“Bệ hạ thứ tội.”
Sau một hồi Trương Bình Tuyên và Trương Đạc giằng co, cuối cùng người lên tiếng vẫn là Sầm Chiếu. Trương Bình Tuyên nghe câu nói ấy, nghiêng mình thấy y lại lấy trán chạm đất, phủ phục trước án của Trương Đạc, dải lụa xanh thêu vân tùng che mắt rủ xuống nền đất, nhất thời ngũ tạng đau nhói như bị lăng trì.
Nàng cúi người định đỡ y dậy, nhưng bị Sầm Chiếu gạt tay ra.
“Thần không dám đứng dậy.”
Ngọc bị vùi trong bùn lầy, kẻ anh tài rơi vào chốn nhơ bẩn. Sự khiêm nhường trên người Sầm Chiếu mang theo một sắc thái trắng bệch đầy bất đắc dĩ, giống như chiếc khoan bào sạch sẽ giản dị y mặc quanh năm, tuy không mỏng manh nhưng luôn thấp thoáng lộ ra những đường nét xương cốt khắp thân mình. Không chút che chở, gậy đập là tan.
Trương Bình Tuyên nhất thời không màng đến Tịch Ngân đang ở bên cạnh, khuỵu gối quỳ xuống trước mặt Trương Đạc.
“Không cần truyền Cung chính ti, là ta vô cớ giận lây, là lỗi của ta.”
Trương Đạc xắn tay áo, nâng cánh tay ngửa đầu uống cạn một hơi rượu đầy tận hứng, bình thản nói: “Tiệc trong nhà, lần này bỏ qua.” Nói đoạn, hắn đặt chén rượu xuống, cúi đầu nhìn người đang phủ phục: “Sầm Chiếu, đứng lên đi.”
Sầm Chiếu dập đầu nói: “Thần tạ ơn.” Bái thêm lần nữa mới đứng dậy.
Yến tiệc trên lầu bày ra, đã là lúc trăng lên. Cung nhân bận rộn qua lại để sắp xếp chỗ ngồi, nội phường gọi ba bốn đào kép hát đến tấu nhạc ti trúc. Trăng ẩn hiện trong làn mây dày, vật bóng loang lổ trên lầu. Những đóa hải đường diễm lệ bị gió lay động, lìa cành phiêu lãng lướt qua.
Sầm Chiếu tự tay rót một chén, quỳ thẳng người nói: “Thần xin kính bệ hạ một ly.”
Trương Đạc không nói gì, nâng tay nhấc ly đáp lễ rồi uống cạn. Sầm Chiếu bắt chước theo, nhưng uống đến cuối cùng lại không nhịn được vị cay nồng xộc lên cổ họng, suýt nữa thì ho thành tiếng.
Đó là loại rượu tiêu tính mạnh, vị cay xè xộc vào mắt. Khi không có chiến sự, những người lính viễn chinh thường dựa vào nó để sưởi ấm thân mình. Năm xưa ở cửa Kim Sam, Trương Đạc và Triệu Khiêm cũng từng dựa vào loại rượu này để giữ mạng, giờ đây Triệu Khiêm vẫn yêu cái hương vị ấy, còn Trương Đạc thì uống ít đi nhiều. Càng không cần nhắc đến Sầm Chiếu, lúc này đang ấn cổ họng để đè nén khí cay nồng hừng hực trong lồng ngực, đồng thời gạt đi chén trà ấm mà Trương Bình Tuyên đưa tới.
Trương Đạc xoay chén rượu, tùy miệng nói: “Nước ở Kinh Châu còn cay nồng hơn thứ này.”
“Vâng, thần biết.”
“Nhưng trẫm có một việc không mấy thấu đáo.” Sầm Chiếu đã bình phục lại, quỳ thẳng người chắp tay nói: “Xin bệ hạ cứ hỏi.”
“Cố Hải Định cử ngươi tới Kinh Châu thụ hàng, liên tiếp viết cho trẫm ba bản tấu sớ, trẫm thấy hơi quá rồi.” Trương Bình Tuyên nghe xong câu này, sống lưng lạnh toát.
Trương Đạc đưa chén rượu về phía Tịch Ngân, ra hiệu cho nàng thêm rượu, rồi tiếp tục: “Mọi sự quá mức đều không tốt, e là trên người ngươi sẽ xuất hiện điềm bị phản phệ đấy.”
Sầm Chiếu nói: “Bệ hạ cảm thấy thần có tư tình với Quang lộc khanh, hay cảm thấy thần có lòng phản nghịch?”
Trương Đạc nhìn chằm chằm vào hắn: “Những chuyện có thể bàn luận thẳng thắn thì không đáng để suy xét. Thứ trẫm hỏi là điều ngươi không dám nói thẳng kia.”
Sầm Chiếu mỉm cười, nói thẳng vào điểm mấu chốt: “Về chuyện của Trần thị năm xưa… Thực ra, thần cũng không phải không dám nói thẳng. Trước khi tới thành Vân Châu, thần đã từng chịu một lần khảo tra tại ngục hình của Trung Lĩnh quân. Chuyến đi Kinh Châu này, thần cũng sẵn lòng chịu thêm một lần nữa, chỉ cầu bệ hạ ban ân cho thần giữ lại tính mạng, để thần không đến nỗi phụ lòng trưởng công chúa điện hạ.”
“Được.”
Chữ “được” của Trương Đạc vừa thốt ra, Trương Bình Tuyên lập tức đứng bật dậy, trong lúc hoảng loạn thậm chí còn làm đổ chén rượu. Nàng không kịp lau chùi, nói thẳng: “Chàng nhất định phải một mình chịu tội mới được sao?”
Trương Đạc ngẩng đầu nhìn Trương Bình Tuyên một cái: “Ngồi xuống.”
Trương Bình Tuyên lắc đầu, không lùi mà tiến: “Nếu người nhất định bắt một người chịu tội thì để ta chịu. Ta là thê tử của chàng ấy, chuyến đi Kinh Châu này nếu chàng có hành vi phản nghịch, Trương Bình Tuyên ta sẽ tự mình lên pháp trường, cúi đầu chịu pháp, nhận lấy cái chết.”
Trương Đạc nghe nàng nói vậy nhưng không đáp lời, mũi hừ lạnh một tiếng, hất hàm về phía Sầm Chiếu: “Ép được muội ấy nói ra câu này rồi, sảng khoái chứ?”
“Không.” Giọng nói ấy nhu hòa ung dung: “Điện hạ tôn quý, sao có thể cùng chung vận mệnh với thần.” Nói xong, y ngẩng đầu gọi Tịch Ngân một tiếng: “A Ngân.”
Tịch Ngân nghe tiếng, bàn tay bưng rượu không tự chủ được mà run lên. Tuy nhiên, nàng còn chưa kịp thưa, đã nghe Trương Đạc quát: “Ngậm miệng.”
Sầm Chiếu khựng lại, nhưng rốt cuộc không thực sự ngậm miệng, ngược lại chắp tay bái lần nữa rồi tiếp: “Xin bệ hạ nghe thần nói hết, A Ngân đối với thần là người mà thần có dốc hết tính mạng cũng phải bảo vệ. Nàng ở bên cạnh bệ hạ, thần tuyệt đối không dám có hành vi phản nghịch.”
Mọi binh khí sắc bén đều sợ hãi trước những thủ đoạn thao túng lòng người. Trong hoàn cảnh này, câu nói của Sầm Chiếu thâm độc đến mức nào, Tịch Ngân có thể không hoàn toàn hiểu rõ, nhưng Trương Đạc thì biết rất rõ. Y dùng chính muội muội duy nhất của mình làm vật bảo đảm, Trương Đạc không còn gì để nói.
Mà trong lời nói ấy, Sầm Chiếu đã dễ dàng ép Tịch Ngân sang phía đối lập với Trương Đạc, khiến nàng tự nghĩ rằng mình là một con tin đang sống tạm bên cạnh Trương Đạc. Mặt khác, y cũng đẩy Trương Đạc vào một thế bí. Nếu Sầm Chiếu ở Kinh Châu mưu đồ bất chính, vậy Trương Đạc rốt cuộc phải đối đãi thế nào với con tin bên cạnh mình đây? Giết sao?
Trương Đạc nhìn về phía Tịch Ngân, nàng đang lặng lẽ nhìn Sầm Chiếu, thần sắc nơi đáy mắt nhất thời không nhìn rõ được. Trương Đạc không kìm được mà nghiến răng: “Trương Bình Tuyên, Tịch Ngân, hai người lui xuống!”
Tiếng quát lọt tai khiến Tống Hoài Ngọc đứng sau cột cũng phải lảo đảo một bước, ngẩng đầu thấy hai người nữ nhân đều không động đậy, vội tiến lên nói: “Người đâu, thắp đèn cho điện hạ và nội quý nhân.” Nói xong lại khẽ giật ống tay áo Tịch Ngân.
Người trên lầu nhất thời lui đi sạch sẽ. Trăng lên giữa trời, hải đường tỏa sắc diễm lệ. Sầm Chiếu vẫn cúi đầu quỳ trước mặt Trương Đạc.
“Thực ra thần cũng không có lời gì cần né tránh điện hạ và A Ngân, bệ hạ không cần thiết phải làm như vậy.”
“Trẫm muốn nghe ngươi nói một câu thật lòng.”
“Thần nói đều là lời thật.”
“Trần Hiếu. Ngươi đã là một người chết, trẫm không kiêng kỵ, ngươi còn gì phải kiêng kỵ nữa.”
Sầm Chiếu nghe vậy im lặng, hồi lâu sau mới chậm rãi ngẩng đầu lên. “Trần Hiếu quả thực đã chết rồi.” Nói xong y cười nhạt: “Thấm thoát đã gần mười hai năm. Tuy nhiên, hiện giờ vẫn còn rất nhiều người nhớ rõ cuộc đối luận của bệ hạ với Trần Hiếu tại hội khúc thuỷ lưu thương của Nguỵ Tùng Sơn. Không biết bản thân bệ hạ có còn nhớ lại cảnh tượng ngày đó không.”
“Không cần nhắc lại chuyện cũ, ngươi muốn nói gì.”
Sầm Chiếu mỉm cười tiếp lời: “Hội khúc thuỷ lưu thương lấy thanh đàm làm trọng, bệ hạ năm đó tuỳ tùng Đại tư mã tham dự, rất ít khi lên tiếng, cho đến tận khi Thương Ưởng, Hàn Phi bị Trần Hiếu nghị luận là tàn khốc bạc ơn, bệ hạ mới buông quạt lông, đứng dậy phản bác. Khi đó, bệ hạ có nói: ‘Tinh thần Nho đạo vốn trọng cái xưa, tư tưởng của nó khái quát mơ hồ, hành vi của nó là phóng khoáng tuỳ ý. Còn Pháp gia chủ trương: thời trước khác, cách dạy dỗ cũng khác, sao cứ phải dùng phép tắc của người xưa. Lý luận của nó nghiêm khắc, sắc bén, đủ sức xẻ thịt lột da cả Luận Ngữ lẫn Chu Lễ. Hành vi của nó lấy thưởng phạt sinh sát làm quy phạm cho bản thân, ràng buộc thần dân.’ Năm đó sĩ nhân tại tiệc đều bị bác bỏ đến mức không nói được lời nào, duy chỉ có Trần Hiếu đặt câu hỏi: ‘Sinh sát thưởng phạt, liệu có thể nhất quán từ đầu đến cuối không?’”
Nói đến đây, y khựng lại một chút, đối với Trương Đạc từ tư thế quỳ đổi sang ngồi xếp bằng.
“Bệ hạ lúc đó nói: ‘Quân chủ vì để vững vương đạo, không có người nào là không thể giết.’ Câu nói này… quả thực đã nói đến mức tuyệt đường rồi, Trần Hiếu cũng không có lời nào phản bác được. Tuy nhiên, giờ đây dưới cái nhìn của thần, bệ hạ năm đó rốt cuộc vẫn là quá đỗi tự phụ. Quân chủ vì để vững vương đạo, không có người nào là không thể giết. Bệ hạ…” Sầm Chiếu nói rồi ngẩng đầu lên: “Cô nương A Ngân này, có giết được không?”
Dứt lời, chỉ nghe trên kỷ trà một tiếng vang rầm nặng nề, chén rượu rung bần bật, tiếng vang loạn xạ như mớ bòng bong. Sầm Chiếu theo tiếng mà phủ phục xuống, nhưng lời trong miệng không hề có ý định do dự hay dừng lại nửa khắc. “Mười mấy năm qua, Trần thị diệt tộc, Trịnh thị sụp đổ, hoàng tộc Lưu thị cũng chết mất một nửa, thậm chí ngay cả dưỡng phụ, huynh đệ của bệ hạ đều chết dưới tay bệ hạ. Bệ hạ quả thực đã thực thi lời nói năm xưa, khiến tất cả các môn phiệt thế gia, hào môn đại tộc trong thiên hạ đều phải run rẩy vì bị cực hình răn đe. Nhưng bệ hạ nhất định chưa bao giờ nghĩ tới, tuy Trần gia, Trịnh gia, Lưu gia đều không đáng kể, nhưng lại chẳng thể giết nổi một người nữ nhân không họ không tên đâu nhỉ.”
Những lời lẽ này gần như đã phơi bày mọi tiền nhân hậu quả. Trương Đạc gạt đống chén đĩa hỗn loạn trên án, nói thẳng: “Trần Hiếu quả nhiên đã chết thật rồi.”
Sầm Chiếu gật đầu: “Người tốt căn bản không xứng được sống trong thành Lạc Dương này. Năm đó, hắn say mê thanh đàm huyền học, suốt ngày rong chơi sông núi, chẳng hay nỗi gian nan của việc che chở gia tộc, khiến hơn trăm người Trần gia chết thảm ngoài cửa Hạp Xuân. Bị chém ngang lưng xem như là hời cho hắn rồi, hắn vốn nên chịu thiên đao vạn quả mới có thể chuộc hết sự hoang đường của mình.”
—
Trong gió nổi lên cơn lạnh thấu xương, rượu cũng đã nguội ngắt. Tịch Ngân nhìn thấy Trương Đạc từ trên giác lâu đi xuống khi ánh trăng đã mờ tối. Hắn phẩy tay ra hiệu cho cung nhân nội thị đều lui tránh, chỉ lệnh cho một mình Tịch Ngân đi theo. Tuy nhiên kể từ khi bước xuống đài Kỳ Lân, mắt hắn đã có chút đỏ vằn, suốt dọc đường sải bước cực nhanh, Tịch Ngân lạch bạch đi theo vô cùng chật vật.
Đi đến ngoài điện Côn Hoa, Tịch Ngân bỗng nhiên dừng bước, lên tiếng: “Ngài đừng như thế.”
Trương Đạc quay người quát: “Trẫm nói cho ngươi biết, tốt nhất hôm nay ngươi đừng có mở miệng. Nếu ngươi nói sai một câu, trẫm sẽ băm vằm ngươi ra, quăng xác đến bãi tha ma cho chó hoang ăn!”
Tịch Ngân bị tiếng quát đột ngột của Trương Đạc làm cho giật nảy mình, nhưng nàng không hề sợ hãi mà lùi bước. Ngược lại nàng ấn ngực thở cho bằng hơi, từng bước từng bước đi tới trước mặt Trương Đạc. Một đôi tay vô tội đưa ra trước mặt Trương Đạc, ống tay áo rộng xẻ tà trượt xuống khuỷu tay, lộ ra đôi cổ tay gầy guộc.
“Ngươi định làm gì.”
“Hôm nay ta bỗng nhiên có chút hiểu ra lời Mai y chính nói với ngài ngày hôm đó rồi.”
“Lời gì.”
“Ông ấy nói, ngài nên đeo gông xiềng cho ta, khóa ta lại.”
Trương Đạc ngẩn ra. Tịch Ngân nhìn thẳng vào mắt Trương Đạc. “Ta không biết ca ca định làm gì, nhưng mà… ta cảm thấy ngài dường như đang vì ta mà khó xử. Ngài đừng như vậy, ta chỉ là một con hát ngài nhặt về mà thôi. Một hai năm nay ngài dạy ta rất nhiều, mà ta thì chẳng có gì cả, căn bản không biết lấy gì để báo đáp ngài.” Nàng cố gắng giơ tay cao hơn một chút. “Ngục Đình uý hay ngục Dịch Đình ta đều đã đi qua rồi. Lần này ngài bảo ta đi đâu, ta sẽ đi đó.”
Trương Đạc cúi đầu nhìn xoáy vào nàng: “Ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi tưởng ngươi có thể chế ngự được trẫm sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một con tin Sầm Chiếu đặt bên cạnh trẫm thôi. Sầm Chiếu hễ có gì bất chính, trẫm giết ngươi là xong. Hạng người như ngươi căn bản không xứng được Đình uý giam giữ.”
Nói xong câu này, chính Trương Đạc cũng thấy mỉa mai. Hắn vốn sợ Tịch Ngân sẽ coi bản thân mình là một con tin sống tạm, giờ đây nàng tuy không bị Sầm Chiếu hoàn toàn che mắt, nhưng hắn lại buộc phải dùng chính cái đạo lý ấy của Sầm Chiếu để che đậy tình cảm của mình đối với người nữ nhân này, liên thanh nói ra bao nhiêu lời làm tổn thương lòng tự trọng của nàng. Rõ ràng những lòng tự trọng ấy chính là do hắn đã dùng gần hai năm trời, từng tấc từng tấc một đúc nặn cho nàng.
Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng lại khiến phía sau tai hắn nóng ran. Hắn hối hận vô cùng, không muốn đối diện với nàng thêm nữa, quay người đi lên bậc thềm, nhưng mới bước được vài bước, lại nghe thấy phía sau gọi: “Trương Thoái Hàn.”
Trong đầu Trương Đạc nổ tung một tiếng, gần như theo bản năng quay phắt người lại ép sát trước mặt nàng, giơ tay quát: “Ngươi còn dám gọi một câu nữa xem!”
Ngờ đâu, người nữ nhân trước mặt nhắm mắt ngẩng đầu nói: “Ta không thể phản bội ca ca, nhưng ta cũng không muốn bị lợi dụng để hại ngài, hại Triệu tướng quân. Ta là do ngài dạy bảo mà, tại sao ngài lại không thể tin rằng, những lời các ngài nói, giờ đây ta có thể hiểu được đôi ba phần cơ chứ.”