Chiến loạn vừa bình định, hình ngục và tư pháp tại Lạc Dương vẫn chưa thoát khỏi cảnh khốn cùng khi bị quân quyền lấn át. Đình úy Hữu giám cũng hiểu rõ, trong vụ án này, hai kẻ chủ chốt họ Lưu đều đã bỏ mạng, hai người còn lại, một là phò mã của trưởng công chúa, một là nội quý nhân duy nhất bên cạnh hoàng đế, thân phận vô cùng nhạy cảm, nên Lý Kế cũng không dám nhiều lời.
Bởi vậy, việc phái hắn tới đây, ngoài thẩm vấn theo lệ thường, còn là để hắn làm một kẻ dẫn điển tích, tra cứu luật lệ cho hoàng đế.
Thế nên khi thu xếp xong xuôi hồ sơ vụ án, ban đầu hắn định theo luật mà bổ sung tên của Trương Bình Tuyên vào, nhưng lúc hoàn hồn lại, hắn lại gạch bỏ đi.
Sau đó, hắn liên tiếp soạn ra mấy mức hình phạt nhưng đều không dám dâng lên, cuối cùng dứt khoát không viết tấu sớ, chỉ gói ghém toàn bộ cuộn hồ sơ lại, trực tiếp đệ trình.
Ngày hôm ấy mưa vừa mới tạnh, nắng xuyên qua lớp mây mỏng, hơi ấm bốc lên trong đình viện khiến mặt đất tỏa ra một tầng hơi ẩm.
Trương Đạc nghỉ trưa chừng một canh giờ thì thức dậy, Mai Tân Lâm xin kiến giá để thay thuốc cho vết thương của hắn.
Hôm ấy Tống Hoài Ngọc cũng hầu hạ bên cạnh nhưng lại không dám nhúng tay, nhìn Mai Tân Lâm tháo băng để lộ ra vết thương đã kết vảy nhưng vẫn vô cùng đáng sợ, ông không khỏi cảm thấy sống lưng lạnh toát, nín thở đứng hầu một bên.
Mai Tân Lâm mở dải lụa trắng ra kiểm tra một hồi, ngẩng đầu nói: “Thần đã thưa rồi, mấy ngày nay bệ hạ vẫn chưa thể vận động cánh tay trái.”
Trương Đạc đang xem cuộn hồ sơ do Đình úy Hữu giám dâng lên, tâm trí không mấy tập trung vào việc đối đáp với Mai Tân Lâm, chợt nhớ tới chuyện mấy ngày trước Tịch Ngân kéo tay mình, bèn tùy miệng nói một câu: “Nàng ấy thì có thể có sức lực lớn tới nhường nào.”
“Bệ hạ đang nói gì vậy?”
Trương Đạc giật mình, bấy giờ mới phát giác bản thân lỡ lời, bèn che đậy: “Ồ, không có gì.”
Nói đoạn, hắn cúi đầu liếc nhìn vết thương của mình: “Trẫm sau này sẽ lưu tâm thận trọng.”
Mai Tân Lâm không có ý định truy cứu sâu thêm, sau khi thay thuốc xong bèn ra hiệu cho Tống Hoài Ngọc lại gần thay y phục cho Trương Đạc, một mặt thu dọn hòm thuốc, một mặt nói: “Thần nghe nói, Giang đại nhân đã về Lạc Dương rồi.”
Trương Đạc “ừ” một tiếng.
Mai Tân Lâm lại hỏi: “Là về vào ngày nào?”
“Mùng năm.”
“Bệ hạ là cố ý điều ông ta về Lạc Dương phải không.”
Trương Đạc nghe câu này thì tạm gác cuộn hồ sơ sang một bên, nhấc tay nhấp một ngụm trà, nghiêng mặt nói: “Ngươi cũng phải cân nhắc xem, ông ta sẽ tự xử thế nào.”
Mai Tân Lâm mỉm cười, nhạt giọng đáp: “Phải. Ở Giang Châu, chủ trương của ông ta e là không thể thực thi được rồi.”
Trương Đạc nửa nâng chén trà, thử nhấc tay trái định lật cuộn hồ sơ dưới tay. Tống Hoài Ngọc nghe xong cuộc đối thoại của hai người nãy giờ, lúc này vội vàng đứng dậy thay tay Trương Đạc, không cẩn thận lật quá mất một trang, vừa định thỉnh tội thì nghe Trương Đạc bảo: “Trẫm chỉ xem trang này thôi.”
Nói đoạn, hắn rũ tay áo, đặt chén xuống cầm bút lên, bình thản tiếp lời: “Trẫm không muốn giằng co với các ngươi về chuyện của Tịch Ngân. Lúc trẫm lâm bệnh cũng chẳng màng đến tính mạng của nàng, chủ trương của Giang Thấm không thực thi được, mấu chốt không nằm ở trẫm.”
Mai Tân Lâm liếc nhìn hồ sơ dưới tay Trương Đạc: “Đến cả Đình úy Hữu giám cũng không dám định tội.”
Ông nói đoạn thì khựng lại, lắc đầu cười khổ: “Vụ án này bệ hạ định thẩm định tại đây, không đưa về Đình uý tại Lạc Dương nữa sao?”
“Không.”
Trương Đạc hạ bút khoanh tròn một chỗ: “Hình phạt của Sầm Chiếu trẫm có thể trực tiếp định đoạt tại Giang Châu, còn về Tịch Ngân, trẫm đã viết chiếu thư, đem những hồ sơ này gửi về cả thảy, để Lạc Dương phán xét, trẫm sẽ phê duyệt sau.”
Mai Tân Lâm nói: “Bệ hạ dù muốn xá tội cho nàng, cũng không chịu hạ mình biểu lộ chút thái độ nào với triều đình sao.”
Trương Đạc cười khẽ trong cổ họng: “Tâm cục của nàng ấy không nhỏ, muốn đòi trẫm một sự trong sạch. Trẫm dù chỉ lùi lại một bước với các ngươi, thì thứ cho nàng cũng không còn là sự trong sạch nữa, sẽ là có lỗi với nàng.”
Đáy mắt hắn thoáng qua một tia sáng rạng rỡ hiếm thấy, Mai Tân Lâm cũng có chút ngỡ ngàng.
“Đây là lần đầu thần nghe bệ hạ nói những lời như vậy.”
Trương Đạc tiếp tục hạ bút, cười nói: “Lúc b*nh h**n khó tránh khỏi, ngươi nghe rồi thì thôi.”
Mai Tân Lâm thu hồi ánh mắt, cụp mi nói: “Nhưng bệ hạ dù có yêu thích người này đến đâu, cả đời nàng cũng chỉ có thể làm một nội cung nhân của cung Lạc Dương mà thôi.”
Trương Đạc nhìn chằm chằm ngọn bút, bình thản đáp: “Không quan trọng, trong lòng trẫm không còn một ai, cũng không ai có thể vượt qua được nàng ấy.”
Nói đoạn, hắn nghiêng mặt nhìn Mai Tân Lâm: “Trẫm nói với ngươi một câu tận đáy lòng, nhân sinh tứ tình: mừng, giận, buồn, vui. Hai chữ ‘mừng, giận’ phía trước trẫm đã nếm trải trong quá khứ, nhưng hai chữ ‘buồn, vui’ phía sau, đều là nàng ấy trao cho.”
Mai Tân Lâm nghe xong, lắc đầu thở dài không nói thêm gì nữa, cuối cùng mới mở lời: “Thần đã hiểu.”
Buổi trưa cứ thế trôi qua, sau khi Mai Tân Lâm cáo lui, Tống Hoài Ngọc khoác thêm cho Trương Đạc một chiếc áo bào, muốn hỏi điều gì đó nhưng lại chẳng thể mở lời.
Trương Đạc vẫn đang xem cuộn hồ sơ ban nãy, có đến cả trăm trang, dù lật qua loa thì lúc này cũng mới xem được một nửa.
Hắn đưa tay bưng trà, thấy bộ dạng của Tống Hoài Ngọc bèn tùy ý hỏi: “Muốn nói gì?”
Tống Hoài Ngọc vội khom người thưa: “Là… lão nô hồ đồ, vừa rồi nghe bệ hạ nói chuyện với Mai y chính, cũng không biết có nghe đúng hay không… Nữ nhân ấy… chắc sẽ không bị phán tội chết đâu nhỉ.”
“Ừ.”
Tống Hoài Ngọc nghe được lời này thì thực sự trút bỏ được gánh nặng, nhất thời không kìm được cảm xúc: “Mấy người Hồ thị mấy ngày nay lo lắng tới mức khóc suốt, lão nô đi báo cho nàng ta một tiếng, cũng để trên dưới đều được yên tâm.”
Đang nói thì có tiếng thông báo từ ngoài cửa: “Trường công chúa điện hạ tới.”
Trương Đạc ngẩng đầu, thấy Trương Bình Tuyên đứng ngoài bức mành che, trời đã dần âm u, nàng đứng ở nơi khuất nắng, nhìn không rõ mặt mày.
“Có chuyện gì.”
Trương Bình Tuyên ngẩng đầu, quỳ xuống hành lễ.
“Có việc cầu xin.”
Trương Đạc đặt cuộn hồ sơ xuống, gật đầu nói: “Vào đây nói đi.” Nói xong bèn ra hiệu cho Tống Hoài Ngọc bày một tấm nệm ngồi.
Trương Bình Tuyên bước vào nội thất nhưng không ngồi. Nàng chậm rãi quỳ xuống trước bình phong, thực hiện đại lễ phủ phục. Sau đó cũng không chịu thẳng người dậy, cứ để trán dán lên mu bàn tay, im lặng không nói lời nào.
Trương Đạc cúi đầu nhìn nàng, hồi lâu mới bảo: “Muội như thế này khiến trẫm biết nói gì cho phải.”
“Bệ hạ không cần nói gì cả, hãy nghe Bình Tuyên nói thôi.”
“Vậy muội nói đi.”
Trương Bình Tuyên thẳng người nhìn Trương Đạc: “Nghe nói, án tông của Đình úy Hữu giám đã dâng lên rồi.”
Trương Đạc dùng ngón tay chỉ vào mặt bàn trước mặt: “Đều ở đây cả, muội muốn xem không?”
“Không dám.”
“Muội đừng nói với trẫm là muội muốn cầu tình cho Sầm Chiếu đấy nhé.”
Trương Bình Tuyên lắc đầu: “Muội chỉ muốn biết, bệ hạ định xử trí y thế nào.”
Trương Đạc nhìn ngọn bút lông gác trên giá bút, im lặng trong chốc lát: “Vẫn chưa định đoạt.”
“Chẳng lẽ không phải là nghị án lăng trì sao?”
Trương Đạc không đáp mà hỏi ngược lại: “Muội có chịu đựng nổi không?”
Trương Bình Tuyên nghe xong, thân hình bỗng lảo đảo, quỳ không vững, Tống Hoài Ngọc thấy vậy vội quỳ tới đỡ lấy nàng. Ai ngờ nàng lại gạt tay Tống Hoài Ngọc ra, chống tay xuống đất, quỳ thẳng người lại, run giọng nói: “Muội chịu được.”
Trương Đạc giơ tay ra hiệu cho Tống Hoài Ngọc lui xuống, đứng dậy bước đến trước mặt Trương Bình Tuyên.
“Để muội nhìn trẫm giết y lần thứ hai, trẫm cảm thấy đối với muội có phần tàn nhẫn.”
Trương Bình Tuyên ngẩng đầu nhìn hắn: “Thực ra người đáng bị trị tội nhất phải là muội mới đúng.”
Nói xong nàng túm lấy vạt áo bào của Trương Đạc: “Xin lỗi, muội là muội muội duy nhất của huynh, huynh đã dung túng muội, bảo vệ muội bao nhiêu năm nay, vậy mà muội lại luôn oán trách huynh, cố chấp làm theo ý mình, hại Tịch Ngân, hại Triệu Khiêm, cũng hại cả huynh, hại chính bản thân mình…”
Nói đến đây, nàng không ngăn nổi tiếng nức nở.
Trương Đạc vốn không phải kẻ giỏi hồi tưởng, nhưng lúc này nhìn Trương Bình Tuyên, hắn vẫn có thể nhớ lại một vài cảnh tượng tại Trương phủ mười mấy năm về trước. Khi ấy, nàng là một cô bé năm sáu tuổi, dù đi đến đâu cũng thích nắm lấy vạt áo hắn, gây họa xong là trốn sau lưng hắn. Nhưng khi hắn bị Trương Hề và Từ Uyển trách phạt, cũng chỉ có mình nàng khóc lóc cầu xin phụ mẫu tha thứ cho hắn, thậm chí không tiếc thừa nhận lỗi lầm của chính mình để giải vây cho hắn. Thỉnh thoảng, nàng cũng nổi nóng với hắn.
Đôi khi, Trương Đạc cũng thấy may mắn, may mắn rằng sau khi Từ Uyển tái giá đã để lại cho hắn một người muội muội cùng huyết thống như vậy. Nhưng sau khi Trương Hề chết, giữa hắn và Trương Bình Tuyên dường như đã chặt đứt sợi dây thân tình vốn đã mong manh ấy, trở nên xung khắc như nước với lửa, đây thực không phải tâm nguyện của hắn.
“Thế này đi, ngày kia trẫm sai Giang Lăng tiễn muội về Lạc Dương, muội…”
“Không cần, muội có thể đối mặt với y, muội sẽ không giống như mười năm trước nữa, muội sẽ lặng lẽ tiễn y đi.”
Nàng nói xong, nước mắt trào ra khỏi hốc mắt.
Trương Đạc nghiêng đầu bảo Tống Hoài Ngọc: “Đi lấy một chiếc khăn lụa lại đây.”
Tống Hoài Ngọc vội vã vâng lệnh đi lấy tới, Trương Đạc đưa tay nhận lấy, cúi người đưa đến trước mặt Trương Bình Tuyên.
“Sao mấy người lại thích khóc trước mặt trẫm đến thế.”
Trương Bình Tuyên nhận lấy khăn lụa, dụi mạnh vào mắt: “Muội không phải muốn huynh mủi lòng với muội.”
“Trẫm không mủi lòng, trẫm cũng đã suýt g**t ch*t muội rồi, nếu Triệu Khiêm không đến Giang Châu tìm muội, muội cũng không sống nổi đâu.”
“Không sao cả.”
Nàng cười một cách thê lương: “Nếu muội dưới suối vàng có linh thiêng, nhìn thấy cảnh này, muội sẽ khen huynh quyết đoán chứ không oán hận huynh đâu.”
Trương Đạc nhìn chằm chằm vào ánh mắt nàng: “Đã nói đến nước này rồi, có vài lời, trẫm cũng nói thẳng với muội luôn vậy. Trương Hề tuy không phải do trẫm giết, nhưng quả thực có liên quan đến trẫm. Trẫm biết ông ấy chắc chắn sẽ tự tận, nhưng trẫm đã không cứu, cũng không muốn cứu, thậm chí cuối cùng còn giúp ông ấy một tay, chính là cảnh tượng muội thấy dưới tháp chùa Vĩnh Ninh. Cho nên…”
Hắn vừa nói, vừa vén vạt áo nén đau vì vết thương mà ngồi xổm xuống: “Đối với muội, trẫm không thể nói là hoàn toàn không thẹn với lòng. Trẫm khiến muội mất phụ thân, cũng khiến trẫm và mẫu thân của muội không còn được nhìn thấy ánh mặt trời nữa, nhưng dù vậy, trẫm cũng không bảo vệ tốt cho muội, để muội bị người ta làm tổn thương đến mức này.”
Nói đoạn, hắn đưa một bàn tay về phía Trương Bình Tuyên.
Trương Bình Tuyên ngẩn người, ngẩng đầu hỏi: “Huynh làm gì vậy.”
“Lúc muội còn nhỏ, chẳng phải thích trút giận như vậy sao?”
Trương Bình Tuyên nghe xong câu này, lòng đau thắt lại, mím môi siết chặt lòng bàn tay.
Đến giờ nàng mới chợt hiểu ra, dù Trương Đạc chưa bao giờ nói ra điều gì, nhưng từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng thay đổi, hắn vẫn luôn là người ca ca lặng lẽ chịu phạt thay nàng trong Trương phủ năm nào.
“Bình Tuyên, trẫm xá tội cho muội, muội… cũng tha thứ cho ca ca, có được không?”
Trương Bình Tuyên nén lệ nói: “Muội còn có thể gọi huynh là ca ca sao?”
Trương Đạc gật đầu: “Trẫm không ép muội. Muội cũng không cần ép chính mình.”
Nói xong, hắn đưa tay đỡ nàng đứng dậy, chuyển sang hỏi: “Muội vừa nói có việc cầu xin, là muốn cầu xin chuyện gì?”
Trương Bình Tuyên trấn tĩnh lại, nhìn vào tập hồ sơ dày cộp trên mặt bàn, khẽ nói: “Muội muốn đi gặp Sầm Chiếu trước khi y bị hành hình.”
“Đi đi.”
Trương Đạc không hề do dự: “Muội đi một mình sao?”
“Phải, chỉ mình muội đi thôi.”
Nói đoạn, nàng lấy từ trong ngực ra chiếc chuông kim đạc không quả lắc.
“Cái này, hãy trả lại cho Tịch Ngân giúp muội. Nàng ấy rất thích huynh, ca, nếu huynh thích nàng ấy, hãy nói cho nàng ấy biết.”