CHƯƠNG 47
Cầu lại cười cười, Cầu giơ tay lên... Cầu giơ tay lên không được, chỉ có thể nâng cổ tay lên một chút.
"Có thể giúp tôi cởi trói trước được không?"
Nói nhiều như vậy, Cầu vẫn còn đang bị trói đây này!
Vân Thăng đã nói từ sớm rồi, cậu không quá giỏi những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống này.
Trong quá khứ, loại chiến đấu phục này cũng là dùng Tinh Lực ngưng kết thành, cậu xử lý không tốt thì cứ vứt đi ngưng kết lại một bộ mới là xong.
Nhưng hiện tại mà, sự thiếu hụt sức mạnh khiến Tinh Cầu nhỏ không thể không tạm thời tính toán chi li.
Hơn nữa xử lý chiến đấu phục rốt cuộc cũng là xử lý Tinh Lực của chính mình, sẽ có cảm giác khó chịu trong nháy mắt, cho nên trong quá khứ, chuyện ăn mặc đi lại của cậu gần như đều do Suer bao thầu.
Lúc này xa cách gần ngàn năm, một Cầu một người ngược lại cũng không có cảm giác xa lạ.
Dây trói ở trong tay Suer vô cùng linh hoạt, những sợi dây trói chặt Tinh Cầu nhỏ được cởi bỏ dễ dàng, thuận tiện thắt một cái nút dây xinh đẹp ở gần cổ áo cậu.
Vải vóc ống tay áo rộng thùng thình của Vân Thăng rũ xuống phía sau, lúc này cuối cùng cũng lấy lại tự do, Vân Thăng hơi thẳng người dậy.
Tuy nhiên cũng không biết có phải do lần này Suer thắt hơi lỏng hay không, khi Vân Thăng chống người dậy từ trên giường, chiếc áo khoác tác chiến không cài xích và cúc áo trượt xuống một đoạn, lộ ra chiếc áo sơ mi kiểu quý tộc không tay màu đen xám mà Vân Thăng mặc bên trong, bờ vai không có cơ bắp dữ tợn lộ ra một nửa, Vân Thăng tùy ý giơ tay kéo nhẹ một cái, kéo áo khoác lên lại.
Cũng chính lúc này, Suer không biết đang nghĩ gì, im lặng kiểm tra Vân Thăng một lượt, đặc biệt là vết thương trong lòng bàn tay.
Đã bôi thuốc, cộng thêm nghỉ ngơi một đêm, vết thương đã hoàn toàn lành lặn.
"Đã hoàn toàn không có vấn đề gì rồi nha."
Giọng nói mềm mại của Vân Thăng vang lên, còn cười híp mắt hào hứng ghé sát lại, xòe hai bàn tay của mình ra cho Suer xem, nhưng khi sắp xuống giường, Vân Thăng khựng lại một chút.
Không phải là Vân Thăng muốn ngủ nướng thêm một giấc, mà là đường đi của cậu bị chặn rồi.
"Anh trai, găng tay của anh đâu?"
Suer cũng chống người dậy, hắn lùi xuống giường, vẫn ngồi xổm quỳ trước mặt Vân Thăng, lúc này tầm mắt ngang bằng với Vân Thăng, hắn hơi dang tay ra, hờ hững che chở Vân Thăng, Suer ngước mắt lên, so với quá khứ, vi diệu có một loại cảm giác áp đảo.
Vân Thăng nhìn Suer dường như chỗ nào cũng không thay đổi, nhưng lại dường như chỗ nào cũng đã thay đổi, lơ đễnh nghĩ.
Hình như có cảm giác không được phép xuống giường nhỉ.
Cứ như thể bây giờ chân cậu chạm đất sẽ bị thương vậy.
Có phải hơi căng thẳng quá rồi không?
Suer?
Cầu chớp chớp mắt.
Từ trong túi lấy ra đôi găng tay.
"Ở đây."
Vân Thăng nhìn Suer nhận lấy găng tay, bắt đầu thành thạo chỉnh lý chuẩn bị đeo cho cậu.
Suer làm việc luôn rất nghiêm túc, nhìn thì hung dữ, nhưng lại có chút cứng nhắc, chính vì vậy Vân Thăng mới thấy đáng yêu, trêu chọc cực kỳ thú vị.
Nhưng bây giờ cũng không cần mặc đầy đủ như vậy đâu.
Cảm giác không có gì nguy hiểm cả.
Nhưng Vân Thăng không nói, cậu chỉ đưa tay ra, dịu dàng dung túng cho hành vi của đứa em trai trông có vẻ vẫn còn mang theo sự bất an nồng đậm.
Tay kia ngược lại đang rảnh rỗi, mà trong túi của cậu không chỉ có găng tay, còn có "quà thăm hỏi" mà cậu đặc biệt để dành cho Suer.
Cầu đi lên từ thời đại khan hiếm tài nguyên nghiêm túc nghĩ rằng lãng phí thức ăn là hành vi không tốt!
Tinh Cầu nhỏ thuận lý thành chương tìm cho mình một cái cớ, thuận tay nhét quả chua chát đó vào miệng Suer.
Suer theo bản năng nhai.
Vân Thăng trân mắt nhìn lông mày Suer hơi nhíu lại, vừa định cười, giây tiếp theo đã thấy Suer chỉ hơi nhíu mày, nhưng mặt không đổi sắc nuốt quả đó xuống, sau đó thì không có phản ứng gì khác... Chỉ cần là cậu đút tới, hắn cũng chẳng thèm quan tâm rốt cuộc có ăn được hay không, có độc hay không, trước đây Vân Thăng đại khái cũng hiểu điểm này, cho nên rất ít khi đút lung tung cho Suer ăn.
Bởi vì hắn không phân biệt được, thật sự hoàn toàn không phân biệt được.
Quả nhiên chỉ có chiến đấu là việc hắn giỏi nhất.
"Hả?"
Cầu ghé sát lại, nhìn kỹ biểu cảm của Suer, một tay cậu vẫn bị Suer nắm trong tay, chiếc găng tay của bàn tay này vừa mới đeo xong, Suer lại đi nâng bàn tay kia của Vân Thăng.
"Cứ như vậy sao?"
Cầu nhìn chằm chằm Suer không ngừng, sau đó ưm một tiếng ngã ra sau, lại bị Suer lập tức bắt lấy tay: "Anh trai?"
"Quả nhiên những gì nhìn thấy trước đó đều chỉ là một góc của tảng băng chìm."
Cầu nghĩ.
Nhãi con của cậu ở nơi cậu không nhìn thấy đã chịu quá nhiều khổ cực!
"Xin ngài ngồi đàng hoàng."
Suer dường như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, giọng nói ít nhất nghe có vẻ rất bình tĩnh, nhưng nhìn từ lực đạo hắn đột ngột nắm lấy bàn tay Vân Thăng, sự bình tĩnh này còn cần xem xét lại.
"Chỉ là chua chát thôi, em có thể nhẫn nại."
"Nhưng quả nhiên không ngon đúng không? Không ngon thì phải nói nha, tôi không nhớ là đã dạy các cậu phải nhẫn nại trong những chuyện này."
Vân Thăng dùng bàn tay đã đeo găng chống cằm, mái tóc xanh nhạt của thiếu niên xinh đẹp vũ trụ rũ xuống bên má, sau đó lại lấy ra dịch dinh dưỡng cậu còn thừa trước đó.
"Nè, nếm thử cái này đi, trước đó tôi nếm một ngụm, suýt chút nữa lại nằm thẳng cẳng tại chỗ."
Suer theo bản năng nhận lấy dịch dinh dưỡng, một tay hắn vẫn nắm tay Vân Thăng, một tay bật nắp, nghe thấy Vân Thăng nói nằm thẳng cẳng tại chỗ lông mày hắn nhíu chặt lại ngay lập tức, nhưng rất nhanh hắn nhận ra một điểm mới... dịch dinh dưỡng này, Vân Thăng trước đó đã uống một ngụm.
Khóe môi Suer khẽ run rẩy không thể nhận ra, đôi mắt vàng rủ xuống quan sát mép ống dịch dinh dưỡng, một lát sau, môi mới kề sát vào.
Tất cả những điều này đều là do bản năng, hắn vẫn chưa làm rõ được là vì sao, chỉ là sau khi Vân Thăng xuất hiện trở lại, hắn điên cuồng khao khát tất cả sự tồn tại và hơi thở của Vân Thăng.
Quả nhiên hoàn toàn không có phản ứng gì nhỉ.
Vân Thăng chống cằm nhìn Suer đang ngậm ống dịch dinh dưỡng.
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, trước đây cậu rất ít khi dán sát lại gần để ôm như thế này."