Huệ An đế đưa Nhị hoàng tử và Văn An công chúa đi thăm Thái hậu xong thì quay về ngự thư phòng. Nhị hoàng tử nhìn về phía Văn An công chúa: "Hoàng muội không lẽ tưởng rằng đưa hai nữ tử đó tới trước mặt phụ hoàng là có thể cầu được ước thấy sao?"
Đúng là ngây thơ quá mức.
"Hoàng huynh nói đùa rồi, muội chỉ là yêu quý nhân tài, muốn giải ưu cho phụ hoàng mà thôi." Văn An công chúa hơi nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Trong lòng nàng thực ra có chút thấp thỏm, hy vọng Khâu Lương nhìn chuẩn, hy vọng phụ hoàng đừng gian lận. Đừng có nói cái kiểu Hoàng đế không thèm gian lận, Hoàng đế cũng là người mà thôi.
Nhị hoàng tử cũng cười: "Yêu quý nhân tài? Hy vọng phụ hoàng cũng biết yêu quý nhân tài, dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành mà."
Thuật chiếm bốc gì chứ, hắn không tin Khâu Lương có thể tính chuẩn, nhất là trong tình huống này, phụ hoàng dù có lật thẻ bài xanh thì cũng có thể tùy ý thay đổi quyết định, muốn đi cung nào thì đi cung đó. Ngược lại, Tống Kiến Sương có vẻ thú vị đấy, dung mạo không hề thua kém Dung phi.
Dung phi kia yêu kiều nhu nhược, mỗi nụ cười mỗi ánh mắt đều vạn chủng phong tình, đúng là một yêu nữ mê hoặc lòng vua. Mà Tống Kiến Sương lại trái ngược hoàn toàn với Dung phi, tuy vẻ quyến rũ tự nhiên nhưng khí chất lại lạnh lùng như băng tuyết, giống như tiên tử thoát tục, khi đứng trước mặt khiến người ta không kìm được ý muốn vươn tay ra mà khinh nhờn một phen.
Nhị hoàng tử khó lòng không nghi ngờ rằng, vị hoàng muội tốt của mình đang muốn dùng mỹ nhân kế, cố ý để Tống Kiến Sương lộ diện trước mặt phụ hoàng, ngay cả thể diện của mẫu phi mình cũng không thèm màng tới. Thật là một hạ sách, chẳng thể ra được ngô khoai gì.
"Hoàng huynh thận trọng lời nói." Nụ cười trên môi Văn An công chúa tắt ngấm, đáy mắt thoáng qua một tia giận dữ. Thứ ngôn từ bẩn thỉu gì vậy, không chỉ nhục mạ Tống Kiến Sương mà còn nhục mạ cả nàng và phụ hoàng, thật đúng là không thể lý giải nổi.
Nói xong, nàng quay người rời đi, không muốn đoái hoài đến hạng người này thêm nữa, nàng sợ bẩn tai.
Trong ngự thư phòng, Huệ An đế nhìn về phía Thư công công.
Thư công công vội vàng dâng tờ giấy kia lên, đồng thời bưng tới khay thẻ bài xanh của các cung. Bình thường phải tối mới bưng lên, nhưng bây giờ thì tình hình đã khác.
Huệ An đế cười nói: "Cái tên nô tài nhà ngươi đúng là suy tính chu toàn." Nói rồi, ông tùy tay lật một tấm thẻ bài.
Dung phi, ừm, đúng ý ông. Tuy nhiên...
Ngón tay Huệ An đế khẽ động, lại lật thêm một tấm nữa.
Thư công công biết ý cúi thấp đầu. Quả nhiên để Văn An công chúa nói đúng rồi, Bệ hạ đây là đang gian lận nha.
Huệ An đế nhìn tên trên thẻ bài, lần này là Uyển phi. Uyển phi từ sau khi tiểu hoàng tử yểu điệu thì lúc nào cũng mang vẻ mặt đầy u uất, mỗi lần ông đến đều không thấy có hứng thú.
Huệ An đế nhíu mày, nếu đi chỗ Dung phi, biết đâu lại bị tính trúng, nếu đi chỗ Uyển phi, ông thực sự không muốn miễn cưỡng bản thân.
Tâm niệm chuyển vài vòng, ông nhìn Thư công công, bình thản nói: "Lát nữa trẫm còn phải chúc thọ mẫu hậu, quay về còn phải phê duyệt tấu chương, hôm nay chắc hẳn sẽ rất mệt mỏi, thu thẻ bài hết lại đi."
Thư công công gật đầu vâng lệnh, thầm nghĩ Bệ hạ không những gian lận mà còn không chừa cho người ta con đường sống. Bắt người ta tính xem lật thẻ bài cung nào, đi cung nào, cuối cùng chính mình lại chẳng đi đâu cả. Đúng là tùy tâm sở dục, người là Hoàng đế người nói sao thì là vậy.
Huệ An đế cười không thành tiếng, cầm tờ giấy kia lên, mở ra xem, nhất thời ngẩn người.
Trên đó chỉ có một dòng chữ:
Phương Phi điện, Uyển Ninh điện, Bệ hạ đều không đi.
Phương Phi điện là tẩm cung của Dung phi, Uyển Ninh điện là tẩm cung của Uyển phi, vừa khéo ứng với hai tấm thẻ bài ông vừa lật ra.
Ánh mắt Huệ An đế dừng lại ở mấy chữ cuối: Bệ hạ đều không đi.
Ông đột ngột ngẩng đầu, quét mắt nhìn quanh bốn phía. Nếu không phải trong ngự thư phòng chỉ có ông và Thư công công, ông suýt chút nữa tưởng rằng nữ tử tên Khâu Lương kia đang đứng một bên nhìn chằm chằm rồi. Chẳng những tính trúng, mà còn là chuẩn đến mức đáng sợ...
Thư công công thấy Huệ An đế hiếm khi mất đi vẻ trấn định, sắc mặt thay đổi liên hồi, không khỏi sinh lòng nghi hoặc: Chẳng lẽ trên giấy viết là Bệ hạ cung nào cũng không đi? Nếu vậy mà cũng tính chuẩn được thì vị cô nương kia đúng là thần nhân rồi!
"Tiểu Thư tử."
"Dạ? Bệ hạ, nô tài có mặt." Thư công công đang mải ngẩn người, bị gọi bất thình lình như vậy suýt nữa không phản ứng kịp.
Huệ An đế nhìn tờ giấy trong tay, trầm giọng hỏi: "Tiểu Thư tử, ngươi thấy thuật chiếm bốc của nữ tử này thế nào? So với Tống Giám chính thì sao, so với Quốc sư thì thế nào?"
Câu hỏi này làm Thư công công khó xử. Bảo Khâu Lương lợi hại thì mặt mũi Quốc sư và Tống Giám chính để đâu? Bảo Tống Giám chính lợi hại thì Quốc sư làm sư phụ mặt mũi biết để đâu? Bảo Quốc sư lợi hại thì sự thật rành rành ra đó, Quốc sư cũng chẳng thể tính ra được những chi tiết hoàn mỹ đến mức này.
"Bẩm Bệ hạ, nô tài nghĩ, Khâu Lương không thể so bì được với Tống Giám chính và Quốc sư."
"Thế sao?" Sắc mặt Huệ An đế sa sầm, ánh mắt xoáy sâu vào mặt Thư công công, ý vị rõ ràng là: Ngươi đang trợn mắt nói dối, cẩn thận trẫm trị tội khi quân.
Thư công công rụt người lại, vội vã thưa: "Nô tài học thức nông cạn, thực sự không biết so sánh thế nào. Khâu Lương cô nương này là xem tướng, còn Tống Giám chính và Quốc sư là chiếm bốc, họ... họ vốn không cùng một đường mà."
Chân mày Huệ An đế khẽ nhướn, không cùng một đường...
"Ha ha ha! Ngươi rốt cuộc cũng nói được một câu đúng ý trẫm. Trẫm rất vui, trẫm rất vui!"
"Chúc mừng Bệ hạ, chúc mừng Bệ hạ có được lương tài."
Thư công công theo hầu bên cạnh Huệ An đế nửa đời người, lập tức hiểu ra ngay. Quốc sư là chỗ dựa mà tiên hoàng để lại cho Huệ An đế, đáng tiếc đã mất tích tám năm, bặt vô âm tín. Tống Giám chính là do một tay Huệ An đế đề bạt, nhưng giờ đây lại chẳng rõ lòng dạ thuộc về bên nào.
Lúc này, sự xuất hiện của Khâu Lương thật quá đúng lúc, mà tuyệt vời nhất là nàng ta lại là người của Văn An công chúa. Trong ba đứa con, Huệ An đế yêu thương nhất chính là cô con gái này.
Khâu Lương không phải người của Tống Giám chính, cũng chẳng phải người của Quốc sư, mà là người "cùng một đường" với Văn An công chúa. Huệ An đế vui mừng chính là ở điểm đó.
"Tiểu Thư tử, ngươi lại nói đúng rồi. Nữ tử này quả thực là một lương tài, nếu tâm tính ngay thẳng, ắt có thể trọng dụng." Huệ An đế trầm tư, Quốc sư từ trước đến nay chỉ có thể xem thiên tượng, đoán cát hung, chứ không có bản lĩnh xem tướng tinh diệu như Khâu Lương.
Xem ra phải tìm cơ hội kiểm chứng thêm lần nữa. Nếu nữ tử này không chỉ nhìn thấu được những chuyện vặt vãnh mà còn có thể nhìn thấu đại sự thiên hạ, thì con đường về sau của Văn An sẽ suôn sẻ hơn nhiều.
Chẳng bao lâu sau, phía Phúc Thọ cung truyền tin tới: thọ yến sắp bắt đầu.
Tại đại điện Phúc Thọ cung, Hoàng đế và Thái hậu gần như xuất hiện cùng lúc. Sau khi mọi người hành lễ bái kiến, yến tiệc rốt cuộc cũng chính thức khai màn. Theo lệ thường của những buổi đại yến hoàng thất Bách Việt, ca múa mở màn là thứ không thể thiếu.
Thế nhưng, khi vũ nữ còn chưa kịp vào điện, Thái hậu đã nhìn về phía Dung phi, đầy ẩn ý nói: "Nhắc đến ca múa, Dung phi mới là bậc thầy trong số đó. Năm xưa một điệu múa làm khuynh đảo kinh thành, không biết bình sinh của lão thân còn cơ hội được thưởng thức lại một lần nữa hay không."
Thái hậu vừa dứt lời, thần sắc Huệ An đế đã khẽ biến. Dung phi lúc mới vào cung vốn là vũ nữ do dị quốc tiến cống, việc lên đài múa là lẽ đương nhiên. Thế nhưng giờ đây nàng đã là một trong tứ phi cao quý, lại còn sinh ra Văn An công chúa, ái phi của ông sao có thể lại ra làm trò vui cho người ta thưởng lãm?
Mẫu hậu bị làm sao vậy, sao có thể nói ra những lời không hợp thời thế như thế? Cả Bộ Lễ làm việc kiểu gì vậy, người nhảy múa đâu, sao vẫn chưa thấy đến?
Dung phi khẽ cúi đầu, dịu dàng đáp: "Mẫu hậu nói vậy làm tổn thọ thiếp thân rồi. Nếu mẫu hậu muốn xem, thiếp thân có thể múa một khúc cho người bất cứ lúc nào."
Lời này vốn chỉ là khách sáo, nào ngờ Thái hậu lại cười bảo: "Dung phi đúng là hiếu thảo. Nhân lúc lão thân làm thọ, điệu múa mở màn này cứ giao cho ngươi đi, múa một bài để góp vui cho mọi người."
Gương mặt Dung phi khựng lại, ánh mắt không kìm được nhìn về phía Hoàng đế, vành mắt đã đỏ hoe.
Huệ An đế hít một hơi thật sâu: "Mẫu hậu, trẫm nghĩ rằng..."
"Hoàng thượng, lão thân đã sáu mươi sáu tuổi rồi, chẳng lẽ một yêu cầu nhỏ nhoi thế này cũng không được như nguyện sao?" Thái hậu đột ngột ngắt lời Huệ An đế, giọng điệu nặng nề.
Huệ An đế ngẩn ra, nhìn tia sắc lạnh không thèm che giấu trong mắt Thái hậu, ông muộn màng nhận ra điều gì đó.
Người của Bộ Lễ sao dám cả gan đến giờ này vẫn chưa sắp xếp vũ nữ vào điện? Vậy nên mẫu hậu là cố ý, cố ý sỉ nhục Dung phi, ngầm mỉa mai xuất thân hèn kém của nàng, từ đó làm giảm đi trọng lượng của Văn An trong lòng chúng thần.
Mẫu hậu đã đoán được tâm tư của ông, đoán được ông có ý định truyền ngôi cho Văn An... Vậy nên bà mới không tiếc việc ám chỉ ông bất hiếu để làm khó Dung phi. Mẫu hậu trước nay vốn chẳng ưa Dung phi, cũng chẳng thích Văn An, trong mắt bà chỉ có hai đứa cháu trai, đương nhiên không muốn hoàng vị rơi vào tay Văn An công chúa.
Hai mẹ con lặng lẽ nhìn nhau, trong đại điện im phăng phắc đến mức cái kim rơi cũng nghe thấy tiếng. Khâu Lương nhìn mà chẳng dám thở mạnh, đây chính là cái gọi là "từng bước kinh tâm" của hoàng gia cổ đại sao, quá đáng sợ rồi.
Đúng lúc này, Dung phi đứng dậy: "Mẫu hậu bớt giận, Bệ hạ không có ý đó đâu ạ. Ý của Bệ hạ là... người nghĩ đây là việc nên làm, thiếp thân xin được múa vài đường vụng về."
Huệ An đế lúc này mới thu hồi ánh mắt, không nhìn Thái hậu nữa. Ông đăm đăm nhìn bóng hình yếu ớt của Dung phi, nhìn nàng quay lưng bước ra giữa đại điện, nhìn nàng đối diện với quần thần mà đeo lên mạng che mặt, bắt đầu uyển chuyển nhảy múa.
Vũ kỹ của Dung phi tự nhiên là xuất chúng, nếu không năm xưa đã chẳng thể khiến Huệ An đế say đắm chỉ qua một điệu múa. Thân hình nàng mảnh khảnh, uốn lượn như khói như liễu. Tư thế múa mê hoặc ấy hệt như yêu nữ làm loạn thế gian, nhưng đôi mắt nàng lại tràn ngập nỗi u sầu, mang lại một cảm giác bi thương khó tả.
Múa xong một khúc, tấm mạng che mặt lặng lẽ rơi xuống, lộ ra khóe môi đang mím chặt, và cả dòng máu tươi đang rỉ ra nơi khóe miệng.
Dung phi nhìn Huệ An đế một cách thê lương, lại nhìn Văn An công chúa đầy vẻ không nỡ, rồi đột ngột ngã quỵ xuống đất.
"Ái phi!" Huệ An đế vọt dậy, sải bước lao tới ôm Dung phi vào lòng.
Dung phi mỉm cười trong nước mắt, khóe miệng khẽ cử động, rõ ràng chẳng nói lời nào nhưng Huệ An đế dường như nghe thấy nàng đang thổn thức: Bệ hạ, lòng thiếp chỉ có người, kiếp này chỉ muốn múa cho mình người xem...
"Bệ hạ, mau để thái y chẩn trị cho nương nương đi ạ." Thư công công cũng lao ra ngay lúc Dung phi ngã xuống. Khác ở chỗ Huệ An đế lao về phía Dung phi, còn ông lao về phía Thái y chính đang quỳ giữa đám đông.
"Bệ hạ, nương nương nhất thời uất nghẹn trong lòng, lại vô tình cắn phải lưỡi nên mới hôn mê, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là ổn." Thái y chính quỳ rạp dưới đất, đầu không dám ngẩng, càng không dám nói ra rằng Dung phi có khuynh hướng muốn cắn lưỡi tự sát.
Có những lời chẳng cần nói ai cũng hiểu: Dung phi vì không chịu nổi sỉ nhục nên muốn lấy cái chết để minh chứng cho ý chí của mình.
Trong điện quỳ rạp một mảnh, không ai dám ngẩng đầu. Vài vị đại thần thầm thì trong lòng: Trước đây không nhìn ra tính cách Dung phi lại liệt như vậy, dù sao cũng là vũ nữ, có phải chưa từng múa trước mặt người khác đâu...
Lúc này, Huệ An đế quay đầu liếc nhìn Thái hậu một cái, ngữ khí nhạt nhẽo không chút cảm xúc: "Mẫu hậu, trẫm đưa Dung phi về Phương Phi điện trước, lát nữa sẽ quay lại tiếp tục chúc thọ người."
Thái hậu thần sắc trầm mặc, những hạt chuỗi trên tay lần thật nhanh: "Trỗi nhạc."
Mọi người lúc này mới đứng dậy ngồi vào chỗ cũ. Khâu Lương lặng lẽ kéo tay áo Tống Kiến Sương: "Văn An công chúa trông không được ổn lắm."
Tống Kiến Sương nhìn sang Văn An công chúa đang có gương mặt cứng đờ, dư quang lại liếc thấy Đại lão gia nhà họ Lý đã bị cách chức đang chậm rãi đứng dậy, nàng nhíu mày nói: "Tiếp theo, người gặp rắc rối e là chúng ta rồi."
Đại lão gia nhà họ Lý thật quá biết chọn thời điểm, lại dám phát nạn ngay lúc Hoàng đế vắng mặt, không nghi ngờ gì đã giáng cho bọn họ một đòn bất ngờ không kịp trở tay.