– Dừng ——
Theo tiếng quát điều khiển ngựa của phu xe, chiếc xe dừng lại trước cửa một trạm dịch cũ nát bên vệ đường trấn Đồng Quan. Sắt Sắt và Tào nữ quan cùng xuống xe.
Vì ngày mai sẽ khởi hành đi xa, Trưởng công chúa cùng nhóm người Hồ Đức Vĩnh đến đón đều đã dời đến đây nghỉ tạm đêm nay.
Lúc nãy khi Sắt Sắt vào gặp Lý Nghê Thường, nữ quan già vốn muốn đi cùng, nhưng Công chúa không cho phép, bà ta chỉ có thể đợi ở bên ngoài.
Trên đường trở về, nữ quan già không dám hỏi han nhưng luôn ngấm ngầm quan sát vẻ mặt của Sắt Sắt, nghi ngờ nàng không đồng lòng với Trưởng công chúa nên sắc mặt rất khó coi. Lúc này vừa xuống xe, bà ta không thèm che giấu nữa, lườm Sắt Sắt một cái rồi bỏ mặc nàng ở phía sau, vội vã giành đi vào trong trước.
Sắt Sắt bước chân bình thản đi vào cổng trạm dịch, đi về phía một căn phòng hắt ra ánh sáng leo lắt.
Đồng Quan vì vị trí chiến lược trọng yếu, trong vòng hai mươi năm qua đã nhiều lần đổi chủ. Mỗi lần đổi chủ lại có nghĩa là một vòng chiến hỏa mới. Qua nhiều lần như vậy, trạm dịch từng lừng danh là “Tây Quan Đệ Nhất Dịch” thời tiền triều giờ đây đã cực kỳ rách nát.
Hồ Đức Vĩnh và mấy ông già râu tóc bạc phơ giống lão đang lo lắng đợi ngoài cửa. Trải qua bao phen lận đận, vừa đến nơi đã bị l*t s*ch y quan tống vào nhà giam, tuy chỉ là một phen kinh hãi hụt, nhưng ai nấy đều đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch, dáng vẻ thảm hại vô cùng, đâu còn chút phong độ của bậc tể thần áo tím đai vàng năm xưa.
Vừa thấy Sắt Sắt xuất hiện, Hồ Đức Vĩnh vội vàng ra đón, sốt sắng hỏi:
– Sao rồi? Ngươi có thuyết phục được Công chúa không?
Sắt Sắt như không nghe thấy, mắt nhìn thẳng phía trước, lướt qua mấy người họ để vào cửa.
Căn phòng sau cánh cửa có nền đất ẩm ướt, tường vách mốc meo, trống huếch trống hoác, chỉ còn lại mấy chiếc giường cũ kỹ. Trên khung cửa và bậu cửa sổ chằng chịt những vết đao kiếm chém sâu, chẳng biết là từ trận chiến nào để lại.
Trưởng công chúa đang nằm quay lưng ra ngoài, chỉ lộ ra một búi tóc rối bù thắt nút. Khi Sắt Sắt vào, Tào nữ quan đã vào trước đang nằm bò bên giường, ghé sát miệng vào tai Trưởng công chúa nói nhỏ điều gì đó. Nghe tiếng bước chân Sắt Sắt, nữ quan già quay đầu liếc nhìn một cái rồi im bặt, đứng sang một bên, dùng ánh mắt đầy thù hận nhìn nàng chằm chằm.
– Bẩm Trưởng công chúa, nô tì đã về rồi ạ. – Sắt Sắt bẩm báo với bóng lưng trên giường.
Bóng người kia không mảy may động đậy, như thể đã ngủ say. Trong phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Một lát sau, tiếng chửi rủa nghiến răng nghiến lợi của nữ quan già bỗng vang lên.
– Đồ tiện tì, đừng tưởng lúc đó ta không ở gần thì không biết ngươi đã làm chuyện tốt gì! Trên đường đi ta đã dặn dò ngươi thế nào? Rốt cuộc ngươi đã nói gì với Công chúa? Trong mắt ngươi còn có Trưởng công chúa nữa không?
Sắt Sắt quỳ xuống trước bóng lưng của Trưởng công chúa, dập đầu. Nàng không ngừng dập, dùng lực rất mạnh, trán chạm đất phát ra những tiếng va chạm trầm đục liên hồi.
Gió đêm lùa qua khe cửa sổ rách, ngọn nến lay lắt chực tắt. Hòa cùng tiếng dập đầu của Sắt Sắt, từ trong đống tóc rối sau gáy Trưởng công chúa cũng phát ra một trận ho khan. Bà ho ngày càng dữ dội, cuối cùng ho đến mức cả người cuộn tròn lại, đau đớn như muốn nôn cả phổi ra ngoài.
Nữ quan già hốt hoảng lao đến trước giường, vừa xoa ngực lưng cho bà ta, vừa nghẹn ngào:
– Ông trời sao không có mắt thế này, sao số kiếp lại khổ thế này! Toàn là lũ không có lương tâm! Phải làm sao đây…
Bên ngoài lúc này chẳng biết là ai cũng phát ra tiếng khóc. Rất nhanh sau đó, bọn người Hồ Đức Vĩnh đều quỳ xuống hướng vào trong phòng mà than khóc thảm thiết.
Nhất thời trong phòng ngoài sân mây sầu thảm đạm, bên tai chỉ tràn ngập tiếng ho đau đớn và tiếng khóc bi thương tuyệt vọng, không khí đè nén đến nghẹt thở.
Sắt Sắt vẫn không ngừng dập đầu. Trán nàng bắt đầu nứt ra, máu rỉ xuống.
Tiếng ho của Trưởng công chúa cuối cùng cũng dừng lại. Nữ quan già rót một chén trà, đỡ bà ngồi dậy. Khi bà ta định cho bà uống nước, Trưởng công chúa không cử động, chỉ đăm đắm nhìn Sắt Sắt đang âm thầm dập đầu trước giường mình, khóe môi khẽ nhếch lên.
– Không cần như vậy. Ngươi đứng lên đi. – Giọng bà bình thản, trên khuôn mặt đầy những gân xanh tím vì trận ho vừa rồi hiện lên một nụ cười. – Trời không giúp ta, khiến ta rơi vào cảnh ngộ này, sống chết đều nằm trong một ý niệm của kẻ khác, đừng nói là tiền đồ, ngay cả tính mạng cũng khó bảo toàn. Ta biết ngươi đã có quý nhân khác, vậy mà vẫn cam lòng quay về theo ta, đối với ta mà nói đã là may mắn rồi.
– Ngươi có lỗi gì đâu? Đứng lên đi.
Tiếng nói của bà truyền ra ngoài cửa, tiếng khóc của nhóm Hồ Đức Vĩnh càng thêm bi thiết.
Sắt Sắt rơi lệ, máu trên trán chảy xuống hòa cùng nước mắt, khuôn mặt loang lổ vết máu lệ. Nàng vẫn dập đầu, chẳng những không dừng lại mà còn mạnh hơn lúc nãy. Tiếng đùng đùng chạm đất như muốn dập đầu đến chết ở nơi này.
Đúng lúc này, tiếng khóc bi thiết bên ngoài nhỏ dần rồi đột ngột im bặt.
– Bái kiến Tín Vương… – Giọng nói run rẩy chứa đầy sợ hãi của Hồ Đức Vĩnh truyền vào, làm sắc mặt Tào nữ quan cũng biến đổi theo.
Rầm một tiếng, cửa bị ai đó đẩy mạnh ra. Quả nhiên là Tạ Ẩn Sơn đến.
Gã sải bước vào trong, mặt lạnh lùng đi đến bên cạnh cô gái đang quỳ dưới đất, nắm tay kéo nàng đứng bật dậy, mặc kệ nàng vùng vẫy thế nào, gã túm chặt lôi mạnh nàng ra ngoài.
Đám Hồ Đức Vĩnh vẫn đang quỳ ngoài cửa, thấy Sắt Sắt bị mang đi, định bò dậy hỏi cho ra nhẽ, nhưng thấy sắc mặt Tạ Ẩn Sơn u ám như chứa cơn thịnh nộ thì sợ hãi lùi lại, cuối cùng chỉ biết trơ mắt nhìn người bị mang đi mất hút, nhìn nhau đầy đau xót.
Sắt Sắt lúc đầu ra sức vùng vẫy, nhưng làm sao thoát được. Nàng bị ép đi theo gã khoảng mười bước chân, nhận ra cánh tay bị năm ngón tay gã bóp chặt đến mức đau đớn, nàng bèn thôi vùng vẫy, mặc cho gã lôi đi lảo đảo ra khỏi sân, rẽ vào một hành lang vắng vẻ.
Đi được nửa đường, gã dường như không thể kìm nén cơn giận thêm được nữa, đột ngột dừng bước. Sắt Sắt không kịp chuẩn bị, loạng choạng lao về phía trước hai bước, suýt chút nữa đâm vào người gã. Vừa đứng vững, nàng ngẩng đầu lên, nhờ ánh đèn lồng gần đó thấy sắc mặt gã u ám nhìn qua, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng.
Sắt Sắt thấy gã đưa tay ra như muốn lau vệt máu trên trán mình, nàng lập tức ngoảnh mặt đi, né tránh rồi cúi đầu, tự mình lấy ra một chiếc khăn tay lau chùi qua loa.
Tạ Ẩn Sơn nhìn nàng, cánh tay vừa đưa ra khựng lại giữa không trung rồi từ từ hạ xuống. Trong đầu gã hiện lên cảnh tượng lần đầu gặp nàng.
Khi đó gặp mặt xong, gã tin tưởng hoàn toàn vào lời nàng nói, do cảm động và thương nàng là người đồng hương, thế nên có ý giúp đỡ nàng. Nhưng vì bản thân đang vội đi Long Môn Quan, nàng là phận nữ nhi, mang theo bên người có nhiều bất tiện, nên gã định để nàng lại, chờ trị khỏi thương tật ở chân đã, nếu người biểu huynh kia vẫn không có tin tức thì sẽ cho nàng ít bạc, sai người đưa nàng về quê. Không ngờ nàng nói không muốn, nơi đó đã không còn người thân. Gã lại đề nghị sắp xếp cho nàng gả cho một người trung hậu, như vậy nửa đời sau coi như có nơi nương tựa.
Nói tóm lại, lúc đó gã tuy có vài phần kinh ngạc trước dung mạo và tài hoa của cô gái này, nhưng chưa hề có ý định chiếm hữu gì cả. Chính nàng là người đã lắc đầu từ chối mọi sắp xếp của gã, chỉ nói không muốn đi, khổ sở cầu xin gã thu nhận mình. Gã cũng như bị ma xui quỷ khiến, nhất thời không nỡ từ chối, đành phải mang nàng theo bên mình. Sau đó vào một đêm nọ, hắn có uống chút rượu, khi đến thăm nàng, chuyện ân ái x*c th*t giữa hai người diễn ra một cách tự nhiên.
Ban đầu gã khá thích cách dịu dàng hầu hạ, biết quan tâm chăm sóc của nàng. Ở bên nhau một thời gian, gã càng phát hiện ra nàng thông minh tinh tế, rất hợp ý mình. Có nàng bên cạnh, có thể khiến người ta quên hết phiền muộn, gã thậm chí nảy sinh cảm giác không thể rời xa. Lại nghĩ đến cảnh ngộ đáng thương của nàng, đã là cơ duyên trở thành người của mình, gã dự tính hôm nào đó chọn đúng dịp báo với Thiên vương một tiếng, để cho nàng một danh phận. Sau đó chân nàng dần lành lại, giữa chừng xảy ra chuyện của Bùi nhị lang. Vì tâm trạng Thiên vương không tốt, chuyện riêng tư này tất nhiên không thích hợp để đề cập đến. Về sau, có một ngày, gã nằm mơ cũng không ngờ tới, nàng đột nhiên nói cho gã biết nàng là người bên cạnh vị Công chúa mà Bùi nhị lang đã cưới, Công chúa chắc đang tìm nàng, nên nàng xin được quay về.
Sự chấn động của gã lúc đó có thể tưởng tượng được. Gã lập tức hiểu ra ngay từ đầu mình đã bị nàng lừa dối. Gã đi theo phò tá Thiên vương bao nhiêu năm, trải qua biết bao sóng gió, đã sớm không còn là chàng thanh niên mới vào đời, phàm chuyện gì cũng luyện được tính điềm tĩnh, vinh nhục không màng.
Sau khi lộ thân phận, nàng cũng thành khẩn nhận lỗi với gã, dường như muốn giải thích điều gì, nhưng gã vẫn không kiềm chế được cảm xúc, trong lúc nổi giận đã phẩy tay bỏ đi. Sau đó gã càng không muốn gặp nàng, lòng đã nguội lạnh, biết chuyện không thể miễn cưỡng, hơn nữa Bùi gia đúng là đang tìm nàng, thế nên gã chủ động báo cho đối phương, đồng ý đưa người về.
Sau khi quay về, nàng lập tức biến thành một người hoàn toàn khác.
Tạ Ẩn Sơn đôi khi nhìn dáng vẻ cung kính mà xa cách nàng trưng ra trước mặt mình, gần như nghi ngờ trí nhớ của mình có vấn đề, rằng gã và người phụ nữ này chưa từng có giây phút hòa hợp, chưa từng có quan hệ x*c th*t. Gã càng nghĩ càng thấy sợ. Mỹ sắc không phải gã chưa từng thấy, nhưng hạng người có thủ đoạn cao siêu, tâm cơ thâm sâu như nàng thực sự là lần đầu gã gặp. Uổng công gã tự phụ bình thường tâm tư tỉ mỉ như sợi tóc, vậy mà cũng bị nàng xoay như chong chóng. Nếu nàng là gián điệp do kẻ thù phái đến, e là mười cái mạng của gã cũng đã chết trong tay nàng từ lâu rồi.
Lúc này, nghĩ đến việc nàng hạ mình trước mặt Trưởng công chúa như thế, không tiếc tự làm hại mình để có được sự tha thứ của bà ta, nhưng lại không muốn gã chạm vào mình dù chỉ một chút, thực sự tránh gã như tránh tà, cơn giận trong lòng Tạ Ẩn Sơn càng bùng lên dữ dội.
Thế nhưng ngay khắc sau, khi nghĩ đến lời của Lục y sư, ngọn lửa giận trong lòng gã bỗng chốc tan biến quá nửa, chỉ còn lại nỗi xót xa và bực dọc.
– Đến ngay cả Công chúa còn biết tránh hung tìm cát, quyết ý rời khỏi cô mẫu ruột của mình, sau này không để bà ta ràng buộc nữa. Ta thật sự không biết người phụ nữ kia rốt cuộc đã ban ơn nghĩa gì cho nàng, mà có thể khiến nàng một lòng một dạ, đến giờ vẫn tận trung với bà ta như thế!
Tạ Ẩn Sơn lạnh lùng nói.
– Bà ta có ban ơn lớn thế nào cho nàng, thì những năm qua nàng bị bà ta sai bảo cũng đã trả đủ rồi.
Sắt Sắt lúc đầu không đáp, chỉ dùng chiếc khăn đã thấm đẫm máu ép chặt vết thương trên trán một lát. Chờ máu dần ngừng chảy, cuối cùng nàng mới quay sang nhìn gã.
– Công chúa và Bùi nhị lang quân là tri kỷ của nhau. Muội ấy cũng xứng đáng để Bùi nhị đối xử như vậy. Tôi chẳng qua chỉ là thân phận nô tì, sao có thể so sánh với Công chúa được? – Nàng bình thản nói.
– Nếu ta cũng muốn nàng ở lại thì sao? – Tạ Ẩn Sơn im lặng một lát rồi nói.
Sắt Sắt ngước mắt nhìn gã một cái.
– Tín Vương cần gì tự hạ thấp thân phận như vậy? Lẽ nào là vì không nỡ rời bỏ thân xác này của tôi? – Nàng cười nhạt. – Tôi chẳng qua chỉ là hạng phụ nữ ai cũng có thể làm chồng. Hơn nữa, đối với Tín Vương, ngoài sự cảm kích ra tôi chẳng có ý nghĩ nào khác. Nếu Tín Vương thực sự thích tôi, cũng không chê dáng vẻ đáng sợ lúc này của tôi, tôi cũng sẵn lòng nghe theo ý ngài. Đêm nay không có việc gì, đêm dài chưa dứt, trước khi tôi đi chính là lúc có thể hưởng lạc, tôi bảo đảm nhất định sẽ khiến Tín Vương hài lòng hơn bao giờ hết ——
– Câm miệng! – Tạ Ẩn Sơn quát nhẹ một tiếng, ngăn cản những lời nói bất cần của nàng lại.
Trong lòng gã đã lờ mờ hiểu ra, e là nàng đã quyết ý ra đi, không thể nào ở lại như Công chúa được. Hiểu rõ điều này, gã vốn dĩ nên lập tức quay đầu bỏ đi. Chẳng qua chỉ là một cuộc vui qua đường gặp gỡ trong thời loạn mà thôi. Nàng đã không hề bận tâm, sao gã lại không thể quên đi?
Thế nhưng trong lòng gã vẫn cứ như bị một cái dầm đâm ngang.
– Cho nên, lúc đó nàng vì muốn bảo toàn mạng sống mới nói bừa rằng quen biết ta? Chỉ cần có thể giúp nàng giữ mạng, bất kể là ai, nàng cũng sẽ chủ động ngã vào lòng, tự dâng thân xác, có phải không? – Sau khi nhẫn nhịn hết mức, gã cuối cùng vẫn không cam tâm, nhìn nàng hỏi.
Gã hỏi xong, thấy cô gái trước mặt khẽ rủ mắt, khựng lại một lát rồi nhanh chóng ngước lên đối diện với ánh mắt của gã.
– Đúng vậy. Lúc đó xung quanh quá loạn, đâu đâu cũng là binh mã. Tôi không thể đi lại, càng không muốn bị sung vào làm quân kỹ, tôi phải bảo đảm an toàn cho mình trước khi vết thương ở chân lành hẳn. Ở bên cạnh ngài tự nhiên là an toàn nhất.
Nàng giải thích một cách nhẹ nhàng.
Tạ Ẩn Sơn cố gắng nén cơn giận sắp sửa bùng lên vì câu nói bâng quơ ấy.
– Vậy thì, tại sao lại là ta? Sao nàng lại nghĩ đến ta? Trước đó ta tuyệt đối chưa từng gặp mặt nàng!
– Nhưng tôi đã từng gặp mặt Tín Vương rồi. – Nàng đáp, dưới cái nhìn đầy nghi ngờ của Tạ Ẩn Sơn, tiếp tục giải thích. – Ngay cái đêm trước khi chuyện đó xảy ra, lúc ngài vì cứu Vũ Văn Kính mà giao đấu với Thôi Trọng Yến, tôi đã ở đó, nấp trong bóng tối, tôi đã nhìn thấy ngài.
Nàng nhìn sâu vào mắt người đàn ông trước mặt.
– Trực giác mách bảo tôi rằng, Tín Vương là một người đáng tin cậy. Cho nên sau khi bị bắt, người đầu tiên tôi nghĩ đến, cũng là người duy nhất tôi có thể nghĩ đến, chính là ngài.
– Còn về việc tại sao tôi chủ động quyến rũ ngài. – Nàng mỉm cười. – Ngài cứu tôi, trị thương cho tôi, tôi báo đáp ngài không phải là chuyện đương nhiên hay sao? Hơn nữa, tôi cũng vì không muốn bị nhiều người khác ngủ cùng mà thôi.
– Bèo nước gặp nhau. Trong mắt tôi, ngài chỉ là một vị khách ban ơn. Chỉ vậy mà thôi…
Tạ Ẩn Sơn không đợi nghe hết, xoay người định bỏ đi. Gã đã đi được vài bước, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại. Gã quay mặt lại, nhìn bóng dáng vẫn đang lặng lẽ đứng phía sau, lạnh lùng nói:
– Ta nhắc nhở nàng một câu cuối cùng, Thiên vương thả các người đi tuyệt đối không phải vì lòng nhân từ, mà là vì ngài ấy khinh thường hạng người các ngươi. Trong mắt ngài ấy, các người chẳng qua chỉ là một lũ kiến cỏ suốt ngày mơ mộng hão huyền mà thôi.
– Chuyến này các người may mắn không chết, đừng tưởng lần sau sẽ gặp may như thế?
– Đa tạ Tín Vương nhắc nhở. – Sắt Sắt im lặng một lát, chậm rãi nói. – Mỗi người đều có con đường riêng phải đi. Trưởng công chúa như vậy, tôi cũng thế. Tôi biết, con đường này của tôi vẫn chưa đi hết.
Nàng cúi đầu hành một lễ bái tạ sâu sắc với người đàn ông đối diện, sau đó xoay người, rảo bước rời đi.