Tịch Ngân nói xong, chính nàng cũng có chút kinh ngạc.
Lợi ích của việc biết chữ đọc sách thấm nhuần một cách lặng lẽ. Dù nàng còn chưa kịp suy xét kỹ càng xem những đạo lý của bách gia ấy rốt cuộc đã mở ra bao nhiêu khả năng cho cuộc đời vốn thấp kém vô vọng của mình, nàng cũng tự kinh hãi trước sự thay đổi trong lời lẽ và thái độ của bản thân.
“A Ngân có thể hiểu được những điều này… thật tốt. Là ca ca hổ thẹn.”
Sầm Chiếu nói xong, chống tay vào kỷ trà chậm rãi ngồi xếp bằng xuống. Một cành hải đường che ngang trước mắt, y không đưa tay gạt đi, ôn tồn hỏi Tịch Ngân: “Là hải đường phải không?”
Tịch Ngân nhìn về phía cành hoa diễm lệ ấy, cánh hoa đầy đặn, sắc màu căng tràn, giữa làn gió thu lạnh lẽo vẫn đang e ấp chực nở. Nàng gật đầu: “Vâng. Là hải đường.”
“Ngửi thấy hương thơm này, liền biết nó sinh trưởng rất tốt.”
Tịch Ngân đứng lặng, chờ đợi lời tiếp theo của y. Sầm Chiếu ngẩng đầu, xuyên qua lớp lụa xanh thêu vân tùng, nhìn về phía Tịch Ngân rồi tiếp tục: “A Ngân như nhành hoa này, ta có lòng thương xót, nhưng không đủ sức che chở.”
Tịch Ngân lắc đầu: “A Ngân không cần ca ca phải mãi duy trì che chở, A Ngân muốn… sống sao cho trong sạch một chút. Không bị người ta coi như một thanh đao để đi giết một người khác.”
Sầm Chiếu cúi đầu, thở dài một tiếng thật sâu, hồi lâu mới nói: “Muội bắt đầu hận ta rồi.”
“Không phải đâu, A Ngân chưa từng hối hận vì ca ca mà đi giết hoàng đế. Nhưng A Ngân… không muốn sau này còn có dáng vẻ hoảng loạn như thế, bị người ta l*t s*ch y phục đến mức không còn gì che thân, trốn lên xe ngựa của người khác, còn vọng tưởng… dựa vào da thịt của chính mình để cầu xin sống sót. A Ngân cảm thấy lúc đó mình thực sự không biết liêm sỉ là gì.”
Sầm Chiếu gật đầu cười khổ: “Được, ca ca hiểu rồi.” Nói đến đây, y khựng lại một chút: “Ca vốn dĩ tưởng rằng, mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh muội. Giờ đây… cũng tốt. A Ngân đã có nơi tốt hơn để đi, bên cạnh đã có người tốt hơn để dựa vào, cho dù A Ngân không bao giờ quay đầu lại nữa, ta cũng có thể yên tâm.”
Nói đoạn, y nghiêng người sang một bên, không lên tiếng nữa. Tịch Ngân nhìn y, trong lòng dâng lên một nỗi niềm không thể gọi tên.
“Muội… không phải là không cần ca ca.”
Sầm Chiếu mỉm cười: “A Ngân, chuyện Tần Phóng bỏ trốn, là ta từ chỗ muội biết được tin tức, sau đó truyền cho Tần Phóng hay. Muội nói ta lợi dụng muội, ta thừa nhận. Hôm nay, muội muốn hướng bệ hạ tố giác, ta cũng sẽ không phủ nhận, phải chịu hình phạt gì, ta đều nhận hết.”
Tịch Ngân nghe xong, cổ họng nóng rát vô cùng: “Không… huynh đừng nói như vậy, muội cũng có lỗi, muội không nên lỡ lời như thế…”
Sầm Chiếu ôn tồn ngắt lời nàng: “Muội không cần phải vơ tội lỗi vào mình, trong lòng muội thực ra đã có phán đoán rồi, tuy rằng… có phần hơi tàn nhẫn, nhưng ca ca cũng không có tư cách trách mắng muội.” Y nói rồi gạt cành hải đường trước mắt đi: “A Ngân, bất luận muội nghĩ về ta thế nào, bất luận muội muốn làm gì, muội vẫn là muội muội duy nhất của ca ca.”
Tịch Ngân nghe lời ấy, lòng đau như kim châm: “Muội không… muội không tố cáo…”
Giọng Tịch Ngân có chút run rẩy, bỗng nghe phía sau truyền đến một giọng nói sắc lẹm: “Ngươi dám tố giác chàng, ta sẽ lấy mạng ngươi ngay lập tức.”
Tịch Ngân quay đầu lại, thấy Trương Bình Tuyên từ phía cầu thang đi lên, vài bước đã ép sát đến trước mặt nàng.
“Huynh muội các người nói chuyện, vốn dĩ ta không muốn lên tiếng, nhưng ta thực sự nghe không lọt tai nữa.” Nàng nói đoạn, nghiêng đầu nhìn trừng trừng vào Tịch Ngân: “Ai cũng biết, cả nhà Tần Phóng chết thảm là có kẻ coi mạng người như cỏ rác, chỉ có ngươi là thị phi bất phân, tự cho là biết được vài chữ liền ăn nói hàm hồ. Lời của thánh nhân bị hạng hạ tiện như ngươi chà đạp như bùn đất, giờ đây ngươi còn dám đòi thi hành sát phạt, ngươi xứng ư?”
Tịch Ngân bị nàng ta ép cho lùi liên tiếp mấy bước, lưng đã chạm vào cột lầu. Trương Bình Tuyên lại chẳng hề có ý định buông tha, bước tới gắt giọng: “Ngươi là do Sầm Chiếu nuôi lớn, không có chàng ngươi đã sớm chết đói rồi. Ta nghe Triệu Khiêm nói, sau trận Vân Châu, chàng hoàn toàn có thể ra khỏi quan ải, không bị áp giải về Lạc Dương, nhưng vì để gặp ngươi, chàng đã một mình trở lại, dù biết mình sẽ chết chàng vẫn không nỡ bỏ lại ngưởi muội muội này. Cho đến tận bây giờ chàng cũng chưa từng nặng lời với ngươi một câu, vậy mà ngươi lại trách chàng lợi dụng ngươi. Tịch Ngân, ngươi làm nô tì nên thực sự vô liêm sỉ đến vậy sao? Để không bị chủ nhân trách phạt mà lời gì cũng nói ra được, ơn nghĩa gì cũng chẳng màng!”
“Không phải… ta không có vong ơn bội nghĩa…”
“Còn nói không phải vong ơn bội nghĩa.” Nàng ta cười khinh miệt một tiếng: “Phải, ngươi là nội quý nhân, giờ đây khắp cung Lạc Dương không ai dám dị nghị ngươi nửa câu. Nhưng vốn dĩ ngươi là hạng người thế nào, vì sao ngươi có được vị trí ngày hôm nay, người khác không nhắc, bản thân ngươi dám quên sao?”
“Ta không có! Ta ở trong cung Lạc Dương luôn khắc thủ cung quy, chưa từng có hành vi dâm loạn, điện hạ đừng nên suy đoán ta như vậy!”
Trương Bình Tuyên lạnh lùng cười: “Ta chẳng cần suy đoán, ngươi có phải là người nữ nhân băng thanh ngọc khiết hay không, căn bản chẳng ai thèm bận tâm. Ta chỉ khinh bỉ cái bộ dạng dùng chính người thân của mình để lấy lòng chủ nhân của ngươi mà thôi.”
“Ta…”
So với Trương Đạc, Tịch Ngân đôi khi còn sợ Trương Bình Tuyên hơn. Trương Đạc tuy không thấu hiểu tâm tự nàng, nhưng hắn chưa bao giờ nhục mạ nội tâm nàng. Trương Bình Tuyên thì khác, nàng cũng là nữ nhi, nhưng nàng viết chữ đẹp, từ nhỏ được thánh nhân giáo hóa, lời lẽ nhạy bén sắc sảo. Điều căn bản nhất là nàng chưa bao giờ tự nghi ngờ bản thân, vì thế mỗi lời thốt ra đều không để lại chút địa phận nào cho việc phản bác. Sự tự ti, tủi hổ này đã xảy ra vô số lần với Tịch Ngân, nhưng nó không hề vì số lần tăng lên mà trở nên tê liệt, trái lại, lần sau còn tàn nhẫn hơn lần trước.
“Thẹn quá không tự biện minh được nữa đúng không…”
“Trương Bình Tuyên!”
Sầm Chiếu gọi thẳng danh tính của Trương Bình Tuyên, ngắt lời nàng. Trương Bình Tuyên sửng sốt, ngơ ngác nhìn Sầm Chiếu, há miệng mà không nói nên lời.
“Đừng nói muội ấy như vậy, chuyện này không liên quan đến muội ấy.”
Trương Bình Tuyên cười khổ lắc đầu: “Chàng vì nàng ta mà quát mắng ta.”
Sầm Chiếu quỳ xuống phủ phục: “Điện hạ thứ tội.”
Trương Bình Tuyên ngẩng đầu, mím môi nén một hơi: “Thôi bỏ đi, ta chỉ là thấy không đáng cho chàng thôi. Chàng nuôi nàng ta khôn lớn, giờ đây nàng ta lại có thể quay lại định tội chàng, vậy mà chàng vẫn còn muốn che chở cho nàng ta, có cần thiết không?”
“Điện hạ, ta không thể giữ muội ấy ở bên cạnh che chở, ta đã vạn phần tự trách, xin điện hạ rủ lòng thương.”
Trương Bình Tuyên lắc đầu: “Nàng ta tự cam tâm trầm luân thì can hệ gì đến chàng?”
Sầm Chiếu không nói thêm gì nữa, chắp tay lặp lại: “Điện hạ rủ lòng thương.”
Trương Bình Tuyên mím môi, thực lòng không nỡ thấy Sầm Chiếu như vậy, siết chặt tay áo im lặng hồi lâu, cuối cùng đành thôi, quay sang nói với Tịch Ngân: “Lui xuống đi.”
Tịch Ngân nhìn dáng người quỳ phủ phục của Sầm Chiếu, lòng như bị vạn đao róc thịt, đứng ngây ra không nhúc nhích.
“A Ngân, về đi thôi.”
Tịch Ngân lúc này mới hoàn hồn, nén đau thương bước về phía cầu thang. Ngờ đâu vừa đi tới bên cột sơn then, nàng đã bị một bàn tay nắm chặt lấy cánh tay. Tịch Ngân ngẩng đầu, thấy Trương Đạc trong bộ sam bào nền đen thêu hình kỳ lân bằng chỉ vàng đang đứng trước mặt.
“Sao ngươi lại dễ bị tổn thương như thế?”
“Ta…”
“Không cho phép giải thích.” Nói đoạn, hắn buông cánh tay nàng ra. “Đi theo ta.” Nói xong liền bước lên phía trước Tịch Ngân.
Trên lầu đài, Sầm Chiếu theo lễ phủ phục bái lạy, còn Trương Bình Tuyên thì đứng bên cạnh Sầm Chiếu, không nói một lời. Trương Đạc không truyền miễn lễ, cứ thế đi lướt qua hai người, ngồi xuống sau án, bưng chén rượu đưa cho Tịch Ngân: “Hâm nóng đi, trẫm hôm nay không muốn uống rượu lạnh.”
Tịch Ngân đành nhận lấy chén rượu, ngồi xuống lo liệu lò nhỏ.
Trương Đạc không trực tiếp thô bạo đứng ra bênh vực nàng, cũng không cố ý giấu nàng sau lưng mình. Một câu nói của hắn đã cho nàng một vị trí thích hợp trong hoàn cảnh này, đồng thời hóa giải tình cảnh bất lực trước đó của nàng. Nàng ngồi bên lò nhỏ, ngọn lửa dịu dàng trong lò dần dần sưởi ấm gương mặt nàng.
Nàng nghĩ ngợi rồi lén nhìn Trương Đạc một cái, thấy hắn đang chỉnh đốn tay áo, thần sắc bình thản, cũng không biết những lời ban nãy hắn đã nghe được bao nhiêu.
“Truyền Cung chính ti.”
Trương Bình Tuyên không lên tiếng, Tống Hoài Ngọc đứng bên cạnh hỏi: “Bệ hạ, truyền đến đài Kỳ Lân sao ạ? Hay là… sau khi tan tiệc hãy…”
“Không cần.” Trương Đạc buông tay áo rộng, ngồi ngay ngắn. “Công chúa ở đây vừa khéo, trẫm muốn hỏi cho rõ, nội cung nhân của trẫm thất lễ ở chỗ nào. Cứ xử trí ngay tại đây, các người cũng nhìn cho rõ, giết một người răn trăm người.” Nói xong, hắn nhìn về phía Trương Bình Tuyên: “Bình Tuyên, nàng ấy có câu nào mạo phạm muội, xử trí thế nào. Nói đi.”
Trương Bình Tuyên mím môi, hồi lâu mới nói: “Không cần đâu, ta không muốn tính toán.”
“Trẫm tính toán.” Nói đoạn, hắn quay sang Tịch Ngân: “Tự ngươi nói đi, ngươi hành xử thiếu lễ nghi ở chỗ nào?”
Tịch Ngân lưỡng lự nhìn về phía Trương Bình Tuyên, còn Trương Bình Tuyên thì tránh né ánh mắt của nàng.
“Có thì quỳ xuống, thỉnh tội nhận phạt, không có thì nói thẳng.”
Tịch Ngân thu hồi tầm mắt, khẽ nói: “Nô không có hành xử lễ nghi thiếu đứng đắn, mạo phạm điện hạ.”
“Tốt. Bình Tuyên, lời nàng ấy nói có phải thật không?”
“Ta đã nói là ta không tính toán…”
“Trẫm cũng đã nói, trẫm tính toán. Muội là muội muội của trẫm, trẫm không nỡ thấy muội chịu một chút uất ức nào. Nàng ấy nếu không có lỗi, vì sao lại quở trách nàng? Muội hãy nói thẳng với trẫm, trẫm vừa mới nói xong, muốn giết một người răn trăm người, cứ ở đây hỏi cho rõ, xử nặng.”
Trương Bình Tuyên bị Trương Đạc ép đến mức mất tiếng. Đây vốn dĩ là một chuyện rất nhỏ nhặt, xử trí hay không xử trí nô tì, dùng lý do gì để xử trí, chẳng qua chỉ là một câu nói của người bề trên mà thôi. Tuy nhiên, bản thân nàng cũng không phải là kẻ thị phi bất phân, tùy tiện coi mạng người như cỏ rác hay oan uổng người khác bằng những tội danh mơ hồ. Ngay cả khi nàng căm hận Tịch Ngân vong ơn bội nghĩa, phẫn nộ vì Sầm Chiếu mù quáng che chở, thì trước mặt Trương Đạc, nàng cũng ngàn vạn lần không dám nói ra chuyện của Tần Phóng.
Vì thế, việc Trương Đạc hỏi như vậy chẳng khác nào ép nàng nhận lỗi. Ép nàng phải nhận lỗi trước Tịch Ngân.
“Bệ hạ rốt cuộc muốn ta phải nói gì… Nô tì này, ta tha thứ rồi.”
“Trẫm không tha.”
“Người…”
Tịch Ngân tim đập chân run nghe hai người đối đáp, cách một lớp lửa lò, gương mặt Trương Đạc có chút mờ ảo. Không hiểu sao, những khóm hải đường mùa thu nở rộ rực rỡ phía sau hắn, trông như một vết thương khổng lồ, từng chút từng chút một hòa vào làm một với hắn.
Tịch Ngân luôn cảm thấy những sự vật liên quan đến Trương Đạc, từ lớn như thành trì, điện đài, đến nhỏ như thiền y, tượng Quan Âm, ít nhiều gì cũng mang bóng hình của sự thương tổn. Hắn chưa bao giờ chịu tu bổ bất cứ thứ gì, có vết thương thì khoét bỏ thịt thối, cái gì không có được thì dứt khoát vứt bỏ.
Cũng đều là huynh muội, Sầm Chiếu hiểu Tịch Ngân, dịu dàng bao dung Tịch Ngân, lượng thứ cho Tịch Ngân. Còn Trương Đạc tuy cũng hiểu Trương Bình Tuyên, nhưng hắn lại dùng cách khiến nàng tổn thương nhất để ép nàng vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Tịch Ngân muốn nói gì đó nhưng lại không thể mở lời. Ngoài sự kinh sợ ra, nàng rõ ràng cũng cảm nhận được, đằng sau thái độ sắc lạnh của Trương Đạc đối với Trương Bình Tuyên, là một bàn tay đã từng đánh nàng rất nhiều lần của hắn, nhưng chưa bao giờ từ bỏ việc kéo nàng đứng dậy.