩ một ngày nào đó nếu bắt được ngươi thì nên giết ngươi thế nào cho thỏa đáng. Bao nhiêu oan hồn vô tội đang nhìn đó, rốt cuộc kiểu chết nào mới xứng với ngươi?"
Bởi vì nghiệp chướng hắn gây ra quá nhiều, cũng bởi vì trong lòng Nhan Hoài Hi tích tụ quá nhiều phẫn nộ cần phát tiết, nên nhất thời nàng cũng không biết, rốt cuộc cái chết như thế nào mới là thích hợp nhất dành cho Ân Đạc.
Ân Đạc đương nhiên không thể phát hiện ra các nàng đã âm thầm tráo đổi thân phận từ sớm. Về thủ đoạn thần thức và huyễn cảnh, hắn lấy đâu ra tư cách sánh với đệ nhất cao thủ hồn tu đương thời.
"Phương Nguyệt Đồng" ở Tiên Lộ Cốc trên thực tế chính là Dương Tầm Chu vẫn chưa kịp nhân cơ hội chuồn đi. Trước đó nàng bỗng nảy ra chút cảm hứng, liền bế quan sáng tác trong Tiên Lộ Cốc, không kịp rời đi, kết quả bị kéo thẳng vào kế hoạch này.
Dương Tầm Chu vốn không giỏi giao chiến trực diện, vậy mà còn phải giả dạng thành Phương Nguyệt Đồng. Suốt khoảng thời gian này quả thực là làm khó nàng, ngày ngày phải quan sát, bắt chước kiếm ý của Phương Nguyệt Đồng, đến khi kế hoạch bước vào thời khắc then chốt mới có thể thi triển ra kiếm ý đủ để không khiến người khác sinh nghi.
Dư Doanh Hạ đã sớm được Nhan Hoài Hi an bài tới một nơi an toàn. Còn Tiên Lộ Cốc, thực chất chỉ là một "cái bóng phản chiếu", những sinh mạng mà Ân Đạc phóng hỏa sát hại chẳng qua đều là giả tượng.
Ngay trong đêm xác định kế hoạch, nàng đã xoay chuyển mặt trước mặt sau của cốc. Nhan Hoài Hi sẽ không để nhiều người như vậy phải chôn cùng hắn, Ân Đạc còn chưa xứng như vậy.
Để dạy dỗ Phương Nguyệt Đồng không lộ sơ hở, Nhan Hoài Hi đã tốn không ít tâm sức. Đứa trẻ này không giỏi nói dối cũng chẳng giỏi diễn kịch, ngày ngày đơ một khuôn mặt, khí chất hoàn toàn không dính dáng gì tới Dư Doanh Hạ. Nàng không biết đã bỏ ra bao nhiêu công phu mới khiến lớp ngụy trang của Phương Nguyệt Đồng lừa được Ân Đạc.
Đến hiện tại thì tất cả tâm huyết bỏ ra đều đáng giá. Nhan Hoài Hi lấy từ trong túi trữ vật ra một thanh đao sắc bén, đặt lưỡi đao sát lên cổ Ân Đạc, giống hệt như vừa rồi hắn từng dùng kiếm chĩa vào cổ "Dư Doanh Hạ".
"Sau này ta nghĩ lại, ít nhất cũng nên ném linh hồn ngươi lên núi đao, phá thành từng mảnh vụn rồi cho xuống chảo dầu, tiếp đó quăng vào sông băng, để vạn quỷ gặm nhấm Hoàng Tuyền ăn mòn..." Những điều Nhan Hoài Hi nói ra đều là cực hình trong địa ngục, ngoài ra nàng còn tự mình nghiên cứu thêm vài thứ mới. Chỉ tiếc rằng vì phải ném lão khốn này cho Phương Nguyệt Đồng làm đá mài kiếm, e rằng mấy thứ đó đều không dùng đến, đành nói ra để Ân Đạc chìm trong nỗi sợ hãi vô tận.
Ân Đạc nghiến chặt răng. Nhan Hoài Hi hận hắn đến mức chỉ hận không thể lột da rút gân, ném xuống địa ngục cho chịu đủ mọi cực hình. Trước sát ý ấy, nói thêm lời nào cũng trở nên vô nghĩa, vì vậy hắn chỉ dõi mắt nhìn chằm chằm về phía Phương Nguyệt Đồng.
"Dù thế nào đi nữa, ta đối với ngươi cũng có ân nuôi dưỡng..."
"Câm miệng." Phương Nguyệt Đồng, kẻ xưa nay có tính tình ổn định nhất, lạnh giọng quát lên. "Không có ngươi, tự nhiên cũng sẽ có người nhà của ta nuôi dưỡng ta. Rốt cuộc là nuôi hay lợi dụng, trong lòng ngươi tự rõ. Ân Đạc, ta nhớ trước kia ngươi còn rất biết giữ thể diện, vậy mà giờ đây vì mạng sống, đến loại lời vô liêm sỉ này cũng nói ra được sao?"
Phương Nguyệt Đồng không hề do dự như Ân Đạc đã dự đoán. Trong trận chém giết cuối cùng của kiếp trước, Ân Đạc nhớ rõ tiểu nha đầu này rõ ràng từng giãy giụa và do dự, mấy lần suýt nữa bị hắn phản sát. Vậy mà nay cùng một chiêu ấy lại chẳng còn tác dụng? Hơn nữa, Phương Nguyệt Đồng còn trở nên biết ăn nói hơn trước rất nhiều...
Quả nhiên mang trong người dòng máu Nhan gia, trong xương cốt đều là cùng một loại người. Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi đã bị Nhan Hoài Hi "nuôi dạy" thành dáng vẻ này.
Ân Đạc phun ra một ngụm máu. Gông xiềng trên cổ có tác dụng trói buộc linh lực rất rõ rệt, hơn nữa hắn còn cảm nhận được, với sức của mình vậy mà cũng không thể giãy thoát. Điều đó đồng nghĩa, chỉ cần còn đeo thứ này, dù hắn có trốn đi đâu, đối phương cũng có thể tìm ra được.
Nhưng trên thực tế hắn vẫn còn một con đường sống, đó chính là thành tiên!
"Nguyệt Đồng, ra tay đi." Nhan Hoài Hi lùi lại một bước, để đứa trẻ này thử trước. Nếu giết được đối phương là có thể thành tiên, vậy cũng coi như hắn phát huy nốt chút giá trị cuối cùng.
Chỉ có điều nhắc đến số mệnh mà Doanh Hạ từng miêu tả, lúc này đã không giống ngày xưa. Trực giác của Nhan Hoài Hi nói cho nàng biết, tiên duyên của Phương Nguyệt Đồng e rằng vẫn còn thiếu một chút.
Phương Nguyệt Đồng không chút do dự giơ kiếm lên. Đừng thấy chỉ là một động tác nhẹ bẫng, nhưng kiếm ý ẩn chứa trên thân kiếm gần như đủ sức xé rách thiên địa.
Nàng dùng tay trái kéo chặt sợi xích sắt, chặn lại ý định né tránh của Ân Đạc. Ân Đạc đương nhiên không thể khoanh tay chịu chết, hắn điều động toàn bộ lực lượng trong cơ thể, vận dụng hết thảy pháp thuật ngăn lên trước thân mình. Thế nhưng rốt cuộc vẫn không ngăn được một kiếm của Phương Nguyệt Đồng xuyên thấu thân thể.
Kiếm ý điên cuồng tàn phá thân xác và linh hồn hắn, giống hệt như năm xưa Nhan Hoài Hi từng chịu. Dù là tu sĩ Luyện Hư Hợp Đạo cũng không thể khống chế nổi thương thế kiểu này, mà một kiếm Ân Đạc hứng chịu còn nghiêm trọng hơn cả khi đó của nàng.
Hàng mi Phương Nguyệt Đồng khẽ run lên một cái, rồi ánh mắt lập tức trở nên càng thêm kiên định.
Kỳ quái, sao hắn không phản kháng? Phương Nguyệt Đồng xoay chuyển kiếm pháp, chuẩn bị chém ngang hắn ra làm đôi, nào ngờ đối phương lại đột ngột ôm chặt lấy lưỡi kiếm của nàng. Dù thân thể đã bị kiếm ý cắt xé đến máu me đầm đìa, hắn vẫn không buông tay, khiến thân kiếm mắc kẹt trong da thịt, trong chốc lát không sao nhúc nhích được.
"Ầm ầm!"
Trên không trung bỗng vang lên một tiếng trầm đục tựa như sấm động. Mặt đất khẽ rung lên, phía trước các nàng không xa hiện ra một hư ảnh cánh cửa bí cảnh.
Nhan Hoài Hi liếc nhìn cánh cửa ấy, lập tức lấy ra cây tỳ bà của mình. Vài tiếng đàn dựng lên một sát trận, vây chặt Ân Đạc ở bên trong. Phương Nguyệt Đồng cũng không chần chừ, lập tức thôi động sát chiêu của bản thân.
Ân Đạc với tốc độ nhanh như chớp ném ra toàn bộ pháp khí trong tay, bất kể là để công kích hay phòng ngự, thậm chí ngay cả thân xác của chính mình cũng bị hắn coi như một tấm khiên. Hắn phớt lờ mọi công kích, lăn lộn bò trườn lao thẳng về phía cửa vào Cổ Khư Bí Cảnh.
Khi một tu sĩ Luyện Hư Hợp Đạo dùng cách liều mạng như vậy để đào tẩu, người ngoài muốn ngăn lại cũng không hề dễ. Thế nhưng Phương Nguyệt Đồng vẫn siết chặt dây xích chó của hắn, khiến khi hắn lao vào Cổ Khư Bí Cảnh cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của nàng.
"Giãy giụa trong tuyệt vọng thôi..." Nhan Hoài Hi hừ lạnh một tiếng, rồi cũng theo sau tiến vào Cổ Khư Bí Cảnh.
Ân Đạc luôn hy vọng nơi đó sẽ có kỳ tích, nhưng trên thực tế, thứ ấy vốn dĩ không tồn tại.
Vừa bước qua cánh cửa bí cảnh, thiên địa lập tức đổi khác. Nơi này là một biển mây vô tận, phía trên biển mây không có chỗ đứng, tất cả tu sĩ đều buộc phải không ngừng bay xuống.
Nếu dự trữ linh lực không đủ, từ trên cao rơi xuống sẽ không có bất cứ điểm tựa nào. Cổ Khư Bí Cảnh lại mở ra với khoảng cách thời gian cực dài, hơn nữa bên trong quá mức thần bí, đến mức ngay cả truyền thuyết cũng hiếm hoi.
Ngoài việc Nhan Thanh Túc từng ở trong đó ngộ đạo, dường như chưa từng nghe nói có ai từ nơi này nhận được truyền thừa hay bảo vật gì.
Sau khi bước vào bí cảnh, Nhan Hoài Hi liền phát hiện bóng dáng của Ân Đạc và Phương Nguyệt Đồng đã biến mất. Hẳn là lúc truyền tống, ba người bị đưa tới những vị trí khác nhau. Nhưng Ân Đạc có muốn chạy cũng không chạy nổi, sợi xích nàng đặc biệt làm cho hắn chính là để đề phòng tình huống này. Chỉ cần Phương Nguyệt Đồng chưa buông đầu kia của sợi xích, thì dù là bí cảnh cũng không thể tách hai người ra.
Nhan Hoài Hi nhắm mắt cảm ứng một lát, sau khi xác nhận tình hình bên phía sợi xích vẫn ổn thì liền không còn vội vàng nữa. Nàng giơ tay trái lên, nhẹ nhàng v**t v* chiếc vòng ngọc trên cổ tay.
Dưới thần thức của nàng, cảnh tượng bên trong vòng ngọc hiện ra rõ ràng. Đó là một không gian riêng có thể dung nạp người sống, bên trong có núi non sông suối, hoa cỏ chim cá đầy đủ. Bên cạnh một con suối là một căn nhà nhỏ, cạnh nhà trồng rất nhiều cây đào đang nở rộ. Nhìn qua đã thấy giống hệt một chốn đào nguyên tách biệt khỏi trần thế.
Nhan Hoài Hi thậm chí còn nhìn thấy rõ người trong nhà đang đứng ngẩn ngơ bên cửa sổ. Nàng đưa tay khẽ chạm vào vòng ngọc, linh lực trong không gian khẽ dao động, người trong nhà lập tức cảm thấy như có ai đó chọc nhẹ vào má mình.
"Xong rồi sao? Nàng và Nguyệt Đồng có bị thương không?" Trước khi dị biến xảy ra, Nhan Hoài Hi vẫn luôn phân ra một tia thần hồn liên kết với mình. Khi tia thần hồn ấy đột nhiên biến mất, Dư Doanh Hạ liền hiểu rằng tình huống các nàng dự đoán đã thật sự xảy ra.
"Yên tâm đi, kế hoạch rất thuận lợi. Chỉ là lão khốn đó kéo Nguyệt Đồng vào Cổ Khư Bí Cảnh. Mạng hắn rất dai, e là còn phải giãy giụa thêm một lúc nữa mới chết. Ta sợ nàng chờ lâu nên nói trước cho nàng biết." Để tránh bị những kẻ ẩn trong bóng tối phát hiện sơ hở, hai người họ phải ở riêng hai nơi. Nhan Hoài Hi suốt ngày nằm trên giường than thở, đến cả Phương Nguyệt Đồng người tính tình vốn rất tốt cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.
"Mọi người phải cẩn thận phản kích trước lúc chết của hắn. Ân Đạc dù bị suy yếu thế nào thì cũng vẫn là tu sĩ Luyện Hư Hợp Đạo." Dư Doanh Hạ nhắc nhở.
Nhan Hoài Hi quan sát xung quanh, xác nhận không có nguy hiểm liền khẽ chạm vào vòng tay. Dư Doanh Hạ người vừa rồi chỉ có thể lo lắng trong không gian mà không thể làm gì, lập tức xuất hiện trên biển mây. Ngay sau đó, trong lòng nàng đã nhiều thêm một "con mèo hình người" biết làm nũng.
Nhan Hoài Hi vừa thỏa mãn lại vừa uất ức nghĩ thầm: kéo dài lâu như vậy, cuối cùng nàng cũng có thể đàng hoàng ôm đạo lữ của mình một cái. Chỉ tiếc là lúc này cũng chỉ có thể ôm một chút thôi, những chuyện khác vẫn phải đợi xử lý xong kẻ địch rồi mới tính tiếp.