Khâu Tứ hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng hớn hở sau thảm họa một cách đúng mực, hắn giơ hai tay lên vừa chạy vừa hét lớn: "Đừng ra tay, anh em đừng ra tay, là người mình đây!"
Nghe Khâu Tứ nói vậy, tên cầm đầu giơ đuốc lên soi, thấy quả thực có vài phần quen mặt: "Ngươi theo vị đương gia nào?"
"Nhị đương gia." Khâu Tứ thần tình kích động, giống như thấy được người thân, một hán tử cao mét tám vậy mà không kìm được rơi nước mắt.
Giây phút đặt chân lên đất Đông Đảo, sắp sửa được gặp Lạc Truân, hắn đã khóc. Khâu đại nhân đã nói rồi, chỉ cần gặp được Lạc Truân là nhiệm vụ của hắn hoàn thành, hắn có thể rửa sạch oan khuất để về kinh gặp tộc nhân.
Hải khấu phần lớn tụ tập ở Đông Đảo, vì mười chín năm qua nhiều lần bị quan binh tiễu phạt nên giờ chỉ còn sót lại chưa đầy hai trăm người. Cũng do tổn binh hao tướng quá nhiều, hiện giờ họ không còn thực lực và gan dạ để xâm phạm biên cảnh Bách Việt, chỉ dám cướp bóc thuyền bè qua lại trên biển chứ không dám đối đầu trực diện với quan binh nữa. Nói theo lời Đại đương gia thì chính là phải nghỉ ngơi dưỡng sức, đợi đội ngũ lớn mạnh mới tính chuyện tương lai. Thế nên, mỗi một người anh em đối với họ đều là một phần sức mạnh.
Khâu Tứ bị thẩm vấn thêm một hồi mới được dẫn vào trong. Vốn dĩ đám hải khấu này chỉ có một Đại đương gia, sau khi Lạc Truân tới mới làm Nhị đương gia. Lão kiêu dũng thiện chiến lại không thiếu mưu mẹo, nên rất nhanh đã được đám hải khấu chấp nhận, trở thành một trong hai người nắm quyền hành cao nhất.
Khâu Tứ vốn là thủ hạ của Đại đương gia, nhưng hắn muốn gặp Lạc Truân, hắn một khắc cũng không đợi nổi.
Vừa gặp Lạc Truân, Khâu Tứ trực tiếp quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa nói: "Cầu xin Nhị đương gia thu lưu."
Lạc Truân uể oải lên tiếng: "Khâu Tứ huynh đệ bị làm sao vậy? Không phải ngươi bị quan binh bắt đi rồi sao, sao lại trở về được?"
Lão đương nhiên nhận ra Khâu Tứ, còn biết Khâu Tứ từng là Bách phu trưởng của Khâu Minh Đoan, một trong những thân binh được Khâu Minh Đoan tín nhiệm nhất. Nhớ năm đó sau khi lão tiếp quản quân Trấn Nam, có biết bao nhiêu kẻ ngu ngốc như Khâu Tứ này, trong lòng chỉ có Khâu Minh Đoan, không phục điều lệnh của lão, mở miệng ra là nói Khâu Minh Đoan bị oan. Để hoàn toàn khống chế quân Trấn Nam, lão không biết đã giết bao nhiêu người như vậy, doanh trại mới sạch bóng những tiếng nói bênh vực cho Khâu Minh Đoan.
Giờ đây nhìn Khâu Tứ khóc lóc thảm thiết quỳ dưới chân mình, tâm trạng Lạc Truân không khỏi tốt lên vài phần. Những kẻ ngày xưa trung thành với Khâu Minh Đoan, dù có rơi vào bước đường làm giặc thì cũng chỉ có thể quỳ dưới chân lão, cảm giác này quả thực quá tuyệt vời.
Khâu Tứ im lặng một lát, mặt đầy vẻ hối hận nói: "Không dám giấu Nhị đương gia, thực ra tôi không phải bị bắt, mà là chủ động đầu hàng. Tôi tưởng có thể khôi phục thân phận của mình, nào ngờ đám quan lại kia không những không tin mà còn đẩy tôi ra cửa chợ xử trảm. May mà tôi có chút võ nghệ mới chết hụt chạy thoát được, mong Nhị đương gia thu lưu."
Nói xong, hắn cúi đầu sát đất, che đi biểu cảm trên mặt. Đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống, để nhanh chóng lấy được lòng tin của Lạc Truân và ở lại bên cạnh lão, hắn chỉ còn cách mạo hiểm này thôi.
"Hóa ra là vậy. Làm người ấy mà, phải biết đạo lý chim khôn chọn cây mà đậu." Lạc Truân cười cười, đầy ẩn ý nói.
Nói thì nói vậy, nhưng lão không hề bảo Khâu Tứ đứng lên, mà âm thầm tận hưởng kh*** c*m được người khác quỳ lạy. Vẫn là làm Đại tướng quân sướng hơn, người khác thấy lão đều phải quỳ. Đám hải khấu này toàn xưng hô huynh đệ, không có quy củ quỳ lạy, ít nhiều cũng thiếu đi chút phong vị.
Tất cả đều tại mụ đàn bà ngu ngốc họ Lý kia, chọc vào ai không chọc, lại đi chọc vào Văn An công chúa, hại lão bị biếm làm thứ dân, chỉ có thể làm giặc mới tiếp tục được ăn sung mặc sướng.
Trên mái nhà, Khâu Lương thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, lại đảo mắt quan sát một vòng rồi mới lặng lẽ rời đi. Giờ nàng đã biết sào huyệt hải khấu, lại nắm rõ vị trí của Lạc Truân, chuyện tiếp theo đơn giản rồi.
Liên đêm trở về huyện Nam Ngọc, Khâu Lương lập tức tìm Giáp Nhị.
"Giáp Nhị, thực lực của vệ đội Khâm sai so với ám vệ các anh thì chênh lệch bao nhiêu?"
"Vệ đội Khâm sai đều được điều động từ Ngự lâm quân, vốn dĩ thực lực không yếu. Nhưng hoàng thành thái bình đã mấy trăm năm, Ngự lâm quân hiện nay đa số là con em thế gia, chưa từng thực chiến đao thật súng thật, thực lực đã giảm sút nhiều. Những kẻ có bản lĩnh thật sự thì đa phần túc trực trong cung, nên họ không thể so sánh với ám vệ chúng tôi được." Giáp Nhị không vòng vo, lời lẽ mang theo vẻ tự hào. Nói cách khác, căn bản không có cửa so sánh, không phải anh ta khoa trương, một mình anh ta có thể đánh gục cả đám vệ đội Khâm sai này.
Khâu Lương nhíu mày, lần này vệ đội Khâm sai có hai trăm người, hải khấu chỉ có hơn một trăm người, nàng vốn nghĩ nếu vệ đội Khâm sai dùng được thì không cần tập kết quan binh địa phương nữa. Cố gắng đưa những người có thân thủ tốt ra đảo mới có thể đảm bảo thương vong ở mức nhỏ nhất. Nghe vậy thì ý tưởng này coi như không có khả năng thực hiện rồi.
Giáp Nhị thấy Khâu Lương vẻ mặt đầy lo âu, liền chắp tay nói: "Nếu đại nhân tin tưởng thuộc hạ, một mình thuộc hạ có thể địch lại hai trăm người của vệ đội Khâm sai."
"Thật sao?"
"Thuộc hạ không dám lừa dối đại nhân."
Khâu Lương không khỏi xiêu lòng: "Giáp Nhị, anh thấy nếu chỉ dựa vào sức của hai chúng ta, đánh một trăm mấy chục tên hải khấu thì thế nào?"
Giáp Nhị kinh ngạc, không tin nổi hỏi lại: "Hải khấu chỉ có hơn một trăm người thôi sao?"
Khâu Lương mỉm cười gật đầu. Điều này nàng cũng rất bất ngờ, chỉ có thể nói thông tin sai lệch dễ khiến người ta hiểu lầm. Quan binh Nam Cương cũng chưa từng đặt chân lên Đông Đảo, dĩ nhiên sẽ phóng đại thế lực của đám hải khấu tiễu phạt mãi không xong này. Đêm qua khi Khâu Tứ nói với nàng, nàng thậm chí còn nghi ngờ Khâu Tứ bị lừa, cho đến khi tận mắt chứng kiến. Có thể thấy những năm qua, quan binh Nam Cương tiễu phạt hải khấu là đã dốc thực lực rồi.
Có câu thừa lúc nó bệnh mà lấy mạng nó. Trước khi đội ngũ hải khấu lớn mạnh trở lại, trực tiếp tóm gọn cả mẻ chẳng phải tốt hơn sao. Đối với việc này, trong lòng Khâu Lương chỉ có một câu: Lúc này không ra tay thì đợi đến bao giờ!
Giáp Nhị nghe xong lập tức tán đồng: "Thuộc hạ thấy khả thi, vả lại như vậy càng có thể đánh bất ngờ." Nếu dùng từng chiếc thuyền chở hàng trăm quan binh xuất kích, thanh thế tất nhiên rầm rộ, hải khấu lại thông thuộc vị trí và địa hình các đảo, vạn nhất nghe phong thanh mà lẩn trốn khắp nơi thì hiệu quả thu lại chắc chắn rất thấp. Nhưng nếu chỉ có nàng và Khâu Lương lên đảo, gần như có thể làm được thần không biết quỷ không hay.
Khâu Lương nhìn dáng vẻ hăm hở của Giáp Nhị, nén lại sự kích động trong lòng: "Để ta suy nghĩ kỹ đã, giờ Hợi tối mai anh lặng lẽ tới tìm ta."
Hai người trò chuyện xong thì trời cũng sắp sáng, Khâu Lương dứt khoát không ngủ nữa, trực tiếp đi tìm Dư Tự khanh. Nàng và Giáp Nhị giết địch, còn thiếu người dọn dẹp chiến trường, lão già gầy này là thích hợp nhất.
"Cái gì, ngươi bảo lão phu rạng sáng ngày kia dẫn vệ đội Khâm sai ra Đông Đảo?" Dư Tự khanh thất kinh.
Khâu Lương gật đầu: "Chính xác, tôi đã gài sẵn nội ứng, đến lúc đó có người tiếp ứng, nhất định sẽ đại thắng trở về."
Dư Tự khanh gượng cười: "Khâu đại nhân, hành quân đánh trận không phải là đánh trận trên giấy, vị trí Đông Đảo đó, địa hình địa thế, rồi số lượng cụ thể của hải khấu, chúng tập trung phân tán ở đâu, ngươi đều nắm rõ chứ?"
Khâu Lương mỉm cười không nói, trực tiếp cầm bút vẽ một bản đồ địa hình sơ lược. Tuy nàng lên đảo vào ban đêm nhưng lại thông thuộc tình hình trong đảo một cách lạ lùng, như thể đã từng tới thăm dò kỹ lưỡng vậy. Khâu Lương nhớ tới pho tượng đá ở cổng thành, không khỏi hiểu ra vài phần, xem ra tiền kiếp của nàng đúng là công đức vô lượng. Đã có thể cứu được bá tính huyện Nam Ngọc thì dĩ nhiên cũng đã giải quyết được họa hải khấu, như vậy mới hợp tình hợp lý. Chỉ tiếc tiền kiếp của mình chém cỏ không trừ tận gốc, khiến hải khấu hơn một trăm năm sau, tức là mười chín năm trước lại ngóc đầu trở dậy.
Lần này, nàng nhất định sẽ không cho hải khấu bất kỳ cơ hội th* d*c nào nữa. Giết cho chúng không còn một mảnh giáp!
Nhìn bản đồ địa hình trên bàn, bên trên còn đánh dấu rõ ràng quân số cụ thể và vị trí đóng quân chính xác, Dư Tự khanh lặng người hồi lâu mới hỏi: "Khâu đại nhân làm sao biết được nội tình bên trong Đông Đảo?"
Khâu Lương ngẩng đầu, mỉm cười với ông: "Tôi đích thân đi thám thính mà, bắt đầu từ buổi tối ngày rời kinh, đêm nào cũng tới."
Dư Tự khanh hít một hơi thật sâu, vẫn không kiềm chế nổi sự kinh ngạc trong lòng. Ông dùng lực bứt râu, chậm rãi thốt ra hai chữ: "Thật chứ?"
"Tuyệt đối không nói chơi." Khâu Lương thề thốt đảm bảo.
Dư Tự khanh cau mày, đi đi lại lại vài vòng mới thở hắt ra một hơi: "Được, lão phu tin ngươi."
Đến lúc đó nếu thấy tình hình không ổn, cùng lắm ông lại rút quân theo đường cũ. Dù sao Khâu Lương mới là Khâm sai đại thần thực thụ, Công chúa cũng đã dặn dò, ông phải dốc lòng phối hợp. Còn có phối hợp nổi hay không thì đó không phải là việc ông có thể bảo đảm được.
"Vậy làm phiền Dư Tự khanh rồi."
Khâu Lương với thái độ cực kỳ hữu hảo chắp tay, hài lòng rời đi. Nếu không có gì ngoài ý muốn, sau khi nàng và Giáp Nhị liên thủ giải quyết xong đám hải khấu, Dư Tự khanh vừa vặn kéo quân tới, ừm, chịu trách nhiệm dọn dẹp chiến trường. Lão già gầy này dễ nói chuyện như vậy, công lao tiễu phạt hải khấu cứ tặng cho lão đi.
Còn nàng, nàng chỉ cần một mình Lạc Truân.
Hơn nữa phải nhanh, từ lúc rời kinh đến nay đã ba ngày, ngày cưới chỉ còn lại mười một ngày. Thời gian tuy còn rộng rãi, nhưng nàng muốn nhanh hơn nữa, vì chỉ hai ngày nữa là đến mùng Một Tết rồi. Nàng muốn về kinh cùng Tống Kiến Sương, cùng nương đón một cái Tết thật ấm cúng. Thế nên tốt nhất là đêm nay kết liễu tất cả, ngày mai lập tức khởi hành về kinh, thời gian vừa đẹp, nàng sẽ không bỏ lỡ điều gì.
Ngày hôm ấy đối với Khâu Lương mà nói trôi qua cực kỳ dài đằng đẵng. Đến đầu giờ Hợi, Giáp Nhị thay một bộ dạ hành y, đến tìm Khâu Lương cũng đang vận đồ đen. Hai người nhìn nhau, không cần nói nhiều, ăn ý rời dịch quán, lao thẳng ra biển.
Đến bờ biển, Giáp Nhị sững người, hình như anh ta đã bỏ qua một vấn đề quan trọng.
"Khâu đại nhân, thuộc hạ đáng tội, quên chuẩn bị thuyền bè, xin ngài chờ một lát."
"Không cần, chỉ là phải để anh chịu thiệt thòi chút thôi." Khâu Lương nói đoạn đưa tay ra, túm chặt lấy cổ áo sau của Giáp Nhị, tại chỗ nhảy vọt lên.
Đợi đến khi Giáp Nhị phản ứng lại thì đã thấy mình đang ở giữa tầng mây. Anh ta há hốc mồm, suýt chút nữa không nhịn được mà vùng vẫy, may mà là ám vệ được huấn luyện bài bản nên mới kịp thời thả lỏng cơ thể, đồng thời nén lại tiếng hét. Đón lấy luồng gió lạnh cắt da cắt thịt, ngũ quan Giáp Nhị hoàn toàn biến dạng. (Người dịch: Khâu Lương thành siêu nhân thực sự ròi)
Cũng không thấy thiệt thòi gì cho lắm, anh ta còn thấy khá vinh dự. Chỉ có điều là mặt hơi đau. Chẳng biết tình trạng của Khâu đại nhân thế nào, có giống anh ta không. Giáp Nhị hơi lơ đãng một chút nhưng cũng không dám cử động loạn, càng không dám ngẩng đầu nhìn, sợ ảnh hưởng đến Khâu Lương rồi cả hai cùng đâm đầu xuống biển thì nguy to.
Nửa khắc đồng hồ sau, hai người tiếp đất.
Khâu Lương rút ra một thanh đoản đao, hạ thấp giọng: "Hành động phải nhanh, ngoại trừ Khâu Tứ ra thì không để lại một tên nào. Tôi đi bắt sống Lạc Truân trước, rồi quay lại giúp anh."
Giáp Nhị trọng trọng gật đầu, cũng rút trường kiếm bên hông ra. Đám hải khấu này tên nào cũng gánh trên mình vô số mạng người, chết không có gì đáng tiếc, đêm nay anh ta sẽ thay trời hành đạo.
Thấy Khâu Lương vừa nhảy vọt lên đã biến mất tại chỗ, Giáp Nhị trước tiên cẩn thận giải quyết một tên hải khấu tuần tra, thay quần áo của hắn, sau đó liền thế như chẻ tre, giống như dao cắt dưa hấu, người đi tới đâu, hải khấu chết tới đó. Rất nhiều tên hải khấu thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã đầu lìa khỏi cổ.
Bên kia, Khâu Lương cũng đã tới bên ngoài viện của Lạc Truân, liếc mắt cái đã thấy Khâu Tứ đang cầm đèn lồng canh gác ngoài đại môn. Khâu Lương do dự một chút, đá một viên sỏi nhỏ, thấy Khâu Tứ ngẩng đầu nhìn qua, nàng khẽ vẫy tay.