Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 137

"Khụ khụ khụ..." Bóng người từ trong phòng lao ra bị khói sặc đến mức ho sặc sụa.

Khói bụi và hỏa diễm hoành hành khắp nơi. Những người vội vàng chạy ra ngoài rất nhanh đã phát hiện, tai họa này sớm không còn là thứ mà tu sĩ bình thường có thể khống chế. Tu sĩ dưới cảnh giới Luyện Thần Phản Hư thậm chí ngay cả khả năng đứng vững ở gần cơn lốc lửa kia cũng không có, không biết bao nhiêu thân ảnh bất lực bị cuốn thẳng vào trung tâm biển lửa.

Tiếng kêu gào thảm thiết cùng tiếng cầu cứu vang vọng khắp trong cốc, chỉ trong chớp mắt nơi đây đã biến thành địa ngục trần gian. Là cốc chủ của nơi này, Nhan Hoài Hi ngay lập tức lao ra ngoài để ngăn chặn tai họa tiếp tục lan rộng.

Cùng lúc đó, một thân ảnh khác cũng xông ra từ chủ viện. Nàng dường như đã phát hiện điều dị thường ở khu vực rìa của Tiên Lộ Cốc, liền không chút do dự vung kiếm đâm tới. Kiếm ý lạnh lẽo xé nát không gian xung quanh, nơi mũi kiếm đi qua, từng vết nứt vụn vỡ hiện ra, những con rắn lửa lập tức bị băng hàn thay thế.

Thế nhưng thần sắc nàng bỗng khựng lại, bởi vì một kích ấy đánh hụt. Cảm giác truyền về từ tay... rõ ràng là chẳng chạm phải thứ gì cả.

Tại trung tâm Tiên Lộ Cốc, chủ viện được bảo vệ bởi từng tầng từng tầng kết giới kín không kẽ hở, tất cả những người sống sót đều đã được chuyển tới đây.

Y tu trong cốc hoàn toàn không xoay xở kịp, tất cả những người chưa bị thương đều tham gia hỗ trợ. Trong đó có một nữ tử mặc váy xanh đang phát đan dược cho những người bị thương, mỗi viên đan dược đều tỏa ra hương thơm đặc trưng chỉ thuộc về cực phẩm linh đan.

Những viên đan nàng tiện tay lấy ra cùng đủ loại pháp khí trên người đều cho thấy thân phận của nàng tuyệt đối không hề đơn giản. Một người đặc biệt như vậy đã sớm bị một đôi mắt trong bóng tối dõi theo nhìn chằm chằm.

"Phu nhân, nơi này không an toàn, người phải cẩn thận đó!"

Nữ tử áo xanh được gọi là phu nhân khẽ vỗ lên mu bàn tay của người bị thương: "Cứ yên tâm dưỡng thương, đừng lo lắng. Cốc chủ đã ra ngoài đối phó với địch nhân rồi."

Người bị thương gật đầu, nhìn theo bóng lưng nữ tử áo xanh rời đi, nhưng biến cố lại xảy ra ngay trong khoảnh khắc tiếp theo!

Bỗng một luồng yêu phong xuyên qua từng tầng từng tầng bình chướng. Phản ứng của nữ tử áo xanh cũng xem như nhanh, nàng lập tức rút vũ khí của mình, vung bút nghênh đón. Thế nhưng luồng yêu phong có thể xuyên thủng kết giới kia há lại là vật tầm thường, nó không nhằm lấy mạng nàng, chỉ trong chớp mắt đã đánh tan công kích của nàng, đồng thời đánh rơi vũ khí khỏi tay nàng.

Những luồng gió sắc như lưỡi đao trút xuống người nàng, trong chớp mắt máu tươi bắn tung tóe. Đám đông vừa kịp hoàn hồn đã vội vàng lao lên cứu viện, nhưng rốt cuộc tất cả đều chậm một bước.

Luồng yêu phong kia hóa thành vô số đao phong, tụ lại thành một cơn lốc nhỏ, tiếp tục gieo rắc tai họa ngay bên trong kết giới, còn thân ảnh màu lam thì đã hoàn toàn biến mất giữa tầng kết giới ấy.

Hành động của địch nhân vô cùng nhanh chóng. Khi Nhan Hoài Hi kịp cảm nhận được thì Ân Đạc đã dẫn người xông thẳng ra khỏi cốc.

Ân Đạc cười lớn đầy khoái trá, để mặc phía sau tiếng cười là nỗi tuyệt vọng gần như bật thành khóc. Dù là thiên tài đương thời thì đã sao? Dù nàng hết lần này đến lần khác phá hỏng kế hoạch của hắn thì thế nào? Nàng vẫn là lần thứ ba bị chính hắn hủy hoại tất cả!

Nhan thị sơn trang, Quan Nguyệt sơn trang — hai trận đại hỏa hoạn đã thiêu rụi toàn bộ người thân của nàng. Hiện giờ nàng chẳng phải rất coi trọng vị Tả hộ pháp này sao? Hắn ngược lại là muốn xem xem, nếu so với sinh mạng của bao nhiêu người trong cốc, rốt cuộc nàng sẽ chọn bên nào!

Rất nhanh, Ân Đạc đã biết được đáp án. Phía sau hắn có một luồng khí tức rõ ràng đã rối loạn đang bám sát không buông, xem ra nàng đã chọn chính nữ nhân đang bị hắn xách trong tay này.

Ân Đạc cúi nhìn nữ tử áo xanh đang thoi thóp trong tay, cười lạnh một tiếng, rồi lấy ra toàn bộ phù chú và pháp khí có thể gia tốc, dốc toàn lực lao về phía Cổ Khư Bí Cảnh.

Đã từ sớm khi chuyện Cổ Khư Bí Cảnh bị truyền ra bên ngoài ầm ĩ, hắn đã biết phía trước có bẫy đang chờ mình. Nhưng dù biết rõ là bẫy, hắn vẫn không thể không mạo hiểm xông vào.

Bởi vì đại hạn của hắn đã gần kề, Cổ Khư Bí Cảnh có lẽ là cơ hội cuối cùng của hắn. Nhan Hoài Hi, cái kẻ mưu mô xảo quyệt kia, hẳn đã nhìn thấu việc hắn không có cách nào tránh né. Tệ hơn nữa là Phương Nguyệt Đồng đã nhận lại Nhan Hoài Hi. Dù hắn đã nhiều năm rót vào đầu nàng ta tư tưởng diệt cỏ tận gốc, tên ngu xuẩn ấy vậy mà vẫn chẳng hề có chút cảnh giác nào, cứ thế ở lại trong nhà Nhan Hoài Hi!

Ân Đạc chỉ cảm thấy bao năm dạy dỗ của mình đều như đổ sông đổ biển. Có lúc hắn không khỏi tự hỏi, vì sao thượng thiên cho mình cơ hội làm lại một lần, lại không cho mình con đường thành tiên? Hắn từng nghĩ mình có thể chiếm hết tiên cơ, kết quả lại từng bước tính sai.

Chính vì vậy mà ở hiện tại, hắn cũng bị dồn đến mức không thể không buông tay đánh cược một phen, thật đáng hận, cũng thật đáng thở dài!

Ân Đạc lại nâng tốc độ của mình lên đến cực hạn, nhưng thân ảnh phía sau đang đuổi theo không bỏ cũng nhanh không kém. Hai người gần như chỉ mất một khắc đồng hồ đã từ Tiên Lộ Cốc chạy thẳng tới Cổ Khư Bí Cảnh.

Bí cảnh này trước khi mở ra đã được tạo thế không nhỏ, nên người đến không ít. Không ít tu sĩ tụ tập nơi đây trò chuyện hoặc lặng lẽ chờ bí cảnh khai mở, ai ngờ đâu từ trên trời lại rơi xuống hai vị tổ tông sống đang đỏ mắt vì giết chóc.

Chỉ riêng uy năng bộc phát khi hai luồng lực lượng va chạm trên không trung đã đủ dọa lui toàn bộ tu sĩ, bí cảnh có tốt đến đâu cũng phải còn mạng mà vào. Ngoại trừ vài kẻ tài cao gan lớn đứng từ xa quan sát, những người khác đều hận không thể chạy càng xa càng tốt.

"Ngươi muốn chết!"

Đôi mắt Nhan Hoài Hi đỏ rực, sát ý ngập trời khiến người ta lạnh sống lưng. Ngay cả Ân Đạc đối diện nàng cũng thoáng chốc cảm thấy kinh hãi.

Nhưng bất quá đó cũng chỉ là trong khoảnh khắc. Rất nhanh, hắn đã điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

"Nhan Hoài Hi, ta nghĩ ngươi hình như đã hiểu sai tình thế rồi. Bây giờ là ngươi đang cầu ta." Ân Đạc siết chặt cổ họng mong manh của nữ tử kia. Người vốn đã thoi thóp càng khó thở hơn, ngay cả giãy giụa cũng dần trở nên yếu ớt.

"Lùi lại. Nếu không, ta sẽ giết nhục thể của nàng trước, rồi xé nát linh hồn nàng. Ngươi biết rồi đấy, cho dù ngươi giết ta, trước khi chết ta vẫn có cách làm được chuyện này." Ân Đạc uy h**p nàng. Lời hắn nói cũng là sự thật, hắn quả thực có đủ sức lực mang Dư Doanh Hạ theo trước khi chết.

Động tác của Nhan Hoài Hi khựng lại. Nàng dường như gắng gượng đè nén sát ý ngập trời, vô cùng không cam lòng lùi về sau hai bước.

Ân Đạc liếc nhìn ra phía sau nàng, không còn bóng dáng nào khác đuổi theo nữa. Xem ra con nha đầu ngu ngốc kia đã chọn ở lại cứu thêm nhiều người. Tốt, chỉ cần có thể tách hai người họ ra, kế hoạch của hắn coi như đã hoàn toàn đạt thành!

Ân Đạc rất biết tự lượng sức mình. Dù là Nhan Hoài Hi hay Phương Nguyệt Đồng, chỉ cần một người đơn độc xuất hiện, hắn cũng chưa chắc đã đánh thắng, huống chi là hai người liên thủ. Vì vậy kế hoạch của hắn chỉ có hai mục đích: một là phân tán chiến lực, hai là bắt cóc con tin.

Hiện giờ xem ra đã vô cùng thuận lợi, tiếp theo chỉ cần xem thử vị trí của Dư Doanh Hạ trong lòng Nhan Hoài Hi rốt cuộc nặng đến mức nào.

Nhìn dáng vẻ đối phương vì ném chuột sợ vỡ bình mà đành phải nghe lời, Ân Đạc không nhịn được bật cười.

"Nhan Hoài Hi à Nhan Hoài Hi, ngươi có từng nghĩ tới ngày hôm nay không?"

"Nếu dùng mạng của ngươi để đổi lấy mạng của nàng, ngươi thấy giao dịch này có đáng không?" Trong giọng nói của Ân Đạc tràn đầy cảm khái xen lẫn giễu cợt.

Nhược điểm lớn nhất của Nhan Hoài Hi chính là quá nặng tình cảm. Nếu năm xưa nàng thật sự dưới tay môn chủ Trường Sinh Môn đời trước mà biến thành kẻ ác độc lục thân không nhận, vậy thì hắn đã hoàn toàn không còn cách nào đối phó với nàng.

Trước kia nàng vì cố kỵ đứa con gái của muội muội mà bại trận trong đại chiến, giờ đây lại phải đối mặt với lựa chọn sinh tử của đạo lữ trước mặt. Sự do dự của Nhan Hoài Hi đã sớm nói lên đáp án.

Một người như vậy, nhất định sẽ rơi vào thế hạ phong trong cuộc đối đầu. Cho dù là thiên tài ngàn năm khó gặp thì đã sao? Cuối cùng cũng chỉ có thể trở thành bàn đạp cho hắn mà thôi.

"Hoặc là ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa." Ân Đạc tiếp tục nói, "Giao ra bảo vật của Nhan gia, ta có thể cân nhắc tạm thời không giết nàng. Thứ mà Nhan Thanh Túc để lại trước khi phi thăng, chắc chắn không nằm trong tay Nhan Tranh. Ngươi là người sống sót duy nhất năm đó, lại là tiểu thiếu chủ của Nhan gia, hẳn là biết bảo vật ấy được cất ở đâu."

Ân Đạc vẫn chưa từ bỏ di vật mà Nhan Thanh Túc để lại. Chỉ cần còn một tia hy vọng thành tiên, hắn đều phải tranh đoạt. Chỉ tiếc rằng hắn không hề hay biết, công pháp ấy căn bản không phải thứ hắn có thể tu luyện, mọi toan tính suốt bao năm qua, ngay từ đầu đã là công cốc.

"Ta biết bảo vật đó ở đâu, cũng quả thật từng thông qua nó mà thoáng nhìn thấy tiên duyên." Nhan Hoài Hi lạnh giọng nói, "Ngươi buông tay ra trước. Nếu nàng xảy ra chuyện, ngươi sẽ chẳng nhận được gì cả."

Ánh mắt âm lãnh đầy dò xét của Ân Đạc dừng trên gương mặt Nhan Hoài Hi, hắn muốn từ biểu cảm của đối phương nhìn ra xem nàng có khả năng nói dối hay không.

Thoạt nhìn dường như không có vấn đề gì. Ân Đạc liền buông tay đang siết cổ Dư Doanh Hạ.

Cuối cùng nàng cũng có thể thở được một hơi. Thân thể suy nhược run rẩy khe khẽ, lúc cố gắng hít thở còn kèm theo vài tiếng ho, trông hệt như một đóa hoa sắp tàn trong gió.

Phần lớn sự chú ý của Nhan Hoài Hi đều dồn cả lên người nàng, dáng vẻ lo lắng không che giấu được. Thấy vậy, trong lòng Ân Đạc không khỏi dâng lên một tia kh*** c*m hài lòng. Suốt quãng thời gian trước hắn bị truy sát đến mức chật vật thảm hại, tình thế hiện giờ cuối cùng cũng đã đảo ngược.

"Thứ tiên tổ để lại là một quyển công pháp." Nhan Hoài Hi chậm rãi nói, "Bên trong quả thật có tiên duyên, nhưng cần dựa vào tư chất ngộ đạo của mỗi người. Nếu không có tư chất ấy, cho dù ngươi có được quyển công pháp này, cả đời này cũng đừng mơ chạm tới con đường thành tiên."

"Ngươi trả người lại cho ta, ta đưa công pháp cho ngươi."

Ân Đạc khịt mũi cười lạnh một tiếng: "Nhan Hoài Hi, ngươi nghĩ ta có thể ngu xuẩn đến mức đó sao?"

"Nếu hiện tại ngươi không muốn nàng chết, vậy thì giao công pháp cho ta trước. Đợi ta kiểm chứng thật giả xong, tự nhiên sẽ tìm cơ hội thả nàng ra. Sống chết của ta không quan trọng, nhưng ngươi thật sự muốn tận mắt nhìn nàng chết ngay trước mặt mình sao?" Lần này Ân Đạc rút ra trường kiếm, lưỡi kiếm sắc bén chạm sát vào cổ nữ tử.

Ván cờ này, suy cho cùng chỉ là xem ai dám liều mạng hơn mà thôi.

Cuối cùng, Nhan Hoài Hi vẫn lùi bước. Nàng ném quyển trục trong tay ra ngoài.

Ân Đạc đón lấy quyển trục rồi thu kiếm lại. Hắn cực kỳ cảnh giác, trước tiên dò xét xem quyển trục này có ẩn chứa nguy hiểm hay không. Sau khi xác nhận không có dấu vết của pháp thuật công kích, hắn mới mở nó ra.

Nhưng hắn nào ngờ vừa mở quyển trục ra, một màn cát vàng đặc biệt đột nhiên bùng nổ tung lên đầy trời. Loại cát này làm mắt hắn hoa lên, trong chốc lát không nhìn thấy gì, nhưng đối với tu sĩ thì hoàn toàn có thể dùng thần thức để quan sát, nên về cơ bản không gây ảnh hưởng lớn.

Loại thủ đoạn mang tính trêu chọc như vậy, trước mặt hắn thậm chí còn không tính là công kích mà chỉ giống trò con nít hơn, nhưng dù gì vẫn khiến hắn vô cùng tức giận.

Nhan Hoài Hi chẳng lẽ cho rằng dùng thủ đoạn này là có thể cứu người khỏi tay hắn sao? Nàng không nên ngây thơ đến thế.

Ân Đạc lập tức siết chặt con tin trong tay. Đây chính là bùa hộ mệnh của hắn. Thế nhưng con tin vốn dĩ đang thoi thóp kia lại bất ngờ chộp lấy cánh tay hắn, dường như không dùng bao nhiêu sức đã trực tiếp bẻ gãy xương tay hắn.

Hắn thậm chí còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm, trên cổ đã bị một vật lạnh lẽo giống như xiềng xích khóa chặt lại. Trên xiềng xích nối liền một sợi xích sắt, trông hệt như dây xích chó, đầu còn lại nằm gọn trong tay con tin. Người vốn dĩ nên dùng bút làm vũ khí kia, vào khoảnh khắc này lại đang cầm một thanh kiếm, kiếm ý trên thân kiếm lạnh lẽo sắc bén, mang theo luồng linh lực dao động quen thuộc đến mức Ân Đạc không thể quen hơn.

"Phương... Phương Nguyệt Đồng!"

Lớp ngụy trang trên mặt Phương Nguyệt Đồng tan biến, dáng vẻ đầy máu me thê thảm trước đó tất cả đều là giả vờ.

Nhan Hoài Hi, người vừa rồi còn mang vẻ mặt lo lắng tức giận, "phì" một tiếng bật cười. Lần này, nụ cười mang ý trào phúng đã chuyển hẳn sang gương mặt nàng. Nàng đưa tay xoa xoa má mình, diễn kịch đúng là một công việc đòi hỏi kỹ thuật, giữ biểu cảm căng thẳng suốt một khoảng thời gian dài như vậy, mặt nàng cũng sắp cứng đờ rồi.

FayeVì có nhiều bạn thắc mắc truyện hoàn chưa quá, nên mình xin thông báo lần nữa là mình vẫn đang edit theo tiến độ của tác giả. Ví dụ chương này là tác giả mới đăng tầm 1h trưa hôm nay thôi, cứ lúc nào tác giả ra chương mới mình sẽ edit sau đó vài tiếng tùy tình hình mình bận hay không nhé. Chúc các bạn đọc vui ^^

Bình Luận (0)
Comment