Toàn Cầu Hóa Xác Sống, Riêng Tôi Về Quê Làm Ruộng

Chương 5

Thời gian cứ thế trôi đi trong sự căng thẳng, nếu nói có gì khác biệt thì đó là cô đã đi ngủ sớm và dậy sớm, thời gian rèn luyện cơ thể cũng tăng lên đáng kể. Lúc đầu cô cũng không quen lắm, dù sao trước đây cô cũng quen sống kiểu "ngủ ngày cày đêm", nhưng hễ nghĩ đến cảnh tượng chật vật bị xác sống đuổi theo cắn xé, Khương Tảo lại cắn răng kiên trì.

Lại một buổi sáng nữa thức dậy, Khương Tảo cầm bút đỏ khoanh một vòng tròn lên lịch, khoảng cách đến ngày đại dịch xác sống bùng nổ còn: 30 ngày.

Khóa học bắn cung đã đi đến hồi kết.

Ở đường bắn 30m, Khương Tảo bắn 5 mũi tên thì đạt 48 điểm.

Huấn luyện viên liên tục khen cô có năng khiếu, chỉ cần chăm chỉ luyện tập, lấy cái giải quán quân nghiệp dư là chuyện nhỏ.

Khương Tảo đặt cung tên xuống, đến lúc rồi.

"Buổi học ngày mai tôi không đến nữa."

Chiếc xe mới cô vừa lấy về đang đỗ dưới lầu.

Khương Tảo định tối nay sẽ xuất phát.

Vẫn còn chút thời gian, Khương Tảo lại đi đến hiệu thuốc ở cổng khu dân cư quẹt thẻ mua thêm ít thuốc.

Ông chủ vừa nhìn đơn thuốc cô đưa vừa lấy thuốc: "Nói ra cũng lạ, dạo này người mua thuốc cảm cúm lại nhiều lên hẳn, mấy loại cô cần đều bán hết rồi."

Khương Tảo nhìn qua, là thuốc trị ho và hạ sốt.

Cô vô thức nắn lại chiếc khẩu trang N95 trên sống mũi.

"Vậy đổi hết sang thuốc kháng sinh cho tôi đi, còn cả canxi, men vi sinh, thuốc đau dạ dày mỗi loại lấy mười hộp."

"Được."

Sau khi tính tiền, ông chủ nhanh nhẹn đóng gói vào túi cho cô.

Khương Tảo đưa thẻ bảo hiểm y tế qua.

Phải đi thêm mấy hiệu thuốc nữa mới mua đủ hết các loại thuốc cần thiết, ai hỏi cô đều lấy cớ người nhà nằm viện để lấp l**m cho qua, về đến nhà đã là hơn năm giờ chiều.

Trong nhà đã dọn dẹp gần xong, chỉ còn trên tủ sách ở thư phòng vẫn đặt một vài mô hình, mấy năm nay cô cũng chẳng có sở thích gì khác, tiền kiếm được không mua đồ dã ngoại thì cũng là mua mô hình.

Khương Tảo nhìn chăm chú hồi lâu, cuối cùng vẫn không nỡ bỏ mặc chúng ở đây, đành chấp nhận số phận mà bắt đầu thu dọn, lúc quay đầu lại cô chợt thấy khung ảnh đặt cạnh bộ mô hình mình thích nhất.

Trong ảnh là cô và Trần Giai Ninh đang mặc áo cử nhân, chụp trong lễ tốt nghiệp đại học.

Khương Tảo úp khung ảnh xuống bàn, không mang theo.

Kể từ lần trước cô từ chối yêu cầu mượn tiền của Trần Giai Ninh, hai người không còn liên lạc gì nữa.

Khương Tảo thầm nghĩ, như vậy cũng tốt, đi là đi luôn, không cần lưu luyến, nhưng khoảnh khắc đóng cửa lại, đứng trong hành lang tối đen, cô vẫn khẽ thở dài một hơi.

Chuyến đi này đồng nghĩa với việc nói lời tạm biệt với những ngày tháng thái bình.

Cốp xe nhét đầy thuốc và mô hình của cô.

Cung tên của Khương Tảo được cất trong hộp đựng cung, đặt ở ghế phụ, đảm bảo cô chỉ cần đưa tay ra là có thể lấy được.

Hôm nay là thứ ba, theo lý mà nói lượng xe ra khỏi thành phố sẽ không nhiều, vậy mà trước trạm thu phí cao tốc lại xếp thành hàng dài.

Trên đầu có mấy chiếc drone đang bay lượn.

Khương Tảo để ý thấy hai bên đường ngoài cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ như thường lệ, còn xuất hiện thêm mấy chiếc xe bọc thép có dòng chữ "Cảnh Sát Đặc Nhiệm".

Chủ xe phía trước hạ cửa kính xuống.

"Này, đồng chí, đang kiểm tra cái gì thế, vợ tôi sắp sinh rồi đang vội về nhà, có thể cho tôi đi qua nhanh được không?"

"Xin lỗi, nhận được thông báo của cấp trên, tất cả xe cộ ra khỏi thành phố đều phải kiểm tra an ninh, xin vui lòng kiên nhẫn chờ đợi."

Mấy cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đầy đủ mở cốp xe phía trước, lục soát kỹ càng thứ gì đó.

Khương Tảo có chút căng thẳng, siết chặt vô lăng.

Tuy cô không mang theo vật cấm gì, nhưng mang theo vũ khí và một lượng lớn thuốc men, trong thời kỳ đặc biệt này rõ ràng là hơi nhạy cảm, không khéo sẽ bị giữ lại thẩm vấn kỹ càng.

Cảnh sát đã đi đến bên xe cô, vẫy tay ra hiệu.

Khương Tảo hạ cửa kính xuống: "Chào anh."

"Chào cô, kiểm tra định kỳ."

Thiết bị trên tay đối phương quét qua trán cô.

Thiết bị kêu "ting" một tiếng: "Nhiệt độ cơ thể bình thường."

"Vui lòng xuất trình chứng minh thư, giấy đăng ký xe và bằng lái xe."

Khương Tảo đưa giấy tờ qua.

Đối phương đối chiếu giấy tờ, người và giấy tờ trùng khớp, ánh mắt đảo một vòng trong xe, chỉ có một người.

Anh ta gật đầu, trả lại giấy tờ, ánh mắt lại rơi vào cái hộp đặt ở ghế phụ.

"Cái này là gì?"

Khương Tảo nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai cảnh sát đặc nhiệm khác đi vòng quanh xe kiểm tra, đã chuẩn bị mở cốp sau rồi.

Bàn tay nắm vô lăng của cô rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

Nên nói thật hay là?

"À... cái này là..."

Lời còn chưa dứt, phía sau đoàn xe bỗng vang lên một trận ồn ào.

"Đồng chí cảnh sát, giết người rồi! Giết người rồi!"

Mấy cảnh sát đặc nhiệm biến sắc, nhanh chóng lao về phía đó.

Đám đông xung quanh rõ ràng xôn xao hẳn lên, có không ít người thò đầu ra khỏi xe cầm điện thoại quay phim: "Vãi chưởng! Vãi chưởng!"

Cảnh sát đứng bên xe cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thẩm vấn nữa, vẫy tay ra hiệu cho cô mau đi qua.

Khương Tảo thở phào nhẹ nhõm, đạp ga rời đi.

Đi chưa được bao xa, cô nhìn qua gương chiếu hậu thấy mấy cảnh sát đặc nhiệm súng ống đầy mình đang đè chặt một người đàn ông trung niên xuống nắp capo xe, trước ngực người đàn ông toàn là máu, trong miệng vẫn còn đang nhai thứ gì đó, người phụ nữ bên cạnh nằm dưới đất, đầu chảy máu không ngừng.

Trong lòng Khương Tảo thót một cái.

Chẳng lẽ đại dịch xác sống bùng phát sớm hơn dự kiến?

Vì sự cố này, suốt dọc đường Khương Tảo đều thấp thỏm không yên, hận không thể đạp lút cán ga, nóng lòng muốn về nhà ngay lập tức.

Mãi đến hơn hai giờ sáng, cô mới dừng lại ở trạm dịch vụ, lúc này định vị hiển thị vẫn còn hơn một ngàn ba trăm cây số nữa.

Khương Tảo mua một hộp mì tôm ở cửa hàng tiện lợi, lấy nước nóng rồi ăn vội vàng ngay trên xe, định ngủ một chút, trời sáng sẽ tiếp tục lên đường.

Có lẽ vì không gian trong xe chật chội, cũng có thể vì cảnh tượng ở trạm thu phí lại kích động đến cô.

Đêm nay Khương Tảo ngủ không hề yên giấc, lúc tỉnh lại trời mới vừa tờ mờ sáng.

Trên người cô toát một lớp mồ hôi mỏng, dính nhớp nháp.

Khương Tảo hạ kính xe xuống, không khí trong lành vùng núi hòa cùng gió lạnh ùa vào mặt, khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn nhiều.

Người và xe xung quanh cũng lục tục nhiều lên.

Nồi lớn bán cháo và bắp nóng trước cửa hàng đang bốc hơi nghi ngút.

Trong lòng Khương Tảo dấy lên một tia may mắn, may quá, không phải ngủ một giấc dậy thế giới lại chỉ còn mình cô là người sống sót.

Cô vào nhà vệ sinh của trạm dịch vụ rửa mặt qua loa, mua một trái bắp nóng ăn xong rồi tiếp tục lên đường.

Đến chiều cô đã gần đến thành phố Thương Xuyên, cũng chính là nơi có thể bắt tàu cao tốc về nhà, dọc đường đi ngoại trừ lúc ra khỏi thành phố Lâm Hải thì cũng không gặp phải cuộc kiểm tra nào nữa.

Khương Ngũ Ni gọi điện đến: "Alo, cháu đã đến chưa?"

"Đến Thương Xuyên rồi ạ."

"Thế tối về muốn ăn gì?"

"Cháu ăn tạm gì đó ở Thương Xuyên rồi, về đến nhà chắc cũng nửa đêm, bà ngủ sớm đi, không cần đợi cháu đâu."

Khương Tảo vừa xuống cao tốc, bên này chẳng có gì ăn, lối ra cao tốc cách ga tàu hỏa không xa, bên đó có mấy trung tâm thương mại lớn.

Cô đánh tay lái, chạy về hướng nội thành.

Khác với siêu đô thị quốc tế như Lâm Hải, Thương Xuyên chỉ là một thành phố cấp bốn cấp năm, vì gần khu bảo tồn thiên nhiên nên không khí trong lành, cảnh sắc hữu tình, cũng được coi là một thành phố du lịch, quy hoạch toàn thành phố không lớn, chỉ có ba quận.

Khu trung tâm nằm ngay phía ga tàu hỏa, Khương Tảo đỗ xe bên đường, đang định tìm đồ ăn thì lại nhìn thấy một cửa hàng chuyên bán đồ dã ngoại qua cửa kính.

Cô dừng bước chân đi tìm thức ăn lại, lao đầu vào trong cửa hàng.

Khoảnh khắc chuông gió trước cửa tiệm vang lên, có một bóng đen lao ra, vồ thẳng về phía cô.

Khương Tảo theo bản năng chộp lấy cây gậy leo núi bên cạnh, lông tóc toàn thân dựng đứng, ngay khoảnh khắc sắp vung gậy ra, từ trong quầy thu ngân vang lên một tiếng quát.

"Cola, quay lại!"

Cô cúi đầu nhìn, một con chó Béc-giê Đức to lớn đang nghiêng đầu, dùng đôi mắt to tròn đen láy nhìn chằm chằm cô, cái đuôi phía sau khẽ ve vẩy.

Ông chủ trông có vẻ như vừa mới chợp mắt, mắt nhắm mắt mở, cầm cái quạt lá cọ, đi dép lê từ trong quầy ra đón cô.

"Ngại quá, Cola là chó tôi nuôi, nó cứ nghe thấy tiếng chuông cửa là hơi kích động, cô muốn xem gì?"

Khương Tảo gật đầu, ra hiệu không sao, thấy một người một chó vẫn đang nhìn mình, tay cầm gậy leo núi có chút ngượng ngùng, vội vàng buông ra, cô chỉ vào cái rìu phá băng treo trên bảng lỗ.

"Tôi muốn mua cái kia."

Cô từ bên ngoài liếc mắt một cái đã chấm ngay cái rìu phá băng đó.

Thiết kế kiểu mỏ hạc, toàn thân màu đen vàng, cán cong đặc biệt giúp dễ cầm nắm hơn, lưỡi rìu răng cưa lóe lên ánh hàn quang lạnh lẽo, chắc chắn có thể dễ dàng phá băng, vậy thì hộp sọ của con người chắc cũng không thành vấn đề đâu nhỉ.

Sao trước đây cô lại quên mất món đồ tốt này chứ.

Ông chủ gãi đầu, muốn nói lại thôi: "À... cái này... cái này... hay là tôi giới thiệu cho cô mẫu khác nhé..."

Khương Tảo nghiêm túc nói: "Tôi chỉ thích cái này thôi, anh cứ ra giá đi."

"Haiz... không phải tôi không bán... cái này là tôi nhờ bạn xách tay từ Châu Âu về, hàng nhập khẩu nguyên chiếc chính hãng, chỉ có mỗi một cái, tôi để trong tiệm làm vật trấn tiệm, cô cũng khéo chọn thật..."

Khương Tảo cười cười: "Anh để đây bao lâu rồi cũng có ai mua đâu, tôi vừa đến đã ưng ngay, để không cũng phí, coi như kết thiện duyên đi, giá cả anh cứ nói, miễn là tôi trả nổi."

Dù cô đã nói vậy, ông chủ vẫn lắc đầu: "Không được không được, tôi thật sự chỉ có mỗi một cái này! Cô xem cái khác đi, tôi bán rẻ cho."

Khương Tảo bất lực, quay người định đi, khóe mắt lại liếc nhìn cái rìu phá băng treo trên tường, thật sự là rất thích.

Cô cắn răng, lấy điện thoại ra: "Ông chủ xem này, đây là tài khoản mạng xã hội của tôi, tôi cũng là dân làm dã ngoại, tuy không phải dân leo băng chuyên nghiệp, nhưng sắp tới có ý định đi học, muốn làm tốt việc thì phải có công cụ tốt, tôi thật sự rất thích cái rìu phá băng này, anh bán cho tôi đi, để nó phát huy năng lực của mình, chẳng phải có ý nghĩa hơn là treo trên tường sao."

Đến khi nhìn rõ ID của cô, ông chủ trợn tròn mắt: "Cô chính là 'Tiểu Tảo Yêu Đi Bộ'?!"

Bị người ta gọi thẳng tên trên mạng ngay trước mặt, Khương Tảo vẫn có chút ngại ngùng, nhất là cái ID này lại là cái tên cô cắn răng đặt bừa sau khi đã thử vô số cái tên văn vẻ, làm màu, sang chảnh mà chẳng có chút lưu lượng nào.

"Vâng... là tôi."

Ông chủ nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần, vỗ đùi cái đét: "Trời đất ơi! Sao cô không nói sớm cô là 'Tiểu Tảo Yêu Đi Bộ' chứ! Tôi là fan 3 năm của cô đấy!"

Nội tâm Khương Tảo đang "đào hố chui xuống đất": "Được rồi được rồi! Đừng đọc ID của tôi nữa!"

Ông chủ vừa cười hớn hở vừa lấy rìu phá băng trên tường xuống cho cô: "Video nào của cô tôi cũng xem đi xem lại mấy lần, cái video dùng flycam quay đỉnh Everest càng là kinh điển, quá 'ngầu' luôn! Xem video tôi còn tưởng là một phượt thủ lão luyện trạc tuổi tôi cơ, không ngờ lại trẻ thế này! Lợi hại lợi hại!"

Khương Tảo thầm nghĩ: Không "ngầu" sao được, suýt thì chết trên núi.

"Hồi đó tôi mới có chút fan, vì quay cái video đó, chiếc drone tôi bỏ cả đống tiền ra mua đã vĩnh viễn nằm lại trên núi rồi."

Ông chủ đặt nhẹ chiếc rìu phá băng lên quầy, thổi bụi bên trên: "Được, cô ký tên cho tôi, cái rìu này tôi bán cho cô hai mươi ngàn tệ, cô thấy thế nào? Giá tôi nhập vào đã là bốn mươi ngàn rồi đấy."

Khương Tảo sảng khoái móc điện thoại ra quét mã.

"Không thành vấn đề, ký ở đâu?"

"Kia, chính là bức tường sau lưng cô đấy."

Khương Tảo quay đầu lại, bức tường trắng chi chít những hình vẽ nguệch ngoạc đủ màu sắc: "XXX đã đến đây!"

"Lý Trác mãi mãi yêu Trương Đình."

"Chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của tôi!"

"Thụy Thụy phải sống lâu trăm tuổi nhé! (Thụy Thụy là mèo của tôi)"

"Nhưng mẹ ơi, cuộc đời là cánh đồng hoang, không phải là một đường ray có sẵn."[1]...

...

"Đều là chữ ký của khách đến mua đồ để lại, lâu dần tôi cũng mặc kệ."

Khương Tảo mỉm cười, cầm lấy cây bút dạ bên cạnh, dứt khoát viết xuống: "Tôi tuyệt đối không để sinh mệnh của mình khuất phục trước ý chí của người khác." [2]

Phần ký tên, cô khẽ viết tên thật của mình.

"Cô cũng đến đây leo núi à?" Ông chủ nhìn cô viết chữ, cười hỏi.

Khương Tảo sững người: "Vâng..."

"Vậy chẳng phải sắp được xem video mới của cô rồi sao? Tôi tuy mở tiệm ở đây, nhưng núi tuyết Sùng Minh thì chưa leo lên được lần nào, thật muốn tận mắt nhìn thấy bình minh trên đỉnh núi tuyết."

"Sao không đi, ở đây gần khu bảo tồn thiên nhiên như vậy."

Quê hương cô, thôn Nguyên Khê nằm ngay dưới chân núi tuyết Sùng Minh, cũng là một ngọn núi tuyết kỹ thuật cấp sáu ngàn mét nổi tiếng trong và ngoài nước, nổi danh vì sự hiểm trở và phong cảnh tú lệ.

Ông chủ cười cười, nói lảng sang chuyện khác.

"Hết cơ hội rồi, cô đợi chút nhé, để tôi bảo dưỡng cho cô một chút."

Ông chủ vừa nói vừa đặt chiếc rìu phá băng nằm ngang trên bàn làm việc, dùng vải nhung lau kỹ bụi bặm trên thân rìu, sau khi bôi một lớp dầu bảo dưỡng thì bắt đầu đánh bóng, Khương Tảo nhìn động tác của ông ta.

"Mỗi lần dùng xong đều phải phiền phức thế này sao?"

"Không cần, cái thứ này cũng như xe cộ vậy, lâu không chạy thì cũng phải bảo dưỡng chứ."

Trong lúc họ nói chuyện phiếm, con chó Béc-giê kia lại sấn đến, đi vòng quanh hít hà cô, hơi thở nóng hổi phả vào mu bàn tay cô.

Con này to xác, đứng lên cao gần đến thắt lưng cô, Khương Tảo hơi sợ, bất giác rụt người lại, con chó lớn kia lại như có linh tính đứng yên bất động, chỉ nhe răng cười, thè lưỡi, mắt long lanh nhìn cô vẫy đuôi.

Như thể đang nói "Cô vuốt tôi đi, cô mau vuốt tôi đi".

Thực ra Khương Tảo rất thích động vật nhỏ, trong các tác phẩm của cô cũng có bóng dáng của rất nhiều loài động vật, thậm chí mỗi lần đi bộ dã ngoại cô đều mang theo một ít súp thưởng cho mèo, mấy năm trước thu nhập không ổn định, thường xuyên chuyển nhà, không có điều kiện nuôi thú cưng, khó khăn lắm thu nhập mới khá hơn chút, chưa kịp nuôi thì xác sống lại đến.

Khương Tảo thăm dò, xòe lòng bàn tay ra.

Cola "chụt" một cái l**m lên tay cô, đầu cọ cọ vào chân cô, hơi nhột, nhưng bất ngờ là, không hề thấy phản cảm.

Khương Tảo khẽ mỉm cười.

Ông chủ đưa chiếc rìu phá băng đã bảo dưỡng xong qua.

"Đây, xong rồi."

Khương Tảo vội vàng rụt tay về, khẽ ho một tiếng nhận lấy, v**t v* món vũ khí giết người sắc bén này, ngón tay chỉ khẽ búng vào lưỡi rìu, lập tức rỉ ra giọt máu.

Ông chủ vội vàng ngăn cản hành động của cô: "Ấy, cái này sắc hơn dao thường nhiều, đừng bao giờ lấy tay sờ vào lưỡi, để tôi tìm cái hộp đựng cho cô."

Kiến huyết phong hầu. (thấy máu là mất mạng)

Khương Tảo rất hài lòng, nhưng nhìn cách nói chuyện của ông chủ, đoán chừng là dân chơi thể thao mạo hiểm, mở cái tiệm này thuần túy vì đam mê.

"Chuyên nghiệp thế này, anh là dân leo băng à?"

Ông chủ quay đầu lại cười, tháo găng tay ra, lúc này Khương Tảo mới nhìn thấy ngón tay cái bên tay phải của ông ta bị cụt mất một nửa, chỉ còn lại bốn ngón rưỡi, thảo nào ông ta nói "Hết cơ hội đi leo núi rồi".

"Trước khi nhập ngũ tôi nằm trong đội leo núi, sau đó đi lính biên phòng bốn năm về thì không leo băng được nữa."

Lúc Khương Tảo xách đồ ra khỏi cửa tiệm, cô khẽ gật đầu với ông chủ.

"Anh yên tâm, tôi sẽ dùng nó thật tốt."

Ngoài chiếc rìu phá băng này, cô còn mua thêm một số đồ bảo hộ, một là để phòng xác sống cắn, hai là coi như chút tấm lòng với ông chủ. Sau khi nhét tất cả những thứ này vào ghế sau, cô đi tìm một quán nào đó ăn chút gì.

***

Màn đêm vừa buông xuống.

Tàu đệm từ từ từ tiến vào ga Thương Xuyên.

Loa phát thanh vang lên giọng nói ngọt ngào:

"Hành khách chú ý, đoàn tàu từ ga Lâm Hải Đông đến ga Thương Xuyên đã vào bến..."

Dòng người nối đuôi nhau ra khỏi ga, bỗng nhiên có người ngã gục xuống đất.

"Ông xã, ông xã, anh sao thế?! Anh tỉnh lại đi! Anh đừng dọa em..."

Mấy nhân viên nhà ga phản ứng nhanh chóng, lúc chạy tới nơi, người ngã xuống đất đã hôn mê bất tỉnh, người co giật, mắt trợn ngược, trong miệng phát ra tiếng "khò khè" "khò khè".

Đám đông vây xem tò mò ngó vào trong.

"Đừng nhìn nữa đừng nhìn nữa, mau gọi 120!"

Lúc Khương Tảo ăn xong thanh toán tiền, xe cứu thương đang hú còi inh ỏi lao vun vút trên phố.

____________

Lời tác giả:

[1] "Nhưng mẹ ơi, cuộc đời là cánh đồng hoang, không phải là một đường ray có sẵn."... 

Câu nói nổi tiếng trên mạng này trích từ bộ phim "Prometheus".

[2] "Tôi tuyệt đối không để sinh mệnh của mình khuất phục trước ý chí của người khác."

Trích dẫn từ Simone de Beauvoir - nữ nhà văn theo chủ nghĩa hiện sinh người Pháp, một trong những nhà văn và nhà tư tưởng quan trọng nhất thế kỷ 20 của Pháp, đồng thời là một trong những người đặt nền móng cho phong trào nữ quyền.

Bình Luận (0)
Comment