Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 136

Không lâu sau khi thiên địa dị tượng xuất hiện, Phương Nguyệt Đồng liền vội vàng chạy tới.

"Ánh sáng trên trời kia... có phải là dấu hiệu Cổ Khư Bí Cảnh sắp mở ra không?" Khi nhìn thấy luồng sáng ấy, bàn tay nắm chuôi kiếm của Phương Nguyệt Đồng khẽ run lên. Không phải vì hoảng sợ, mà là do đại thù sắp tới ngày được báo, nàng nhất thời khó mà kìm nén nổi sự kích động.

"Đúng, nhưng hiện tại chỉ mới là dấu hiệu thôi, còn cách lúc chính thức mở ra vẫn rất lâu. Huống chi mục đích của chúng ta cũng không phải là tiến vào bí cảnh." Nhan Hoài Hi đưa tay ấn nhẹ lên cái đầu không được tỉnh táo của nàng, giúp nàng bình tĩnh lại đôi chút.

"Đừng nóng vội, đối phó với lão vương bát kia không thể gấp gáp được, ngươi phải còn kiên nhẫn hơn cả hắn."

Phương Nguyệt Đồng hít sâu một hơi, rồi gật đầu: "Ta hiểu rồi."

"Cổ Khư Bí Cảnh cách nơi này cũng có chút khoảng cách. Nếu cả hai chúng ta đều rời đi... có phải nên sắp xếp bên này cho ổn thỏa không?" Tuy Phương Nguyệt Đồng chưa chắc đã nghĩ được đến những âm mưu tầng tầng lớp lớp, nhưng trong những chuyện then chốt, trực giác của nàng lại nhiều lần giúp nàng tránh được nguy hiểm.

"Ta đã có dự tính." Nhan Hoài Hi tiện tay xoa đầu nàng một cái, rồi quay sang Dư Doanh Hạ nói: "Doanh Hạ, ta sang chỗ Đằng Nguyệt Lam một chuyến, lát nữa sẽ quay lại."

Nàng đã nghĩ đến một kế hoạch mà Ân Đạc rất có thể sẽ thực hiện, vì vậy cần phải chuẩn bị trước.

"Đi đi đi, vừa hay Nguyệt Đồng tới rồi, ta mới làm cho a di của ngươi một hũ kẹo mới, chia cho ngươi một nửa mang đi ăn." Dư Doanh Hạ giấu đi vẻ lo lắng trên gương mặt, dẫn Phương Nguyệt Đồng vào bếp.

Nhan Hoài Hi vừa nghe nói chia ra một nửa, lập tức lén lút dùng linh lực thăm dò vào bếp, giấu trước một nửa đi, làm như vậy thì chỉ có một phần tư bị chia mất. Làm xong xuôi, Nhan Hoài Hi giả bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi hiện trường "gây án".

Đằng Nguyệt Lam lúc nhìn thấy Nhan Hoài Hi thì không hiểu sao lại cảm thấy trên người chủ thượng của mình dường như nhiều hơn một tia lén lén lút lút. Tất nhiên, có vài lời nàng không dám nói ra, chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy gì.

"Tiểu Kỳ hồi phục thế nào rồi?" Nhan Hoài Hi ngửi thấy trên người nàng thoang thoảng mùi thuốc, liền biết vừa rồi Đằng Nguyệt Lam nhất định đã đi thăm đứa bé đó.

Tiểu Kỳ chính là cô nương hôm đại hôn giúp Đằng Nguyệt Lam đi lấy bình lễ khí, không ngờ lại bị người ám toán, suýt nữa thì mất mạng.

"May nhờ pháp khí giữ mạng mà ngài tặng cho nàng khi trước, thương thế đã không còn đáng ngại. Giang Lê bắt nàng ấy phải nằm thêm một thời gian ở dược đường, nếu không thì chắc giờ này nàng ấy đã không chịu yên, sớm chạy ra ngoài rồi." Đằng Nguyệt Lam nghĩ lại chuyện hôm đó vẫn còn thấy kinh hãi. Sau khi Văn Thánh khống chế được cục diện, nàng lập tức đi tìm Tiểu Kỳ. Cái bình kia là do chính nàng bảo đứa bé ấy mang tới, nếu bình có vấn đề mà Tiểu Kỳ lại bặt vô âm tín, e rằng nàng ấy đã gặp phải kết cục tệ nhất.

Nàng lần theo manh mối tìm tới kho cất giữ bảo vật, khi ấy Tiểu Kỳ đã thoi thóp. Nếu không phải chủ thượng từ rất sớm đã tặng cho nàng ấy một khối mệnh bài thế thân, chỉ sợ Tiểu Kỳ đã sớm hồn phi phách tán.

"Không sao là tốt rồi. Tiếp theo có một việc rất quan trọng cần ngươi đi làm. Ngươi có nhìn thấy luồng sáng phía nam lúc nãy không?" Nhan Hoài Hi chỉ tay về phía bầu trời phương nam, nơi dị tượng khi này đã biến mất.

"Thuộc hạ đã nhìn thấy, là Cổ Khư Bí Cảnh phải không?" Ánh mắt Đằng Nguyệt Lam trở nên nặng nề.

Nàng là tâm phúc của Nhan Hoài Hi, nhiều năm theo hầu cũng có thể suy đoán được phần nào kế hoạch của chủ thượng.

"Thuộc hạ sẽ giúp ngài sắp xếp nhân thủ..."

"Không, ta muốn giao cho ngươi việc khác. Phía Cổ Khư Bí Cảnh không cần bố trí người, kẻ khác có tới cũng chỉ là đi chịu chết vô ích." Nhan Hoài Hi khoát tay, ánh mắt quét một vòng khung cảnh xung quanh, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng.

"Đáng tiếc, bảo vật như vậy vẫn không cản nổi lão vương bát kia."

"Thủ đoạn của lão tặc quá nhiều, khó lòng đề phòng chu toàn, cũng là chuyện bất khả kháng." Đằng Nguyệt Lam cũng không ngờ đối phương lại có thể lặng lẽ xâm nhập nơi này. Nhưng vừa nghĩ kỹ lại, nàng bỗng hiểu ra ý tứ trong lời Nhan Hoài Hi.

"Ngài cho rằng nơi này sẽ trở thành mục tiêu của hắn? Không, lấy nơi này làm mục tiêu thì chẳng có ý nghĩa gì, vậy tức là..." Trong lòng Đằng Nguyệt Lam chợt siết lại, vậy thì chỉ còn lại một người, hơn nữa lần trước đối phương cũng từng làm như vậy.

Nhan Hoài Hi cười lạnh một tiếng: "Tuy không biết bước tiếp theo hắn định làm gì, nhưng theo tính cách của hắn, nếu bên Doanh Hạ có chỗ nào có thể lợi dụng, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua."

"Chi bằng ta cho hắn một cơ hội."

Đằng Nguyệt Lam khẽ cau mày: "Nhưng bên phu nhân sẽ rất nguy hiểm..."

Nhan Hoài Hi ném tới một ánh mắt đầy lạnh lẽo, tựa hồ không thể tin nổi Đằng Nguyệt Lam lại nảy sinh ý nghĩ ấy. Đằng Nguyệt Lam lập tức tỉnh ngộ, thầm mắng mình hồ đồ, chủ thượng sao có thể để phu nhân mạo hiểm.

"Thuộc hạ đã rõ."

"Đi theo ta." Nhan Hoài Hi dẫn Đằng Nguyệt Lam tới trước một gò đất trông như cỏ dại mọc um tùm, bề ngoài chẳng có gì đặc biệt.

Nơi này nằm ở trung tâm thung lũng, trong lòng Đằng Nguyệt Lam chợt dấy lên cảm giác khác thường. Kỳ lạ, nàng vốn phải quen thuộc với từng ngóc ngách của Tiên Lộ Cốc, vậy mà một chỗ rõ ràng như thế này, bình thường nàng lại gần như không hề có ấn tượng?

Nhan Hoài Hi khắc mấy đạo chú văn lên gò đất, bề mặt gò đất lập tức lóe lên như hư ảnh, ngay phía trước xuất hiện một khe hở khổng lồ. Bên dưới khe hở đen kịt ấy, vậy mà kéo dài xuống một lối mật đạo.

Nhan Hoài Hi dẫn đầu, bước vào mật đạo kéo dài xuống dưới. Đằng Nguyệt Lam sững người một thoáng rồi lập tức theo sau. Khi cả hai đều đã vào trong, khe hở trên gò đất lập tức khép lại, nơi này lại biến thành một mảnh đất hoang không chút nổi bật.

Ngay khoảnh khắc Nhan Hoài Hi biến mất khỏi mặt đất Tiên Lộ Cốc, trong cốc bỗng nổi lên một trận gió yêu dị, nhiệt độ cũng hạ xuống đôi chút. Đó không phải cái lạnh thông thường, mà là thứ âm hàn khiến linh hồn người ta cũng phải run rẩy.

Dư Doanh Hạ đang nhóm lửa trong bếp, vô thức xoa xoa cánh tay. Rõ ràng đứng cạnh bếp lửa phải rất ấm, vậy mà nàng lại cảm thấy từ đáy lòng dâng lên một tia lạnh lẽo, rồi lan ra khắp tứ chi.

Thời tiết hôm nay thật kỳ quái. Dư Doanh Hạ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cây cối bị gió thổi nghiêng ngả, ánh nắng vừa rồi còn rực rỡ, chớp mắt đã bị mây đen che kín.

Phương Nguyệt Đồng bỗng nghiêm mặt, siết chặt chuôi kiếm. Nàng nhét hết chỗ kẹo trong tay vào miệng, rồi bước ra khỏi bếp.

Theo bản năng, nàng đẩy thanh kiếm ra khỏi vỏ một chút, để lộ ra vài phần sắc lạnh. Cơn gió có phần quái lạ kia dần dần lắng xuống, bầu trời cũng quang đãng trở lại, tựa như những bất thường vừa rồi chỉ là do nàng đa tâm.

"Nguyệt Đồng? Sao vậy?" Dư Doanh Hạ từ trong bếp đi ra, thấy bộ dạng cảnh giác của nàng thì trong lòng cũng chùng xuống.

Phương Nguyệt Đồng khẽ lắc đầu: "Không có gì, có lẽ là ta quá căng thẳng."

Những ngày then chốt đang từng chút một đến gần, có lẽ nàng đã trở nên quá mức cảnh giác.

Dư Doanh Hạ luôn cảm thấy trực giác của Phương Nguyệt Đồng có thể dùng làm chuông báo động. Quá căng thẳng ư? Chi bằng nói đây là lời cảnh báo mà thế giới dành cho nàng ấy thì hơn.

"Ngươi có thấy cơn gió vừa rồi rất kỳ quái không?"

Phương Nguyệt Đồng cau mày, do dự một lúc rồi gật đầu: "Ta còn tưởng là hắn tới rồi."

Dư Doanh Hạ cảm giác da gà trên tay sắp nổi lên, cái người đó cho nàng cảm giác chẳng khác gì mấy con quỷ nàng từng thấy trong phim kiếp trước!

"Ta biết rồi, đợi a di của ngươi về, ta sẽ nói với nàng ấy."

"Có lẽ là ta quá căng thẳng thôi, giờ nhìn lại thì chẳng thấy gì bất thường." Phương Nguyệt Đồng nghĩ có lẽ cũng không cần đặc biệt nói với a di.

"Vẫn nên nói một tiếng thì hơn. Lần trước Ân Đạc cũng là lặng lẽ xâm nhập vào cốc như vậy, đề cao cảnh giác thêm chút cũng tốt." Dư Doanh Hạ kể cho Phương Nguyệt Đồng nghe chuyện đã xảy ra vào ngày các nàng cử hành hôn lễ, kẻ địch thậm chí còn vòng qua được cả trận chuông gió của Nhan Hoài Hi, các nàng buộc phải cẩn trọng hơn nữa.

Phương Nguyệt Đồng cảm thấy sự việc quả thực khó giải quyét: "Vậy trước khi a di quay lại, ta sẽ ở lại bên này. Người tuyệt đối đừng ở một mình, đi đâu cũng phải nói với chúng ta một tiếng..."

Theo hiểu biết của nàng về Ân Đạc, đối phương rất có thể sẽ tiếp tục tìm cách ra tay từ phía Dư di. Dĩ nhiên làm vậy là mạo hiểm, nhưng nếu đã định đối đầu trực diện với các nàng, thì bắt cóc con tin chính là biện pháp tốt nhất để Ân Đạc kiềm chế các nàng.

Phương Nguyệt Đồng chưa bao giờ lải nhải nhiều như thế. Dù Dư Doanh Hạ liên tục cam đoan mình sẽ không chạy lung tung, nàng vẫn không yên tâm, mãi cho đến khi mặt đất trong toàn cốc bỗng rung lên một cái, nàng mới dừng lời dặn dò, cúi đầu nhìn xuống.

"Đổi rồi?" Phương Nguyệt Đồng bỗng nghi hoặc lên tiếng.

"Đổi gì cơ?"

"Dòng chảy của khí lưu vừa rồi hình như có chút biến động, sau đó lại trở về bình thường. Có lẽ có liên quan đến chuyện a di rời đi để xử lý." Cả Tiên Lộ Cốc này vốn là pháp khí của Nhan Hoài Hi, có biến động như vậy hẳn là do chủ nhân của cốc làm gì đó. Phương Nguyệt Đồng không cảm nhận được nguy hiểm, nên cũng không để trong lòng.

Đợi đến khi Nhan Hoài Hi quay về, nàng liền thấy sắc mặt của hai người các nàng nghiêm trọng đến mức người sau còn căng thẳng hơn người trước. Ban đầu nàng vẫn còn nhớ nhung hũ kẹo của mình, nhưng lúc này cũng chẳng còn tâm trí để ý nữa.

Nàng bước tới, nắm lấy bàn tay có phần lạnh đi của Dư Doanh Hạ, hỏi: "Vừa rồi xảy ra chuyện gì sao?"

Khoảng thời gian tới lúc Cổ Khư Bí Cảnh mở ra vẫn còn một đoạn, đối phương cho dù muốn làm gì cũng không nên sớm đến thế.

Dư Doanh Hạ kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra cùng những lo lắng của mình cho Nhan Hoài Hi nghe. Dù Phương Nguyệt Đồng đã giải thích rằng có thể là do bản thân quá căng thẳng, nhưng Nhan Hoài Hi vẫn lựa chọn tin vào phán đoán của Dư Doanh Hạ.

"Ngươi qua đây." Nhan Hoài Hi vẫy tay gọi Phương Nguyệt Đồng.

Phương Nguyệt Đồng ngoan ngoãn bước lên.

【Nếu hắn thật sự đã sớm để mắt tới bên này, vậy có một việc rất quan trọng ta cần ngươi đi làm.】Nhan Hoài Hi dùng truyền âm nói với Phương Nguyệt Đồng.

Ngoài miệng nàng lại nói: "Trong thời gian này, ngươi chú ý nhiều xem trong cốc có dấu vết linh lực của người ngoài hay không."

【Không có đạo lý phòng trộm phải phòng cả nghìn ngày. Chúng ta cho hắn một chút sơ hở, xem con cá có chịu cắn câu không.】Truyền âm tiếp tục. Nghĩ đến thủ đoạn nhiều đến mức khiến người ta tê cả da đầu của lão tặc kia, Nhan Hoài Hi lựa chọn cách trao đổi thận trọng hơn.

"Được." Phương Nguyệt Đồng gật đầu, âm thầm ghi nhớ lời dặn dò của Nhan Hoài Hi.

Từ ngày đó trở đi, nàng liên tục tuần tra khắp nơi, nhưng trong cốc vẫn luôn yên ả, tựa như sau khi phát hiện Phương Nguyệt Đồng cũng có mặt ở đây, kẻ địch cảm thấy rủi ro quá lớn nên đã từ bỏ âm mưu nhằm vào nơi này.

Thời gian Cổ Khư Bí Cảnh mở ra ngày một cận kề, Nhan Hoài Hi cũng không thể không phân tâm lo liệu những sắp xếp bên kia. Những ngày tháng yên ổn dễ khiến người ta lơ là. Ngay trong một đêm tưởng như không có bất kỳ dị thường nào, kẻ tu luyện thì tu luyện, kẻ nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, thì một biển lửa ngút trời bỗng chốc bùng lên, trong khoảnh khắc thiêu đốt toàn bộ Tiên Lộ Cốc!

Đây hiển nhiên không phải ngọn lửa bình thường, mà giống như có sinh mệnh. Những đốm lửa giống như từng con rắn hung ác, mang theo ý thức riêng, lao thẳng về phía nơi có người sống.

Không biết từ đâu lại nổi lên một cơn cuồng phong, cũng là thuật pháp tạo thành. Gió tiếp nối cho lửa, cuồng phong hòa cùng hỏa diễm, những con rắn lửa ngút trời tụ lại thành một hỏa long cuộn mình, vô tình thiêu hủy hết thảy sinh linh trong cốc.

Tiếng gào thét, tiếng kêu la tràn ngập khắp Tiên Lộ Cốc. Thảm kịch này xảy ra chỉ trong chớp mắt, đến khi mọi người kịp phản ứng thì đã quá muộn.

Bình Luận (0)
Comment