Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 88

Lần đầu tiên nằm chung một chiếc sập với Trương Đạc, Tịch Ngân lại chẳng thể nào chợp mắt.

Hắn quá mức cảnh tỉnh, Tịch Ngân chỉ hơi cử động một chút thôi cũng đủ khiến hắn nảy sinh phòng bị theo bản năng, cho đến khi nàng lặng lẽ đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay hắn.

“Ngài nắm lấy đi.” Nàng nói như thế.

Lúc ấy đèn đã tắt, Tịch Ngân cuộn tròn người bên cạnh hắn, chờ hồi lâu mới nghe thấy một câu: “Ý nàng là gì.”

“Như vậy thì ta không thể cử động được, ngài cũng sẽ không lo ta muốn giết ngài nữa.”

Một kẻ sát phạt quá nhiều, không sợ hãi hiện thế, lúc mở mắt thì bách vô cấm kỵ, nhưng khi nhắm mắt nằm nghiêng, lại sợ hãi bóng tối vô định sau lưng. Vậy mà nàng lại biết được nỗi sợ hãi thầm kín bao năm qua của hắn. Trương Đạc siết nhẹ tay nàng. Những ngón tay mềm mại ấm nóng, ngay cả xương cốt chạm vào cũng thấy thật mong manh. Vì đã lâu không gảy đàn, móng tay dài trước đây cũng đã mòn đi gần hết, chẳng còn chút hung tính nào.

Trương Đạc vô thức nắm chặt lấy tay nàng.

Tịch Ngân bên cạnh hắn khịt khịt mũi, khẽ nói: “Nắm lấy rồi thì không còn sợ ta nằm cạnh ngài nữa nhé.”

Trương Đạc không lên tiếng.

Tịch Ngân nhích đầu gối, vùi đầu vào lớp chăn trước ngực hắn: “Ngủ thôi, ta chẳng còn chút sức lực nào nữa rồi, mệt quá.”

Nói xong không lâu sau, nàng đã thu mình bên cạnh hắn, khò khò chìm vào giấc ngủ say.

Trương Đạc cuối cùng cũng nhắm mắt lại. Sau khi lòng đã định, cảm giác mệt mỏi chưa từng có giống như phá vỡ sự kiềm chế thường ngày, cuồn cuộn ập đến.

Trong cơn mơ màng, Trương Đạc nhớ lại lần đầu tiên mình nảy sinh ý định với Tịch Ngân. Khi đó, hắn có hai h*m m**n xung đột, không bên nào nhường bên nào: một là chạm vào đôi bàn tay mềm mại không xương của nàng, hai là… giết nàng.

Đến tận lúc này, bên tàn nhẫn cuối cùng cũng đã bãi binh đình chiến.

Hắn buông vũ khí là vì trong đêm thu lạnh lẽo ấy, Trương Đạc đã nuốt xuống một miếng thịt mọng nước ngọt ngào. Từ lúc đưa vào miệng, đến khi nhai, rồi nuốt xuống, cùng với sự trống rỗng ngắn ngủi trong tâm trí sau đó, hắn đều tự do và tận hứng. Cùng lúc đó, những tình cảm thường tình vốn bị vứt bỏ nơi bãi tha ma mười mấy năm qua, như là sự ỷ lại, tin tưởng, hay niềm an ủi… cuốn theo những chiếc lá rụng xào xạc nơi Lạc Dương, nương theo cơn gió lạnh luồn qua khe cửa, lặng lẽ bò lên giường.

Sáng hôm sau, chưa đến giờ Mão, Trương Đạc đã rời khỏi điện Côn Hoa.

Tịch Ngân mãi đến giờ Thìn mới tỉnh dậy, lại phát hiện cửa điện đang mở, nhưng bọn người Hồ thị đều đứng xa xa dưới bậc thềm, bưng nước mà không dám lại gần. Tịch Ngân khoác áo đối khâm, run cầm cập đi đến trước cửa điện. Bọn Hồ thị thấy nàng ăn mặc không chỉnh tề cũng chẳng dám nhìn nhiều, đều cúi đầu im lặng.

Tịch Ngân bảo: “Mấy người qua đây đi.”

Hồ thị nhỏ giọng nói: “Bệ hạ đã nói, kẻ nào dám bước lên bậc thềm một bước sẽ bị bêu đầu… Nội quý nhân… hay là ngài tự mình…”

Tịch Ngân ngẩn ra, ngoái đầu nhìn lại nơi bừa bãi đêm qua. Mọi thứ vẫn còn đó, chỉ có y quan của hắn là biến mất.

“Bệ hạ… trước đó có truyền người vào thay y phục không?”

“Không có, hôm nay…”

Hồ thị không biết có nên nói ra dáng vẻ quẫn bách của Trương Đạc sáng sớm nay, khi hắn tự mình ôm lấy y phục, giày tất lủi thủi đi sang điện bên cạnh hay không. Nàng ta mím môi, cúi đầu xuống.

Tịch Ngân cũng không truy vấn, nàng nhìn trân trân vào những vết tích vương lại trên sập vì đêm qua quá mệt không kịp dọn dẹp mà thẫn thờ.

Nàng thầm nghĩ, có phải hắn… đang ngượng ngùng… không muốn cho người khác thấy chăng?

Ồ, cũng đúng thôi, hai mươi tám năm rồi, lần đầu tiên mà.

Ngoài thành Kinh Châu, mùi tử khí thi thể thối rữa dần bị áp chế khi mùa đông giá rét cận kề.

Triệu Khiêm ngồi bên đống lửa ngoài doanh trại, xoa xoa đôi bàn tay, chờ đợi miếng thịt thỏ rừng trên đống củi bắt đầu chảy mỡ thơm phức. Hứa Bác chống kiếm bước ra từ đại doanh.

“Triệu tướng quân.”

Triệu Khiêm ngoảnh đầu lại nhìn, vội phủi tay đứng bật dậy: “Ồ, Hứa lão tướng quân, mời ngồi.”

Hứa Bác cũng chẳng khách sáo, cởi kiếm đặt bên đống lửa rồi ngồi xếp bằng xuống: “Thỏ ở đâu ra thế này?”

Triệu Khiêm cười đáp: “Vây thành hưu chiến mà, ta cho thân binh vào cánh rừng phía trước săn một con. Lão tướng quân, ta không hề tự ý rời khỏi quân doanh đâu nhé.”

Hứa Bác mỉm cười, ngẩng đầu quan sát Triệu Khiêm rồi nói: “Triệu tướng quân, cởi giáp rồi sao?”

Triệu Khiêm gãi đầu, ngồi xổm xuống khều đống lửa: “Tắm rửa một cái, mới nới lỏng thoải mái được một lát đã bị lão tướng quân bắt quả tang. Thôi được rồi, đợi ta nướng chín con thỏ này ăn xong, sẽ tự đi lĩnh quân côn.”

Hứa Bác nhìn miếng thịt thỏ đang xèo xèo chảy mỡ trên bếp củi, mỉm cười lắc đầu. Ông thực sự yêu thích vị tướng quân trẻ tuổi dũng mãnh thiện chiến này, con người thì chân thành, trên sa trường thì không sợ hãi, so với vị hoàng đế xa xôi tại Lạc Dương kia, quả thực không cùng một hạng người.

“Vết thương do gậy lần trước đã khỏi hẳn chưa?”

“Ôi… lão tướng quân đừng nhắc nữa, lần này về, Trương Thoái… à không, ta muốn nói là bệ hạ, bệ hạ còn chưa biết sẽ trách phạt thế nào đâu. Thời chiến không nghe lời chủ tướng, tự ý trình báo quân tình, lão tướng quân nếu viết một bản tấu sớ báo lên, tội chém đầu ta cũng có rồi. Chịu mấy gậy thì thấm tháp gì.”

Hứa Bác đặt tay lên đầu gối, cười nói: “Đúng là bề tôi trung thành.”

Triệu Khiêm nhấc thịt thỏ ra khỏi giá lửa, nóng đến mức nhe răng trợn mắt, không ngừng hà hơi thổi, rồi nói: “Ta với bệ hạ, đó là tình nghĩa vào sinh ra tử.”

Nói xong, hắn lại thấy dùng từ ngữ quá mức càn rỡ, vội giải thích: “Ngài là người cũ trong quân, chắc đã nghe qua trận tại cửa Kim Sam năm đó chứ?”

“Đã nghe, thảm hại lắm.”

“Đâu chỉ là thảm hại, phải nói là thảm khốc mới đúng.” Gương mặt Triệu Khiêm phản chiếu ánh lửa hừng hực: “Trương Hề, Trương đại nhân và Thượng thư lệnh Thường Tuân khi đó không cho phép Trung Lĩnh quân vốn đang hộ vệ hoàng đế săn bắn trên núi đến chi viện cửa Kim Sam. Trăm người bọn ta ở trên quan ải liều chết thủ vững ba ngày, cuối cùng chỉ còn lại ta và Trương Thoái… không, chậc.”

Hắn không chịu nổi hai lần lỡ lời, dứt khoát giơ tay tự tát mình một cái. “Đáng đời, cho ngươi càn rỡ này.”

Hứa Bác ngửa mặt cười lớn: “Không sao, Triệu tướng quân nói tiếp đi. Chỉ còn lại ngươi và bệ hạ, sau đó thì sao?”

“Sau đó…” Triệu Khiêm xé một chiếc đùi thỏ lớn đưa cho Hứa Bác. “Chỉ có thể bỏ cửa quan mà chạy. Ta vì đi nhặt một chiếc trâm hoa mà bị trúng tên bị bắt, bị người Khương kéo lê sau đuôi ngựa, suýt chút nữa thì chết.”

“Trâm hoa…”

“Khụ…” Tai Triệu Khiêm đỏ ửng lên: “Cái này lão tướng quân đừng hỏi nữa. Tóm lại, ngài ấy đã dùng chính mình để đổi lấy tù binh với người Khương.”

“Bọn chúng chịu sao?”

“Hắn nói mình là trưởng tử của Trương Hề. Con trai của Đại tư mã mà, đám người thô kệch đó làm gì có chuyện không đổi. Còn về sau, ngài ấy làm thế nào mà quay về được thì ta không biết. Nhưng lúc ngài ấy trở về, cả người đầy máu, đến mức không phân biệt được là máu của ngài ấy hay của người khác. Tuy nhiên, ngài ấy đã xách về hai thủ cấp của người Khương. Năm đó, ta và ngài ấy đều mới mười mấy tuổi.”

Hứa Bác nghe xong gật gật đầu, nhìn những tia lửa b*n r* không ngừng, im lặng không nói.

Triệu Khiêm xoay người, có chút cấp thiết: “Lão tướng quân, ta biết ngài vì bệ hạ giam con gái ngài vào ngục Đình uý để khống chế ngài mà trong lòng không mấy vui vẻ.”

Hứa Bác phất tay: “Tâm thuật đế vương mà thôi, ta hiểu. Bệ hạ không thèm dùng chiêu bài thân thích để dụ dỗ. Chỉ là không biết dưới sự sát phạt trọng hình như vậy, liệu có thể duy trì được lâu dài, hay sẽ tự làm tổn hại chính mình.”

Nói xong, ông thở dài: “Có điều, giết Tần Phóng ép nộp ngân lượng và lương thảo, dùng sinh tử của con ruột để khống chế các tướng lĩnh trấn thủ bên ngoài, bệ hạ đều làm rất quyết đoán. Không ngờ lúc thiếu thời, ngài ấy lại sẵn lòng liều mạng cứu ngươi một lần, cũng chẳng trách ngươi đối với bê hạ trung thành như thế.”

Triệu Khiêm vỗ đầu gối: “Liều mạng cứu ta, vậy thì ngài đã coi nhẹ bệ hạ rồi.”

“Ý ngươi là sao?”

“Ngài ấy nói với ta rằng, nếu ngài ấy chết ở cửa Kim Sam, Đại tư mã sẽ là kẻ bỏ con hộ giá, lập đại công, hoàng đế không những khen thưởng Đại tư mã mà bản thân Đại tư mã cũng xem như trừ bỏ được đứa con nghịch tử là hắn, căn bản sẽ không oán hận triều đình, thậm chí còn vì triều đình mà trần tình. Nhưng nếu ta chết… phụ thân ta định sẽ thương tâm, triều đình sẽ bị bách quan chỉ trích, đến lúc đó, phụ thân ta e rằng sẽ bị triều đình đề phòng, dẫn đến việc không phản cũng phải phản. Cửa Kim Sam bị phá, Triệu gia mất đi sự tin tưởng của triều đình, sẽ dẫn dụ quân Khương Hồ phương bắc tràn xuống, Trung Nguyên đại loạn. Lão tướng quân nhìn xem, cái não này của ta lúc đó làm sao nghĩ ra được những thứ này.”

Hứa Bác nghe hắn nói xong, phủi bụi cỏ trên chiến giáp, nhìn ngọn lửa bùi ngùi: “Một thiếu niên mười mấy tuổi mà được như vậy, thật không dễ dàng…”

Triệu Khiêm nghe ông nói thế mới nhấc miếng thịt thỏ ra, nhe răng trợn mắt cầm trong tay thổi phù phù, chợt nghe Hứa Bác tiếp lời: “Nhưng lần này ngài ấy phái phò mã của trưởng công chúa làm sứ giả, ý đồ đó, ta vẫn chưa nghĩ thông.”

Triệu Khiêm bẻ một chiếc đùi thỏ đưa cho Hứa Bác: “Lão tướng quân là đang nói Sầm Chiếu sao?”

“Ừm. Tuy nói y nhiều năm ẩn cư núi bắc Mang Sơn, nổi danh Thương Sơn có Tứ Hạo, Thanh Lư có Nhất Hiền, nhưng kinh nghiệm của người này mười hai năm trước không hề được truyền tụng ở đời. Năm đó Lưu Tất vì muốn phản lại triều đình nhà mình, mấy lần mời y xuống núi y đều không chịu, sau đó là vì cái gì…”

Triệu Khiêm tiếp lời: “Vì một… nữ nhân. Muội muội của hắn, gọi là Tiểu Ngân Tử.” Hắn nói đoạn, sực nhớ đến dáng vẻ nhút nhát của Tịch Ngân, không khỏi mỉm cười.

Hứa Bác căn bản chẳng bận tâm Tịch Ngân là ai, tự mình tiếp tục: “Y làm gì có muội muội nào, đó là gia tì của người này. Vì xin bệ hạ trả lại gia tì không thành, trái lại còn bị trọng hình suýt chết, sau này được trưởng công chúa cứu mới phản, ra khỏi Lạc Dương đầu quân cho Lưu Tất. Sau khi Lưu Tất bại vong, bệ hạ không giết y, vậy mà còn gả trưởng công chúa cho y. Người này vốn dĩ trắng tay, là thứ dân, là kẻ phản nghịch, là tội phạm, giờ đây lại tôn quý đến nhường này. Theo lý thường, sẽ không được bệ hạ dung thứ, tại sao lần này lại phái y đến Kinh Châu gánh vác trọng trách?”

Triệu Khiêm nhất thời không biết nói gì, tổng không thể trực tiếp bảo ông rằng, Trương Đạc mấy lần không giết được Sầm Chiếu đều là vì Tiểu Ngân Tử kia kìa.

“Bệ hạ… chắc là có sự tính toán của bệ hạ.”

Hứa Bác không cho là đúng. “Trạm dịch phía trước báo lại, sứ giả Lạc Dương phái đến còn ba ngày nữa sẽ tới Giang Châu. Chuyện vây thành này giao toàn quyền cho ta, ngươi đã cởi giáp rồi thì hãy quay về Giang Châu một chuyến để đón y qua đây.”

“Không cần thiết đâu.”

Hứa Bác đứng dậy: “Y là phò mã của Trưởng công chúa. Chuyện Kinh Châu định xong, ta sẽ xin bệ hạ cho cởi giáp, đưa con gái về phương nam, không cần phải chung đụng với hạng người này nữa. Nhưng Triệu tướng quân, ngươi còn phải về Lạc Dương.”

Triệu Khiêm ngẩn ra, nghĩ đến Trương Bình Tuyên ở Lạc Dương, lập tức nhuệ khí giảm đi một nửa. Cưới hỏi là một lằn ranh vạch định duyên phận, hắn không tận mắt chứng kiến Trương Bình Tuyên xuất giá, Lạc Dương và Kinh Châu xa cách nửa năm trời, hắn cũng chưa bao giờ cố ý nghĩ về điều đó. Nếu không phải Hứa Bác mấy lần nhắc tới, hắn suýt chút nữa đã quên mất Trương Bình Tuyên đã gả cho người ta rồi.

Bình Luận (0)
Comment