Vốn đã nói là sẽ giúp Dư Doanh Hạ luyện thể, thế nhưng sau khi Phương Nguyệt Đồng bị Tư Kính Lan lừa xong quay về, nàng mới phát hiện vị trí công việc của mình đã bị chính dì ruột thay thế.
Nàng lại quay về trạng thái mỗi ngày ngoài ăn cơm ra thì chẳng có việc gì làm. Mỗi khi lượn quanh trong sân, nàng đều có thể nhìn thấy Nhan Hoài Hi đang dạy Dư Doanh Hạ công pháp.
Luyện thể là một quá trình gian khổ, cần phải chịu đựng lâu dài. Phương Nguyệt Đồng cũng có chút lo lắng cho Dư Doanh Hạ, liền đứng bên cạnh lén nhìn. Chỉ là nhìn một hồi, nàng dần nhận ra có gì đó không đúng, luyện thể chẳng phải nên vô cùng nghiêm khắc sao? Sao luyện tới luyện lui, hai người lại ôm lấy nhau rồi? Vừa rồi chẳng phải là chiêu tấn công à? A di quả nhiên lợi hại, loại công kích như vậy mà cũng có thể thu phóng tự nhiên.
Nhưng... thời gian a di ôm Dư di có phải hơi lâu rồi không? Ơ? Hai người họ đang làm gì thế?
Phương Nguyệt Đồng cảm thấy hành động của hai người có chút kỳ quái, đang định nhìn kỹ hơn thì bỗng một trận gió cuốn theo cát bụi thổi thẳng vào mặt nàng.
Tuy Phương Nguyệt Đồng tránh được nhưng vẫn theo phản xạ nhắm mắt lại, lùi về sau mấy bước, rồi đưa tay phủi sạch cát trên mặt.
Đúng lúc này, phía sau nàng bỗng có một luồng lực kéo lấy nàng. Phương Nguyệt Đồng đã biết người đến sau lưng là Tư Kính Lan, nên mặc cho đối phương kéo mình lùi lại, cuối cùng lùi tới một góc khuất không còn nhìn thấy hai vị kia.
"Gió lớn như vậy, đại tiểu thư đứng ở đó là muốn hít bụi à?" Tư Kính Lan lộ ra một nụ cười khó mà hình dung. Vị đại tiểu thư này e là còn chẳng biết mình vừa rồi suýt chút nữa đã phá hỏng chuyện tốt của hai vị trưởng bối. Chủ thượng đối với nàng đúng là quá dung túng rồi.
"Không phải, ta vừa nãy chỉ đang nhìn các nàng ấy thôi... Đó là đang tu luyện sao?" Phương Nguyệt Đồng hỏi ra nghi hoặc trong lòng với Tư Kính Lan.
"Đương nhiên là tu luyện." Tư Kính Lan nói chắc như đinh đóng cột.
Nhưng trong lòng nàng lại nghĩ: Tu luyện cái quỷ gì, rõ ràng là đang liếc mắt đưa tình, v* v*n trêu ghẹo thì có! Còn ngươi thì đã bị trưởng bối nhà mình ghét bỏ rồi, chẳng phải còn bắt ta nghĩ cách kéo ngươi đi sao?
"Thì ra như vậy cũng gọi là tu luyện à... Là ta kiến thức nông cạn rồi." Phương Nguyệt Đồng rơi vào trầm tư sâu sắc.
Tư Kính Lan cũng không biết nàng đang nghĩ gì. Dù sao thì một lúc sau, Phương Nguyệt Đồng bỗng nhiên hỏi nàng: "Ngươi có muốn luyện thể không?"
Tư Kính Lan nhìn nàng bằng một ánh mắt cực kỳ kỳ quái: "Mới có một thời gian không gặp, đại tiểu thư đã quên ta tu cái gì rồi sao?"
Một người chủ tu kiếm đạo, lấy thể tu làm phụ, sao còn cần luyện thể nữa?
Phương Nguyệt Đồng liếc nàng một cái bằng ánh mắt tiếc nuối khó hiểu, rồi lại cúi đầu ủ rũ, tinh thần sa sút hẳn xuống.
Tư Kính Lan luôn cảm thấy mình có thể đoán được tám chín phần tâm tư của đối phương, nhưng lần này lại khiến nàng có chút hồ đồ. Phương Nguyệt Đồng muốn giúp mình luyện thể đến vậy sao? Muốn làm sư tôn thì đi thu một đứa nhỏ là được rồi, chẳng lẽ còn định làm thử theo phương pháp dạy học của chủ thượng?
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu Tư Kính Lan đã bị nàng tự tay đập tan, quá hoang đường, Phương Nguyệt Đồng không có nhiều tâm tư linh tinh như vậy đâu.
"Từ trước chủ thượng đã cứu được một số đứa trẻ từ một tông môn ma tu. Hiện giờ bọn trẻ đó đang tu luyện và học tập ở chỗ chúng ta, hôm nay đến lượt ta đi giảng bài cho chúng rồi. Đại tiểu thư có muốn đi cùng không?" Tư Kính Lan hỏi.
"Được." Phương Nguyệt Đồng chẳng cần nghĩ ngợi đã gật đầu.
Sau khi nghe thấy động tĩnh nơi góc khuất biến mất, Dư Doanh Hạ không mấy vui vẻ mà véo một cái vào chỗ mềm bên hông Nhan Hoài Hi.
"Bắt nạt con nít nhà người ta làm gì?"
"Ta cũng đâu còn cách nào khác. Phương Nguyệt Đồng ở phương diện khác đều rất tốt, chỉ là có hơi ngố, không hiểu cái gì gọi là 'phi lễ chớ nhìn'. Ta bảo Tư Kính Lan tìm cho nàng chút việc để làm, đỡ phải nhàn rỗi ở đây đi lung tung, rảnh quá sinh chuyện." Nhan Hoài Hi khẽ hừ một tiếng, từ khi đứa nhỏ kia chuyển tới, trong cái sân này nàng cũng phải đề phòng hơn vài phần.
Thực lực của Phương Nguyệt Đồng rất mạnh, cho dù không cố ý che giấu thì Nhan Hoài Hi cũng chưa chắc đã kịp thời cảm nhận được nàng đến gần. Điều này dẫn tới việc mỗi khi Nhan Hoài Hi muốn thân mật với Dư Doanh Hạ, hoặc là phải vào trong phòng đóng chặt cửa sổ, hoặc là đi thẳng tới cấm địa dược tuyền.
Gần đây Nhan Hoài Hi đặc biệt thích dược tuyền, cảm giác làn nước gợn sóng ấy cứ như lan thẳng vào tận chỗ sâu nhất trong hồn vực của nàng.
"Nàng không thể tiết chế một chút sao?" Dư Doanh Hạ oán trách.
Nhan Hoài Hi lập tức tỏ ra uất ức, "Doanh Hạ, sao nàng biết ta không tiết chế chứ?"
Tay Dư Doanh Hạ khẽ run lên, nàng nhìn vào đôi mắt của Nhan Hoài Hi, lại không thấy chút ý cười đùa nào trong đó, cũng có nghĩa là nàng ấy nói thật?
Trong tình trạng đã tiết chế mà mình vẫn phải ngâm ở dược tuyền nửa ngày trời, nếu không tiết chế thì nàng chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy muốn hư nhược đến nơi rồi.
Dư Doanh Hạ lặng lẽ lấy từ trong túi trữ vật ra một quyển sách đưa cho Nhan Hoài Hi. Nhan Hoài Hi mang theo vẻ nghi hoặc nhận lấy xem thử, trên bìa sách viết ba chữ to: Thanh Tâm Kinh.
"Người tu tiên không thể quá nặng dục niệm, nào, học cái này đi." Dư Doanh Hạ còn rất chu đáo giúp nàng lật mở trang đầu tiên.
Nhan Hoài Hi mới không thèm xem loại "tà thư" này. Nàng giấu quyển sách ra sau lưng, nói: "Chúng ta là song tu, chứ đâu phải là người chỉ biết chạy theo d*c v*ng đâu."
"Hay là ta ngoan ngoãn trói hai tay lại nhé~" Nhan Hoài Hi ghé sát tai Dư Doanh Hạ, khẽ nói: "Doanh Hạ chẳng phải rất thích sao?"
Tai Dư Doanh Hạ lập tức đỏ bừng lên. Nói đi cũng phải nói lại, nếu như vậy hình như cũng không phải là không được.
Cuối cùng, quyển sách kia biến mất không dấu vết. Cũng chẳng biết là bị Nhan Hoài Hi đốt đi hay cất giấu ở đâu, dù sao thì ngay cả trong tàng thư các của nàng cũng không còn thấy loại sách tương tự nữa.
Dư Doanh Hạ vẫn ngày ngày luyện thể. Phần khó chịu đựng nhất đại khái là dùng máu yêu long để tôi luyện thân thể. Mỗi lần đến lúc này, Nhan Hoài Hi còn sốt ruột và khó chịu hơn cả người đang chịu khổ, cứ vội vã xoay quanh nàng không ngừng.
Mỗi lần vượt qua một lượt tôi luyện xong, sắc mặt của Nhan Hoài Hi còn trắng hơn cả người vừa được luyện thân, Dư Doanh Hạ còn phải quay sang an ủi nàng. May mà mấy lượt đều tiến triển khá thuận lợi, nếu không Dư Doanh Hạ cũng có chút lo lắng cho sức khỏe tinh thần của Nhan Hoài Hi.
Có lẽ vì những ngày tháng trôi qua quá đỗi nhẹ nhàng bình lặng, Dư Doanh Hạ gần như đã quên mất mối uy h**p của bọn họ vẫn chưa bị nhổ tận gốc.
Vào một ngày nọ, khi trời còn chưa hoàn toàn sáng rõ, Dư Doanh Hạ bỗng nhìn thấy ở phương xa xuất hiện một dải mây ráng vô cùng rực rỡ. Quầng sáng nhiều màu sắc đẹp đến chói mắt, trông hệt như cực quang.
"Đẹp thật đấy, đó là gì vậy? Có bảo vật nào xuất thế sao?" Dư Doanh Hạ biết rằng mỗi khi có dị bảo hiếm có ra đời, đất trời thường sẽ xuất hiện những dị tượng như thế này.
Sắc mặt Nhan Hoài Hi lại trầm xuống rõ rệt, "Có một chỗ bí cảnh sắp mở ra, đây là dấu hiệu ban đầu."
"Bí cảnh?" Dư Doanh Hạ không mấy hứng thú với mấy thứ như bí cảnh. Đi vào đó thế nào cũng phải mạo hiểm, nàng thà ở nhà vẽ tranh, trêu mèo, tiện thể cho bé Samoyed hay lắc đuôi chạy tới ăn chút đồ còn hơn. Nhưng sắc mặt của Nhan Hoài Hi trông không ổn lắm, hiển nhiên đây không phải một bí cảnh bình thường.
"Nơi đó có vấn đề gì sao?" Dư Doanh Hạ hỏi.
"Đó là nơi tiên tổ Nhan Thanh Túc ngộ đạo — Cổ Khư Bí Cảnh." Cũng là phần mộ mà Nhan Hoài Hi chuẩn bị cho Ân Đạc. Bí cảnh này nếu truy ngược lại thì phải tính từ thời thượng cổ, nghe nói nơi tận cùng của nó nối liền với chỗ gần thiên đạo nhất, vì thế mới có thể nghe được thiên âm.
Năm đó Nhan Thanh Túc ngộ đạo ở nơi này, theo Dư Doanh Hạ thấy thì khả năng cao là Nhan Thanh Túc đã cãi nhau một trận với thiên đạo, sau đó biết được sự thật rằng mình bị thế giới này chán ghét, thế là quyết tâm khai sáng công pháp mới, cuối cùng mới tìm được con đường thành tiên.
Nghe đến cái tên ấy, bàn tay đang cầm bút của Dư Doanh Hạ bỗng siết chặt. Chuyện này từ lâu đã là tảng đá nặng trĩu trong lòng nàng, chỉ là không ngờ lại đến nhanh như vậy...
Cho dù biết nhìn khắp tu tiên giới, Nhan Hoài Hi và Phương Nguyệt Đồng đã liên thủ thì gần như không ai cản nổi, nhưng chó bị dồn vào ngõ cụt thì cũng sẽ quay đầu cắn loạn. Đối phương một khi phản công điên cuồng, Dư Doanh Hạ vẫn không khỏi lo lắng Nhan Hoài Hi sẽ gặp nguy hiểm.
Phương Nguyệt Đồng thì đỡ hơn một chút, dù sao nàng ấy có thiên mệnh quang hoàn bảo hộ. Theo cách nói của hệ thống thì việc nàng giết Ân Đạc vốn đã tự mang buff tăng thêm. Nhưng Nhan Hoài Hi lại không có thứ quang hoàn đó, vì vậy Dư Doanh Hạ càng thêm lo.
Đúng lúc Dư Doanh Hạ lộ ra vẻ lo âu, người bên cạnh khẽ vòng tay ôm lấy eo nàng, "Đừng lo, lão vương bát đản đó đã bị chúng ta đánh cho trọng thương hết lần này đến lần khác, bây giờ chắc chắn còn chưa hồi phục. Thời điểm này là cơ hội tốt nhất để bắt hắn."
"Cho dù hắn có gan tự bạo, muốn cùng chúng ta đồng quy vu tận, thì sức mạnh nổ ra cũng chẳng lớn đến đâu, chưa chắc đã làm bị thương được ta và Phương Nguyệt Đồng." Nhan Hoài Hi an ủi, khẽ hôn lên má nàng.
"Đừng nói mấy lời xui xẻo đó, hắn mà thật sự tự bạo thì nguy hiểm lắm." Dư Doanh Hạ véo lấy mặt nàng, không cho nàng nói tiếp nữa.
"Trong kế hoạch của nàng có yếu tố mạo hiểm không? Nhất định, nhất định phải lấy an toàn làm đầu. Ân Đạc có thể ẩn nhẫn bao nhiêu năm như vậy, đầu óc chắc chắn không kém, hắn không thể không biết các nàng rất có khả năng sẽ mai phục hắn ở nơi đó." Dư Doanh Hạ nói ra nỗi lo trong lòng. Đồ khốn đó sắp chết rồi, nên chắc chắn sẽ nắm lấy bất kỳ cơ hội thành tiên nào.
Nhưng hắn sẽ không l* m*ng như vậy. Biết rõ có hai người muốn lấy mạng mình, hắn nhất định sẽ chuẩn bị hậu thủ.
"Yên tâm đi, nàng còn đang ở nhà chờ ta quay về, sao ta có thể mạo hiểm được?" Nhan Hoài Hi hiện giờ đặc biệt tiếc mạng, sẽ không giống như trước kia, dễ dàng lấy tính mạng mình ra đặt cược, nàng luyến tiếc cuộc sống hiện tại lắm.
"Nhưng mà... nàng nói đúng, không biết lão vương bát đản đó sẽ dùng thứ gì làm hậu thủ?" Thần sắc Nhan Hoài Hi hơi trầm xuống. Trước kia hắn từng lợi dụng Nhan Tranh làm đao, khi đó người hắn muốn giải quyết tuy là mình, nhưng lại coi Doanh Hạ là mục tiêu hàng đầu.
Nàng khẽ siết tay Dư Doanh Hạ lại, một tia âm u lóe lên rồi biến mất trong mắt nàng.
"Bây giờ chúng ta chưa rõ thủ đoạn của hắn, chỉ có thể đi bước nào nhìn bước đó, trước tiên phải cẩn thận, lấy an toàn bản thân làm trọng. Đặc biệt là nàng , phải tự lo cho mình cho tốt. Đứa nhỏ Phương Nguyệt Đồng ấy... thiên mệnh ở trên người nàng nên ta không quá lo. Nhưng nàng lại không được thiên mệnh ưu ái, nhất định phải cẩn thận." Dư Doanh Hạ không chú ý tới hàn quang lóe lên trong mắt nàng, chỉ chậm rãi dặn dò.
"Được." Nhan Hoài Hi đều đáp ứng cả. Đợi Dư Doanh Hạ dặn dò xong, nàng mới nói: "Doanh Hạ, lần này nàng vẫn đi cùng ta nhé."
"Không để ta ở lại sao? Ta sợ ta sẽ liên lụy mọi người..." Trước đó, kết quả thương lượng giữa Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ là để Dư Doanh Hạ ở lại trong cốc. Lần này sẽ không làm ra động tĩnh quá lớn, chủ yếu là ám sát Ân Đạc. Nhan Hoài Hi sợ rằng Dư Doanh Hạ nếu sang bên đó, một khi khai chiến thì mình không thể bảo vệ nàng chu toàn được.
Dư Doanh Hạ cũng hiểu sự lo lắng của Nhan Hoài Hi, cho nên dù trong lòng bất an nàng vẫn chỉ có thể đè nén, ở lại đây chờ người quay về.
"Sao nàng lại liên lụy chúng ta được, đừng nghĩ nhiều. Ta sẽ sắp xếp cho nàng ở một nơi an toàn hơn, an toàn hơn cả chỗ này." Nhan Hoài Hi cọ nhẹ lên má nàng. Chỉ cần Doanh Hạ được an toàn thì mọi hậu thủ của lão vương bát đản kia đều không đáng sợ.