Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 122

Cuối tháng năm, cuộc giằng co giữa Lý Kế và Giang Thấm vì chuyện của Tịch Ngân dần biến chuyển thành cuộc đối đầu giữa Thượng thư tỉnh và nhóm ngôn quan của Giang Thấm. Trong suốt quá trình này, Trương Đạc chưa từng nói giúp Tịch Ngân lấy một lời.

Ngày thường, ngoài việc xử lý chính vụ từ khắp nơi gửi đến, hắn đều tĩnh tâm dưỡng thương. Cũng giống như sự phối hợp của hắn dành cho Mai Tân Lâm, Tịch Ngân ở trong doanh trại nội cấm quân vẫn trước sau như một, phối hợp với Đình uý tại Lạc Dương hết lượt thẩm vấn này đến lượt thẩm vấn khác.

Từ đầu đến cuối, Tịch Ngân chưa từng cảm thấy mệt mỏi hay tủi thân. Ngược lại, người vẫn lặng lẽ ở bên cạnh nàng trong gian phòng trống tại Giang Châu ấy đã tiếp thêm cho nàng dũng khí vô cùng.

Ẩn thân sau lưng người khác dĩ nhiên có được một đời bình lặng, nhưng độc hành trên con đường vắng chưa hẳn đã không thể công đức viên mãn.

Huống chi, Trương Đạc vẫn ở Giang Châu, chưa hề rời đi.

Đối với Tịch Ngân, Giang Châu chính là nơi giao thoa thực sự giữa cuộc đời nàng và Trương Đạc. Nếu như Lạc Dương đã khắc sâu những thương đau lên người Trương Đạc, thì mọi trải nghiệm ở Giang Châu lại tựa như một nắm tro bụi khô khốc phủ đầy thân nàng. Dưới ngòi bút của các ngôn quan, nàng vĩnh viễn không thể có được sự trong sạch trên mặt chữ nghĩa, nhưng nàng không vì thế mà đau buồn thêm nữa.

Nàng rất thích quãng thời gian bản thân độc hành đối mặt với sự chỉ trích của hàng vạn người tại Lạc Dương này.

Đó là một lần đối kháng hoàn chỉnh thuộc về chính bản thân Tịch Ngân.

Trước khi hoàn thành cuộc đối kháng này, nàng chưa từng biết con đường Trương Đạc từng đi cô độc đến nhường nào. Nhưng giờ đây nàng đã dần hiểu ra, có rất nhiều sự hiểu lầm và bóp méo căn bản không cần phải mở miệng biện bạch. Con người ta sống đến cuối cùng, trong mắt thế gian đều là những mảnh đời khiếm khuyết mà thôi.

Sau tháng năm, việc xử trí Tịch Ngân rốt cuộc cũng có định luận dưới một đoạn phán từ ôn hòa của Lý Kế.

Ngày hôm ấy, Tống Hoài Ngọc đích thân đến gặp nàng.

Tống Hoài Ngọc ra hiệu cho nội cấm quân tháo xiềng xích cho Tịch Ngân, mỉm cười nói với nàng: “Lão nô đến đón nữ nhân.”

Tịch Ngân nhìn những hình cụ vừa được tháo bỏ dưới đất, giống như những định kiến và ác ý ồn ào xa xôi kia, từng chút một lắng xuống, cuối cùng hóa thành tro bụi vây quanh nàng. Nàng ngẩng đầu khẽ hỏi: “Đình úy đại nhân đã định xử trí ta thế nào rồi sao?”

Tống Hoài Ngọc gật đầu: “Phải. Xóa tên khỏi cung tịch, trục xuất khỏi cung Lạc Dương. Sau này, lão nô cũng không thể gọi người là nội quý nhân được nữa.”

Tống Hoài Ngọc vốn tưởng nàng sẽ đau lòng, đang định buông lời an ủi vài câu, nào ngờ nàng lại ôm lấy đầu gối gật đầu, thản nhiên đáp một tiếng: “Vâng.”

Sau đó nàng lại hỏi: “Còn Sầm Chiếu thì sao? Xử trí thế nào?”

Tống Hoài Ngọc không biết phải mở lời ra sao, trái lại Giang Lăng ở bên cạnh đáp: “Phán tội lăng trì. Ngày mốt là kỳ hạn hành hình.”

Tống Hoài Ngọc cảm thấy lời này đối với Tịch Ngân quá mức máu me, không khỏi ngăn lại: “Giang tướng quân…”

Giang Lăng không đáp lời Tống Hoài Ngọc, bước lại gần Tịch Ngân nói: “Tịch Ngân cô nương, bệ hạ nói nếu cô còn muốn gặp y lần cuối, ngày mai có thể đi cùng mạt tướng.”

Tịch Ngân rũ mi mắt, lặng lẽ lắc đầu.

Giang Lăng nói: “Nếu đã vậy, mạt tướng xin về bẩm báo.”

“Khoan đã.”

Giang Lăng dừng bước, quay người đợi nàng nói tiếp.

Tịch Ngân do dự hồi lâu, đứng dậy nhìn Giang Lăng hỏi: “Còn điện hạ thì sao?”

“Điện hạ ngày hôm qua đã đến phủ lao Giang Châu, có điều chỉ ở lại nửa canh giờ rồi rời đi.”

“Vậy lúc này điện hạ đang ở đâu?”

Giang Lăng lắc đầu.

Tịch Ngân bỗng bước tới gần Giang Lăng vài bước, giọng nói có phần cấp thiết: “Các người hãy trông chừng điện hạ.”

Giang Lăng vẫn lắc đầu, lạnh lùng đáp: “Bệ hạ không cho phép.”

Tịch Ngân không nói được lời nào, nàng bỗng nhớ tới những rặng quan tài treo trên cây vinh mộc mà nàng đã cùng Trương Đạc nhìn thấy trên sông.

Dẫu nàng không có ý gắn kết vận mệnh của những cỏ cây ấy, cùng sự khô héo từ bên trong của chúng với cuộc đời của Trương Bình Tuyên, nhưng nàng vẫn nhạy cảm tiên đoán được điềm báo thê lương diễm lễ: hoa nở rộ vào sáng sớm, nhưng đến chiều tối đã tàn héo đầy đất.

Đây không phải chuyện nàng có thể xoay chuyển, thậm chí cũng không phải điều Trương Đạc có thể xoay chuyển.

“Bệ hạ đâu?”

Nàng cố gắng xua tan cảnh tượng bi thảm ấy khỏi mắt, quay sang hỏi về Trương Đạc.

Tống Hoài Ngược đáp: “Bệ hạ đang gặp một người ở bờ sông.”

“Người nào?”

Tống Hoài Ngọc quay đầu nhìn Giang Lăng: “Hay là để Giang tướng quân nói đi.”

Giang Lăng không hề đắn đo, trực tiếp đáp: “Sầm Chiếu.”

Khi Sầm Chiếu nhìn thấy ánh sáng trời một lần nữa, trước mắt là nước sông cuồn cuộn mênh mông, bên tai tiếng sóng gầm vang, dọc bờ sông những tàng cây cao xanh tốt vươn tận trời xanh. Trên phiến đá lớn dưới gốc cây trải một tấm chiếu cỏ cói giản dị, trên chiếu đặt án cầm. Trương Đạc mặc một chiếc bào tố y, cũng giống như Sầm Chiếu, không búi tóc đội mũ miện, ngồi xếp bằng sau án, đang vén tay áo gẩy hương trầm trong lư đồng xanh.

Lục Phong tiến lên tháo xiềng xích cho Sầm Chiếu, sau đó lui sang một bên, ra hiệu cho quân lính áp giải cũng lui xuống, để mặc một mình hắn bước về phía Trương Đạc.

“Ngồi đi.”

Người sau án không có lời thừa thãi, thậm chí không hề nhìn y.

Sầm Chiếu cúi đầu nhìn chén rượu trên án, cười nói: “Ngày mốt đã là ngày hành hình, gặp nhau dưới đao là được rồi. Hà tất phải để kiếp tàn mạng này của ta làm phí phạm vật trời.”

“Chỉ là một chén rượu thôi, không tính.”

Hắn nói xong, đưa tay đẩy chén rượu về phía Sầm Chiếu.

Sầm Chiếu mỉm cười đón lấy, ngồi xếp bằng xuống.

Y đã chịu hình trong phủ lao, thương tích đầy mình, bất kỳ cử động nào cũng đau đớn khiến xương cốt run rẩy.

Y nén đau, ngửa đầu uống cạn vật trong chén, đặt chén xuống hỏi: “Ngươi đã có thể uống rượu rồi sao?”

Trương Đạc tự rót cho mình: “Đã lành gần hết rồi.”

Sầm Chiếu cười khẽ: “Đao hạ ba tấc, thật sự đủ để đoạt mạng sao?”

“Đủ.”

“Vậy ta đã hạ bao nhiêu tấc?”

“Lần đầu tự tay giết người, khó tránh khỏi thiếu đi một tấc hay nửa tấc.”

Sầm Chiếu nhìn hoa văn vàng trên chén rượu, cười lắc đầu: “Thật là những lời độc địa.”

Y nói đoạn ngẩng đầu lên: “Từ phụ thân ta, đến Trương Hề, rồi đến ta ngày hôm nay, tất cả văn nhân ở Lạc Dương đều đã bại dưới tay ngươi, Trương Thoái Hàn… Giờ đây ta cũng thừa nhận, ngươi có tư cách để khinh miệt bọn ta.”

Trương Đạc nhấc tay rót thêm một chén, đẩy đến trước mặt y: “Hai chữ khinh miệt là ngươi nói, chứ không phải ý nghĩ của trẫm.”

Sầm Chiếu bưng chén rượu lên. Mười mấy năm nay, y tự che mắt mình, không nhìn rõ diện mạo, lúc này nhìn thấy mặt mình trong rượu, chợt cảm thấy có chút lạ lẫm. Có thể thấy dung mạo như ngọc như tiên đều là hư ảo, giống như những nhã danh gắn liền với ‘xuân sơn’, ‘tinh tuyết’ kia, cũng chỉ có thể lãng đãng trong thi tập một thời.

“Ngươi biết từ khi nào, rằng ta là Trần Hiếu?”

“Trẫm vẫn luôn biết.”

“Tại sao?”

Trương Đạc lắc đầu, uống rượu không đáp.

Tiếng sóng cuộn trên sông dội vào tai. Dẫu đang mùa hạ nhưng do gió sông quá đỗi lạnh lẽo, vẫn thổi rụng một mảng lớn lá cây vốn không nên lìa cành vào lúc này.

Sầm Chiếu đưa tay khẽ phủi chiếc lá rụng trên vai, bỗng nói: “Tại sao ngươi không chịu nói người năm xưa thả ta đi chính là ngươi…”

Ngón tay đang bưng chén rượu của Trương Đạc hơi khựng lại: “Ngươi biết từ bao giờ?”

Sầm Chiếu lắc đầu: “Trương Thoái Hàn, năm xưa cả nhà Trần gia bị tống giam chờ trảm, mà ngươi là chủ quan giám hình. Nhìn khắp Lạc Dương khi ấy, nếu không phải ngươi gật đầu, tuyệt đối không có ai dám tự ý thả ta. Dẫu có người dám, ta cũng chẳng thể bình an tìm được một chốn dung thân trên núi bắc Mang. Nhưng ta không hiểu, tại sao ngươi lại thả ta?”

“Không quan trọng nữa rồi.”

Hắn đáp xong tiếng ấy, ngửa đầu uống cạn.

“Các người chỉ cần giết một mình trẫm là đủ, nhưng người trẫm phải giết lại quá nhiều. Trần Vọng cũng vậy, Trương Hề cũng vậy, lần nào trẫm cũng nghĩ liệu có thể giữ lại cho họ một mạng hay không, nhưng thực tế, dẫu trẫm đã vì thế mà nhượng bộ, thì cuối cùng vẫn phải lấy mạng họ. Trong đó không có cảm giác vui sướng của thắng thua, trái lại nảy sinh một loại áp chế. Phần lớn thời gian trẫm không rảnh để kháng cự lại điều đó, nhưng khi có chút dư lực, trẫm cũng sẽ thử phân thắng bại với sự áp chế này.”

Nói xong, hắn ngửa mặt cười dài.

“Tiếc thay, cuối cùng trẫm vẫn không thắng nổi nó. Trương Hề bị trẫm ép chết, ngươi phải chịu hình lăng trì, còn về muội muội trẫm… cũng không sống nổi, mẫu thân trẫm…”

Hắn đột nhiên không muốn nói tiếp nữa.

Sầm Chiếu nghe hắn nói xong bèn cười một tiếng, tiếng cười ẩn chứa một loại thương xót hoang đường, đến từ một tử tù sắp chết dành cho một vị hoàng đế.

“Ngươi cũng là một kẻ đáng thương.”

Nói đoạn, y đưa tay gẩy một sợi dây đàn, âm thanh u huyền ấy lập tức bị tiếng gió cuốn tận mây xanh. Sầm Chiếu nương theo hướng gió thổi, ngẩng đầu nhìn theo.

“Sau khi ta chết, hãy thay ta nói với Trương Bình Tuyên rằng, Trần gia diệt môn tuyệt hậu, cũng không dung nạp được hậu duệ của nàng và ta. Nàng không giống Tịch Ngân, ta đối với nàng không có tình, cũng không có thẹn, không có quá khứ lẫn tương lai. Nàng từ đầu chí cuối chỉ là một quân cờ ta dùng để kiềm chế ngươi mà thôi. Một mình ta chết là đủ rồi, nàng không cần đi theo ta, bởi dẫu nàng có theo ta, thì trên con đường tới hoàng tuyền, ta cũng sẽ vứt bỏ nàng.”

Trương Đạc nhìn bàn tay gẩy đàn của Sầm Chiếu. Vì bị hình tra, móng tay hắn đã sớm mòn vẹt, những ngón tay gầy guộc mang theo phong thái phong lưu giống hệt Tịch Ngân. Trương Đạc chỉ nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt.

“Nàng cả đời kính trọng Trương Hề, tất có cái họa cùng chung vận mệnh. Ngươi và trẫm, dù là lời mềm mỏng hay lời tuyệt tình, cũng chẳng qua là đang thay nàng làm một sự đoạn tuyệt mà thôi.”

Sầm Chiếu nắm chặt ngón tay: “Nói vậy, ngươi tha thứ cho nàng rồi.”

Trương Đạc lắc đầu: “Tha thứ là giả.”

Nói đoạn hắn nhắm mắt lại: “Cùng một câu hỏi ấy, trẫm cũng hỏi ngươi, trên đường tới hoàng tuyền cũng muốn vứt bỏ nàng, lời ấy là thật sao?”

Sầm Chiếu nhìn dây đàn im lặng, hồi lâu sau mới lắc đầu.

“Hãy chăm sóc tốt cho A Ngân của ta. Từ ngày hôm nay, ta giao nàng cho ngươi. Còn về muội muội ngươi…”

Y nghẹn lời một tiếng: “Ta cho phép ngươi đặt nàng ở bên cạnh ta.”

Trương Đạc mỉm cười, không đáp lời y.

“Lục Phong.”

“Mạt tướng có mặt.”

“Đưa y về đi.”

Lục Phong đáp “Rõ”. Nội cấm quân lập tức kéo y dậy khỏi tấm chiếu cỏ, y thuận tòng đưa tay ra, mặc cho bản thân bị đeo lại hình cụ, nghiêng mặt nói với Trương Đạc: “Trương Thoái Hàn, từ đây biệt ly.”

Dứt lời, lính áp giải đã kéo y xuống khỏi phiến đá lớn.

Trương Đạc nhìn bọt nước trắng xóa cuộn trào trên sông, đợi cho đến khi y đã đi xa mới đứng dậy chắp tay về phía bóng người ấy, cúi đầu nói: “Biệt ly.”

Ba tháng sau khi Sầm Chiếu chết, Tịch Ngân ở Lạc Dương nhận được bức thư cuối cùng Trương Bình Tuyên viết cho nàng.

Khi Hồ thị mang thư tới, trong lòng còn bế một đứa trẻ sơ sinh.

“Điện hạ sinh hạ đứa trẻ này không lâu sau thì đã tự tận trước mộ phò m… không, trước mộ Sầm Chiếu rồi. Người đưa tin đã đến điện Côn Hoa báo tang.”

Tịch Ngân đưa tay đón lấy đứa trẻ vào lòng, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.

Đã là buổi hoàng hôn của tháng chín, hoa vinh mộc trong thành lúc này đều lộ rõ vẻ suy tàn.

Một sớm định sinh, một chiều quyết tử.

Sau lúc vinh hiển tột cùng, không nợ thế gian, cũng chẳng nợ chính mình.

Tịch Ngân bừng tỉnh trong tiếng khóc của đứa trẻ, vội vàng đưa tay dỗ dành, Hồ thị trêu đùa bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ.

“Là một bé gái.”

Tịch Ngân gật đầu.

“Phải rồi, đợi người đưa tin từ điện Côn Hoa quay về, ta muốn gặp người đó.”

Hồ thị lắc đầu: “E là… cũng không về được nữa đâu.”

Tịch Ngân sửng sốt: “Tại sao?”

“Nghe nói, người đưa tin ấy, chính là Triệu Khiêm, Triệu tướng quân…”

Bình Luận (0)
Comment