Khâu Tứ quan sát kỹ thân hình đó, tim thắt lại, vội vàng chạy nhỏ tới, tiện tay thổi tắt đèn lồng trên tay.
"Là Khâu đại nhân phải không?" Hắn hạ thấp giọng hỏi.
"Là ta." Khâu Lương gật đầu.
Khâu Tứ vội hỏi: "Đại nhân, người của chúng ta khi nào thì tới tiếp ứng?" Hắn chờ đến sợ rồi, thực sự sợ mọi chuyện trước mắt chỉ là một giấc mơ, giống như năm đó, chờ hết mười ngày này đến mười ngày khác, cuối cùng lại chờ không công suốt mười chín năm.
Khâu Lương khẽ thở dài, không giấu hắn: "Giáp Nhị đã bắt đầu ra tay rồi. Khâu Tứ, vụ án năm xưa anh cũng là nhân chứng quan trọng, nên giờ bản quan mệnh lệnh anh đi trốn ra biển ngay, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót nào, thi hành ngay lập tức."
Khâu Tứ theo bản năng nắm lấy chuôi đao, quân Trấn Nam không có kẻ tham sống sợ chết, hắn cũng không ngoại lệ: "Mạt tướng muốn đích thân giết địch."
Khâu Lương nhíu mày: "Bây giờ không phải lúc để anh giết địch. Đám hải khấu này chúng ta có thể giải quyết, nhưng nếu anh xảy ra chuyện gì, tộc họ Khâu các anh e rằng khó mà minh oan được. Khâu Tứ, anh nghĩ cho kỹ."
Nói xong, nàng không lãng phí thời gian nữa, phi thân lẻn vào trong viện. Khâu Lương tin rằng một người có thể được chọn để nằm vùng ở Đông Đảo, lại nhẫn nhục chịu đựng suốt mười chín năm thì không phải là kẻ không có đầu óc. Nếu ngay cả đạo lý này cũng không hiểu thì chỉ có thể nói Khâu Minh Đoan nhìn người không rõ, dùng người không khéo.
Khâu Tứ đứng chôn chân tại chỗ, đôi nắm đấm siết chặt một lát rồi quay đầu chạy ra bờ biển. Hắn là võ tướng chứ không phải kẻ mãng phu, hắn phải sống, sống mới có thể tăng thêm phần chắc chắn cho việc lật lại bản án, mới có cơ hội thấy Đại tướng quân cùng tộc nhân được giải hàm oan.
Khâu Lương đáp xuống mái nhà trong viện, chỉ thấy hai tên hải khấu đứng gác ngoài cửa phòng Lạc Truân, chắc là chúng chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày kẻ địch thần không biết quỷ không hay lẻn vào Đông Đảo. Nàng hít sâu một hơi, lặng lẽ đáp xuống sau lưng, nhanh chóng giải quyết hai tên đó. Sau đó, một cước đá văng cửa.
"Kẻ nào?" Lạc Truân giật mình tỉnh giấc, vừa mới ngồi dậy đã thấy một thanh đao kề ngay cổ. Lão lập tức không dám cử động.
"Hảo hán tha mạng, có chuyện gì từ từ nói, hảo hán..."
Chưa đợi lão nói hết lời cầu xin, gáy đã bị sống đao đập mạnh một cái. Khâu Lương xác định người đã ngất đi chứ không phải bị đập chết, ba máu sáu cơn trói chặt lão lại, xách Lạc Truân bị trói như đòn bánh tét phi ra biển.
Trên đường nhận thấy Khâu Tứ đang chạy ra bờ biển, nàng dứt khoát đưa đi cùng luôn, một tay xách một người. (Người dịch: vừa là superman vừa là the flash)
"Ngươi ở đây canh giữ Lạc Truân cho tốt, ta và Giáp Nhị sẽ tới ngay."
Khâu Lương đặt họ xuống sau một ghềnh đá bên bờ biển, rồi xoay người đi tiếp ứng Giáp Nhị.
Sau khi nàng đi rồi, Khâu Tứ mới nhìn về phía Lạc Truân đang bị trói ngũ hoa đại trật, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. Cuối cùng hắn cũng đợi được đến ngày này. Hắn nhìn chằm chằm vào Lạc Truân, như thể sợ tên ác đồ trước mắt sẽ biến mất, đôi mắt hồi lâu không dám chớp lấy một cái.
Cho đến khi trời sắp sáng, trên mặt biển dường như có một đoàn thuyền lớn đang tiến lại gần, hắn mới đợi được Khâu Lương và Giáp Nhị mình đầy máu tươi trở về.
"Ta đưa họ đi, Giáp Nhị anh ở lại tiếp ứng Dư Tự khanh."
Khâu Lương vươn hai tay, xách người đi ngay. Giáp Nhị nắm chặt trường kiếm trong tay, hơi run rẩy. Tuy rằng đám hải khấu đó căn bản không có sức đánh trả trước mặt anh ta, nhưng việc giải quyết hơn một trăm tên hải khấu trong thời gian cực ngắn vẫn khiến bàn tay cầm kiếm của anh ta tê dại.
Trên biển, Dư Tự khanh dẫn người bao vây Đông Đảo, nhưng hồi lâu vẫn không thấy trên đảo có động tĩnh gì. Đúng lúc này, một bóng người tiến lại gần. Ông mạnh tay ra hiệu, vệ đội Khâm sai đồng loạt giương cung, sẵn sàng nhả tiễn.
Giây phút đó, bóng người kia thu kiếm, hô lớn: "Dư đại nhân, thuộc hạ Giáp Nhị, phụng mệnh Khâu đại nhân ở đây tiếp ứng."
"Đừng bắn, là người mình." Nói xong, ông mới hạ tay xuống.
Đợi đến khi ông theo Giáp Nhị thấy cảnh xác chết đầy đất, liền kinh hãi sững sờ tại chỗ.
"Chỗ... chỗ này đều là hải khấu sao!"
Giáp Nhị chắp tay: "Chính xác."
"Chết sạch rồi!"
"Vâng."
"Đều là do ngươi làm!"
"Vâng."
Dư Tự khanh ngẩn người, vậy gọi ông tới đây làm gì? Có còn cần đến ông nữa không?
Bỏ qua chuyện bên đó, lúc này Khâu Lương đã đưa Khâu Tứ và Lạc Truân trở lại dịch quán, vẫn là căn phòng trống kia. Sau khi sắp xếp Khâu Tứ canh giữ Lạc Truân, nàng thay quan phục, gọi Huyện lệnh và những người khác ra bờ biển đón Dư Tự khanh khải hoàn.
Dư Tự khanh mang theo hơn một trăm thủ cấp trở về, khi được Huyện lệnh cùng mọi người chúc tụng, nụ cười của ông vô cùng gượng gạo. Ông liếc nhìn Khâu Lương, lẳng lặng nhận lấy phần công tích này. Không nhận cũng không được, Giáp Nhị đã nói với ông rồi, đây là ý của Khâu Lương. Khâu Lương mới là Khâm sai đại thần thực thụ, ông chỉ là người phối hợp, còn có thể làm gì khác?
Thế là, một đoàn người đi thế nào thì về thế ấy. Khâu Lương và Giáp Nhị đi phía sau, hai người nhìn nhau, đều thấy an lòng, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
"Anh vất vả rồi."
Giáp Nhị vội chắp tay: "Thuộc hạ là làm tròn chức trách, đại nhân vất vả rồi."
Khâu Lương mỉm cười, không nói thêm gì.
Đến cổng thành, trời đã sáng rõ. Bá tính thấy trận thế này liền hiểu ra, lập tức reo hò cổ vũ náo nhiệt cả một vùng. Rõ ràng là Đốc tra sứ đã dẫn người đi tiễu phạt hải khấu và đại thắng trở về.
Nụ cười của Khâu Lương càng thêm chân thực. Khi đi qua dưới pho tượng thần điểu, nàng vô tình đưa tay vịn nhẹ một cái, liền nghe thấy vài tiếng "rắc rắc", một bên cánh của tượng đá vỡ ra từng mảnh, một chiếc lông vũ ngũ sắc rực rỡ bay ra, rơi thẳng xuống vai nàng. Khâu Lương theo bản năng cầm lấy, sau đó lo lắng nhìn về phía bá tính.
Nàng chỉ tùy ý vịn một cái thôi, đây không phải do nàng làm đâu nha!
Bá tính cũng sững sờ. Đúng lúc này, một bà lão sụp lạy xuống đất: "Thần điểu hiển linh rồi, thần điểu hiển linh rồi..."
Trong phút chốc, bá tính quỳ rạp cả một lượt.
Khâu Lương thấy họ không trách mắng mình liền vội vàng kéo Giáp Nhị chạy đi. Trong đám đông, bà lão nhìn theo bóng lưng Khâu Lương, nhớ lại lời nương mình trước khi lâm chung:
"Trong một bên cánh của tượng đá đó có đắp một chiếc lông vũ, là lông của thần điểu. Chiếc lông đó có linh tính, thần điểu nhất định sẽ trở lại huyện Nam Ngọc, chiếc lông đó định sẵn sẽ trở về trên người thần điểu..."
Nương của bà lão cũng là một trong những người trải qua thảm họa năm xưa. Khi đó bà còn là một đứa trẻ nghịch ngợm, lúc được thần điểu cõng ra khỏi biển lửa đã lén nhổ một chiếc lông trên lưng nó, không ngờ lại nhổ được thật. Thần điểu không trách bà, còn bảo chiếc lông này sẽ bảo vệ bà một đời bình an. Đến khi bà lớn lên, gặp lúc bá tính tạc tượng thần điểu, bà đã hiến tặng chiếc lông đó.
Bà lão tin tưởng tuyệt đối vào lời nương mình, cũng nhìn rõ chính chiếc lông vũ tự phá đá chui ra, rơi xuống vai Khâu Lương, như thể tìm được chốn về, dính chặt trên đó không rời. Nhất định là thần điểu hiển linh, họa hải khấu đã dứt, đúng như lời nương nói, lông của thần điểu cuối cùng cũng sẽ trở về trên người thần điểu...
Bên kia, Khâu Lương cầm chiếc lông trong tay, cảm thấy thân thiết lạ kỳ. Trở về dịch quán, Giáp Nhị thấy nàng cứ cầm chiếc lông đó xem đi xem lại, không nhịn được cười nói: "Thuộc hạ sống từng này tuổi, chưa từng thấy chiếc lông nào ngũ sắc rực rỡ lại thon dài như vậy, cứ như thực sự có thần điểu vậy."
Chiếc lông này không phải là do con thần điểu truyền thuyết kia đánh rơi đấy chứ!
Khâu Lương đang định nói chuyện thì thấy tay không, chiếc lông vũ vậy mà biến mất rồi!
"Đại... đại... đại nhân." Giáp Nhị không tin nổi chỉ vào lưng Khâu Lương.
Khâu Lương chỉ thấy lông vũ biến mất, nhưng Giáp Nhị ở góc độ người ngoài lại thấy chiếc lông đó hiện ra hư ảo sau lưng nàng, tan thành những đốm sáng. Sau đó, sau lưng Khâu Lương lại ẩn hiện hư ảnh của đôi cánh. (Người dịch: gì nz v tác giả???)
"Sao thế?" Khâu Lương thắc mắc nhìn Giáp Nhị, ngay sau đó cảm thấy xương bả vai ngứa ngáy, có thứ gì đó đâm rách lớp áo sau lưng...
Nàng trợn tròn mắt, không tin nổi đưa tay ra sau sờ thử, rồi sững người! Giáp Nhị cũng sững sờ! Trong khoảnh khắc, trong đầu cả hai lóe lên cùng một ý nghĩ: Chẳng lẽ đang nằm mơ?
Điều khiến Khâu Lương cạn lời là, đây không phải mơ. Nhưng nàng mang theo đôi cánh này thì làm sao gặp người được đây!
"Đại nhân..." Giáp Nhị lên tiếng nhưng chỉ thốt ra được hai chữ đó, không biết nói gì tiếp.
Cảnh tượng có chút quá ma ảo, anh ta chỉ là một ám vệ, chưa từng thấy chuyện gì vô lý thế này! Khâu Lương vội vàng đóng cửa phòng, khóc không thành tiếng. Mọc cánh thì mọc rồi, quan trọng là làm sao thu lại được đây, chẳng lẽ không thu lại được sao? Vậy sau này nàng xuất hiện trước mặt mọi người thế nào. Làm sao bái đường thành thân với Tống Kiến Sương, chẳng lẽ để người ta coi mình là yêu quái rồi đem thiêu chết sao!
Khâu Lương nhíu chặt lông mày, quyết đoán ra lệnh: "Giáp Nhị, Lạc Truân và Khâu Tứ giao lại cho anh. Anh báo với Dư Tự khanh một tiếng rồi lập tức khởi hành về kinh, nhất định phải đưa họ về Công chúa phủ, giao cho điện hạ xử lý."
"Vậy còn đại nhân thì sao?" Giáp Nhị nhìn đôi cánh sau lưng nàng, khó khăn hỏi.
Anh ta vẫn không thể tin nổi, một người đang yên đang lành sao lại mọc ra cánh được. Khâu đại nhân sau này chẳng lẽ cứ giữ bộ dạng này sao, đây chẳng lẽ là "điểu nhân" (người chim) trong truyền thuyết? Nhưng chưa từng nghe nói truyền thuyết lại có thể thành thật bao giờ!
Khóe môi Khâu Lương giật giật, nàng cũng muốn biết mình phải làm sao đây, cái pho tượng thần đó đúng là hố người mà.
"Anh không cần lo cho ta, chúng ta gặp lại ở kinh thành. Đi đi."
Giáp Nhị bấy giờ mới bàng hoàng rời đi. Khâu Lương khóa trái cửa phòng, suốt cả ngày không gặp bất kỳ ai. Cho đến khi đêm khuya, nàng vơ lấy chiếc chăn bông quấn quanh người, miễn cưỡng che đi đôi cánh rồi phi thân rời khỏi dịch quán.
Kinh thành Đào trạch, Giáp Tam đang nằm ngả ngốn trên mái nhà, nhìn đăm đăm vào bầu trời đêm vắng lặng, thầm nghĩ không biết vị Khâu đại nhân kia tối nay có tới không. Bỗng nhiên, hắn dụi mắt thật mạnh. Chắc là dậy nhanh quá nên hoa mắt rồi, thế nào mà lại thấy có "người chim" đang bay trên trời.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, làm gì có người chim nào, chỉ có Khâu Lương đang khoác chăn bông mà thôi. Giáp Tam vội vàng chắp tay hành lễ: "Thuộc hạ bái kiến Khâu đại nhân, ngài thế này là..."
Đêm hôm khuya khoắt khoác cái chăn bông chạy lung tung, trông rợn cả người.
Khâu Lương siết chặt chiếc chăn trong tay, mặt không cảm xúc nói: "Ta là vì sợ lạnh. Giáp Tam huynh đệ có thể về Công chúa phủ phục mệnh rồi, cứ nói là ý của ta, sau này không cần phái người tới canh gác nữa, điện hạ sẽ không trách phạt đâu."
Giáp Tam không hề nghi ngờ, chắp tay nhận lệnh. Đúng là tin vui tày trời, hắn không cần phải giống như tiểu nha hoàn suốt ngày nhóm lửa nấu cơm nữa. Còn về cái "người chim" lúc nãy, chắc là do hoa mắt thật rồi.
Đợi Giáp Tam rời đi, Khâu Lương liền gõ cửa sổ. Tống Kiến Sương vừa mở cửa đã bị nàng đẩy ngược vào trong phòng, cửa phòng đóng sầm một tiếng.
Nhìn rõ cách ăn mặc của Khâu Lương, đôi lông mày lá liễu của nàng khẽ nhíu lại: "Nàng làm sao thế này? Bị thương sao?" Vì sợ nàng nhìn thấy vết thương mà phải khoác cả chăn lên người sao, dù sao thì sớm muộn gì chẳng phải thấy.
Khâu Lương vẻ mặt khổ sở, nhìn nàng chằm chằm không nói lời nào. Tống Kiến Sương đợi mãi không thấy Khâu Lương lên tiếng, cuối cùng nhịn không được đưa tay ra: "Bị thương ở đâu, mau cho ta xem nào."
Khâu Lương lùi lại một bước, né tránh. "Ta không bị thương, chỉ là trên người mọc ra một thứ, ta sợ nàng không quen."
Tống Kiến Sương nhướng mày: "Nàng là trên đầu mọc sừng, hay sau lưng mọc đuôi?" Cái đồ ngốc này, có biết nàng lo lắng thế nào không mà còn có tâm trạng đùa giỡn.
Khâu Lương lắc đầu: "Đều không phải."
Tống Kiến Sương bất lực lườm nàng một cái: "Được rồi, mau thay bộ quần áo sạch sẽ rồi nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai còn phải lên đường."
Khâu Lương lại lắc đầu: "Sáng mai không đi nữa, sau này đều không đi nữa."
Trong lúc nói chuyện, nàng cẩn thận quan sát thần sắc của Tống Kiến Sương, trong lòng do dự không thôi. Với bộ dạng này hiện tại, nàng chẳng dám gặp ai, kể cả nương cũng vậy, nàng sợ sẽ khiến nương sợ hãi đến ngất xỉu ngay tại chỗ. Nhưng nàng muốn đến gặp Tống Kiến Sương, và cũng chỉ dám gặp mỗi Tống Kiến Sương. Thế nhưng nàng lại không chắc liệu Tống Kiến Sương có thể chấp nhận được một nàng như thế này hay không.