Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 89

Giang Châu vào cuối thu, cái lạnh buốt giá đến đáng sợ.

Trên sông lập lờ những mảnh lá tàn khô héo, vì chiến sự mới bình định nên vẫn chưa thấy bóng dáng ngư dân qua lại. Làn sương mù bốc lên từ mặt nước phong tỏa hết tầm nhìn.

Tại góc bến tàu thuyền cửa Vĩnh Ninh, Triệu Khiêm ngồi trên cọc gỗ của cầu dẫn, cọng cỏ trong miệng đã nhai đến mất hết vị. Thuyền của Sầm Chiếu đến muộn mất một ngày. Đám thân binh theo Triệu Khiêm trở về Giang Châu ít nhiều đều biết tâm tư bao năm của Triệu Khiêm đối với Trương Bình Tuyên, hôm nay thấy vị tướng quân nhà mình vì tên phò mã kia mà phải đứng hứng gió sông cả ngày, trong lòng đều bất bình, không nhịn được mà phàn nàn dưới chân cầu.

“Nghe nói trước đây hắn chỉ là một tên nội sủng trong phủ trưởng công chúa, đâu có tư cách để tướng quân chúng ta đích thân đứng đây đón.”

“Chứ còn gì nữa. Phò mã mù, ngựa mù, thật đúng là không coi ai ra gì.”*

*Bản gốc là (目中无人) mắt không thấy ai, ẩn ý không coi ai ra gì.

Họ nói vì muốn đòi lại công bằng cho Triệu Khiêm, nên cũng chẳng cố ý né tránh hắn. Triệu Khiêm nghe xong những lời đó, lấy cọng cỏ trong miệng ra, khoanh tay quay người lại hỏi: “Đang nói cái gì đó?”

Mọi người vội im bặt. Một thân binh canh giữ cửa cầu dẫn bỗng quay đầu lại bẩm: “Tướng quân, đến rồi.”

Triệu Khiêm nghe vậy đứng dậy, quả nhiên thấy một chiếc thuyền nhị luân phá tan sương mù trên sông, chậm rãi cập vào cầu dẫn. Người trên thuyền mặc bào sam tay rộng màu trắng trơn, dải lụa xanh che mắt, tay chống gậy trúc vàng, y là Sầm Chiếu.

Triệu Khiêm tiến lại gần mạn thuyền, ngẩng đầu nói: “Từ biệt ở Lạc Dương đến nay đã gần nửa năm rồi.”

Sầm Chiếu chắp tay hành lễ trên thuyền: “Triệu tướng quân vẫn bình an chứ? Điện hạ rất đỗi nhớ mong ngài.”

Rõ ràng là một câu hàn huyên rất đỗi bình thường, nhưng Triệu Khiêm lại bị câu “điện hạ rất đỗi nhớ mong” làm cho trở nên nhỏ nhen.

“Trưởng công chúa điện hạ… dạo này thế nào…”

Sầm Chiếu chống gậy mù bước xuống thang thuyền, đi lên cầu dẫn. Gió sông thổi lồng vào ống tay áo của hai người làm chúng kêu phần phật.

“Rất tốt.”

Y mỉm cười đáp lại hai chữ như vậy, rồi chuyển chủ đề: “Ở đây vẫn còn ngửi thấy mùi xác chết.”

Triệu Khiêm ôm kiếm trong lòng, đi về phía bờ cầu. Cỏ nước úa vàng, cây cối ven bờ đa phần đều bị lửa chiến làm hư hại, có cây một nửa đã cháy khô, một nửa vẫn đang trong cơn hấp hối mà cố gắng nảy ra vài mầm xanh trái mùa. Mấy khóm hoa vinh mộc chưa héo tàn, diễm lệ rực rỡ giữa cảnh sông nước tiêu điều khiến người ta không thể rời mắt.

Triệu Khiêm nhìn xa xăm ra mặt sông, cười một cách chua chát: “Sau trận vượt sông, ta đã chôn xác suốt ba ngày. Giờ đã qua một tháng, mùi xác chết gì chứ, lẽ ra phải tan hết từ lâu rồi. Là do ngươi ở Lạc Dương quá lâu nên sinh ra chú trọng thôi.”

Sầm Chiếu chống gậy đi tới sau lưng Triệu Khiêm, bình thản nói: “Sầm Chiếu nhận sự dạy bảo.”

Triệu Khiêm quay người lại: “Ta là người nói năng thẳng thừng, cái gì mà dạy bảo với dạy dỗ, ta nghe không quen tai.”

Sầm Chiếu cười: “Ta không hề có ý nịnh nọt.”

Triệu Khiêm xua tay: “Thôi, ta không phải là Trương Thoái Hàn, có thể nghe hiểu được ẩn ý của ngươi. Nhưng dù ta có nghe không hiểu đi nữa, ta cũng không đến nỗi ngốc như Ngân Tử, ngươi nói gì nha đầu ấy cũng tin.”

“Ừm.”

Giọng y vẫn bình thản như cũ, đứng trước cái cây bị thương, tà áo trắng sạch như sương hoa.

“Triệu tướng quân nói vậy, phải chăng là đã nhận được thư từ Lạc Dương gửi tới?”

“Ngươi có ý gì.”

“Bệ hạ thả ta đến Kinh Châu, lẽ nào lại không bày ra một cục diện quất xác xẻ hồn sao?”

Triệu Khiêm nghe vậy không khỏi ngẩn ra.

Thư của Trương Đạc đến tay hắn trước Sầm Chiếu một ngày. Chữ không nhiều, chưa đầy một trang giấy, nhưng hắn đã đọc đi đọc lại hơn mười lần, vẫn không biết dùng từ gì để đúc kết ý nghĩa của bức thư này. Sầm Chiếu nói “cục diện quất xác xẻ hồn”, vậy mà hắn lại cảm thấy vô cùng xác đáng.

“Vậy mà ngươi còn dám đến Kinh Châu.”

“Ngoài Sầm Chiếu ra, còn ai gánh vác nổi hai chữ ‘xác hồn’ này đây?”

Triệu Khiêm siết chặt nắm đấm: “Ngươi quả nhiên là Trần Hiếu.”

Sầm Chiếu lắc đầu: “Trần Hiếu đã chết, chỉ còn lại xác hồn mà thôi.”

Triệu Khiêm bỗng nhiên rút kiếm ép sát vào giữa chân mày hắn: “Năm đó Trương Bình Tuyên vì ngươi mà suýt chút nữa hủy hoại thanh danh cả đời, trở thành trò cười cho cả thành Lạc Dương. Mười hai năm trước ngươi không chịu cưới nàng, giờ đây lại thành thân với nàng, ngươi đối với nàng rốt cuộc là có tâm địa gì!”

Kiếm kề sát mắt, Sầm Chiếu không lùi mà còn tiến thêm một bước, Triệu Khiêm vội vàng rụt cánh tay lại.

“Ngươi…”

“Thu kiếm lại đi, Triệu tướng quân.”

Bàn tay cầm kiếm của Triệu Khiêm gần như rịn mồ hôi, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, lông tơ dựng đứng.

“Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi sao? Nếu ngươi làm tổn thương Trương Bình Tuyên, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”

“Ta làm sao mà thương tổn được nàng ấy đây.”

Sầm Chiếu nói xong, phủi đi mấy mảnh lá héo không biết vướng vào sam bào từ bao giờ, bình thản tiếp lời: “Kẻ thù giết phụ thân nàng ấy ở Lạc Dương, còn kẻ giết phu quân của nàng ấy…” Hắn ngẩng đầu lên: “Ở Giang Châu.”

Triệu Khiêm chinh chiến sa trường mười mấy năm, chưa bao giờ có lúc không cầm chắc được kiếm, nhưng nghe xong câu này của Sầm Chiếu, cổ tay hắn bỗng nhiên có chút không vững. Cuối cùng hắn đã hiểu, Sầm Chiếu dù biết Trương Đạc bày cục tại Kinh Châu nhưng tại sao vẫn thản nhiên tới đây. Hai người này đều là những kẻ tự phụ cực độ, chỉ có điều một kẻ công khai muốn giết thân xác, kẻ kia lại vô tình mà g**t ch*t lòng người.

“Triệu tướng quân.”

Khi Triệu Khiêm nghe thấy tiếng gọi này, Sầm Chiếu đã đi xuống dưới cầu dẫn.

“Đường tới Kinh Châu còn vài ngày nữa, ngài và ta đều mang hoàng mệnh trên người, không tiện chậm trễ.”

Nói xong, y một mình đi vào bóng râm của cái cây bị thương bên bờ sông. Sương mù trên sông phong tỏa bờ bến, khiến lòng người bất an một cách kỳ lạ. Đột nhiên, Triệu Khiêm dường như cũng ngửi thấy một tia mùi xác chết. Hắn không kìm được mà giơ tay lên, tự vỗ mạnh vào mặt mình một cái.

Sau khi Sầm Chiếu rời Lạc Dương, ban ngày ngắn lại rõ rệt, thời tiết chuyển lạnh dữ dội.

Kể từ sau cái đêm h**n ** hôm đó, Trương Đạc không hề nhắc lại cảm nhận của hắn. Tịch Ngân vốn muốn hỏi, muốn nói, thế nhưng chỉ cần nàng mở lời gợi chuyện một chút để Trương Đạc nghe ra manh mối, liền bị hắn mắng cho vuốt mặt không kịp.

Áp chế d*c v*ng gần như là bản năng của Trương Đạc, dù trên người Tịch Ngân, hắn đã nếm trải sự ngọt ngào của dục lạc, hắn cũng không cho phép mình đắm chìm trong đó. Tuy nhiên, kể từ sau ngày ấy, Trương Đạc không còn bắt Tịch Ngân quay về điện bên của điện Côn Hoa nữa.

Ngự án của điện Côn Hoa không lớn, ban ngày khi Trương Đạc ngồi bên án, hắn và nàng chia nhau ngồi hai bên. Tịch Ngân phải luyện chữ, giấy quan trải ra chiếm gần hết phân nửa ngự án, lại thêm cuốn Cấp Tựu Chương đè lên, chỗ còn lại cho Trương Đạc chưa đầy mười tấc. Hắn cũng xem như nhường nhịn nàng, chỉ đến khi thực sự không còn chỗ để tay, hắn mới lên tiếng hỏi nàng: “Trẫm hỏi nàng, nàng định ép trẫm đi đâu đây?”

Tịch Ngân bấy giờ mới dời xấp giấy sang một bên, miệng nói: “Ta viết xong rồi.”

Trương Đạc chỉnh lại ống tay áo: “Vậy thì đọc Ngọc Tảo đi, trẫm xem hết mấy chỗ này rồi sẽ nghe nàng đọc.”

Tịch Ngân co gối, đặt tay lên đầu gối, len lén nhìn Trương Đạc nói: “Ta có thể nào…”

“Không thể.”

“Ồ.”

Tịch Ngân không còn cách nào khác, đành cầm lấy chương Ngọc Tảo trong Lễ Ký nằm bò ra án, vò đầu bứt tai để ghi nhớ. Bác sơn lư hương đặt ngay bên cạnh nàng, trầm hương bên trong tỏa ra làn khói nước mờ ảo, từng đợt từng đợt phả vào mặt nàng. Nàng vốn dĩ đã mệt mỏi vì luyện chữ, chẳng mấy chốc đã bị mùi hương này làm cho mê mẩn, không nhịn được mà muốn nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, ai ngờ mắt vừa nhắm lại đã ngủ thiếp đi.

Ánh mắt của Trương Đạc thoáng thấy bộ dạng của nàng, hắn đưa tay cầm lấy thước ngọc, định gõ vào mu bàn tay nàng, nhưng lại thấy trên ngón tay nàng có vài vết bầm tím, chợt nhớ ra đó là những vết thương do đêm qua nằm chung giường, bị hắn vô tình siết chặt trong lúc ngủ.

Nàng vậy mà không hề nói với hắn, vẫn ngày ngày viết chữ không bỏ buổi nào. Nghĩ vậy, hắn không kìm được mà đặt thước ngọc xuống, bỏ qua cho nàng. Chợt nghe nàng khẽ ho một tiếng, hắn mới nhận ra để thuận tiện lo trà nước cho hắn, nàng chỉ mặc một chiếc áo đối khâm tay hẹp, không khoác chiếc áo tay rộng bên ngoài.

Trương Đạc nhìn quanh, cũng không biết nàng để y phục của mình ở đâu, bèn hướng về sau bình phong gọi: “Tống Hoài Ngọc.”

Tống Hoài Ngọc nghe truyền gọi vội vào đáp lời, thấy Tịch Ngân đang nằm ngủ bên cạnh Trương Đạc, một mình chiếm hơn nửa ngự án, ép Trương Đạc đến mức suýt chút nữa phải dựa vào giá bác cổ.

“Nội quý nhân thật là…”

“Tìm cái gì đó đắp cho nàng.”

Trương Đạc dường như chẳng hề bận tâm đến chỗ ngồi chật hẹp của mình, hắn cầm lấy cuốn sách trên án, nhường nốt chỗ của mình cho nàng. Nàng cũng chẳng khách sáo gì, nhích cánh tay một cái, mắt thấy sắp gạt hết bút trong ống của Trương Đạc xuống, Trương Đạc nhanh tay chặn lại, nhưng cũng chỉ tùy ý cắm lại vào ống, không hề nói lời trách móc.

Tống Hoài Ngọc thấy vậy cũng không dám lên tiếng nữa, lấy một chiếc chăn nhung đến đắp cho Tịch Ngân, rồi hạ thấp giọng bẩm: “Giang đại nhân và Đặng đại nhân đã tới.”

Nói xong, ông lại nhìn Tịch Ngân một cái: “Hay là lão nô đánh thức nội quý nhân dậy, để nàng sang điện bên…”

“Không cần, ngươi cứ truyền hai người họ vào trước đi.”

“Vâng.”

Tống Hoài Ngọc quay người đi ra, bấy giờ Trương Đạc mới nhìn Tịch Ngân, khẽ gọi tên nàng.

“Tịch Ngân.”

“Ưm…” Tịch Ngân mơ màng, đưa tay quờ một cái ngay trên mặt Trương Đạc.

Trương Đạc nắm lấy cổ tay nàng ấn xuống án: “Được đằng chân lân đằng đầu.”

Tịch Ngân vừa nghe thấy mấy chữ này liền vội vàng mở mắt, định rút tay ra nhưng không ngờ bị hắn nắm càng chặt hơn.

“Trẫm phải gặp ngoại thần.”

Dẫu sao cũng đã chung sống lâu như vậy, Tịch Ngân hiểu được ẩn ý của hắn. Dù là ở điện Côn Hoa hay đông hậu đường điện Thái Cực, chỉ cần có quan viên ở đó, hắn đối với ngôn hành ngôn cử chỉ của nàng đều cực kỳ khắt khe. Lúc này căn bản không cần hắn nói thêm gì, Tịch Ngân đã bảo: “Vậy ngài… buông tay ta ra, để ta đứng dậy.”

Nào ngờ Trương Đạc lại nói: “Nàng ra sau bình phong mà ngủ.”

“Hả?” Tịch Ngân không biết hắn bỗng nhiên phát lòng từ bi gì, nhất thời chưa phản ứng kịp.

“Ngủ không được sao?”

“Không… không phải… Ta ở đâu cũng ngủ được, ta chỉ là… không phải, là ngài đột nhiên tốt với ta như vậy, ta có chút không quen.”

Trương Đạc buông tay, nhặt chiếc chăn trượt xuống đất đưa cho nàng.

“Lên sập của trẫm, không được phát ra tiếng động, chỉ lần này thôi, sẽ không có lần sau đâu.”

“Vâng.”

Bên này, Tịch Ngân ôm chăn vừa đi ra sau bình phong thì Giang Thấm và Đặng Vi Minh bước vào điện Côn Hoa. Giang Thấm thấy cửa sổ sơn then phía đông đang mở, ánh nắng cuối thu hiếm hoi hắt vào, rơi đúng sau tấm bình phong bên cạnh Trương Đạc, in lên bóng dáng thon thả yểu điệu của Tịch Ngân.

Giang Thấm không nói gì, cùng Đặng Vi Minh hành lễ xong liền chắp tay nói thẳng: “Bản ước định quy thuận từ Kinh Châu gửi về, hôm nay bệ hạ bác bỏ sao?”

Trương Đạc hừ một tiếng trong mũi.

“Ngày mốt trẫm sẽ tới núi Hồ Lệnh săn bắn mùa đông, trước khi trẫm về, mọi ước định quy thuận của Kinh Châu đều bác bỏ hết.”

Đặng Vi Minh nói: “Núi Hồ Lệnh nằm ngay sau cửa Kim Sam, hiện nay chiến sự đang căng thẳng… bệ hạ vẫn nên thận trọng thì hơn.”

“Cuộc đi săn mùa đông chỉ là cái cớ, nhân lúc Kinh Châu hưu chiến nghị hàng, trước năm mới phải định đoạt được cửa Kim Sam, trẫm mới có thể ép quân phía bắc xuống bờ nam Trường Giang được. Cho nên, trước khi trẫm bình định cửa Kim Sam, đã mệnh Trung Thư tỉnh khéo léo soạn lệnh bác bỏ thay trẫm, trì hoãn việc nghị hàng ở Kinh Châu.”

Giang Thấm nói: “E là không trì hoãn được bao lâu, Lưu Lệnh sẽ phản ứng lại ngay.”

“Lưu Lệnh phản thì Sầm Chiếu đáng giết. Trung thư Tỉnh không trì hoãn được thì thôi, để y trì hoãn.”

Giang Thấm nói: “Hóa ra bệ hạ tính đến bước cờ này.”

Trương Đạc đặt tấu sớ xuống: “Trẫm không tính được xa như vậy, là đi theo nước cờ thôi.”

Bình Luận (0)
Comment