Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 99

Lại nói về phía Hồ Đức Vĩnh, lão trơ mắt nhìn Sắt Sắt bị mang đi. Lão biết người kia là thân tín của Vũ Văn Túng, nghe nói Vũ Văn Túng hôm nay đã rời đi, giao toàn bộ sự việc nơi này cho gã. Thấy dáng vẻ gã hằm hằm, lại nghĩ đến việc cả đoàn người ngày mai có thể thuận lợi rời đi hay không đều nằm trong tay đối phương, lão nào dám tùy tiện gây chuyện.

Mấy người đi cùng vốn coi Hồ Đức Vĩnh là chỗ dựa, thấy lão không dám ngăn cản thì cũng nín khe, không ai dám nói nửa lời. Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng người nữa, họ mới vây quanh Hồ Đức Vĩnh hỏi kế sách.

Những người này khác với Hồ Đức Vĩnh.

Hồ Đức Vĩnh có thể coi là một vị Tể tướng hiếm hoi của mạt triều. Dù cuối cùng sự nghiệp bế tắc, hoàng triều sụp đổ, nhưng để duy trì cục diện tàn dư, lão quả thực đã dốc hết tâm sức, nhờ đó mà tích lũy được danh vọng và nhân mạch. Sau này tiếp tục ra làm quan vốn không khó, nhưng bất kể ai là chủ, tân chủ đều có nhân riêng, sao có thể thực sự trọng dụng kẻ ngoại lai như lão. Chẳng qua là ban cho lão cái danh hão treo cao để cho thiên hạ thấy ơn đức của mình mà thôi. Đến tuổi này, lão vốn nên treo ấn về quê, nhưng lão lại càng hoài niệm thân phận di thần trung thành của tiền triều, nằm mơ cũng tự ví mình với Quản Trọng, Y Doãn. Vì thế, mấy năm nay lão kiên trì không khuất phục, luôn âm thầm bôn ba khắp nơi, bên cạnh dần tụ tập được không ít kẻ đi theo.

Trong số đó, ngoài một phần là học trò và môn đệ của lão, số còn lại đa phần là những gia tộc sa sút trong thời loạn, kẻ thì kẻ thù khắp nơi không chỗ dung thân, kẻ thì năng lực tầm thường đi nơi khác không được trọng dụng. Họ dẫn theo con em vì ngưỡng mộ danh tiếng mà tụ lại bên cạnh lão, đều nghĩ rằng có ngày nào đó, nếu thực sự có thể mượn danh nghĩa tiền triều mà đục nước béo cò trong thời loạn này, họ cũng sẽ có phần.

Trước kia Thanh Châu thế thịnh, mọi người đều có hy vọng nên đồng lòng. Không ngờ vận khí Thôi Côn không tốt, chỉ mải nhìn chằm chằm Tôn Vinh mà không phòng bị kẻ khác “đánh úp sau lưng”, cơ nghiệp bao năm hủy sạch, Trưởng công chúa cũng gặp đại nạn. Khi ai nấy đều nản lòng tuyệt vọng, bỗng nhiên thấy cơ hội xoay chuyển, Bùi gia tử cứu được Trưởng công chúa. Mọi người lập tức nhen nhóm hy vọng, cử mấy người này cùng Hồ Đức Vĩnh không ngại gian khổ chạy tới đây, nghĩ rằng sau này lại có Bùi gia làm chỗ dựa, ai ngờ lại bị dội cho một gáo nước lạnh.

Bùi gia chẳng những không thay đổi thái độ, mà nay ngay cả Công chúa cũng bị lấy mất.

Đêm nay Sắt Sắt đi thăm Công chúa, mọi người vẫn mang theo một tia hy vọng cuối cùng, chờ đợi ở đây mong Công chúa được Sắt Sắt mời về. Hiển nhiên, tia hy vọng cuối cùng này cũng đã tan vỡ.

Một người rơi lệ nói với Hồ Đức Vĩnh:

– Chẳng lẽ Công chúa thực sự cứ thế ở lại Hà Đông không về ư? Cô ấy là điềm lành trời ban, thiên hạ đều biết, lại là chị ruột của Thiếu tử. Nếu cô ấy không về cùng, chúng ta tới chỗ Lý Trường Thọ, hắn hỏi đến thì biết giải thích ra sao? Đây cũng là điềm báo không lành! Huống hồ mấy người chúng ta gánh vác trọng trách mà đến, các đồng liêu đều đang trông đợi, bảo chúng ta về rồi ăn nói thế nào đây?

Ý nghĩ này cũng là nỗi lo của những người còn lại, ai nấy vẻ mặt bi thiết như đưa đám.

– Trưởng công chúa vì ơn cứu mạng nên khó mở lời. Lão Tể công năm xưa cũng có giao tình với tiên nhân Bùi gia đúng không, khẩn cầu ngài đi Hà Đông một chuyến nữa, giải thích rõ ràng với họ. Chuyện liên hôn trước đây thực chất là do Thôi Côn một tay đạo diễn, Trưởng công chúa ăn nhờ ở đậu nên mới phải theo, từ đầu đến cuối là một sự hiểu lầm lớn. Nghe nói Quân hầu Bùi gia là người thấu tình đạt lý, họ không cùng chí hướng với chúng ta, không chịu phò tá cựu triều thì chúng ta không thể cưỡng cầu, nhưng dù thế nào đi nữa, Công chúa không thể không trở về được!

Hồ Đức Vĩnh vẫn không lên tiếng.

Mọi người nghĩ đến trải nghiệm lần trước của lão, rõ ràng con đường này có chút khó khăn. Sau một hồi nhìn nhau, một người khác chần chừ nói:

– Lão Tể công có thể đi diện kiến Công chúa không? Nếu cô ấy thực sự không về được thì thôi, không thể ép uổng, nhưng ‘lá rụng về cội’, xin cô ấy nhất định không được quên thân phận của mình, không được phản bội huyết thống, càng không thể cứ thế đi một mạch không quay đầu lại!

– Cô ấy có thể không màng đến những người ngoại tộc như chúng ta, nhưng cô ấy vẫn còn Trưởng công chúa và em trai nhỏ. Sang bên đó cũng tốt, cầu cho cô ấy được an lạc, nếu có thể dùng thân phận Công chúa khuyên nhủ Bùi gia chiếu cố đôi phần, sau này gặp nạn có thêm chút trợ lực, thì đó cũng là một cách.

Người Bùi gia dường như rất coi trọng Công chúa. Vợ chồng Quân hầu thế nào họ không dám nói, nhưng Thiếu chủ Bùi gia đã cưới Công chúa thực sự rất để tâm đến nàng, chỉ mới tới đây mấy ngày mọi người đã thấy rõ. Hôm nay Bùi nhị lang chẳng biết có việc gì mà không có mặt, mấy ngày trước lúc Công chúa bệnh, đều là hắn không rời nửa bước túc trực bên cạnh. Huống hồ, nếu không phải vì nàng, sao hắn lại ra tay cứu Trưởng công chúa?

Nếu việc Công chúa không về đã thành kết cục đã định, thì lùi một bước, Công chúa ở lại Bùi gia, sau này bên này nếu có chuyện cũng có thêm một đường để đi.

Đề nghị này lập tức được mọi người tán thành, thi nhau phụ họa, hành lễ với Hồ Đức Vĩnh, khẩn cầu lão đi thêm một chuyến.

Hồ Đức Vĩnh nhíu chặt đôi mày, nhắm mắt trầm ngâm hồi lâu, mở mắt thở dài:

– Thôi vậy, việc đã đến nước này, cũng chỉ đành như vậy. Vì kế sách của triều đình, dù có lấy mạng lão phu cũng không từ, huống chi là chút mặt mũi hèn mọn! Lão phu không thể không đi thêm chuyến nữa!

Lão sợ Bùi gia tử bên ngoài quay về sẽ ngăn cản không cho gặp mặt, bèn nói:

– Mau chuẩn bị ngựa cho ta! Ta đi ngay bây giờ!

Một học trò của lão vội chạy lên dìu:

– Trời tối đường xa, thầy cũng đã cao tuổi, hay là ngồi xe đi ạ.

– Không cần! Cưỡi ngựa cho nhanh!

Hồ Đức Vĩnh gạt tay ra, vừa chỉnh đốn y quan vừa xoay người bước ra ngoài. Những người còn lại kẻ thì đuổi theo đi cùng, kẻ thì chạy ra gọi người chuẩn bị ngựa.

Cả đoàn người đang vội vã đi ra khỏi cổng sân thì bỗng nhiên khựng lại.

Chỉ thấy ngoài cửa đứng một cô gái đội mũ vành có mành che. Nàng đứng lặng lẽ ở đó, xem chừng đã đứng được một lúc, lớp vải che trước mặt khẽ phất phơ theo gió, thấp thoáng hiện ra khuôn mặt kiều diễm phía sau.

– Công… Công chúa?

Những người này trước kia vào ngày thọ thần của Tề Vương từng nhìn thấy diện mạo Công chúa từ xa, nhưng cũng chỉ có vậy, chưa từng tiếp xúc gần. Lúc này đột nhiên nhìn thấy, nhất thời không dám chắc chắn, dè dặt ướm hỏi một tiếng.

Lý Nghê Thường giơ tay lên vén lớp màn che lên, để lộ khuôn mặt.

– Công chúa!

– Đúng là Công chúa rồi!

Hồ Đức Vĩnh đẩy phăng người vừa dìu mình ra, đi tới trước mặt Lý Nghê Thường, run rẩy quỳ sụp xuống đất dập đầu.

– Lão thần Hồ Đức Vĩnh, tham kiến Công chúa!

– Chúng thần tham kiến Công chúa!

Những người còn lại định thần lại, cũng thi nhau quỳ xuống trước mặt Lý Nghê Thường.

Hồ Đức Vĩnh thực sự vô cùng kích động. Lần trước tới Thái Nguyên phủ, lão đã một lòng muốn gặp mặt Lý Nghê Thường nhưng không có cơ hội, đành ôm hận trở về. Thực ra lúc nãy dù người khác không đề nghị, lão cũng đã hạ quyết tâm bằng mọi giá phải gặp nàng một lần trước khi đi. Không ngờ rằng, Công chúa lại tới đây vào lúc này, lão kích động đến mức toàn thân run rẩy.

– Lão thần bất tài, hôm nay cuối cùng cũng được thấy mặt Công chúa! Nghe nói hai ngày nay ngọc thể Công chúa không khỏe, lão thần rất sốt ruột lo lắng, đã muốn đi thăm hỏi rồi, hiềm nỗi không có lối vào. Nay vừa định mạo muội đi tới chỗ Công chúa thì không ngờ ngọc giá Công chúa đã đích thân tới đây!

– Trưởng công chúa gặp đại nạn, đại nghiệp gặp muôn vàn khó khăn, sói dữ cản đường, cầm thú ăn thịt người! Giữa lúc nguy nan này, không thể không có Công chúa được ạ!

Hồ Đức Vĩnh không ngăn được lệ già, phủ phục dưới đất khóc rống lên. Những người còn lại cũng rưng rưng nước mắt.

Lý Nghê Thường bước qua bên cạnh đám đông, để lại những tiếng khóc bi thiết sau lưng, đi tới trước căn phòng kia, đẩy cửa bước vào.

Trong phòng, nữ quan già đang hầu hạ Trưởng công chúa uống một bát thuốc vừa mới sắc xong. Đôi mắt bà ta đỏ hoe, sưng húp, vừa đợi thuốc nguội vừa lầm bầm chửi rủa không dứt.

– Đồ tiện nhân đáng chết, quyến rũ được một gã đàn ông mà cũng dám học đòi làm công chúa, lại còn đi phản bội Trưởng công chúa! Lúc hoạn nạn chẳng thấy một ai, câu này đúng là không sai. Đồ tiện nhân mất lương tâm! Cứ chờ xem đôi cánh của nó cứng được mấy ngày. Nó không biết đàn ông trên đời đa phần bạc bẽo, ơn nghĩa không bằng giọt sương qua đêm, chờ đến sau này xem nó kết thúc thế nào…

Trưởng công chúa vẫn ngồi thẳng tắp, nhắm nghiền hai mắt, người không mảy may động đậy.

Nữ quan già đang chửi, chợt nhận thấy âm thanh bên ngoài có gì đó khác lạ, định đứng dậy ra ngoài xem xét thì nghe tiếng đẩy cửa. Ngẩng đầu lên thấy Lý Nghê Thường đã vào trong, bà ta kinh ngạc khôn xiết.

– Hóa ra là Công chúa tới ạ!                                                             

Nữ quan già phản ứng lại, nghi ngờ những lời chửi rủa vừa rồi đã lọt vào tai nàng, trong lòng chột dạ, vội vàng xum xoe ra đón.

Lý Nghê Thường không thèm liếc nhìn bà ta lấy một cái, đôi mắt nàng dừng trên khuôn mặt Trưởng công chúa, đi tới trước mặt bà, dừng bước.

Trưởng công chúa chậm rãi mở mắt. Sắc mặt bà vẫn cực kỳ nhợt nhạt. Thấy Lý Nghê Thường tới, biểu cảm không hề lộ vẻ gì bất thường.

Ngọn đèn leo lét như hạt đậu. Ánh sáng mờ ảo phản chiếu trong hốc mắt hóp sâu vì sút cân đột ngột của bà ta, ánh lên những tia sáng u uẩn. Cứ như thể tất cả chuyện này đều nằm trong dự tính của bà vậy.

Lý Nghê Thường bái lạy bà ta theo đúng lễ nghi, sau khi đứng dậy liền nói:

– Con tới muộn. Cô mẫu thứ tội ạ.

Nhìn thấy cảnh này, nữ quan già bỗng như hiểu ra điều gì, nhưng lại hoàn toàn không dám tin. Định thần lại, bà ta lộ vẻ mừng rỡ như điên, vội vàng nhìn Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa nhìn Lý Nghê Thường, hồi lâu sau, ánh mắt khẽ lóe lên, nét mặt như cười như không, khóe môi khẽ động.

– Cô mẫu biết, con nhất định sẽ biết đường quay lại, biết đâu mới là quy túc mà con nên có. – Bà nói từng chữ một.

Nói đoạn, bà nhắm chặt mắt, hồi lâu sau dường như khẽ thở hắt ra một hơi dài, cuối cùng, đôi vai cứng đờ cũng từ từ thả lỏng xuống. Khi bà mở mắt lần nữa, trên diện mạo đã thấp thoáng để lộ một tia khoái ý không thể che giấu.

– Nếu cô mẫu đoán không lầm, con vẫn chưa nói rõ với bên kia?

– Bùi nhị không phải là người dễ nói chuyện, chúng ta hiện giờ đều nằm trong tay người khác, nếu lúc này để hắn biết, ngộ nhỡ hắn ngăn cản lại sợ nảy sinh rắc rối… – Bà trầm ngâm nói, – Con cứ coi như không có chuyện gì, cứ theo hắn về trước. Đợi cô mẫu tới nơi đó, sẽ phái người bí mật đón con đi, rồi bảo Hồ Đức Vĩnh tới gặp anh trai hắn, tìm lý do giải thích một phen, mong hắn lượng thứ. Ta đoán Bùi đại ngại nể mặt mũi, sẽ không quá làm khó, càng không đến mức vì chuyện này mà huy động quân binh…

– Chuyện này không cần cô mẫu nhọc lòng, càng không cần phải phí công tốn sức như vậy đâu ạ. – Lý Nghê Thường ngắt lời Trưởng công chúa. – Trước khi đi, con tự sẽ nói rõ ràng với Bùi nhị lang quân. Huynh ấy là người quân tử thăng đường chính chính, con đi theo cô mẫu cũng không phải chuyện gì mờ ám, cần gì phải lén lén lút lút như làm trộm, chỉ tổ làm trò cười cho người ta! Huống hồ, Hồ Đức Vĩnh tuổi tác đã cao, hiếm khi triều đình ta còn một lão thần sẵn lòng bôn ba như vậy, cô mẫu sai bảo như thế, không sợ nếu như ông ấy có chuyện gì thì sau này không còn ai làm việc sao?

Biểu cảm của nàng lạnh nhạt, giọng điệu bình thản đến lạ thường.

Đây là lần đầu tiên Trưởng công chúa thấy Lý Nghê Thường dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với mình, hơn nữa lời lẽ còn đầy sự phản bác. Nét mặt bà cứng đờ, trên mặt loé lên một tia ngạc nhiên xen lẫn lúng túng, bà cố nén nỗi không vui vì bị nàng chống đối, liếc nhìn đứa cháu gái trước mặt thêm một lần nữa.

– Nếu con tự mình thấy chắc chắn, thì tất nhiên là tốt quá rồi. – Bà định thần lại, trên mặt gắng gượng nặn ra một nụ cười, nói.

– Con còn một chuyện nữa, xin cô mẫu nghe cho kỹ. – Lý Nghê Thường tiếp tục nói.

Mí mắt Trưởng công chúa bỗng giật nảy một cái. Bà nhìn đứa cháu gái trước mặt, trong lòng nảy ra một điềm báo bất tường kỳ lạ. Nó vẫn là A Kiều trước kia, cháu gái ruột của bà. Nó sẽ không phản bội bà mà đi, điểm này Trưởng công chúa cực kỳ đoan chắc, chưa từng nghi ngờ. Nó cũng quả thực đúng như dự đoán của bà, đã ngoan ngoãn quay về.

Thế nhưng, người thiếu nữ trước mặt này dường như đã biến thành một người khác. Nàng quay lại, nhưng lại xa lạ đến mức khiến Trưởng công chúa thấy nàng nhìn tới, nghe nàng nói chuyện đều nảy sinh một cảm giác bất an như gai đâm sau lưng.

– Chuyện gì? – Trưởng công chúa không muốn tỏ ra yếu thế, bà từ từ ngẩng cao cổ hỏi, trên mặt vẫn treo nụ cười nhạt.

– Con đi theo cô mẫu, tự sẽ tận lực giúp cô mẫu đạt thành tâm nguyện. Thế nhưng, từ nay về sau, từ giây phút này ngay đêm nay, con làm gì, con không làm gì, đều sẽ do con tự mình quyết định.

Lý Nghê Thường nói không lớn, giọng điệu vẫn như thường lệ, nhưng mỗi chữ thốt ra đều vô cùng rõ ràng. Nói xong, nàng nhìn thẳng vào người cô mẫu đang dần biến sắc, nụ cười trên mặt không còn giữ nổi nữa, nàng mỉm cười nhạt.

– Điểm này, xin cô mẫu hãy ghi nhớ trong lòng.

– A Kiều xin phép về trước. Sáng mai con sẽ tới hội hợp với cô mẫu để cùng lên đường.

Nàng hành lễ với Trưởng công chúa đang ngồi đờ đẫn một lần nữa, xoay người định đi thì thấy nữ quan già đang đứng ngây như phỗng vì kinh ngạc, nàng liếc nhìn bà ta một cái.

– Lần sau nếu còn để ta nghe thấy ngươi nói năng xằng bậy, kết cục của mụ già họ Vinh trước kia thế nào, ngươi cũng sẽ y như vậy, sẽ được xuống đó mà làm bạn với mụ ta!

Tào nữ quan sực tỉnh, toàn thân run bắn, lập tức quỳ sụp xuống đất, tự tát mạnh vào mặt mình bôm bốp, liên thanh cầu xin:

– Công chúa khai ân! Công chúa khai ân! Lão nô đáng chết! Lão nô sau này không bao giờ dám nữa ——

Lý Nghê Thường bước qua trước mặt nữ quan già, mở cửa ra, nhìn thấy Sắt Sắt đang đứng bên ngoài. Viền mắt Sắt Sắt ửng hồng, hai mắt rưng rưng lệ, nhưng khóe môi lại mang theo một nụ cười, lặng lẽ nhìn sang.

Lý Nghê Thường nhìn cô ấy một lát, khẽ gật đầu với cô ấy, sau đó thu lại tầm mắt, sải bước rời đi.

Bình Luận (0)
Comment