Lúc Khương Tảo về đến nhà thì trời đã khuya, mặc dù đã dặn bà ngủ sớm, nhưng Khương Ngũ Ni vẫn như mọi khi, cầm đèn pin đứng đón cô ở con đường nhỏ trước cửa.
Tiếng động cơ xe gầm rú khiến chó trong làng sủa vang cả một vùng, đèn sân của mấy hộ gia đình cũng bật sáng.
Khương Tảo hạ cửa kính xe xuống: "Bà mở cổng sân ra đi, cháu lái xe vào trong."
Đợi cô đậu xe xong bước xuống, Khương Ngũ Ni cầm đèn pin đi một vòng quanh xe, tấm tắc khen ngợi: "Trời đất ơi, sao đổi cái xe to đùng thế này, chắc cũng phải tốn mấy trăm nghìn tệ nhỉ."
Khương Tảo cười cười: "Mấy triệu tệ đấy bà ạ."
Khương Ngũ Ni kinh ngạc suýt rơi cả cằm, nghe cô nói vậy lại cười không khép được miệng: "Thế mai hai dì cháu mình đi chợ phiên không, đỡ cho thím Triệu nhà hàng xóm ngày nào cũng khoe trước mặt bà con trai bả mua được cái xe Mercedes trên thành phố..."
Khương Tảo mở cốp xe, chuyển đồ vào trong.
"Không đi đâu ạ, chuyện cháu đổi xe bà cũng đừng rêu rao trong thôn, đợi sửa sang nhà cửa xong xuôi, cháu sẽ không ra khỏi nhà nữa."
Khương Ngũ Ni vừa phụ một tay vừa lầm bầm: "Người ta mua xe thì vội vàng đốt pháo hận không thể cho mười dặm tám hướng đều biết, cháu thì hay rồi, cứ giấu giấu giếm giếm, cứ như tội phạm truy nã ấy."
Sau khi đồ đạc trên xe chuyển xuống hết, Khương Tảo lại hỏi: "Đồ cháu gửi về trước đó bà để đâu rồi? Cả xe đạp nữa?"
"Còn nguyên đấy, còn nguyên cả đấy!" Khương Ngũ Ni kéo cô đi vào nhà chính: "Mấy giờ rồi, đừng dọn nữa, lên xe ăn sủi cảo, xuống xe ăn mì, để bà đi nấu nhanh tô mì cho cháu, ăn xong còn đi ngủ!"
Lời editor: "Lên xe ăn sủi cảo, xuống xe ăn mì" là tục ngữ Trung Quốc, ý nói: tiễn người đi xa thì ăn sủi cảo cầu bình an đoàn tụ, đón người về thì ăn mì để giữ người ở lại lâu dài.
"Có nước không ạ? Cháu đi múc ít nước tắm rửa đã."
"Có, nước nóng bà đun sẵn cho cháu từ sớm rồi."
Những năm gần đây, hầu hết các hộ gia đình ở nông thôn cơ bản đều đã có nước máy và sử dụng bồn cầu xả nước, nhưng vì cô quanh năm ở thành phố không về nên cũng chưa lắp đặt, Khương Ngũ Ni chắc chắn là tiếc tiền không chịu bỏ ra khoản này rồi.
Vì thế trong nhà vẫn dùng hố xí, tuy hôi thối nồng nặc, cứ đến mùa hè là giòi bọ bò lổm ngổm trên đất, nhưng được cái là không cần xả nước, không giống như ở thành phố, một khi mất điện mất nước thì chất thải chẳng biết xử lý thế nào, cũng chẳng dám ra ngoài vứt rác.
Kiếp trước Khương Tảo từng trải qua tình cảnh xấu hổ như vậy, cũng từng nghĩ đến việc cho vào túi nilon ném xuống lầu, nhưng nghĩ đến thảm cảnh của hai mẹ con nhà đối diện lại thôi, sợ bị những kẻ có ý đồ xấu phát hiện tìm đến tận cửa.
Có đôi khi truyền thống cũng có cái hay của truyền thống.
Khương Tảo ngồi trong chậu tắm cảm thán.
Chỉ là cách tắm rửa này cần cải tiến thêm chút nữa, trong nhà chưa lắp bình nóng lạnh, nước tắm đều phải đun sôi trong bếp rồi đổ vào phích nước xách vào đổ ra chậu tắm, sau đó lau người.
Mọi khi đều dùng cái thùng gỗ to đựng nước, từ hồi Khương Tảo còn đi học đã dùng rồi, lâu ngày trong thùng bám một lớp cáu bẩn, Khương Tảo đã nói bao nhiêu lần bảo bà vứt đi, nhưng Khương Ngũ Ni đều không nghe, năm đó tốt nghiệp đại học về nhà, vì giận dỗi nên cô tự ra thị trấn mua một cái chậu nhựa lớn, không cho ai dùng chung, bà muốn bẩn thì bẩn một mình.
Khương Tảo cầm cái khăn mặt vắt trên thành chậu lau mặt lẩm bẩm: "Khăn mặt mới mua từ bao giờ thế này..."
Mặc dù mỗi năm chỉ về có mấy ngày, cũng cảm thấy trong nhà bẩn thỉu ở không quen, nhưng không thể phủ nhận, khi nước nóng lướt trên da thịt, Khương Tảo vẫn cảm nhận được một sự ấm áp đã lâu không gặp.
Khi tô mì được bưng lên bàn, sự ấm áp này lại biến thành cảm giác an tâm.
Khương Tảo tạm thời quẳng hết chuyện xác sống hay tận thế ra sau đầu, ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa nói không rõ tiếng: "Cháu... mai đi lên trấn... lắp cái bình nóng lạnh cho nhà mình..."
***
Đã định lắp bình nóng lạnh, lắp tấm pin năng lượng mặt trời, Khương Tảo nghĩ hay là thay luôn đường dây điện trong nhà, cửa hàng bán bình nước nóng năng lượng mặt trời bao trọn gói luôn, thương lượng xong xuôi, cô lại đi tìm thợ, hẹn một giờ chiều đến nhà làm việc, còn về cửa nẻo và tấm pin năng lượng mặt trời, cô lượn lờ trên thị trấn cả buổi cũng chẳng thấy cái nào ưng ý, định bụng về ăn cơm trưa xong sẽ lên huyện xem sao.
Cô đi đi về về trên trấn đều đạp xe đạp, coi như là rèn luyện thân thể, vừa về đến nhà ăn cơm xong thì thợ đã tới.
Khương Tảo dặn dò từng việc một.
"Tường rào phải xây cao ít nhất ba mét, xây toàn bộ bằng gạch đỏ, nền hầm ngầm tráng xi măng cho phẳng, phải có chức năng chiếu sáng đơn giản và thoát nước thông gió."
Người đến làm đều là nông dân làm công, nghe yêu cầu của cô thì nhìn nhau ngơ ngác, một người có vẻ là cai thầu đứng ra nói.
"Cái... cái tường này xây cao thế làm gì, còn cao hơn cả cửa, cái này... ảnh hưởng đến phong thủy đấy..."
Khương Tảo nghiêm mặt nói: "Tìm các chú đến là để làm việc, có làm được không, không làm được thì tôi tìm người khác."
Mắt ông cai thầu đảo qua chiếc xe việt dã đậu trong sân, cười gượng gạo: "Làm được, làm được."
Nghe nói cô muốn lên huyện, đường này chắc không thể đạp xe đạp được rồi, Khương Ngũ Ni thần bí sáp lại gần.
"Này, cháu đi lên phố huyện, cho bà đi nhờ với nhé, dù sao cũng là thay cửa cho nhà mình, bà còn không được chọn à?"
Khương Tảo: "Bà đi rồi ai trông thợ làm việc?"
Tức đến nỗi Khương Ngũ Ni vung tay bỏ đi.
"Chiều cháu tự ăn cơm trên huyện đi!"
Hiệu suất làm việc của Khương Tảo vẫn rất cao, buổi chiều đi đến chợ vật liệu xây dựng trên huyện chọn được một mẫu cửa chống cháy nổ, kính cũng định thay bằng kính chống đạn, xưởng cô chọn chuyên làm công trình phòng thủ dân sự, chỉ là giá cả đắt đỏ, gần mười ngàn tệ một mét vuông, cô đã hẹn người ta ngày mai đến đo đạc, chậm nhất nửa tháng là lắp xong.
Còn thợ lắp tấm pin quang điện thì ngày mai có thể đến luôn.
Vừa nghe giá cái cửa chống đạn Khương Ngũ Ni tặc lưỡi liên tục: "Sao mua cái gì đắt thế, chẳng phải chỉ là cái cửa thôi sao, còn chống đạn, có phải đánh trận đâu..."
Cuối cùng, bà vẫn có chút không yên tâm hỏi thêm: "Tảo Nhi, cháu không có chuyện gì giấu bà đấy chứ?"
Khương Tảo ngồi ăn cơm giữa sân, vì đang sửa lại tường rào nên đàn gà bà ngoại nuôi đến chập tối thợ về hết mới được thả ra, đang vây quanh cô kêu cục tác không ngừng.
Cô gắp một miếng thịt trong chén ném xuống đất.
"Không có đâu, bà đừng nghĩ linh tinh."
"Ăn xong chưa, múc thêm miếng cơm trong nồi này vào."
"Không phải bà bảo không nấu cơm cho cháu nữa à?"
Khương Tảo vừa dứt lời, Khương Ngũ Ni từ trong bếp đi ra, ấn cái muỗng cơm trộn khoai tây vào chén cô: "Nấu cơm cho thợ bị thừa nhiều quá."
Nhà ai nuôi cơm thợ mà cho ăn cơm trộn khoai tây thịt xông khói thế này chứ.
Khương Tảo cười cười, nhưng không nói gì.
Đợi khi Khương Ngũ Ni quay người đi, giữa lông mày cô lại phủ lên một tầng lo âu.
Còn chưa đầy một tháng nữa, phải tranh thủ thời gian.
Mấy ngày tiếp theo, Khương Tảo chẳng đi đâu cả, ở nhà giám sát thi công, may mà thợ làm việc cũng khá nhanh, một tuần là xong hết mọi việc, lúc xây lớp tường rào cuối cùng, Khương Tảo cắm hết những mảnh kính vỡ từ cửa sổ cũ thay ra vào trong xi măng, như vậy sau khi khô rồi ai muốn trèo tường vào thì phải cân nhắc kỹ.
Tiễn thợ xong xuôi, Khương Tảo chuẩn bị kiểm kê lại vật tư, đúng lúc này, cổng sân vang lên tiếng gõ cửa.
Cổng sân mới thay liền với tường rào, là hai cánh cửa nhôm đúc chống đạn dày nặng, trước cổng Khương Tảo còn lắp camera giám sát.
Chưa đợi Khương Tảo đi ra, Khương Ngũ Ni đã hé cổng ra một khe nhỏ, thấy là người quen, lập tức cười tươi rói.
"Ơ kìa, thím Triệu, sang nhà tôi chơi đấy à."
"Ừ, mấy hôm nay thấy nhà bà vừa thay cửa vừa xây tường, làm hoành tráng quá, tôi định sang tham quan một chút xem sao, con bé Tảo Nhi nhà bà dạo này đúng là có triển vọng thật đấy..."
Khương Tảo chống một tay lên cánh cửa đang mở hé, người vừa vặn chắn ngay lối vào của đối phương.
"Thím Triệu, trong nhà đang bừa bộn lắm, chưa dọn dẹp xong, nên không mời thím vào nhà ngồi được."
Mấy hôm nay lúc thợ làm việc, trước cửa lúc nào cũng có dân làng vây quanh xì xào bàn tán, may mà đống vật tư Khương Tảo mua về đều chất đống trong nhà dùng bạt che lại nên không ai phát hiện ra.
Trong thời mạt thế, sống khiêm tốn không để lộ thực lực chính là đạo sinh tồn cô học được từ kiếp trước.
"Thế sang nhà thím uống ly trà không? Con trai thím hôm nay được nghỉ phép vừa từ trên thành phố về, sang ngồi chơi tí, nói chuyện cho vui!"
Cô nhớ mang máng Khương Ngũ Ni từng nhắc trong điện thoại, con trai thím Triệu này làm công an phụ tá ở đồn công an trên thị trấn, mới ly hôn vợ hai chưa lâu, hơn bốn mươi tuổi đầu rồi còn muốn tìm gái tân, điều kiện như thế mà trong thôn vẫn còn khối người tranh nhau.
Khương Tảo cảm thấy buồn nôn.
"Thôi ạ, nhà đang bận, không đi được."
Nói xong liền đóng sập cửa lại, không cho đối phương cơ hội dây dưa thêm nữa.
Thím Triệu ngoài cửa khạc một bãi nước bọt: "Phì! Điều kiện con trai bà đây mà còn không vừa mắt, đúng là mắt chó bị mù."
Đợi người đi rồi, Khương Ngũ Ni đuổi theo hỏi: "Đi đi chứ! Sang chơi uống ngụm nước thì làm sao?!"
"Bà thích đi thì bà tự đi, muốn yêu đương tuổi xế chiều cháu có cản bà đâu."
"Ơ hay, con bé này nói năng kiểu gì đấy!"
Khương Tảo vào nhà kiểm kê vật tư, Khương Ngũ Ni cũng đi theo vào, lại thấy cô đang cầm hộp thuốc đầu giường bà xem xét kỹ lưỡng.
"Thuốc hạ huyết áp của bà còn bao nhiêu?"
"Còn mỗi hộp đó thôi, bà còn đang định một hai hôm nữa rảnh đi trạm y tế xin thêm ít nữa đây."
Khương Tảo nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi: "Sao bà không nói sớm."
"Cháu cũng có hỏi đâu, sao thế?"
Khương Tảo dắt chiếc xe đạp địa hình từ trong nhà chính đi ra ngoài.
"Bà đưa chứng minh thư với thẻ bảo hiểm y tế cho cháu, cháu đi lên thị trấn lấy thuốc."
"Có cần bà đi cùng không?"
"Không cần đâu, bà ở nhà trông nhà, bất kể ai gõ cửa cũng đừng mở."
Cách ngày đại dịch xác sống bùng phát còn nửa tháng nữa, chắc là vẫn kịp.
Khương Tảo vừa nghĩ, vừa đạp chiếc xe địa hình lao đi vun vút.