Toàn Cầu Hóa Xác Sống, Riêng Tôi Về Quê Làm Ruộng

Chương 12

Đi đến đường cao tốc có hai tuyến đường để lựa chọn, một là con đường Khương Tảo đã đi để về nhà, đi từ trong thôn ra theo đường đất đến thị trấn, sau đó đến lối vào đường cao tốc.

Hai là đạp xe đạp băng qua vùng trung tâm của khu bảo tồn thiên nhiên, xuyên qua núi lớn, đến bên đường cao tốc.

Cô chọn cách thứ hai, một là không muốn lái xe làm kinh động đến xác sống trong thôn, hai là khoảng cách đường thẳng giữa hai điểm là ngắn nhất, mặc dù phải xuyên qua vùng trung tâm khu bảo tồn thiên nhiên, nhưng cô tự tin vào khả năng của mình, hơn nữa cũng đã tải trước bản đồ ngoại tuyến.

Mặt trời đã lên, ánh nắng xuyên qua tán cây rậm rạp trên đầu để lại những đốm sáng lốm đốm trên lớp lá rụng, bánh xe lao vút qua, cuốn lên một trận bụi đất, Khương Tảo nắm chặt tay lái, nhảy vọt qua một sườn núi tiếp đất vững vàng rồi dừng lại.

Cô không màng tới việc lau những giọt mồ hôi trên trán, cúi đầu lướt xem đồng hồ trên cổ tay: Sắp rồi, sắp đến nơi rồi.

Đúng lúc này, trong rừng núi phía trước bỗng truyền đến tiếng sột soạt, như thể có thứ gì đó đang chạy rất nhanh tới.

Sắc mặt Khương Tảo sa sầm, tuy không biết là thứ gì, nhưng tuyệt đối không thể là động vật, tiếng bước chân của động vật không nặng nề như vậy.

Cô nhìn quanh bốn phía, đẩy xe đạp vào trong bụi rậm, bản thân cũng chạy lên sườn núi, ngay khoảnh khắc cô vừa ngồi xuống, tiếng gầm rú của xác sống đã truyền đến từ xa tới gần.

Nhìn qua khe hở giữa rừng cây, bảy tám con xác sống loạng choạng lao tới, chúng không phát hiện ra cô, mà chạy về hướng cô vừa tới, Khương Tảo nhẹ nhàng lấy cung tên từ sau lưng xuống.

Tuy không biết tại sao chúng lại chạy về phía thôn, nhưng tuyệt đối không thể để chúng đi qua.

Cô nín thở, khẽ nheo mắt trái lại, ngay khi chuẩn bị thả ngón trỏ ra, con xác sống chạy loạng choạng đầu tiên có lẽ giẫm phải đá, ngã uỵch xuống đất co giật rồi bất động.

Khương Tảo chuyển tầm mắt sang con phía sau, khóe môi hơi mím lại, mũi tên trắng như sao băng xuyên qua kẽ lá, xác sống trúng tên vào hốc mắt, ngã ngửa ra sau.

Mấy con xác sống dừng bước, tỏ ra hơi nôn nóng đi vòng quanh, Khương Tảo lặng lẽ đứng dậy từ chỗ cũ, di chuyển ra sau cái cây lớn bên cạnh, quay đầu lại bắn thêm một mũi tên, lại một con xác sống ngã xuống.

Tiếng bước chân vụn vặt dẫm trên lá rụng rốt cuộc cũng thu hút sự chú ý của xác sống, chúng gầm rú chạy tới, nhưng cô đang đứng ở đầu hướng gió, cách lũ xác sống vài chục mét, rừng rậm lại cản trở tốc độ chạy của chúng nên không dễ gì bắt được cô.

Khương Tảo vừa kéo giãn khoảng cách, vừa giương cung lắp tên, sau mấy tiếng vút vút, lũ xác sống còn chưa chạm được vào vạt áo cô thì đã toàn bộ ngã gục trên đất.

Khương Tảo bước ra từ sau gốc cây, dứt khoát rút mũi tên cắm trên đầu xác sống, lau sạch vết máu trên quần áo chúng rồi c*m v** bao đựng tên.

Cô làm y như cũ đi đến chỗ vừa để xe, phát hiện vẫn còn một con xác sống nằm trên đất co giật, xem ra vẫn chưa chết hẳn.

Khương Tảo rút chiếc rìu phá băng từ sau balo ra, cầm trong tay, rồi nhẹ nhàng tiến lại gần, ngay khi cô định nhắm thẳng vào đầu nó để bổ xuống, một bàn tay bê bết máu đã tóm lấy cổ tay cô.

Khương Tảo rùng mình một cái, ngay khi chiếc rìu trong tay cô sắp nện xuống đầu đối phương thì người phụ nữ kia cố sức nhấc nửa thân trên lên, để lộ một khuôn mặt đầy vết máu, giọng nói yếu ớt nhưng vừa đủ để nghe rõ.

"Cứu... cứu tôi... tôi không phải xác sống."

Khương Tảo hất tay người đó ra, người phụ nữ không chống đỡ nổi lại ngã xuống đất ngất lịm đi, từ trong túi áo cô ta rơi ra một cái ví da màu đen, Khương Tảo cúi người nhặt lên xem vài lần, lông mày dần nhíu chặt lại.

Bốn tiếng sau.

"Khương Ngũ Ni, mau mở cửa!"

Trong bộ đàm truyền đến tiếng gọi dồn dập, Khương Ngũ Ni đang quét dọn trong sân lập tức bỏ chổi xuống chạy ra mở cửa.

Cửa mở ra, Khương Tảo nhanh chóng đẩy xe đạp vào, lúc này bà mới nhìn rõ trên yên xe còn chở một người, toàn thân đầy máu.

Khương Ngũ Ni sợ hết hồn.

"Đây là ai?"

Khương Tảo dựng xe xong: "Bà đi đun ít nước, để xử lý vết thương cho cô ấy."

Khương Ngũ Ni nhìn thấy người kia toàn thân bê bết máu me, gật đầu liên tục rảo bước đi chuẩn bị đồ đạc.

"Cứu được ở đâu thế?"

"Gần đường cao tốc."

"Cũng trắng trẻo sạch sẽ đấy chứ."

Khương Ngũ Ni đang dùng nước ấm lau vết bẩn trên mặt người kia, vừa quay đầu lại thấy Khương Tảo lấy dây thừng trói chặt tứ chi cô ta lại, đầu kia dây thừng buộc vào đầu giường.

Khương Ngũ Ni lắp bắp: "Cháu... cháu làm gì thế? Chẳng phải chúng ta đang cứu người sao..."

"Lúc cháu nhìn thấy cô ấy, cô ấy đã rơi vào vòng vây của xác sống, trên người có quá nhiều vết thương, không chắc có bị cắn hay không, để an toàn cứ trói lại trước đã."

"Cũng... cũng đúng..."

Khương Ngũ Ni đấu tranh nội tâm hồi lâu, nghĩ đến đám xác sống kia nên vẫn đồng tình với hành động của cô.

"Vậy vết thương này xử lý thế nào?"

"Lấy kéo đến cắt quần áo ra trước đã."

Hai người kiểm tra xong mới phát hiện, trên người cô ấy có hơn mười vết thương lớn nhỏ, đa phần là vết thương do té ngã, trên mặt, chân, tay, bụng đều có vết bầm tím và vết rách do đá sắc cứa vào.

Nghiêm trọng nhất có hai chỗ, một chỗ là cánh tay trái bị gãy, Khương Tảo sờ qua thấy nó đã mềm nhũn không nhấc lên nổi nữa, may mà không phải loại gãy xương hở, nếu không với điều kiện y tế hiện nay, người này coi như cầm chắc cái chết.

Chỗ còn lại là vết thương ở bụng, hình như bị vật sắc nhọn gì đó rạch vào, vết thương rất sâu, máu đang chảy ra râm rỉ, bên trên còn găm đầy những mảnh kính vỡ.

Liên tưởng đến tiếng động tối qua và địa điểm xảy ra là ở đường cao tốc, cô đoán có lẽ cô ấy bị thương khi bò ra khỏi xe.

Người này bị thương nặng thế này, toàn thân chẳng có chỗ nào lành lặn, thảo nào Khương Tảo nhận nhầm cô ấy là xác sống, nhưng cô ấy vẫn có thể kiên trì chạy được quãng đường xa như vậy, cũng coi như là kỳ tích rồi.

Nhìn vết thương của cô ấy, hai bà cháu đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai có kinh nghiệm xử lý vết thương kiểu này cả.

Khương Ngũ Ni mở lời: "Hay là chúng ta đi tìm bác sĩ trong thôn?"

Khương Tảo nhìn đôi môi trắng bệch của cô ấy, cứng rắn nói: "Không kịp nữa rồi, tối qua cháu nhìn thấy bác sĩ thôn rồi, bà lấy cái máy tính bảng của cháu lại đây, còn nước còn tát vậy."

Cũng may cô đã tải trước một số kiến thức sơ cứu cơ bản, trong đó có cả cách khâu vết thương.

Bước đầu tiên là làm sạch vết thương.

Khương Tảo rửa tay khử trùng xong nhanh nhẹn đeo găng tay vào.

Lúc trước tích trữ hàng cô đã mua rất nhiều vật tư y tế, giờ lại có chỗ dùng.

Khương Tảo cầm một chai cồn i-ốt đổ lên vết thương, sau đó dùng nhíp cẩn thận gắp mảnh kính găm trong thịt ra, mảnh kính dính máu rất trơn.

Cô buộc phải tập trung cao độ, thử đi thử lại nhiều lần.

Trong lúc cô thao tác, người phụ nữ nằm trên giường phát ra vài tiếng r*n r* nghẹn ngào, cơ bắp toàn thân đều căng cứng lại.

Khương Ngũ Ni lo lắng nói: "Tảo Nhi, cháu có làm được không đấy?"

Khương Tảo dồn toàn bộ sự chú ý vào mảnh kính vỡ kia, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng: "Suỵt, bà đừng nói chuyện."

Khoảnh khắc gắp được mảnh kính ra, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

Khương Ngũ Ni còn chưa kịp vui mừng quá lâu, sắc mặt đã thay đổi.

"Tảo Nhi, chảy nhiều máu quá!"

"Nhanh, đưa gạc cho cháu!"

Hai người lại một phen luống cuống tay chân.

Khương Tảo ấn chặt vào vết thương ở bụng cô ấy, không dám buông tay.

"Cứ thế này không ổn, bà đưa dây cước với lưỡi câu cho cháu, phải khâu ngay!"

Dây cước và lưỡi câu đều đã được ngâm trong cồn.

Khương Ngũ Ni vội vàng bưng tới cho cô.

"Máy tính bảng, bà lật trang giúp cháu, quẹt một cái là được."

"Được được được."

Khương Ngũ Ni cũng biết đây là chuyện liên quan đến mạng người, nên không dám chậm trễ, Khương Tảo bảo sao bà làm vậy.

Khi mũi kim đầu tiên xuyên vào da, Khương Ngũ Ni nhìn mà cũng rùng mình một cái, cảnh tượng máu me be bét khiến lòng bà run rẩy, vội quay đầu đi chỗ khác.

"Giữ chặt cô ấy, đừng để cô ấy cử động!"

Có lẽ vì đau đớn, người phụ nữ giãy giụa dữ dội, dây thừng cọ vào cổ tay tạo thành vết hằn đỏ.

Khương Tảo quay đầu hét lên.

Khương Ngũ Ni bất đắc dĩ lại quay đầu lại, thật sự không dám nhìn tiếp: "Không có thuốc tê mà cứ thế khâu sống à......"

Khương Tảo bực dọc nói: "Cháu đi đâu tìm thuốc tê cho cô ấy chứ!"

May là khâu được mấy mũi, người phụ nữ đã hoàn toàn ngất đi.

Khương Tảo tăng tốc động tác trên tay, từ lúng túng dần trở nên thuần thục, tuy khâu không được đẹp mắt lắm, nhưng ít nhất máu đã cầm được, cuối cùng thắt một cái nút, coi như đại công cáo thành.

Cô đặt nhíp xuống, lúc này mới giật mình phát hiện toàn thân mình toát mồ hôi lạnh, áo sau lưng ướt đẫm.

Còn về cánh tay trái bị gãy, Khương Tảo học theo phương pháp trên máy tính bảng, dùng hai cành cây để nẹp cố định tạm thời.

Cuối cùng cô còn đỡ người đó dậy, cho uống hai viên kháng sinh.

Trong thời mạt thế, bất kỳ vật tư y tế nào cũng đều vô cùng quý giá.

Lần cứu người này tốn kém thật đấy.

Khương Tảo nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô ấy, thầm nghĩ trong lòng:

Tốt nhất là cô nên có giá trị đối với tôi.

Khương Ngũ Ni ngâm miếng gạc dính máu vào chậu nước, quay đầu lại thấy Khương Tảo đang lục lọi đồ dùng tùy thân của người phụ nữ lạ mặt kia, từ trong ba lô của cô ta lấy ra một khẩu súng cầm trên tay ngắm nghía.

Khương Tảo tháo băng đạn ra, phát hiện bên trong trống rỗng.

Khương Ngũ Ni nhìn vật trong tay cô, đôi mắt trợn ngược tròn xoe: "Trời đất ơi, cái đó ở đâu ra vậy?"

Ngoài súng ngắn, Khương Tảo còn nhặt được giấy tờ của cô ấy, trên bìa da màu đen có in dập nổi bốn chữ cái viết tắt "PRRF", mở ra trang bên trong mục họ tên viết hai chữ "Văn Chiêu", ảnh chụp đã bị máu thấm ướt.

Khương Tảo dùng ngón tay quệt hai cái phát hiện vết máu đã thấm vào trang trong, chỉ lờ mờ nhìn rõ người trong ảnh để tóc ngắn ngang vai, dung mạo có vài phần tương đồng với người phụ nữ khuôn mặt tái mét đang nằm trên giường.

Khương Ngũ Ni ghé lại gần, bà không biết chữ, nhưng cảm thấy đây hẳn là một nhân vật tai to mặt lớn gì đó.

"Chà, là người của chính phủ phải không cháu?"

Khương Tảo lật qua lật lại xem giấy tờ: "Prison Rapid Response Force, Lực Lượng Phản Ứng Nhanh Nhà Tù, coi như là vậy đi."

Đây là bộ phận đặc biệt được chính phủ Trung Quốc thành lập mấy năm trước để đối phó với tình trạng tội phạm tái phạm sau khi ra tù ngày càng nhiều và tỷ lệ tội phạm công nghệ cao cao ngất ngưởng, là lực lượng đặc biệt chuyên chịu trách nhiệm cảnh bị nhà tù trọng điểm và truy bắt những tên tội phạm hung ác nhất.

Nghe nói chỉ tuyển chọn từ những giám sát viên cảnh sát đương nhiệm, những người được chọn đều là những nhân tài kiệt xuất trong hàng vạn người.

Dưới mục họ tên trong giấy tờ có ghi chức vụ và mã nhận dạng.

Tiểu đội 3 Đội hành động thành phố Hồng – Chỉ huy trưởng cấp một

Mã nhận dạng: 2681157

Khương Tảo rút trang nội dung ra, lật mặt sau lại.

Khương Ngũ Ni thấy cô xem kỹ càng.

"Cháu nghĩ gì thế, có súng có giấy tờ, chắc không phải giả đâu nhỉ?"

"Cái này khó nói lắm."

Kiếp trước sau khi đại dịch xác sống bùng phát hai tuần, cũng có một nhóm người lái xe Jeep xông vào khu chung cư, cầm đầu chính là hai kẻ mặc "quân phục", những người sống sót khác trong khu chung cư đều tưởng cứu viện đến, vui mừng hớn hở ra đón, kết quả lại bị tập trung ở quảng trường sinh hoạt chung của khu, bị chĩa súng vào đầu, ép giao nộp tất cả lương thực trong nhà.

Có người không đồng ý, đàn ông bị lôi ra đánh cho sống dở chết dở, phụ nữ thì bị kéo lên xe, tiếng khóc than vang động trời xanh.

Khương Tảo lúc đó nấp sau rèm cửa, không khỏi rùng mình sợ hãi, thầm may mắn vì đã giữ chặt Trần Giai Ninh không xuống đó ngay từ đầu.

Bây giờ nghĩ lại, những trang bị đó có lẽ đều được lột từ trên người những người lính đã tử trận, lòng người khó lường, dù sao chuyện treo đầu dê bán thịt chó trên mảnh đất này cũng chẳng hiếm gặp, nhất là trong thời buổi loạn lạc càng không thể dễ dàng tin tưởng người lạ, nếu không sẽ rước họa vào thân.

"Thế cháu định làm thế nào?"

"Xem cô ta có tỉnh lại được không đã, tỉnh lại rồi thì thẩm vấn cô ta kỹ càng, để lấy được một số thông tin có lợi cho chúng ta."

"Nếu không phải thì sao?"

Khương Tảo gập giấy tờ lại nhét cùng khẩu súng vào túi mình.

"Vứt ra ngoài cho xác sống ăn."

Vừa nghe câu này Khương Ngũ Ni chắp hai tay lại liên tục vái lạy: "Lạy trời lạy Phật, cháu đừng có tạo thêm sát nghiệp nữa!"

Lúc Văn Chiêu tỉnh lại đã là nửa đêm ngày hôm sau.

Cô hôn mê gần hơn ba mươi tiếng đồng hồ, họ đều tưởng rằng chẳng còn hy vọng gì nữa, ngay lúc Khương Tảo định tối nay mà không có động tĩnh gì nữa thì ném người ra ngoài đừng nằm trong nhà lãng phí thuốc men.

Khương Ngũ Ni vào thay thuốc cho cô ấy thì nghe thấy tiếng thì thào yếu ớt như tơ: "Nước... nước..."

Đồ trong tay bà suýt thì rơi xuống, bà vội vàng cầm bộ đàm gọi Khương Tảo đang gác đêm trên ban công.

Văn Chiêu trong mơ cũng cảm thấy cơn khát cháy cổ, như thể đang đi giữa sa mạc mênh mông, lục phủ ngũ tạng như có ngọn lửa thiêu đốt, cho đến khi một bàn tay đỡ cô dậy, và một chiếc bát tráng men đưa tới bên môi.

Văn Chiêu cúi đầu nhấp một ngụm, hơi ngọt, không phải nước, là mùi vị của nước cơm trong ký ức.

Cô không kìm được mà uống từng ngụm lớn, nhưng vì uống quá vội nên khó tránh khỏi bị sặc, ho khụ khụ dữ dội.

Khương Tảo đặt bát xuống, đặt người nằm lại.

Cơn ho động đến vết thương ở bụng, một cơn đau nhói khiến đầu óc mơ màng của Văn Chiêu tỉnh táo hơn nhiều, tầm nhìn cũng từ mờ ảo dần trở nên rõ ràng, cuối cùng hội tụ lại trên khuôn mặt của người phụ nữ trước mặt.

Cô gái ấy có đôi mày sắc sảo, sống mũi thanh tú, đôi môi mỏng khẽ mím lại như đang chăm chú quan sát cô, nhưng ánh mắt lại có phần thâm trầm khó đoán.

Căn phòng không lớn, rèm cửa kéo kín mít không một kẽ hở, trên chiếc bàn thấp nhỏ đặt một chiếc đèn cắm trại ánh sáng vàng mờ ảo, trên bếp gas mini bên cạnh, nồi cháo vẫn đang sôi sùng sục.

Đây chắc là nguồn gốc của bát nước cơm vừa nãy.

"Đừng động đậy, vết thương trên bụng cô vừa mới khâu xong."

Người lên tiếng là một bà lão đứng bên cạnh, năm tháng đã để lại những nếp nhăn trên khuôn mặt bà, nhưng trông bà rất hiền lành, lời nói như mang theo ý cười, thấy cô tỉnh, bà khuấy nồi cháo rồi múc cho cô một bát.

"Đói rồi phải không?"

Văn Chiêu nhìn chăm chú, nuốt nước bọt, cô vẫn cảm thấy cổ họng đau rát, giọng nói cũng khàn đặc.

"Cảm... cảm ơn hai người đã cứu tôi."

Cô định đưa tay đón lấy bát cháo thì một cơn đau thấu xương truyền đến từ cánh tay, Văn Chiêu lập tức rít lên một tiếng, lúc này mới phát hiện tay trái bị cố định trước ngực, chắc là gãy rồi, tay phải thì bị trói vào giường.

"Lúc cứu cô, cô đang bị xác sống bao vây, toàn thân đầy thương tích, chúng tôi không xác định được cô có bị nhiễm bệnh hay không, vì sự an toàn của bản thân đành phải trói cô lại, đợi sau 72 giờ không sao thì sẽ cởi trói cho cô, mong cô thông cảm."

Khương Tảo miệng nói "mong cô thông cảm" nhưng thực tế lại đón lấy bát cháo đặt lên chiếc bàn nhỏ trước mặt, xem ra là có chuyện muốn hỏi cô.

Văn Chiêu khó nhọc gật đầu, Khương Ngũ Ni để tiện cho cô nói chuyện nên đỡ cô dậy rồi nhét một cái gối ra sau lưng cô, để cô có thể dựa vào đầu giường.

Khương Tảo mân mê tập giấy tờ kia, làm như vô tình ngẩng đầu nhìn cô.

"Cô tên là gì?"

"Văn Chiêu."

Môn ngoại viễn thư chí, khởi hàm tri cố giao.

Ủy ngã dĩ hảo âm, kỳ ngã dĩ minh chiêu.

Lời editor: tác giả chú thích đây là hai câu trích từ bài 'Nghĩ cổ tam thủ - Kỳ 3: Nghĩ Mạnh Đông Hàn Khí Chí' của nhà thơ Lục Thâm thời nhà Minh. Mình dịch nghĩa như sau: Thư gửi từ phương xa đến, mở thư biết là bạn cũ. An ủi bằng tin tốt, hẹn tôi lúc trăng lên. 

Kể ra cũng là một cái tên hay.

"Tuổi?"

"3... 32."

"Mã nhận dạng?"

"2681... 157."

Tư thế này thật ra không có lợi cho việc hồi phục vết thương, cô hít hà, mỗi lần nói một câu mồ hôi lạnh lại chảy ròng ròng từ thái dương.

"Số chứng minh thư?"

"46... 8975... xxxx... 1219xxxx."

Khương Tảo liếc nhìn số trên giấy tờ, hoàn toàn trùng khớp.

"Nhóm máu?"

"Nhóm máu O..."

"Chức vụ?"

"Chỉ huy trưởng cấp 1... Tiểu đội 3... Đội hành động... thành phố Hồng... Tôi... tôi đây là bị thẩm vấn sao?"

Văn Chiêu hít hà, khó nhọc thở ra, ngước mắt nhìn cô.

Khương Tảo cười cười, ném giấy tờ sang một bên, cầm con dao nhỏ bắt đầu gọt khoai lang, khoai lang gọt xong đều bỏ vào cái chậu dưới đất.

"Coi như là vậy đi, dù sao chúng tôi cũng không thể cứu một người có thân phận không rõ ràng về được."

Khương Ngũ Ni huých tay cô, nói nhỏ: "Vừa vừa phải phải thôi, cháu nhìn con bé khó chịu thế kia... đừng làm người ta chết đấy..."

Khương Tảo bưng cả chậu khoai lang đã gọt xong đưa cho bà.

"Bà đem đi hấp đi."

Sau khi Khương Ngũ Ni đi, trong phòng rơi vào trầm mặc.

Văn Chiêu nhìn cô dường như có chút không hiểu ý cô.

Vẫn là Khương Tảo phá vỡ sự tĩnh lặng trước, cô vẫn vân vê con dao nhỏ, giọng điệu hờ hững.

"Cô là người thành phố Hồng, sao lại chạy đến Thương Xuyên chúng tôi?"

"Thành phố Hồng cũng... cũng bùng phát virus Pandora, tình hình không ổn, nhà tù cũng... cũng xảy ra lây nhiễm... cấp trên ra lệnh cho chúng tôi... chúng tôi chuyển tù nhân đến... ơ..."

Văn Chiêu ôm vết thương vẻ mặt đau đớn, Khương Tảo lại dồn ép từng bước, không muốn bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên mặt cô.

"Đến đâu?"

"Đến... căn cứ người sống sót thành phố Đông Viễn."

"Cả nước chỉ có mỗi căn cứ người sống sót này thôi sao?"

"Không... không phải... ngoài căn cứ thành phố Đông Viễn còn có mấy cái nữa... Đông Bắc... Đại Hưng An Lĩnh... miền Nam cũng có... ở... trên đảo..."

Thành phố Đông Viễn cách thành phố Hồng hơn hai nghìn cây số, cách Thương Xuyên khoảng hơn một nghìn bảy trăm cây số, nơi đó đã là trung tâm của "mái nhà thế giới", khí hậu quanh năm lạnh giá, thời gian chiếu sáng dài, tuy không thích hợp cho con người sinh sống lâu dài, nhưng không khí lạnh khô cũng không có lợi cho sự sinh sôi của virus.

Việc lựa chọn các căn cứ khác e rằng cũng tương tự, hoặc là có ưu thế về địa lý, hoặc là có ưu thế về môi trường, xem ra nhà nước vẫn chưa từ bỏ việc cứu vớt những người sống sót.

"Tình hình thành phố Hồng thế nào rồi?"

Văn Chiêu hít hà, rặn từng chữ qua kẽ răng: "Cho dù là... là thẩm vấn phạm nhân... cũng không thể như thế này..."

Con dao nhỏ trong tay Khương Tảo xoay một vòng đẹp mắt rồi dứt khoát thu vào vỏ.

"Bây giờ là thời mạt thế, đạo lý cá nằm trên thớt chắc cô phải hiểu rõ."

"Tôi... tôi có lý do gì để lừa cô chứ... cô đã cứu mạng tôi... tôi đã nói hết những gì tôi biết... cho cô rồi."

Mới nói được vài câu, trán và chóp mũi Văn Chiêu đã đẫm mồ hôi, đôi môi cũng khô khốc, trắng bệch không còn một tia máu, cả người như ngọn nến lung lay trong gió, như thể có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Lúc này Khương Ngũ Ni đi vào: "Tảo Nhi, khoai hấp xong rồi."

Khương Tảo bưng chén cháo đã nguội lên, nhét vào tay phải còn cử động được của cô ta: "Ăn đi."

Văn Chiêu giơ lên ăn ngấu nghiến, ngay cả hạt cơm dưới đáy bát cũng l**m sạch sẽ.

Khương Tảo lại để lại cho cô ấy hai viên thuốc và một cốc nước ấm, đặt ở đầu giường nơi cô ấy có thể với tới.

"Thuốc kháng sinh, uống sau ăn nửa tiếng."

Thấy cô có ý đứng dậy rời đi, Văn Chiêu gọi cô lại.

"Đợi đã, đồ... đồ của tôi..."

Khương Tảo cầm một cái balo màu xanh quân đội từ trên ghế đưa cho Văn Chiêu: "Đồ tùy thân của cô đều ở trong này."

Văn Chiêu vội vàng mở ra, bên trong chỉ có bình nước, cô kéo khóa ngăn ngoài cùng của balo, chiếc kèn harmonica vẫn còn, chỉ là lớp vỏ bị va đập trầy xước loang lổ.

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì đó, cô lục lại túi một lần nữa với vẻ không tin vào mắt mình.

"Súng... súng của tôi đâu?"

"Không phải của cô, bây giờ là của tôi rồi."

Lời này vừa thốt ra, ngay cả Khương Ngũ Ni cũng ngẩn người, nhìn cô như nhìn thấy ma.

Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Văn Chiêu nhìn cô.

Khương Tảo lẳng lặng đón nhận ánh mắt dò xét của đối phương, nhưng lại mang một vẻ thản nhiên không chút sợ hãi, coi đó là lẽ đương nhiên.

"Đây là thù lao cho việc đã cứu mạng cô."

"Cô...!" Văn Chiêu tức giận, định ngồi dậy nhưng lại động đến vết thương ở bụng, cô đau đớn ngã xuống, chỉ có thể dựa vào đầu giường trừng mắt nhìn Khương Tảo, thở hồng hộc.

Khương Tảo không đợi cô ấy nói hết câu, kéo Khương Ngũ Ni quay người bỏ đi.

"Nhắc nhở cô một câu, để khâu vết thương cho cô tôi đã tốn rất nhiều công sức, nếu lại bung ra tôi không có dư thuốc để dùng cho cô đâu, cô cũng chẳng còn thứ gì có thể trả cho tôi làm thù lao nữa nhỉ, người vô dụng... thì chỉ có thể đem đi làm mồi cho xác sống thôi."

Văn Chiêu ôm vết thương, khó nhọc ngẩng đầu nhìn theo hướng cô rời đi: "Tôi... tôi còn chưa biết tên cô là gì."

Ra ngoài rồi, Khương Ngũ Ni đi theo sau lưng cô.

"Tảo Nhi, cô ấy nói gì với cháu thế?"

"Cô ấy nói cách thành phố Thương Xuyên một nghìn bảy trăm cây số, nhà nước đã xây dựng căn cứ cho người sống sót."

"Vậy chúng ta có đi đến căn cứ đó không? Nghe nói ở đó đông người, lại có quân đội bảo vệ, kiểu gì cũng an toàn hơn ở trong thôn chứ."

Khương Tảo lắc đầu.

"Tạm thời không đi, vẫn chưa đến bước đường cùng đó."

Vật tư trong nhà đủ cho hai bà cháu cầm cự hai năm, lái xe đi rủi ro quá lớn, trên đường đi đổ xăng ở đâu cũng là một vấn đề.

"Vậy... vậy cháu định xử lý người kia thế nào, không phải thật sự định ném người ta ra ngoài cho xác sống ăn đấy chứ?"

Khương Tảo nhìn căn phòng tối om, không bày tỏ thái độ gì.

"Chuyện này bà đừng bận tâm nữa, đi ngủ đi ạ."

____

Lời tác giả:

Về phần thân phận của Văn Chiêu, tôi có tham khảo bộ máy/hệ thống tổ chức của nước ngoài.

Nữ chính nhà ai mà vừa mới gặp vợ mình đã đòi ném người ta đi cho xác sống ăn vậy hả trời!

Bình Luận (0)
Comment