Tôi Là Quê Hương Huy Hoàng Của Bọn Họ

Chương 48

Quá khứ luôn có chút khoảng cách, ngoại trừ người nhà, còn giống như cấp trên cấp dưới, lần này ngược lại hoàn toàn không có loại ngăn cách đó, Cầu cảm thấy tên này hận không thể một ngụm nuốt trọn Cầu vào bụng.

Ừm, chắc là ảo giác thôi nhỉ?

Ôm chặt quá, Vân Thăng còn có chút không quen.

Vân Thăng nói, đưa tay ra, sờ lên mặt Suer một cái.

"Mặt hơi nóng này..."

Vân Thăng nói, đầu ngón tay hơi lạnh càng dán sát hơn, trượt xuống một chút, chạm vào yết hầu đang chuyển động nhẹ của hắn.

Suer khi Vân Thăng chạm vào mặt hắn thì đã hơi cứng đờ, cho đến khi Vân Thăng chạm vào yết hầu hắn, cảm xúc cuộn trào trong lòng hắn bỗng chốc như vỡ đê, cảm giác khác thường đó khiến Suer còn chưa hiểu rõ chuyện gì đột ngột đứng dậy lùi lại một bước.

Dịch dinh dưỡng hắn đang ngậm theo động tác có phần kịch liệt của hắn lập tức đổ ra một ít, rơi lên quần áo Vân Thăng.

Vân Thăng cũng ngẩn ra một chút.

"A, xin lỗi, có phải dọa cậu giật mình không?"

"Không, là em nhất thời không phản ứng kịp, Anh trai..."

Suer mím môi, che giấu sự lấp lánh nơi đáy mắt.

"Không sao không sao, tuy đối với tôi mà nói chỉ là mở mắt ra liền gặp được Suer, nhưng thực tế cũng là đã lâu không gặp, cộng thêm buổi tối cậu dán chặt quá," Vân Thăng cong khóe môi cười, "Giống hệt lúc cậu còn là nhãi con sợ bóng tối đáng thương hề hề tìm tôi vậy."

"Anh trai! Đó đều là..."

Suer theo bản năng cố gắng phản bác, nhưng lại nín bặt.

Không có sợ bóng tối.

Không có đáng thương hề hề.

Chỉ là muốn tìm anh ấy.

Nhưng loại lời nói này làm sao có thể nói ra được!

Hơn nữa thời kỳ nhãi con, cũng quá xa xưa rồi đi?!

Bị trêu chọc như vậy, Suer chỉ cảm thấy hơi nóng đã lâu không gặp trào lên mặt lên mắt... hắn biết Vân Thăng thích nhìn hắn bộ dạng gì.

"A... Đều làm cho chật vật cả rồi, thay ra làm sạch một chút đi, sức mạnh hiện tại phải tiết kiệm dùng đấy, vừa nãy tôi đã muốn nói rồi, hiện tại tạm thời không cần chiến đấu, cũng không cần mặc đầy đủ thế này đâu."

Vân Thăng đứng dậy, tùy ý tháo chiếc găng tay vừa nãy Suer đeo cho cậu được một nửa xuống, đặt lên giường.

Cầu nghiêng đầu nhìn qua, nhìn tộc nhân Gabel mà cái bóng gần như muốn bao trùm lấy mình.

Thiếu niên nhỏ nghiêng đầu, đôi mắt xanh băng giống như đại dương băng sơn thâm thúy tĩnh lặng nhất.

"Cậu cũng vậy, mau chỉnh lý lại bản thân đi chứ?"

"... Vâng."

Suer theo bản năng đáp lời, hắn tiến lên lại cởi dây trói cho Vân Thăng, rũ mắt, nhìn thẳng vào Vân Thăng.

"Mặc quần áo của em, có được không?"

Vân Thăng gật đầu, không quá để ý động tác nhỏ của hắn, theo thói quen để Suer giúp đỡ chỉnh lý.

Sau khi chỉnh lý xong bên phía Vân Thăng, Suer chỉnh lý bản thân rất nhanh chóng.

Tay hắn cài cúc áo ở cổ, đầu ngón tay không tự chủ được liền trượt đến phần yết hầu vừa bị Vân Thăng chạm qua, hắn từ hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ bên cạnh nhìn bộ dạng của mình... nhìn sự điên cuồng nơi đáy mắt mình.

Hắn nghe thấy mình kiềm chế mở miệng hỏi.

Những nghi vấn đó từ khi gặp Vân Thăng bắt đầu, đã cuộn trào trong lòng mấy vòng, cho đến lúc này, mới được vẻ ngoài bình tĩnh bao bọc, hỏi ra như vậy.

"Anh trai, tại sao ngài lại xuất hiện ở z1078? Ngài xuất hiện ở đó bao lâu rồi? Tại sao không liên lạc với em? Còn sức mạnh đó, rốt cuộc là... chuyện gì xảy ra?"

"Hửm? Nhiều câu hỏi vậy sao?"

Vân Thăng mặc quân phục của Suer quả thực là có chút rộng, ống tay áo được Suer cẩn thận xắn lên, ống quần cũng vậy, nhưng có lẽ do người đẹp, không có cảm giác luộm thuộm khi mặc quần áo quá khổ, ngược lại là một loại đẹp mắt khác biệt, lúc này cậu đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, cười tủm tỉm quay đầu nhìn Suer thay quần áo.

"Để tôi nghĩ xem... thật ra tỉnh lại tính toán đâu ra đó cũng chỉ mới một hai ngày thôi, còn về việc tại sao xuất hiện ở z1078, tôi đoán chừng là sức mạnh Tinh Hạch tứ tán năm xưa trôi dạt đến bên này, cậu biết mà, tôi rất yên tâm về các cậu, ngược lại các tinh vực khác rất khiến người ta lo lắng nha, lúc nguy cấp cũng chẳng có ý định liên hợp hợp tác gì cả."

Thậm chí còn bắt nạt nhãi con của cậu.

"Còn về sức mạnh? Tuy rằng sức mạnh của tôi sẽ từ từ khôi phục, nhưng sức mạnh Tinh Hạch trôi dạt ra ngoài năm xưa chắc cũng theo sự thức tỉnh của tôi mà từ từ ngưng thực, gần như được coi là sức mạnh vô chủ..."

"Đó là mảnh vỡ Tinh Hạch của ngài."

Suer bỗng nhiên mở miệng, đây vẫn là lần đầu tiên trong ký ức của Vân Thăng bị Suer ngắt lời như vậy.

Suer thay xong quần áo, dựa vào rất gần, hắn thấp giọng nói.

"Là sức mạnh của ngài, Anh trai."

Lần này hắn không ngồi xổm quỳ xuống, mà là cúi người thấp đầu ghé sát lại, tư thế như vậy của hắn tuyệt đối không được coi là yếu thế, tóc đen rũ xuống, Vân Thăng không nhìn thấy mắt hắn, nhưng nước mắt lại rơi xuống, giọng nói của hắn càng thêm khàn đặc bất an.

"Anh vẫn luôn không có cách nào chăm sóc tốt cho bản thân."

Thậm chí Tinh Hạch đều vỡ nát, thậm chí em ngàn năm không thể gặp được anh.

Quả thực là đang yếu thế.

"... Là như vậy không sai nha."

Độ cong nụ cười của Vân Thăng dần dần phẳng lại, cứ thế nhìn Suer, cậu có chút khổ não không biết nên an ủi nhãi con quá mức bất an này như thế nào, hơn nữa cậu nhạy bén nhận ra Suer thỉnh thoảng nhìn về phía mình có chút hoảng hốt, giống như không phân biệt rõ ràng với quá khứ vậy.

Vẫn còn đang lơ lửng trên không trung, Suer.

Cậu thích trêu chọc em trai khóc, nhưng thích là nhìn hắn thẹn quá hóa giận, chứ không phải loại thực sự buồn bã này.

Phải nghĩ cách thôi.

Vân Thăng đưa tay ra xoa đỉnh đầu hắn một cái.

"Mà, có phải các cậu rất lâu không ra ngoài không? Vừa hay hôm nay cũng cùng tôi ra ngoài đi dạo đi, cũng còn chút chuyện phải thu dọn."

Vân Thăng vẫn còn nhớ những xiềng xích Tinh Thần Lực trên người đám thợ mỏ kia.

Mà Suer trước nay sẽ không từ chối Vân Thăng.

Thế là khoảng một giờ sau.

Chủ tinh Đế Quốc Vân Gia, phe Cách mạng đang thu dọn tàn cuộc và đội ngũ thợ mỏ... chấn động nhìn đám tộc nhân Gabel trước mắt... bọn họ chưa từng thấy nhiều tộc nhân Gabel như vậy.

Hơn nữa từng người một thu liễm khí tức, đi theo sau lưng Vân Thăng, mắt cũng không nỡ chớp, nhìn chằm chằm Vân Thăng.

Bình Luận (0)
Comment