Mặc dù bộ phận y tế của tộc Gabel vẫn luôn tồn tại, nhưng tần suất sử dụng rất ít, ngay cả khi nội bộ bộ phận của họ gặp phải tình huống bị thương, cũng rất ít khi chữa trị.
Ninh Dược là một thành viên của tộc Gabel, rất rõ trong lòng tộc nhân đều có suy nghĩ gì, so với thế hệ Gabel thứ nhất và
Chỉ là hiện tại quê hương của các người hơi mệt một chút, cần phải nghỉ ngơi.
Trong lúc cố gắng duy trì ý thức, chờ đợi giọng nói của các tiền bối dần tan biến, trước mắt Vân Thăng tối sầm lại. Vào khoảnh khắc Tức Chỉ và những người khác lao đến trước mặt cậu, Vân Thăng cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng.
Cậu nghe thấy những tiếng thốt lên kinh hãi quen thuộc.
Đó là những âm thanh nôn nóng đến mất kiểm soát.
Mặc dù rất muốn cứ thế ngủ một giấc thật ngon, nhưng nghe thấy tiếng các nhãi con bên cạnh đang hoảng loạn, Vân Thăng vẫn cố gắng nỗ lực mở mí mắt lên.
"Đừng lo lắng, đừng lo lắng..."
Vân Thăng cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, cậu nhắm mắt lại, giọng nói ngày càng nhẹ, tay khẽ lay nhẹ mái tóc đen của Suer.
Lần này, cậu sẽ không biến mất như vậy nữa đâu.
Mặc dù nói là vậy.
Nhưng cảm giác như đám nhãi con của cậu hình như đã mắc chứng PTSD (Rối loạn căng thẳng sau sang chấn), đặc biệt là thế hệ đầu của tộc Gabel.
Đến khi Vân Thăng tỉnh lại, bên cạnh giường đã vây quanh mấy người, phía xa xa cũng đứng rải rác lác đác.
Đây có lẽ là toàn bộ thế hệ đầu của tộc Gabel có thể đến được đây vào lúc này.
Hình ảnh phát trực tiếp trận chiến kia đã "kích nổ" tất cả những Gabel thế hệ đầu còn có thể tự chủ liên lạc với tộc đàn, hoặc có thể bắt được tín hiệu hình ảnh này.
Vân Thăng chớp chớp mắt, xác định mình đang nằm trong khoang y tế.
Cầu nhỏ chậm chạp chống người ngồi dậy, có chút mơ màng nghiêng đầu nhìn xung quanh.
Tức Chỉ, Bạch Vận...
Rất nhiều nhãi con mà cậu có thể gọi tên.
Có một khoảnh khắc, dường như quay trở lại ngày xưa.
Cậu ngủ trưa trên hành tinh bản thể, đám Gabel vốn đang huấn luyện hoặc chơi đùa, sau khi điên cuồng quậy phá đủ rồi thì rón ra rón rén vây quanh lấy cậu làm trung tâm, cùng nhau ngủ trưa.
Giờ phút này, những gương mặt vốn còn chút non nớt ấy đều đã trở nên trưởng thành.
Trong khoảnh khắc đó, Vân Thăng có cảm giác như đã mấy đời trôi qua.
Năm xưa trước khi tan biến, cậu từng vô tình nói một câu "Nếu còn có thể quay lại buổi trưa hôm đó thì tốt biết mấy", dường như cũng đã thành hiện thực, khiến cậu chưa hoàn toàn tỉnh táo, ngỡ như một giấc mộng dài.
Nhưng rõ ràng, đây không phải là mơ.
Cầu vừa mới nằm thẳng cẳng còn chưa kịp phản ứng.
Vốn dĩ Vân Thăng và Suer đã ở rất gần nhau, Vân Thăng chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên một cái, Suer trong nháy mắt đã ôm chầm lấy cậu.
Hắn ôm quá chặt, thậm chí còn chặt hơn cả lúc ngủ, đôi đồng tử màu vàng hung hãn hơi có chút tan rã.
Vân Thăng cứ thế nhìn Suer... ầy... nói thật lòng nhé.
Một con to xác như vậy lại bao trùm lên thế này, hơn nữa còn đang run rẩy, Tinh Thần Lực cũng không ổn định, thật sự là một con thú lớn đáng thương hề hề.
Vân Thăng bị trói chặt cứng, lúc này cũng không thể làm gì khác, thế là hơi lơ đễnh nghĩ rằng cảm giác ngồi trong lòng Suer thế này, dường như cậu được Suer bao bọc hoàn toàn.
Nhưng mà, em trai nhà mình quả nhiên đang ở trong trạng thái bất an kịch liệt, vẫn nên an ủi trước thì tốt hơn.
Thế là Cầu nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút.
"Quả nhiên vẫn đáng yêu y như trước đây, chỉ là có chút chật vật, không giống chim nhỏ biết chải chuốt lông vũ sao? Suer?"
Khác với ngữ điệu nói chuyện trong mơ, Suer hơi hồi thần lại.
Thật ra hiện tại hắn có chút hoảng hốt, trước đó hắn đã nhìn thấy quá nhiều ảo giác, cộng thêm vừa mở mắt ra đã thấy Vân Thăng ngã xuống như vậy, bản năng cơ thể liền liên tưởng đến một số chuyện không hay, lúc này hắn vẫn đang ở trong trạng thái ứng kích kịch liệt, tai hơi ù đi.
Sau khi nghe thấy giọng nói của Tinh Cầu nhỏ, thật ra hắn vẫn chưa hoàn toàn phản ứng được Vân Thăng đã nói gì, chỉ là theo bản năng tiềm thức chống người dậy đến gần.
Hắn chằm chằm nhìn vào khuôn mặt của Vân Thăng dường như đang phán đoán, những lúc thế này, Suer lại tự nhiên toát ra loại khí thế mạnh mẽ và hung dữ đó, giống như thợ săn đang nhìn chằm chằm vào con mồi.
Nhưng coi cậu là con mồi sao? Còn nữa, dựa vào gần quá.
Tinh Cầu nhỏ hơi nhạy bén nhận ra sự thay đổi của Suer trong gần ngàn năm qua, ở khoảng cách này cậu có thể cảm nhận được hơi thở của Suer phả vào, hơi có cảm giác áp bách.
Vân Thăng nghiêng đầu, ngược lại không quá để ý điểm này, giây tiếp theo, Vân Thăng thấy vành mắt Suer càng đỏ hơn.
Hung dữ, nhưng sắp khóc rồi.
Này này này.
Cầu chớp chớp mắt.
Lần này oan uổng cho cậu quá, tuy rằng cậu thỉnh thoảng cảm thấy trêu chọc em trai nhà mình khóc rất thú vị, nhưng lúc này cậu thật sự chưa làm gì cả.
"A... Chẳng lẽ sắp rơi nước mắt rồi sao? Suer."
"Mới không có."
Thanh niên cuối cùng cũng phản ứng lại, giọng nói trầm thấp khàn khàn hơi nhanh hơn một chút, cố gắng nhấn mạnh.
"Hoàn toàn không có rơi nước mắt, hoàn toàn không có... cũng không có đáng yêu."
Cầu nghe Suer nhấn mạnh, nhìn biểu cảm của hắn, không nhịn được lại cười cười.
Mà, trêu chọc Suer chính là thú vị ở điểm này.
Suer không thích cười, bình thường ngay cả động tác nhếch môi cũng rất ít làm, phần lớn thời gian đều phóng túng hung hãn, ngang ngược bá đạo, không chỉ sở hữu sức mạnh mạnh nhất tộc Gabel, có thể dùng Tinh Thần Lực của Vương để áp chế các tộc nhân Gabel khác, đồng thời, hắn cũng là kẻ hung dữ nhất trong tộc Gabel.
Vân Thăng nhớ lại lúc mới gặp tộc Gabel, khi đó thế hệ đầu của tộc Gabel còn rất ít, hơn nữa chỉ là một đám nhóc con sinh ra từ sức mạnh đặc biệt của một cơn bão vũ trụ lớn mà cậu vừa xử lý xong... quả thực giống như một đám hung thú không thể giao tiếp.
Còn bây giờ, họ là chủng tộc đáng yêu kế thừa tất cả của cậu.
Chỉ là cũng không biết tự chăm sóc bản thân, từng đứa một tự làm mình chật vật thế này.
"Mà, chuyện rơi nước mắt chúng ta đợi lát nữa hãy nói."