Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 141

【Nhan Thanh Túc! Ngươi đã hứa với ta sẽ không còn nhúng tay vào thế giới này nữa!】

Trong khi đó, kẻ đã bị tất cả mọi người bỏ quên, Ân Đạc lúc này đã bị ngọn lửa thiêu thành tro tàn. Dưới cơn thịnh nộ của Thiên Đạo, đống tro ấy bị chấn bay lên, cuối cùng có một mảnh tro bụi lơ lửng rơi xuống bên chân Nhan Thanh Túc.

Nhan Thanh Túc vẫn đi đôi dép bông xù, nàng nhấc chân lên, giẫm lên mảnh tro ấy. Dù không nói một lời, nhưng thanh âm trên bầu trời lại đột ngột im bặt.

Con người ta đâu phải đất nặn, người ta ai cũng biết nóng giận mà. Nàng hoàn toàn có thể sang một thế giới khác, nước sông không phạm nước giếng với Thiên Đạo nơi này, nhưng quay về nhìn lại thì phát hiện trong nhà đã bị diệt môn. Dù đã cách rất rất nhiều đời, nhưng chỉ cần còn chút tình cảm với gia tộc, ai mà chịu đựng nổi chứ.

"Chúng ta ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng đi. Trước tiên để bọn trẻ trở về đã, trong nhà ta giờ chỉ còn lại hai đứa này thôi, chẳng lẽ ngươi còn muốn giết thêm một đứa nữa sao? Ta biết ngươi không đến mức vô tình như vậy, chẳng qua quy tắc đặt ra ở đây cũng khiến ngươi khó xử. Yên tâm, ta đã nghĩ giúp ngươi rồi, chuyện còn lại để ta nói với ngươi." Trên mặt Nhan Thanh Túc vẫn là nụ cười nhàn nhạt lười biếng như cũ, nhưng trong giọng nói lại không hề có ý thương lượng.

Thiên Đạo đã nghe ra ý uy h**p trong lời nàng. Có những lúc, chuyện đặc biệt buộc phải xử lý theo cách đặc biệt, bởi vì một khi đối phương không nể tình, tổn thất của mình sẽ còn lớn hơn. So sánh giữa việc phá vỡ một quy tắc nhỏ và việc đâm thủng cả bầu trời, Thiên Đạo cũng biết nên chọn cái nào.

Nhan Thanh Túc búng tay một cái, toàn bộ không gian bỗng chốc bị chia làm hai. Ngoại trừ một mảnh nhỏ ở tận cùng bí cảnh, tất cả những nơi khác đều bị tiên lực của Nhan Thanh Túc bao phủ.

Tiên pháp thành hình, không gian nơi Nhan Hoài Hi bọn họ đang đứng lập tức biến mất không còn dấu vết. Thiên Đạo lặng lẽ nhìn cảnh này, tuy rằng cơn giận vẫn chưa tan, nhưng cũng không ngăn cản nàng nữa.

Thiên Đạo là một thứ cổ hủ cứng nhắc, không biết nói tình cảm. Nói chuyện tình cảm với hắn là vô ích, giả đáng thương cũng vô ích, chi bằng cầm đao dí thẳng vào pháp tắc của cả thế giới còn hiệu quả hơn.

Chỉ có điều... nếu các nàng cứ tiếp tục ở lại đây, khó tránh khỏi sẽ bị Thiên Đạo hẹp hòi kia làm khó làm dễ.

Chi bằng nhân cơ hội này nói chuyện cho tử tế với Thiên Đạo, biết đâu sau này còn có thể đón người về chỗ mình. Nếu không phải bên kia vẫn chưa thu xếp ổn thỏa, Nhan Thanh Túc đã muốn trực tiếp mang hai người đi rồi, hiện tại cũng có thể đưa kế hoạch này vào lịch trình.

Đỡ cho cái Thiên Đạo nhỏ mọn kia, sau khi nàng rời đi còn tiếp tục bắt nạt mấy đứa bé nhà nàng.

"Ầm ầm!"

Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, cánh cửa của Cổ Khư Bí Cảnh ầm ầm sụp đổ. Sau khi ba vị Luyện Hư Hợp Đạo giao chiến biến mất, cũng có mấy người lớn gan đánh bạo xông vào Cổ Khư Bí Cảnh, đáng tiếc là chẳng phát hiện được bảo bối gì, liền bị truyền tống ra ngoài một cách khó hiểu.

"Thật kỳ quái, cái bí cảnh này sao lại đột nhiên..."

"Đừng kỳ quái nữa, không sợ ba vị tổ tông kia cũng bị truyền tống ra theo sao? Mau tìm chỗ an toàn, tránh xa một chút đi!" Rất nhiều người nghĩ đến khả năng này, dù trong lòng không cam tâm nhưng cũng đành phải rời xa bí cảnh trong truyền thuyết được đồn rằng có tiên duyên này.

Vùng xung quanh bí cảnh bị dọn sạch, ngược lại lại cho cặp đạo lữ vừa mới thoát khỏi nguy cơ kia một hoàn cảnh tương đối yên tĩnh.

Ồ không, cũng không hẳn là yên tĩnh, bởi vì bên cạnh còn có một hậu bối lấp lánh sáng choang, hoàn toàn không biết nhìn bầu không khí. Nàng mở to đôi mắt vô tội mà ân cần quan tâm, hỏi han hai vị trưởng bối: "Vừa rồi vị kia chính là tiên tổ Nhan Thanh Túc trong truyền thuyết sao? Lợi hại thật đó, ngay cả Thiên Đạo cũng phải nể bà ấy vài phần, chỉ là quần áo mặc có hơi kỳ quái."

"Cái túi này bà ấy đưa cho ta cũng chưa từng thấy qua, mùi thơm ghê..." Phương Nguyệt Đồng nhìn chằm chằm vào túi đồ ăn có mấy món nướng giao tận nơi, ngay cả nhãn dán còn chưa kịp xé ra. Nhan Thanh Túc vừa mới cầm được phần nướng thì đã tới đây, đồ ăn vẫn còn nóng hổi, hương thơm tỏa khắp.

Đứa nhỏ này đúng là vô tư quá mức, vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh đã nghĩ ngay tới chuyện ăn uống. Tâm trạng hoảng loạn chưa ổn định của Dư Doanh Hạ cũng vì dáng vẻ ham ăn của nàng mà dịu đi đôi chút.

"Ngươi cầm đi ăn đi. À đúng rồi, ta có chút lo lắng tình hình trong cốc, ngươi quay về xem thử đi. Thuật pháp của Ân Đạc chắc chắn sẽ còn sót lại ảnh hưởng, không xử lý sạch thì những người khác cũng không ra được." Dư Doanh Hạ nhét túi đồ nướng vào tay Phương Nguyệt Đồng, rồi tùy tiện kiếm một lý do để cho nàng rời đi.

"Vâng." Phương Nguyệt Đồng gật đầu, không chút nghi ngờ quay người rời khỏi.

Đến lúc này, nơi đây thật sự chỉ còn lại Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ.

Phương Nguyệt Đồng vừa đi, vẻ dịu dàng trên mặt Dư Doanh Hạ liền biến mất.

Nhan Hoài Hi đã có dự cảm, chuyện vừa rồi nàng muốn đối đầu cứng rắn với Thiên Đạo, e rằng không tránh khỏi sẽ bị mắng cho một trận, nhưng nàng không hối hận.

Dư Doanh Hạ xoay người lại, Nhan Hoài Hi theo bản năng định bày ra bộ dáng yếu đuối đáng thương sau khi bị thương để lấp l**m cho qua chuyện, nhưng không ngờ Dư Doanh Hạ vốn đang nghiêm túc đến mức gần như dữ dằn lại đột nhiên lao thẳng vào lòng nàng.

Nhan Hoài Hi ôm chặt lấy nàng, ngay sau đó liền cảm nhận được chất lỏng ấm áp thấm ướt y phục của mình.

Dư Doanh Hạ vừa khóc như vậy thôi đã đủ khiến Nhan Hoài Hi không còn giữ được bình tĩnh, còn hiệu quả hơn bất kỳ lời trách móc nào. Vừa nãy nàng còn thầm quyết sẽ không nhận sai, vậy mà trong khoảnh khắc đã hoảng loạn nói ra: "Ta biết sai rồi, lần sau nhất định không mạo hiểm nữa, nàng đừng khóc..."

Nhan Hoài Hi cuống cả lên, nghĩ đủ mọi cách để dỗ dành Dư Doanh Hạ, kết quả là nàng càng dỗ, tiếng nghẹn ngào của người trong lòng lại càng rõ ràng hơn.

Nỗi sợ hãi còn sót lại của Dư Doanh Hạ đều hòa vào trong tiếng khóc. Nhan Hoài Hi nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra, hốc mắt Nhan Hoài Hi cũng hơi đỏ lên.

Nếu khi đó Thiên Đạo nhất quyết muốn tranh người với mình, mà tiên tổ lại không kịp thời xuất hiện giúp đỡ, Nhan Hoài Hi không dám tưởng tượng kết cục sẽ ra sao. Có lẽ kết quả tệ nhất chính là hai người bị ngăn cách ở hai thế giới, từ đó về sau không bao giờ còn gặp lại được nữa.

"Ta đã nói rồi, đừng có tùy tiện đối đầu với Thiên Đạo, nàng có từng nghĩ tới nếu nàng xảy ra chuyện, ta phải làm sao không? Hả?" Dư Doanh Hạ vừa rồi thật sự bị nàng dọa cho sợ chết khiếp, lại không nỡ nói nặng lời với Nhan Hoài Hi, chỉ có thể nghẹn ngào hỏi: "Sau đó ta sẽ tìm mọi cách xông pha trở về, đâm thủng bầu trời này để báo thù cho nàng, hay là trực tiếp cùng nàng chết chung?"

Nhan Hoài Hi đương nhiên muốn Dư Doanh Hạ sống thật tốt, nhưng lời này nàng lại không sao nói ra được. Chỉ cần đổi vị trí suy nghĩ một chút, nàng cảm thấy mình có lẽ còn sẽ điên cuồng gấp trăm lần những gì Doanh Hạ vừa nói.

"Ta đã nói rồi, Nhan Thanh Túc đang ở thế giới kia. Cho dù hai chúng ta bị ép phải chia cắt ở hai bên, ta vẫn có thể đi tìm nàng ấy, rồi chúng ta cùng nhau nghĩ cách, không có chuyện gì là không giải quyết được, chỉ cần chúng ta còn sống..." Dư Doanh Hạ cảm thấy tim mình dường như lại xuất hiện vấn đề giống kiếp trước, đến giờ vẫn khó chịu vô cùng, cảm giác sợ hãi cứ không ngừng dâng lên.

"Ta... ta chỉ là sợ, sợ sau khi thỏa hiệp sẽ vĩnh viễn không gặp lại nàng nữa. Tiên tổ tuy lợi hại, nhưng nếu bà ấy thật sự có cách vượt qua hai thế giới, nhà chúng ta cũng sẽ không..." Nhan Hoài Hi hạ thấp giọng, nói ra nỗi bất an trong lòng mình.

Với tính cách của nàng, xưa nay chưa từng đặt hy vọng lên người khác. Chỉ những gì tự tay nắm chặt mới được tính là thật, càng là chuyện quan trọng, nàng càng chỉ tin vào bản thân.

Dư Doanh Hạ dùng sức lau mạnh nước mắt trên mặt, Nhan Hoài Hi thấy làn da nàng bị vải áo chà đến đỏ lên, lập tức xót xa, nhẹ nhàng giúp nàng lau khóe mắt.

Thế nhưng nước mắt còn chưa lau khô, Dư Doanh Hạ bỗng vươn tay kéo mạnh vạt áo nàng. Nhan Hoài Hi theo phản xạ lảo đảo bước lên một bước theo lực kéo, rồi bị hôn lấy một cách chẳng hề dịu dàng.

Tính cách của Dư Doanh Hạ trước nay luôn ôn hòa chậm rãi, ngay cả khi hôn cũng có thể nhìn ra bản tính thường ngày của nàng. Chỉ riêng lần này, nụ hôn lại gấp gáp và dữ dội đến mức Nhan Hoài Hi gần như chỉ có thể bị động tiếp nhận, và dĩ nhiên nàng cũng yêu thích vô cùng.

Chỉ là vào lúc này, so với d*c v*ng thì trong lòng Nhan Hoài Hi nhiều hơn là cảm giác may mắn vì mất rồi lại tìm lại được, xen lẫn một nỗi chua xót khó nói thành lời.

Nàng phải mạnh hơn nữa, thực lực hiện tại vẫn còn kém xa. Nếu nàng có được sức mạnh như tiên tổ Nhan Thanh Túc, thậm chí còn mạnh hơn, vậy thì Thiên Đạo sẽ không dám tỏ thái độ với nàng nữa, càng không dám ngay trước mặt nàng mà mưu toan đưa thê tử của nàng đi!

Nói cho cùng, Thiên Đạo ấy cũng là kẻ nhìn người mà đối xử.

Chỉ cần nàng trở nên đủ mạnh, Doanh Hạ sẽ không phải lo lắng sợ hãi theo nàng nữa, cũng sẽ không khóc thành như vậy.

Nhan Hoài Hi chợt nhớ tới tia linh quang tiên duyên thoáng hiện khi nàng vừa đối đầu với Thiên Đạo. Có lẽ đó là một con đường thành tiên đáng để thử. Đã muốn thành tiên, vậy thì không ngại hướng mắt về nơi cao hơn, xa hơn nữa.

Xung quanh không có ai quấy rầy, giữa các nàng chỉ còn lại đối phương. Cái gọi là tiểu biệt thắng tân hôn, trước đó vì muốn lừa qua Ân Đạc mà các nàng buộc phải tách ra một khoảng thời gian, lại thêm nỗi sợ vừa rồi suýt nữa bị chia cắt ở hai thế giới, khiến các nàng gần như chìm đắm trong cảm xúc của nhau không sao thoát ra được. Khi nụ hôn kết thúc, cả hai đều nếm được mùi máu nhàn nhạt.

Khóe miệng Nhan Hoài Hi bị va rách, Dư Doanh Hạ lập tức nhớ tới chuyện Nhan Hoài Hi từng hộc máu trước đó. Nàng cũng không biết vết thương ấy rốt cuộc có nghiêm trọng hay không, liền hoảng hốt định đi tìm bác sĩ.

"Đừng sợ, vết thương của ta không nặng, chỉ là vừa rồi hơi nóng nảy, bị lực lượng của Thiên Đạo ảnh hưởng một chút thôi. Ta thề, nếu nghiêm trọng thật thì để ta một tháng không được vào phòng nàng!" Với Nhan Hoài Hi mà nói, lời thề này đã nghiêm trọng đến mức không thể nghiêm trọng hơn, đủ thấy nàng quả thực không nói dối.

Dư Doanh Hạ bị lời thề ấy làm nghẹn một chút, nhìn vẻ mặt nghiêm túc đến mức đứng đắn của Nhan Hoài Hi, nước mắt nàng cũng không hay biết mà dừng lại.

"Đến lúc nào rồi còn nghĩ tới chuyện đó? Đừng quên trước đây 'bác sĩ' đã nói, bị thương thì không được ngủ chung. Nàng tự mình nằm dưỡng thương một tháng đi."

*Đoạn này là Dư Doanh Hạ đang loạn thần nên lúc nói chuyện dùng nhầm từ bác sĩ của hiện đại thay vì đại phu của cổ đại. Bác sĩ hán việt là y sinh, nên đoạn sau NHH mới tự suy luận được bác sĩ = đại phu.

Lần này Nhan Hoài Hi thật sự hối hận rồi. Biết trước thì nàng tuyệt đối sẽ không thề như vậy, bây giờ rút lại câu vừa nói còn kịp không?

"Doanh Hạ..."

"Có làm nũng cũng vô ích!" Dư Doanh Hạ trực tiếp chặn đứng lời định làm nũng giả vờ đáng thương của Nhan Hoài Hi.

Không làm nũng thành công, Nhan Hoài Hi thầm mắng vị "bác sĩ" mà Dư Doanh Hạ nhắc tới một trận. Ai mà nhiều chuyện thế chứ, mà khoan, bác sĩ nghĩa là thầy thuốc, mà thầy thuốc thì là...đại phu, chẳng lẽ là Giang Lê? Đúng rồi, hình như lúc ở Tam Khê Thành, tên Giang Lê kia từng hiểu lầm gì đó về nàng và Doanh Hạ, còn nhắc tới chuyện này.

Nhan Hoài Hi là người đặc biệt thù dai, mấy chi tiết vụn vặt nhớ rất rõ ràng. Lần này, Giang Lê lại bị nàng ghi thêm một bút vào sổ.

Trong y quán, có một người nào đó hắt hơi liền mấy cái, không hiểu sao lại cảm thấy cả người lạnh toát.

Có điều chuyện tìm nàng ta gây sự cũng là chuyện sau này, hiện tại còn có việc quan trọng hơn cần xử lý.

Nghĩ tới cảnh một tháng sắp tới đêm dài dằng dặc, còn mình thì phải cô đơn trấn giữ căn phòng lạnh lẽo, Nhan Hoài Hi cảm thấy dù thế nào cũng phải khiến Doanh Hạ từ bỏ ý định này.

Nhan Hoài Hi lập tức bày ra dáng vẻ ốm yếu yêu kiều đáng thương, dựa vào lòng Dư Doanh Hạ, than nào là chỗ này khó chịu chỗ kia không ổn, ban đêm cần người bầu bạn. Dù biết có phần diễn xuất, nhưng thấy Nhan Hoài Hi trông vừa tội nghiệp vừa khiến người ta không nỡ như vậy, ý chí vốn kiên định của Dư Doanh Hạ cũng bắt đầu dao động.

Để người bị thương ở một mình vào ban đêm quả thật không ổn, lỡ có chỗ nào không khỏe, nàng cũng không thể biết ngay được.

Thôi thì... trước tiên quay về hỏi bác sĩ đã.

Bình Luận (0)
Comment