Trong ký ức của Khương Tảo, cô đã đến trạm y tế này vài lần, một lần là lúc nhỏ bị cảm sốt được Khương Ngũ Ni cõng đến, lần khác là sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tinh thần đang căng cứng bỗng chùng xuống khiến căn bệnh viêm dạ dày tái phát, cả người đúng là "bệnh đến như núi đổ", phải truyền nước mấy ngày liền.
Nói là trạm y tế, nhưng nơi này còn chẳng bằng mấy phòng khám tư nhân trên thành phố lớn, vỏn vẹn chỉ có ba tầng lầu, tầng một khám bệnh, tầng hai xét nghiệm, tầng ba là khu nội trú tiếp nhận một số bệnh nhân nhẹ, bệnh nặng thì đã sớm chuyển lên bệnh viện huyện hoặc bệnh viện lớn trên thành phố rồi.
Chính vì thế, bình thường người đến khám bệnh khá thưa thớt, và dĩ nhiên bác sĩ hay y tá cũng chẳng được mấy người, vài khoa thậm chí còn không có ai trực, nhưng hôm nay là ngoại lệ, trước cửa phòng cấp phát thuốc vậy mà lại có người xếp hàng.
Phía trước cô vẫn còn có bảy tám người nữa.
Khương Tảo liếc nhìn qua, thấy tốc độ làm việc cũng bình bình không nhanh không chậm, cô bèn rút điện thoại ra xem. Từ lúc về nhà đến giờ cô cũng ít lên mạng, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi giám sát thi công, làm việc nhà, còn phải tranh thủ tập luyện, ngủ sớm dậy sớm.
Vừa mở ứng dụng xanh lá cây kia lên, ngoài mấy người bạn tập gym hỏi cô sao dạo này không đi tập thì chính là tin nhắn của Trần Giai Ninh gửi đến: "Tảo Nhi, sức khỏe cậu đỡ chút nào chưa? Gần nhà mình có rất nhiều người đột nhiên phát điên cắn người, phía chính quyền nói là đang bùng phát dịch bệnh dại quy mô nhỏ, mình sợ quá, có thể có thể sang nhà cậu lánh tạm được không?"
Đi kèm với đoạn tin nhắn đó là mấy bức ảnh chụp màn hình tin tức.
"Vào đúng ngày lễ Thất Tịch, vốn là ngày các cặp đôi đổ xô đi đăng ký kết hôn, nhưng trước cổng Cục Dân Chính thành phố Lâm Hải lại xảy ra một vụ án đẫm máu. Một người đàn ông bất ngờ nổi điên, lao vào cắn xé vợ mình, người dân có mặt tại hiện trường xông vào can ngăn nhưng lại bị thương liên tiếp nhiều người, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn và máu me. Sau đó cơ quan công an đã đến khống chế người đàn ông và đưa đến bệnh viện, qua chẩn đoán sơ bộ, bác sĩ cho biết bệnh nhân có các triệu chứng như tinh thần căng thẳng, hung hãn, sợ ánh sáng, sợ nước... rất giống với biểu hiện của bệnh dại bộc phát."
"Bản tin từ đài chúng tôi: Bệnh viện Trung tâm thành phố Lâm Hải nghi ngờ xảy ra lây nhiễm nội viện và đã tạm dừng dịch vụ khám bệnh ngoại trú, xin mời bệnh nhân đến Bệnh viện Nhân Dân Số 1, Bệnh viện Nhân Dân Số 2, Trung tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh Thành Phố Lâm Hải, Bệnh Viện Y Học Cổ Truyền Thành Phố Lâm Hải để khám chữa bệnh."
"Đài Truyền Hình Lâm Hải đưa tin, nhiều bệnh viện trong thành phố đã bùng phát virus giống bệnh dại, hiện tại dịch vụ khám bệnh ngoại trú của tất cả các bệnh viện đều đã tạm ngừng, yêu cầu các bệnh nhân không có bệnh lý cấp bách hoặc nghiêm trọng tuyệt đối không đến bệnh viện vào lúc này."
Khương Tảo như bị sét đánh ngang tai, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Sao có thể chứ, ngày bùng phát đại dịch xác sống lần này lại đến sớm hơn sao?!
Trong ký ức kiếp trước của cô, bệnh nhân số 0 được phát hiện vào ngày 29 tháng 7, chưa đầy một tuần, đại dịch đã càn quét khắp thành phố Lâm Hải, tốc độ lây lan nhanh đến mức khiến người ta phải trợn mắt há mồm.
Nếu... nếu vẫn theo tốc độ lây lan như lần trước, vậy thì mất bao lâu nó sẽ lan rộng ra cả nước?
Khương Tảo không dám nghĩ tiếp.
Khoan đã, dường như tất cả các đợt lây nhiễm quy mô lớn đều bùng phát từ bệnh viện, vậy thì bây giờ...
Cô quay đầu nhìn xung quanh.
Trong bệnh viện luôn nồng nặc mùi nước sát trùng gay mũi, hành lang hẹp dài hun hút, lớp sơn tường ố vàng bong tróc từng mảng, bóng đèn trên đầu cũng bị hỏng, lúc sáng lúc tối chập chờn, đâu đó còn có tiếng người ho khan.
Đúng lúc này, một bác sĩ đẩy băng ca lướt qua người cô như một cơn gió.
Lông tóc toàn thân Khương Tảo dựng đứng cả lên.
Cùng với tiếng "tít tít" dồn dập của máy móc, cô nhìn thấy lồng ngực người đàn ông nằm trên giường bệnh phập phồng một cách bất thường, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt đỏ ngầu lồi hẳn ra ngoài, giống như một quả bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
"Bác sĩ, bác sĩ, cứu bố tôi với! Ông ấy... ông ấy hôm qua đi từ thành phố Lâm Hải về thì bị thế này!"
"Anh nói ông ấy từ đâu về?!"
"Lâm... Lâm Hải ạ..."
"Mau... mau báo cáo lên trên!"
Khương Tảo biết không thể đợi thêm được nữa.
Mắt thấy phía trước còn năm sáu người, cô lao vọt lên đầu hàng như một mũi tên, chen ngang vào.
"Bác sĩ, thuốc hạ huyết áp, kê cho tôi một năm!"
Người trước đó còn chưa làm xong thủ tục, bác sĩ bực mình tặc lưỡi mất kiên nhẫn: "Nhà nước có quy định, mỗi lần tối đa chỉ được kê đơn ba tháng thôi..."
Ông ta còn chưa nói dứt lời, Khương Tảo đột ngột cao giọng.
"Cái gì?! Chỉ có ba tháng thôi sao mà được! Ba tháng nữa còn chưa biết thảm họa này đã kết thúc chưa ấy chứ! Bác sĩ, bác sĩ, cầu xin ông! Ông kê thêm cho tôi một ít nữa đi..."
Bác sĩ ném bút lên bàn.
"Thuốc hạ huyết áp mà cô tưởng cô muốn kê bao nhiêu là kê bấy nhiêu à?! Hơn nữa, cô đã xếp hàng chưa?!"
Đám người phía sau cũng nhao nhao oán trách.
"Đúng đấy, sao lại chen ngang hàng thế kia chứ."
"Chúng tôi đã phải đợi bao lâu rồi? Xếp hàng đi được không?"
"Trông mặt mũi văn minh nhã nhặn, sao mà thiếu ý thức thế không biết!"
Một người đàn ông đứng sau đưa tay kéo cô lại.
"Muốn kê đơn thuốc thì ra đằng sau mà xếp hàng!"
Khương Tảo chẳng thèm quay đầu lại, hất mạnh bàn tay đang bám lấy cánh tay mình ra, gã đàn ông dường như không ngờ cô lại khỏe thế, cảm thấy mất mặt, lập tức thẹn quá hóa giận.
"Tao nói mày đấy! Con kia! Xếp hàng đi!"
Nhìn bàn tay đang túm lấy cổ áo mình, ánh mắt Khương Tảo quét qua từng gương mặt hoặc là tê dại, hoặc là giận dữ, hoặc là khó hiểu, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
"Cô... cô cười cái gì?!"
Không sao cả, những người này lát nữa đều sẽ chết.
Nhưng cô không còn thời gian để dây dưa ở đây nữa.
Khương Tảo vỗ vỗ cánh tay gã đàn ông, ra hiệu cho gã buông ra.
"Anh trai, xin lỗi, tôi xin lỗi anh."
Dưới con mắt của bao người, Khương Tảo như một cơn gió chen lên đầu hàng, rồi lại dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét lao thẳng ra ngoài bệnh viện, gã đàn ông nhìn bóng lưng cô lầm bầm: "Đồ thần kinh."
Lúc chạy qua cửa phòng cấp cứu.
Bác sĩ đang đứng ở cửa nói chuyện với người nhà bệnh nhân.
"Tình hình nhà anh từ Lâm Hải về sao lại không chịu khai báo hả?! Bây giờ người đã không xong rồi, phải chuyển ngay đến bệnh viện truyền nhiễm trên thành phố..."
Qua những bóng người loáng thoáng, cô nhìn thấy bệnh nhân vừa được đưa tới khi nãy đã giật đứt dây trói, ngồi bật dậy thẳng tắp trên giường bệnh.
Ngay khi cô vừa chạy thoát khỏi hành lang để ra đến ngoài trời, phía sau lưng bỗng vang lên một tiếng hét thảm thiết, xé toạc bầu không gian.
Xe cảnh sát hú còi ập đến cổng, mấy người cầm dây cảnh giới nhảy xuống xe, nhìn bộ dạng có lẽ là định phong tỏa bệnh viện.
Khương Tảo khựng bước chân lại, không, không thể chạy thẳng ra ngoài được, chắc chắn sẽ bị coi là người tiếp xúc gần và bị bắt đi cách ly mất.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy nhà vệ sinh bên cạnh.
Nhà vệ sinh của trạm y tế là một dãy nhà cấp bốn xây bằng gạch đỏ nằm tách biệt, một bên viết "Nam", một bên viết "Nữ".
Cạnh nhà vệ sinh còn đặt mấy thùng rác lớn, trèo lên thùng rác là có thể với tới tường bao rồi.
Việc không thể chậm trễ, Khương Tảo vừa tránh ánh mắt cảnh sát, vừa lao nhanh về phía đó, một bước, hai bước, ba bước.
Khương Tảo tung người nhảy lên, đáp xuống con đường phía sau trạm y tế, bên này tường không có vật đệm, độ cao hai mét, lúc tiếp đất mắt cá chân vẫn bị trẹo một cái.
Người đi đường nhìn cô như nhìn thấy ma.
Khương Tảo chẳng quan tâm được nhiều, cắn răng bò dậy, đi cà nhắc chạy về phía chỗ để xe đạp của mình.
Từ nãy đến giờ, điện thoại trong túi cô cứ rung liên hồi, để không ảnh hưởng đến việc chạy trốn, cô đành chọn cách lờ đi.
Khó khăn lắm mới thoát chết từ bệnh viện ra, vừa chạm vào tay lái xe thì điện thoại lại rung lên, Khương Tảo tưởng là Khương Ngũ Ni, không thể nhịn được nữa bèn nghe máy.
"Đã bảo là đang bận rồi mà! Đã bảo là đang bận rồi! Đừng có gọi điện cho cháu nữa được không?!"
Đầu dây bên kia dường như sững lại một chút, mãi một lúc lâu sau mới có tiếng nói.
"Là... là mình... Giai Ninh đây... Tảo Nhi... cậu đang ở đâu?! Cậu... cậu có biết bên ngoài..."
Khương Tảo day trán.
Cô đương nhiên biết rồi.
Cô vừa mới may mắn nhặt lại được cái mạng đấy.
Trong điện thoại, Trần Giai Ninh thấy cô không lên tiếng bèn vội vàng nói.
"Tảo Nhi, cầu xin cậu, bây giờ quận Vũ An đã bị phong tỏa rồi! Ở đây khắp nơi đều là cái loại quái vật ăn thịt người đó! Hoàn toàn không phải bệnh dại như tin tức nói đâu! Mình và Tiểu Vũ đã nhờ chút quan hệ, muốn đến chỗ cậu lánh nạn, đợi sóng gió qua đi, chúng ta lại cùng nhau ra khỏi thành phố, nhé?"
"Không được, tôi về quê rồi." Khương Tảo nhìn đám đông đang dần tụ tập ở cổng bệnh viện, không màng cơn đau ở chân, vội vàng đạp xe đi tìm thuốc cho Khương Ngũ Ni.
"Cái gì?! Cậu về quê rồi? Không thể nào! Không phải cậu từng nói cậu có chết cũng không về cái nơi quỷ quái đó sao?! Cậu... cậu chắc chắn đang lừa mình! Tảo Nhi, cầu xin cậu! Nhà mình hết đồ ăn rồi!"
"Tin hay không tùy cậu, bây giờ tôi không có thời gian nói nhảm với cậu."
Khương Tảo hừ lạnh một tiếng, định cúp điện thoại, đầu dây bên kia Trần Giai Ninh mang theo tiếng khóc gào lên khản cả giọng.
"Khương Tảo! Nể tình bạn bè bao nhiêu năm nay của chúng ta!"
"Nếu không nể tình bạn bè bao nhiêu năm nay, điện thoại của cậu tôi vốn dĩ đã không nghe rồi!"
Khương Tảo cố nén cơn giận xuống.
"Với tư cách là bạn bè, tôi cho cậu một lời khuyên cuối cùng, đóng chặt cửa, đừng ra ngoài, bọn chúng rất nhạy cảm với âm thanh, còn nữa, cẩn thận Tiểu Vũ."
Trần Giai Ninh còn đang do dự về ý nghĩa câu nói cuối cùng của cô, trong ống nghe đã truyền đến tiếng tút tút.
Cúp điện thoại xong, Khương Tảo đạp xe như gắn phong hỏa luân (bánh xe lửa), đoán chừng ngày mai cả thị trấn này sẽ thất thủ, cô phải tranh thủ lúc này đi tìm thuốc cho Khương Ngũ Ni.
Một tiếng sau.
Cô thở hồng hộc dừng lại trước cửa một hiệu thuốc.
Đây là hiệu thuốc cuối cùng trên trấn rồi.
"Bà chủ, mấy loại thuốc này có không?"
"Có thì có, nhưng đây là thuốc kê đơn, phải mang đơn thuốc của bác sĩ đến mới bán được."
Khương Tảo lục túi lấy vỏ hộp thuốc Khương Ngũ Ni đã uống hết đưa cho bà chủ xem: "Hôm nay tôi quên mang đơn thuốc của bác sĩ rồi, nhưng bà ngoại tôi vẫn luôn uống loại thuốc này, không có vấn đề gì đâu."
Bà chủ vẫn lắc đầu, lời lẽ y hệt mấy hiệu thuốc trước.
"Không được không được, không có đơn thuốc mà bán loại thuốc này chúng tôi phải chịu trách nhiệm đấy."
Trong lúc cấp bách Khương Tảo luống cuống rút một xấp tiền mặt từ trong ví ra đập mạnh lên quầy.
"Chỗ tiền này mua hết số thuốc tồn kho trong tiệm của bà có đủ không?!"
Có lẽ vì vẻ mặt quá mức căng thẳng, bộ dạng mồ hôi nhễ nhại, hoặc là giọng điệu nôn nóng bất an của cô.
Sắc mặt bà chủ chuyển từ kinh ngạc sang nghi hoặc rồi dần dần trở nên cảnh giác, tay cũng lần về phía chiếc điện thoại đặt trên quầy.
Chiếc tivi nhỏ trong hiệu thuốc vẫn đang mở.
"Về virus giống bệnh dại bùng phát ở nhiều quốc gia những ngày gần đây, Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) đã chính thức đặt tên là Pandoravirus (Virus Pandora), virus này không thuộc họ Rhabdoviridae, nhưng con đường lây truyền tương tự như virus bệnh dại, đều có thể lây qua nước bọt và dịch cơ thể, trong vòng 24 giờ sau khi bị cắn..."
Chính trong một phút tĩnh lặng này.
Trong đầu Khương Tảo lướt qua vô số ý nghĩ.
Tay cô cũng sờ thấy một vật trong túi, chiếc rìu phá băng cô mua từ cửa hàng đồ dã ngoại về.
Hiệu thuốc không giống bệnh viện, có song sắt, kính ở đây chắc chắn rất dễ đập vỡ, đối phương cũng chỉ có một người.
Sau ngày mai, trật tự xã hội sẽ sụp đổ hoàn toàn, một số người biến thành xác sống, một số người bận rộn tìm đường sống, sẽ chẳng ai biết cô đã làm gì, càng không có ai truy cứu cô đã làm gì.
Nhưng nếu cô không làm gì cả.
Không có thuốc hạ huyết áp, bà ngoại phải làm sao đây?
Lòng bàn tay nắm chặt chiếc rìu phá băng của cô rịn đầy mồ hôi lạnh.
Biểu cảm của bà chủ cũng rất căng thẳng, cầm điện thoại vừa quan sát cô, vừa nhanh chóng bấm mấy phím.
Khương Tảo từ từ rút chiếc rìu phá băng ra khỏi balo.
Đúng lúc này, cửa tiệm lại bị đẩy ra.
Một cô bé đeo cặp sách tung tăng chạy vào.
"Mẹ ơi, con về rồi! Hôm nay tan học cô giáo Lưu còn khen con viết chữ đẹp nữa..."
Cô bé quay đầu nhìn cô: "Chị ơi, chị đến mua thuốc ạ? Chị thấy khó chịu ở đâu thế?"
Khương Tảo buông lỏng bàn tay đang nắm chặt chiếc rìu.
"Cho hai hộp thuốc cảm cúm."
Bà chủ hiệu thuốc thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân, xoa đầu con gái, vội vàng đi lấy thuốc cho cô.
"Con làm bài tập trước đi, lát nữa mẹ làm thịt kho tàu cho con ăn."
Khương Tảo nhận lấy tiền thừa rồi chạy vụt đi như một cơn gió.
Bà chủ nhìn theo bóng lưng cô: "Đúng là người kỳ quái, suýt chút nữa thì báo cảnh sát rồi."