Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 123

Cuối cùng, Tịch Ngân cũng không hỏi Trương Đạc về việc hắn định xử trí Triệu Khiêm thế nào.

Nàng thậm chí còn không đọc bức thư của Trương Bình Tuyên.

Thực ra, có nhiều lời đã được giãi bày trực tiếp, chỉ là chưa kịp, cũng không nỡ đối mặt mà nói lời ly biệt.

Năm thứ ba kể từ ngày gặp Trương Đạc, nàng theo hắn bước vào cung Lạc Dương, rồi cuối cùng lại từ nơi ấy bước ra. Nếu chỉ xét về vận mệnh của riêng nàng, đây có thể gọi là suy bại, mà cũng có thể xem là hưng thịnh. Nhưng tất thảy những gì nhân sinh mắt thấy tai nghe, những gì đã trải qua, đều tựa như vết roi in hằn, tàn khốc mà rạng rỡ.

Tịch Ngân dần hiểu ra, chúng tồn tại không phải để giáo hóa bản thân mình.

Chúng chỉ vì muốn cấp cho đời người của mỗi cá nhân một lời giải thích tự viên mãn, mà điên cuồng diễn tiến, biến đổi, rồi kết thúc.

Trong tháng cuối cùng ở Giang Châu, Tịch Ngân đã dành một khoảng thời gian rất dài để thu dọn thi thể tàn khuyết của Sầm Chiếu. Quá trình này gian nan hơn nàng tưởng. Nàng vốn nghĩ mình sẽ suy sụp, nhưng khi một mình đối diện với hậu sự ngổn ngang của Sầm Chiếu, ngoài những giọt nước mắt không kìm được, nàng lại không hề thấy cái cảm giác bi thống đến mức xẻ thịt róc xương.

Hình phạt lăng trì là để răn đe kẻ phản nghịch, để có lời giải thích với ba vạn người ở Giang Châu, để khích lệ tướng sĩ anh dũng giết giặc, để định tính cho một cuộc chiến tranh và để lập tín cho hoàng quyền.

Nhưng đối với Sầm Chiếu mà nói, những điều ấy hẳn đều chẳng liên quan gì tới y.

Lúc còn sống, y không màng tới giang sơn bách tính, chỉ quan tâm đến nỗi oan khuất của một gia tộc.

Thế nên, khi y kề cận cái chết, dù là những tiếng gào thét mất kiểm soát, hay cả cơ thể bài tiết không tự chủ vì đau đớn, tất cả mọi thứ đều như y mong nguyện: tước bỏ sạch sành sanh danh tiếng hư hoa và cả những tội nghiệt nhơ nhuốc trên người mình.

Cuối cùng, y trở về với mùi tanh nồng của x*c th*t.

Tịch Ngân tẩy rửa những mùi tanh ấy, chẳng qua cũng chỉ để cho sử quan có một chỗ khả dĩ để hạ bút.

Bởi cái họ muốn viết là kết cục của một con người.

Y là một tội nhân mang y quan chỉnh tề, tội ác tày trời, có bình sinh, có lai lịch, có mưu mô tính toán…

Chứ không phải một đống xương tàn thịt nát.

Sầm Chiếu cuối cùng chết tại Giang Châu.

Hàng vạn người dân Giang Châu đã tận mắt chứng kiến kết cục của kẻ tội đồ. Có người bi mẫn, có người phẫn nộ, cũng có kẻ tiếc thương.

Khi hình trường được dọn dẹp, Tịch Ngân không thấy trên mặt Trương Đạc có chút vui vẻ cuồng ngạo của kẻ đắc thắng, cũng giống như nàng không nhìn thấy vẻ bi sầu trên gương mặt Sầm Chiếu nơi đoạn đầu đài. Tịch Ngân nhớ sau khi từ hình trường trở về, nàng đã đứng trong sân rất lâu. Giữa mùa hạ, dù gió có thổi thế nào cũng không sao thổi khô được vệt máu trên tay nàng, cái cảm giác dính dớp ấy bắt đầu từ ngón tay, lan dần đến cả tấm lưng đẫm mồ hôi.

Trương Đạc ngồi sau cửa sổ đọc sách, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy Tịch Ngân đứng dưới ánh trăng.

Nhưng hắn không hề lên tiếng giục giã, cứ thế lặng lẽ chờ đợi, cho đến khi nàng một mình đẩy cửa bước vào, đứng ngẩn ngơ sau tấm bình phong. Bộ y phục nhạt màu nhuốm máu quấn chặt lấy nàng, trông như thể nàng vừa phải chịu đựng một cuộc ngược đãi nhắm vào mình nhưng cuối cùng không thành.

“Qua đây.”

Trương Đạc đặt cuốn sách lên gối, bình thản nói với nàng một câu như thế.

Tịch Ngân do dự hồi lâu mới chậm rãi tiến về phía Trương Đạc.

Nàng không ngồi, chỉ ôm gối ngồi xổm xuống, vùi đầu vào làn tóc dài xõa tung.

Trương Đạc cúi người chạm nhẹ vào đầu gối nàng: “Nàng buồn lắm sao?”

“Không phải.”

Nàng vừa nói vừa lắc đầu, đôi hoa tai trân châu khẽ đung đưa.

Cùng lúc đó, một vòng tay ấm áp nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nàng.

Cảm giác bao bọc ấy mang theo tham vọng chiếm hữu kín đáo, nhưng lại được kiềm chế rất tốt, vừa không khiến nàng cảm thấy bị xâm phạm, vừa để nàng hiểu rằng nàng đang được cần đến.

Nàng nghĩ ngợi, từ cánh mũi phả ra một hơi thở nóng hổi, gối đầu lên vai Trương Đạc, nhắm mắt khẽ hỏi: “Chàng muốn làm gì?”

Trương Đạc cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng trên người nàng. Hắn nghiêng đầu áp sát tai nàng, luồn ngón tay vào tóc nàng xoa nhẹ: “Không làm gì cả.”

Nói xong, hắn kéo một chiếc án kỷ lại để nàng tựa vào, rồi đưa tay chậm rãi cởi bỏ vạt áo đẫm máu của nàng.

“Nàng có thể nhắm mắt lại, không cần nhìn ta.”

Tịch Ngân gật đầu, nàng thực sự rất mệt, không phải cái mệt của chân tay, mà là một cảm giác bất lực từ lồng ngực trào ra, giống như lần đầu tiên trong đời tỉnh dậy sau một giấc mộng hỗn độn, không muốn mở mắt, cũng chẳng muốn nói điều chi.

Nhưng ý thức của nàng lại tỉnh táo và nhạy bén vô cùng.

Nàng cảm nhận được lớp y phục trên người lần lượt bị cởi bỏ, mép quần lụa nương theo đốt ngón tay của Trương Đạc, từ thắt lưng tuột xuống hông, rồi qua khoeo chân, mắt cá, cuối cùng lướt qua các đầu ngón chân. Làn da phơi bày dưới hơi ấm dịu dàng của ánh đèn.

Mùi máu tanh dần rời xa nàng, và nàng cứ thế tr*n tr** tựa bên cạnh Trương Đạc.

Trương Đạc nghiêm túc tránh mọi sự đụng chạm, dẫu nàng nằm nghiêng co chân, để lộ tấm lưng láng mịn như lụa và b* m*ng trắng ngần tròn trịa ngay trước mắt, hắn cũng không làm trái tâm trạng của nàng, không mạo phạm dù chỉ một phân.

Sự khắc chế ái dục gần như b**n th** mà hắn tu luyện suốt bao năm qua, vào giây phút này, đã dành cho Tịch Ngân toàn bộ sự tôn trọng.

Lúc này đây, Tịch Ngân rất muốn từ nơi Trương Đạc có được một sự dung nạp như thế.

Dung nạp thân thể nàng, và cả những thương đau mà nàng tạm thời chưa thể tự hóa giải.

Lát sau, Trương Đạc đỡ lấy lưng và khoeo chân Tịch Ngân, cúi đầu nói bên tai nàng: “Ôm lấy cổ trẫm.”

“Vết thương của chàng đã lành chưa?”

“Chính vì chưa lành hẳn nên mới bảo nàng cũng phải dùng chút sức.”

Tịch Ngân đưa tay ôm lấy cổ Trương Đạc, thân hình không chút che đậy ấy tựa như một khối tuyết mềm được Trương Đạc bế bổng lên khỏi mặt đất.

Trong quãng thời gian ở Giang Châu, nàng đã hấp thụ mọi khổ đau để trưởng thành, nhưng sau khi trút bỏ xiêm y, nàng lại theo bản năng muốn giao phó bản thân mình.

Giao phó triệt để, dù chỉ một lát thôi cũng được.

Thế là nàng siết chặt đôi tay, rúc người vào lòng hắn.

Trương Đạc cúi đầu nhìn nàng: “Sao vậy?”

“Không có gì…”

Nàng rốt cuộc cũng mở mắt, dịu dàng nhìn hắn: “Ta có làm chàng đau không?”

Trương Đạc cười khẽ, nói bên tai nàng: “Không sao, ta cũng muốn ôm nàng một lát.”

Nói đoạn, hắn truyền lệnh ra ngoài: “Tống Hoài Ngọc, truyền nước.”

Đó là đêm cuối cùng của Trương Đạc tại Giang Châu.

Hắn cùng Tịch Ngân tắm gội, giúp nàng xối tóc, lau rửa từng ngón tay.

Tịch Ngân thu mình trong bồn tắm, nói với hắn biết bao nhiêu chuyện, Trương Đạc chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng mới “ừ” một hai tiếng.

Về sau Tịch Ngân ngủ yên bên cạnh hắn, lớp áo mềm mại áp vào nhau, thỉnh thoảng lại cọ xát theo mỗi nhịp trở mình. Cả hai đều không nảy sinh tà niệm, nhưng cũng không ai nỡ rời xa đối phương.

Sáng sớm hôm sau, Trương Đạc lên thuyền trở về Lạc Dương. Lúc khởi hành, Tịch Ngân đứng dưới cầu dẫn tiễn hắn.

Trương Đạc vén lại lọn tóc mai bị gió sông thổi loạn của nàng, bình thản hỏi: “Bao giờ thì nàng về?”

“Đợi ta lo xong hậu sự cho ca ca sẽ về ngay.”

Trương Đạc gật đầu: “Về Lạc Dương rồi, nàng muốn ở nơi nào?”

Tịch Ngân cúi đầu nghĩ ngợi một hồi: “Thanh Đàm Cư đi. Ta muốn đưa cả Tuyết Long Sa về cùng để bầu bạn.”

Trương Đạc đáp: “Được, sau khi về, nàng cứ sai Tống Hoài Ngọc đi lo liệu.”

Nói xong, hắn buông tay: “Ta đi đây.”

“Khoan đã.”

“Ừ.”

“Có cần ta… đưa điện hạ cùng về không?”

Trương Đạc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, bình thản nói: “Không cần đâu.”

Khi mùa hạ tàn, Tịch Ngân chôn cất Sầm Chiếu bên bờ sông.

Đến khi nàng trở lại Lạc Dương thì trời đã gần sang cuối thu. Những hàng cây thu du bên phố Ngự đường Đồng Đà xanh tốt um tùm, tựa như một mảng bóng râm vĩnh viễn không tan.

Cung Lạc Dương đã xóa bỏ cung tịch của nàng, nàng không còn liên quan gì đến cái nơi phồn hoa hư ảo ấy, cũng chẳng còn dính dáng đến những cái đầu ‘cao ngạo’ kia, nhưng nàng không hề bị vùi lấp trong những lời sỉ vả. Giống như Trương Đạc, người đã dắt nàng ra khỏi vũng bùn, nàng mặc kệ những lời phê phán của văn quan, thản nhiên tận hưởng tình ái cùng Trương Đạc, thản nhiên sống cuộc đời của chính mình.

Người trong thành Lạc Dương đều biết, hoàng đế sủng ái một nữ nhân vốn là nô tì.

Nữ nhân ấy sống trong nơi ở cũ của hoàng đế.

Vì nàng, hoàng đế không lập hậu, không nạp phi.

Nhưng họ không hiểu rằng, nữ nhân trên thế gian có hàng vạn, mà d*c v*ng con người như miệng hổ, vốn dĩ phải nuốt chửng không ngừng.

Thế nhưng cái tội nghiệt hoang đường ấy dường như vĩnh viễn không thể đổ lên đầu Trương Đạc.

Tàn khốc và nhân nghĩa, nhơ nhuốc và trong sạch, hèn mọn và tôn quý.

Những cuộc tranh biện ấy trong văn sử đã diễn tiến, định hình, bác bỏ, rồi lại thiên lệch hàng nghìn hàng vạn lần. Đến cuối cùng, ngay cả sử quan thành Lạc Dương cũng bắt đầu hoài nghi, không nỡ dễ dàng đặt bút.

Ngày tang tín của Trương Bình Tuyên truyền về Lạc Dương.

Trương Đạc tự tay cầm cáo phó, một mình bước vào điện Kim Hoa.

Mãi đến hoàng hôn, cả cung Lạc Dương không một ai dám vào hỏi han.

Dẫu sao, ngay cả sự giãy giụa và quyết định của hoàng đế cũng không phải là lời giáo huấn dành cho thế gian, chẳng ai có thể từ đó mà tìm được gợi ý để sống tiếp một cách ung dung. Họ chỉ có thể nơm nớp lo sợ đứng ngoài điện Kim Hoa, rướn cổ thám thính kết cục của Từ Uyển.

Lúc hoàng hôn, Tịch Ngân một mình đứng trên đường Đồng Đà chờ xe ngựa của Trương Đạc.

Nàng mặc chiếc áo tay rộng màu xanh tro, tóc búi bằng trâm bạc, tựa như một chiếc bóng hư ảo.

Không hiểu vì sao, trong cơn gió thu nhè nhẹ, nàng lại ngửi thấy mùi máu tanh giống hệt cái đêm tuyết xuân ba năm về trước.

Người đánh xe vẫn là Giang Lăng, và con ngựa kéo xe cũng như thể nhận ra nàng, nó cúi đầu trước mặt nàng, mũi phả ra một luồng hơi ẩm lớn. Tịch Ngân đưa tay v**t v* đầu ngựa, nó bèn dịu dàng tiến lại gần, khẽ cọ vào mặt nàng.

“Lên đi.”

Người trong xe nói một câu như thế.

Tịch Ngân vịn tay Giang Lăng bước lên xe.

Vừa vén rèm xe ra, nàng đã hiểu mùi máu tanh ấy từ đâu mà có.

Hắn ngồi trong xe, khoác một chiếc huyền bào, bên trong không mặc trung y, thấp thoáng lộ ra mảng da thịt với những vết thương nhức mắt.

Vết thương không sâu, trông cũng chẳng có quy luật gì, không phải hình phạt do cung nhân thi hành, mà đơn giản chỉ là gánh vác nỗi thống khổ và tuyệt vọng của một người nữ nhân khác, một người mẫu thân.

Tịch Ngân không nói lời nào, đưa tay nhẹ nhàng ôm Trương Đạc vào lòng.

Trương Đạc nhắm mắt, cười hỏi: “Sao vậy?”

Tịch Ngân lắc đầu, hỏi ngược lại hắn: “Có đau không?”

“Không đau.”

Hắn nói xong câu ấy, để mặc cơ thể thả lỏng, tựa vào lòng Tịch Ngân.

“Sao nàng biết ta sẽ đến tìm nàng?”

Tịch Ngân véo nhẹ tai hắn, khẽ đáp: “Ta không biết, ta chỉ là rất muốn gặp chàng, rất muốn…”

Nàng cúi đầu, nhìn đôi lông mày đang nhíu chặt vì đau đớn của hắn.

“… Rất muốn được ôm chàng như thế này một lát.”

Bình Luận (0)
Comment