Thương thế của Thiên vương dần bình phục, vốn đã sớm lên kế hoạch phát binh từ Đồng Quan tiến về hướng Đông, đóng quân tại khu vực Quắc Châu để chuẩn bị cho đại kế tiếp theo. Nhưng vì những chuyện xảy ra thời gian qua, việc này đã trì hoãn cho đến tận bây giờ.
Nay hôn lễ đã tổ chức xong, tuy mối quan hệ cha con giữa ông và thiếu niên kia vẫn còn xa cách so với mong đợi của ông, nhưng ít nhất, nhìn thấy ông, hắn không còn giương cung bạt kiếm, mở miệng là gọi “lão tặc” như trước nữa.
Chỉ trong một thời gian ngắn mà có sự thay đổi như vậy, nói cho cùng, Thiên vương cũng coi như hài lòng. Cuối cùng chỉ còn lại việc làm sao đòi người từ Bùi gia về nữa thôi. Nhưng chuyện này không hề nhỏ, chính ông cũng biết không thể nóng vội, nghĩ rằng ngày tháng còn dài, việc quân cơ không thể trì hoãn thêm được nữa. Theo lệ thường, ông giao lại những việc còn sót lại ở đây cho Tạ Ẩn Sơn, còn mình thì đêm qua đã rời Thiên Sinh thành, xuất phát đi Đồng Quan.
Thiên Sinh Thành không lớn, số binh mã có thể chứa được có hạn, đều là thân binh của Thiên vương. Đại bộ phận quân mã của ông ngoại trừ cánh quân do Nghĩa vương Trần Vĩnh Niên dẫn đầu đang tác chiến, số còn lại hiện đều tập trung tại doanh trại Đồng Quan chờ lệnh, sẵn sàng ra quan tiến về hướng Đông.
Bùi Thế Du biết Thiên vương đêm qua đã rời Thiên Sinh thành, nhưng chuyện này hoàn toàn không liên quan đến hắn. Hơn nữa, liên quan đến quân tình, hắn càng không tiện hỏi han, tránh để người ta hiểu lầm hắn có ý dò xét. Không ngờ sáng sớm nay, Mạnh Hạ Lợi thuộc hạ của Tạ Ẩn Sơn đến gặp, nói rằng Thiên vương muốn hắn đến Đồng Quan gặp mặt.
Mấy ngày nay hắn đều ở trong dịch quán chăm sóc Lý Nghê Thường. Nơi này cách Đồng Quan không xa lắm, nhưng đi về một chuyến cũng mất ít nhất một ngày đường. Thư tín lại không nói gọi hắn qua có việc gì, hắn tất nhiên không mấy vui vẻ. Tuy nhiên, Mạnh Hạ Lợi nói Thiên vương dặn dò, yêu cầu hắn nhất định phải đến ngay, không được chậm trễ.
Người đang dưới mái hiên, lại “ăn của người thì miệng mềm, nhận của người thì tay ngắn”. Bùi Thế Du cũng không phải kẻ hoàn toàn không hiểu chuyện đời. Sau này có gọi lại đối phương là “lão tặc” hay không thì chưa biết, nhưng hiện tại, không bàn chuyện khác, chỉ riêng việc ông ta đứng ra tổ chức thêm một buổi hôn lễ cho hắn và nàng, hắn cũng không tiện quá xung đột.
Bùi Thế Du đành cùng Mạnh Hạ Lợi vội vã lên đường. Tới nơi vào khoảng giữa trưa, khi được đưa vào đại doanh, hắn mới biết trong quân đang tổ chức đại hội diễn võ để chào mừng Thiên vương bình phục trở về, đồng thời để phô diễn thành quả rèn luyện thời gian qua cho ông xem.
Đại doanh đóng bên cạnh Đồng Quan, võ trường hôm nay nằm trên một dải đất trống bên cạnh lầu quan. Thiên vương ngồi cao trên đài điểm binh, hai bên có mười mấy vị can tướng dưới trướng ngồi cùng. Để lập công và lấy lòng Thiên vương, các doanh đều cử ra những tướng sĩ xuất sắc nhất, thi thố bắn tên, đấu vật, kỵ thuật, cạnh tranh lẫn nhau.
Khi Bùi Thế Du đến, đại hội diễn võ đang diễn ra vô cùng sôi nổi. Tiếng hò reo cổ vũ trên sân vang lên liên tiếp, thanh thế rung trời chuyển đất. Hắn được thân binh đưa đến dưới đài điểm binh. Thiên vương đang cùng những người xung quanh xem chiến, trò chuyện rôm rả. Nghe thân binh báo cáo, ông dặn dò một tiếng. Bùi Thế Du được dẫn lên đài điểm tướng, sau khi hành lễ, thân binh chỉ vào một chiếc ghế trống đặt gần Thiên vương nhất, mời hắn ngồi.
Vị trí này chỉ cách Thiên vương vài bước chân. Theo lý mà nói, dù là khách quý cũng không nên ngồi ở đây, huống chi là một hậu bối từng là kẻ thù không đội trời chung như hắn. Ngộ nhỡ hắn đột nhiên vùng lên làm hại Thiên vương, e rằng không ai kịp ngăn cản.
Bùi Thế Du không rõ dụng ý của Thiên vương khi sắp xếp cho mình ngồi đây. Hắn nhìn Thiên vương một cái, thấy ông đang lớn tiếng khen ngợi một người chiến thắng trên sân, lại lệnh người ban rượu xuống. Chần chừ một lát, hắn không nghĩ nhiều nữa mà tiến lên ngồi vào chỗ. Các tướng lĩnh xung quanh thấy vậy, đưa mắt nhìn nhau. Không ngờ cái ghế trống đó, Thiên vương lại dành cho tiểu tử nhà họ Bùi này.
Sau phút kinh ngạc, mọi người đều đồng loạt nghĩ đến một lời đồn đại đang lan truyền trong quân, nói rằng Thiên vương gần đây đối đãi tốt với chàng trai trẻ từng ám sát mình là để phô trương lòng khoan dung cho thiên hạ thấy, cũng như để bày tỏ ơn đức với Bùi gia, lấy nhu trị cương. Nếu Bùi gia có thể từ đó thuận theo đại thế, cam tâm đầu phục, thì đối với Thiên vương quả thực là đại lợi.
Ban đầu một số người còn hoài nghi lời đồn này. Bởi lẽ, những người đi theo Thiên vương lâu năm đều biết tính tình ông, đã kết thù lớn như vậy, trừ phi đối phương chủ động cầu xin tha thứ, nếu không, muốn Thiên vương xuống nước trước chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Thế nhưng lúc này, tất cả mọi người đều buộc phải tin vào lời đồn đó. Nếu không, làm sao giải thích được những hành động khác thường của Thiên vương gần đây. Sự dung túng và yêu thích của ông dành cho chàng trai trẻ này, ngay cả kẻ mù cũng có thể cảm nhận được đôi phần.
Bùi Thế Du không để tâm đến những ánh mắt đổ dồn về phía mình, thản nhiên ngồi đó, một mặt tự rót rượu uống, một mặt quan sát cuộc diễn võ trên sân. Phải thừa nhận rằng, dù hắn luôn tự cao tự đại, không coi nhà ai ra gì, nhưng lúc này cũng bị khí thế toát ra từ quân đội trước mặt làm cho lay động. Những quân sĩ trên sân, ai nấy đều uy vũ cương kiện, khí thế hiên ngang. Sự dũng mãnh và khao khát chiến thắng lộ rõ trong mắt họ chẳng hề kém cạnh so với quân Hổ bí của Bùi gia là bao.
Đặc biệt là phần cuối, các võ sĩ xếp thành phương trận, cùng dâng lên Thiên vương chiến vũ khải hoàn. Trong tiếng trống trận điếc tai, võ trường như biến thành chiến trường thực thụ, áo giáp sáng chói dưới ánh mặt trời, gió mây thét gào, cảnh tượng hùng tráng, khí thế hào hùng, thực sự chấn động lòng người. Khi kết thúc, vạn chúng quy tâm, các võ sĩ tụ tập trước đài điểm binh, đồng thanh chúc mừng Thiên vương khải hoàn. Tiếng chúc tụng của họ hòa cùng tiếng hò reo của toàn quân như tiếng rồng ngâm hổ khiếu, vang vọng khắp trong ngoài Đồng Quan.
Dù trong lòng không cam tâm, Bùi Thế Du cũng buộc phải thừa nhận. Luận về quân lực cường thịnh, nếu Thiên vương này xưng thứ hai, e rằng không ai dám nhận thứ nhất.
Thiên vương phát ra một tràng cười sảng khoái.
– Vạn kỵ quất roi bụi cuốn mờ, Đồng Quan che nhật ngắm mây hờ. Giáp sắt soi trời vang khèn trống, bậc trượng phu khúc khải hoàn tấu vang!
Đợi tiếng hò reo trên võ trường dần lắng xuống, ông sai người mang giấy bút đến, tùy ý viết vài câu rồi lại lệnh ban rượu xuống.
Có người tiến lên nhận lấy thủ bút của Thiên vương, ra phía trước đọc to lên. Toàn trường lại vang lên tiếng reo hò dậy đất. Các tướng lĩnh trên đài điểm binh lại càng không tiếc lời tâng bốc, ca tụng văn tài của Thiên vương.
Thiên vương mỉm cười, liếc nhìn Bùi Thế Du vẫn luôn im lặng ngồi bên cạnh.
– Tiểu tử Bùi gia, ngươi thử nói xem, những dũng sĩ này của ta, so với Hổ bí Hà Đông của ngươi, bên nào cao bên nào thấp? – Ông hỏi một cách bâng quơ.
Theo tiếng nói của ông, không gian xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh lặng. Mọi người đều dừng việc đang làm, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Bùi Thế Du.
Bùi Thế Du ngước mắt nhìn Thiên vương. Ông mang vẻ thản nhiên, tung ra câu hỏi đó rồi tự rót cho mình một ly rượu, đưa lên nhấp một ngụm, bấy giờ mới ngước lên nhìn hắn, mặt tươi cười, dáng vẻ thư thái. Thế nhưng, Bùi Thế Du lại nhìn thấy rõ ràng trong ánh mắt ông nhìn mình mang theo vài phần thăm dò. Ông dường như cố ý muốn làm khó hắn trong hoàn cảnh này.
Nếu trái lòng mình mà nói quân Hà Đông không bằng quân Thiên vương, thì Bùi Thế Du hắn sau này cũng không cần về Hà Đông nữa. Ngày hôm nay, khoảnh khắc này sẽ là vết nhơ không thể gột rửa suốt đời của hắn. Nhưng nếu hắn nói quân Thiên vương không bằng Hổ bí nhà mình, trong hoàn cảnh này rõ ràng cũng không thỏa đáng. Kết quả chắc chắn sẽ khiến mọi người không phục, chọc giận đám đông tại đây.
Hắn không sợ gây thù chuốc oán, nhưng rõ ràng, nếu câu trả lời của hắn đem lại kết quả như vậy, nghĩa là đứng trước cái bẫy lộ liễu mà Thiên vương đã đặt ra, hắn lại chọn cách chủ động nhảy vào để đối đầu trực diện với ông ta. Điều đó tuy không sai, nhưng rõ ràng không phải là thượng sách.
Hai người bốn mắt nhìn nhau. Một lát sau, trong mắt Thiên vương thoáng qua một tia hối hận xen lẫn thất vọng. Ông liếc nhìn thuộc hạ xung quanh đã bắt đầu xì xào bàn tán với vẻ chế nhạo, khẽ ho một tiếng, định lên tiếng để xoa dịu bầu không khí, thì Bùi Thế Du đã đứng dậy.
– Vừa rồi Thiên vương mượn buổi diễn võ ở Đồng Quan mà ngẫu hứng thành thơ để bày tỏ chí lớn anh hùng, khiến vãn bối rất khâm phục. Nghĩ đến mấy hôm trước từng l*n đ*nh Tây Phong của Thái Hoa sơn, lúc đó ta cũng có cảm xúc, nhưng hiềm nỗi từ nhỏ đã bướng bỉnh nghịch ngợm, trong bụng không có chữ nghĩa. May mà vãn bối cũng có một ưu điểm, đó là không sợ bị người ta chê cười. Hay là để vãn bối làm một bài thơ vè để đáp lễ Thiên vương.
Thiên vương dường như hơi bất ngờ, khẽ nhướn mày, ra hiệu cho cận vệ đưa bút mực cho hắn. Nhưng Bùi Thế Du không nhận, hắn rút thanh đoản đao mang theo bên mình, sải bước đi tới trước một chiếc chiêng vàng lớn đặt trên đài điểm binh, giơ đao bắt đầu khắc chữ lên mặt chiêng. Mũi đao theo lực cổ tay hắn di chuyển rào rào trên mặt chiêng bằng đồng cứng cáp. Những mảnh vụn kim loại rơi lả tả, mũi đao khắc sâu thành từng nét chữ rõ ràng. Rất nhanh, hắn đã khắc xong.
Các tướng lĩnh bên cạnh sớm đã vây quanh quan sát. Thấy nét chữ rồng bay phượng múa, từng chữ khắc sâu vào mặt vàng, vô cùng rõ ràng. “Vạn nhẫn hùng phong nhập cửu tiêu, đản kiến oanh hoàn loạn vị tiêu.” “Ngã tương hạo khí ngưng thanh sương, dục tảo hồ trần tĩnh vũ triều!” (Đỉnh cao vạn trượng chọc mây xanh, nhìn cõi nhân gian loạn chưa thành. Ta gom hạo khí ngưng gươm báu, quét sạch bụi hồ định thái bình!)
Một người cùng cất to giọng đọc lên. Khoan hãy nói bài thơ này ứng đáp thế nào, chiêng vàng là vật dụng trên chiến trường, để tiếng vang xa nhất, mặt chiêng được đúc bằng loại đồng cứng nhất. Dù đoản đao có sắc bén đến đâu, muốn khắc chữ lên đó cũng không hề dễ dàng. Huống chi trong thời gian ngắn như vậy mà khắc ra những nét chữ ngay ngắn thế kia. Các tướng lĩnh nhìn nhau, nhất thời im bặt.
Bùi Thế Du thu đao, phủi nhẹ những vụn vàng bám trên ống tay áo, thân hình cao lớn hiên ngang, nhìn về phía Thiên vương trên tọa vị.
– Luận việc đánh Đông dẹp Bắc, dẹp loạn quần hùng, quân Hổ bí của vãn bối đương nhiên không thể sánh với hùng quân của Thiên vương. Nhưng quân Bùi gia chúng tôi mấy chục năm như một, trấn giữ biên quan, dẹp trừ tai hoạ, trong thời loạn lạc này đã dốc hết sức mình để giữ vững mảnh đất nương thân cuối cùng cho hàng vạn dân biên thùy. Điểm này, xin mạn phép hỏi Thiên vương, đã từng có chưa?
Khi tiếng hắn dứt hẳn, không chỉ trên đài điểm binh, mà cả rất nhiều binh sĩ phía dưới đài vốn đang định xem trò cười của hắn cũng dần dần im lặng. Cách khắc chữ tỏ chí và lời giải thích sau đó của hắn không hề hạ thấp chủ nhà hôm nay, nhưng cũng không thấy sự tự khiêm tốn. Không kiêu ngạo cũng không tự ti, câu hỏi ngược cuối cùng chẳng khác nào “chiếu tướng” lại Thiên vương, âm thầm biến mình từ khách thành chủ, thậm chí còn có phần lấn lướt Thiên vương.
Mạnh Hạ Lợi vẫn luôn đứng trước đài điểm binh, chứng kiến toàn bộ sự việc trên đài một cách rõ ràng. Hắn sợ Thiên vương nổi giận nên nơm nớp lo sợ nhìn qua, nhưng lại thấy ông không nói lời nào, đăm đăm nhìn chàng trai trẻ này. Vẻ mặt ông thâm trầm khó đoán, hoàn toàn không thấy chút vui giận nào. Không gian xung quanh rơi vào sự im lặng kỳ lạ.
Bùi Thế Du biết mình nên đi rồi. Hắn cũng hiểu mục đích Thiên vương triệu hắn tới đây hôm nay gì gì. Chính là để phô trương uy thế, phô diễn quân lực, để hắn thấy được sự hùng mạnh của quân Thiên vương, từ đó cảnh cáo Bùi gia, sau này nếu có ý định khởi binh tranh giành thiên hạ thì hãy liệu sức mình trước. Nét mặt hắn vẫn bình thường, đi tới trước mặt Thiên vương hành lễ, sau đó xoay người bước xuống cao đài, dưới sự chú ý của vô số ánh mắt, hắn băng qua đại doanh đi ra ngoài. Không một ai ngăn cản.
Hắn đi thẳng ra khỏi cổng doanh trại, tháo dây cương con Long Tử khỏi cột buộc ngựa, đang định tung mình lên ngựa rời đi thì Mạnh Hạ Lợi từ phía sau vội vã đuổi theo gọi hắn lại.
– Bùi lang quân đợi đã, Thiên vương có một lời muốn ta truyền lại cho ngươi!
Bùi Thế Du dừng bước quay đầu, thấy đối phương chạy tới trước mặt mình, đứng vững rồi dường như sợ bị người khác nghe thấy, hắn nhìn quanh một lượt mới hạ thấp giọng nói:
– Thiên vương lệnh cho ta nói với lang quân rằng, sau khi đưa Công chúa về Hà Đông, ngày nào đó nếu có tin vui thì nhất định phải sai người tới báo một tiếng, ngài ấy sẽ chuẩn bị quà mừng cho lang quân và Công chúa ạ.
Lời này truyền xong, đừng nói Bùi Thế Du thấy khó hiểu, ngay cả Mạnh Hạ Lợi cũng thấy kỳ quặc, dường như có gì đó không đúng nhưng lại không nói ra được.
Bùi Thế Du nhìn về phía hướng vừa đi tới:
– Ông ta có ý gì?
– Chắc là… chắc là Thiên vương mong lang quân và Công chúa sớm ngày có quý tử chăng? – Mạnh Hạ Lợi đoán mò.
Lại là vì cô mẫu? Ngay cả chuyện này mà ông ta cũng muốn can thiệp. Dù Bùi Thế Du tuyệt đối sẽ không làm theo lời ông ta, nhưng đây cũng không phải lời gì xấu. Hơn nữa, được câu này nhắc nhở, hắn bỗng nhiên nghĩ đến, nếu thực sự có ngày như vậy, cảm giác sẽ ra sao?
Vừa mới thẫn thờ một chút, hắn lại sực nhớ ra, đến giờ vẫn chưa viên phòng với nàng. Đã chưa từng làm chuyện đó thì đào đâu ra tin vui? Sao lão Vũ Văn Túng này còn sốt ruột hơn cả mình nữa vậy.
Mới không gặp có một ngày, nghĩ đến nàng, hắn bỗng thấy lòng như lửa đốt, muốn về ngay lập tức. Không biết lúc này nàng đang làm gì, liệu có đang nhớ hắn không.
– Nói lời cảm ơn hộ ta.
Hắn buông một câu tùy ý, ấn tay lên lưng con Long Tử, khẽ nhảy một cái đã ngồi vững trên lưng ngựa, quay đầu phi nước đại rời đi.