Đêm hè oi ả, bụi đất trên đường mòn tung bay mù mịt. Phía xa, nơi đối diện vùng đất hoang, thấp thoáng vài điểm lửa vàng hiu hắt từ những hộ dân trong các ngôi làng gần Đồng Quan hắt ra.
Bùi Thế Du đạp lên ánh trăng, cưỡi ngựa trên đường.
Sau khi rời khỏi doanh trại Thiên vương vào ban ngày, hắn đã không ngừng nghỉ mà quay về ngay. Đến giờ phút này, tuy tinh thần hắn không mệt mỏi nhưng bụng dạ đã đói cồn cào. Con Long Tử cũng chạy đến mức mồ hôi đầm đìa, lông trên cổ ướt sũng như vừa mới từ dưới nước lên.
Cũng may nơi ở đã không còn xa, chỉ còn khoảng mười dặm đường. Sợ nàng lo lắng, hắn định bụng sẽ chạy một mạch về rồi mới nghỉ ngơi.
Nghĩ đoạn, hắn kẹp chặt bụng ngựa, định thúc ngựa tăng tốc thì bất thình lình, từ trong bụi cỏ dại bên bờ sông ven đường, một đứa trẻ chui ra.
Đứa bé chắc là người từ làng gần đó. Nó một tay cầm cái vợt lưới, một tay xách lồng đèn, miệng reo hò như đang gọi bạn, mắt mải miết đuổi theo lũ đom đóm đang bay lượn phía trước mà không hề để ý đến đường xá. Cho đến khi xông ra giữa đường đất, nó mới phát hiện vó ngựa đã sầm sập lao đến, sợ đến mức đờ người ra tại chỗ, đồ đạc trong tay rơi sạch xuống đất.
Bùi Thế Du hoàn toàn bị bất ngờ. Trong tích tắc mành treo chuông, hắn ghì chặt dây cương.
Long Tử cũng cực kỳ linh tính, nó hí dài một tiếng, gắng sức chồm nửa thân trước lên, nương theo lực dẫn của dây cương mà xoay mình một vòng ngay trên không trung, nhờ đó mới tránh được đứa trẻ, không giẫm đạp qua người nó.
Sau khi giữ vững Long Tử, Bùi Thế Du ngồi trên lưng ngựa nhìn đứa trẻ. Thấy nó vẫn đứng ngây ra, biết là vó ngựa chưa chạm vào người, nó chỉ bị dọa sợ mà thôi.
Hắn không muốn chậm trễ hành trình, càng không muốn chấp nhặt với một đứa trẻ vụng về. Vốn định rời đi ngay, nhưng hắn chợt nhận thấy quần áo đứa bé tuy rách nát nhưng những miếng vá rất ngay ngắn. Nghĩ rằng dù ở nơi hẻo lánh chiến hỏa liên miên đến đâu thì con cái vẫn là máu thịt của cha mẹ, thấy nó bị dọa sợ đến mức mắt vẫn còn đờ đẫn, hắn định lấy trong túi da trên lưng ngựa một miếng lương khô cho nó ăn lấy lại tinh thần, thì đột nhiên ánh mắt hắn dừng lại.
Chiếc lồng đèn đứa trẻ xách lúc nãy rơi xuống đất, nắp bị văng ra, từng con đom đóm từ bên trong bay ra ngoài. Ánh huỳnh quang lấp lánh chập chờn, khẽ soi sáng mặt đất.
Bùi Thế Du như sực nghĩ ra điều gì, quay đầu nhìn về phía thị trấn đang chìm trong màn đêm phía xa, tâm niệm khẽ động.
– Nhóc đang làm gì đấy? – Hắn dùng roi ngựa chỉ vào chiếc lồng đèn dưới đất, hỏi đứa trẻ.
Đứa bé lúc này mới hoàn hồn, nhìn thấy vị công tử trẻ tuổi ngồi trên lưng ngựa cao lớn, trông rất oai phong thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống đất kêu tha mạng.
Lúc này, mấy đứa trẻ khác cũng dần tụ tập lại gần. Chúng trạc tuổi đứa bé kia, tay cũng cầm vợt lưới và lồng đèn. Chắc hẳn là nhóm bạn mà đứa bé lúc nãy đang gọi.
Lũ trẻ ban đầu nhìn hắn đầy vẻ sợ hãi, nhưng nhanh chóng nhận ra vị công tử này rất ôn hòa. Một đứa bạo dạn nhất nói rằng trời nóng, bên bờ sông có rất nhiều đom đóm, chúng đang bắt bọn nó nhốt vào lồng đèn, gom thật nhiều mang về nhà có thể soi sáng ban đêm, tiết kiệm được nến cho gia đình.
Bùi Thế Du mỉm cười nói:
– Các đệ đi bắt giúp ta. Bắt hết nhốt vào một chiếc lồng đèn thôi. Càng nhiều càng tốt.
Hắn lấy ra mấy đồng tiền đồng từ trong túi da, ném về phía lũ trẻ.
Đám trẻ lúc đầu không hiểu, đến khi thấy hắn tung tiền thì reo hò một tiếng, tranh nhau nhặt tiền rồi bảo hắn đợi một lát, lập tức đi bắt côn trùng ngay.
Bùi Thế Du vươn vai một cái, giãn gân cốt rồi xuống ngựa. Trong thời gian chờ đợi, hắn lấy hai miếng thức ăn cho ngựa ra đút cho Long Tử, mình cũng ăn tạm vài miếng lương khô.
Lũ trẻ đang ra sức đuổi bắt đom đóm ở cánh đồng hoang gần đó, chắc phải mất một lúc mới quay lại. Trời nóng gắt, hắn cảm thấy người mình đầy mồ hôi và bụi đường, cứ thế này về gặp nàng sợ sẽ làm nàng khó chịu. Thấy nước sông trong vắt đầy mời gọi, hắn dứt khoát dắt Long Tử cùng xuống sông.
Dòng nước mát lạnh ngập qua bụng ngựa, Long Tử đang chạy nóng nực nên thỏa thuê đùa nghịch trong nước. Bùi Thế Du c** đ* chỉ còn lại chiếc quần cộc, xuống sông vẫy vùng cùng ngựa. Đợi đến khi lên bờ mặc lại y phục thì lũ trẻ cũng đã quay về, bắt được rất nhiều đom đóm. Theo lời hắn, tất cả được nhốt vào một chiếc lồng đèn, ánh sáng rực rỡ đến mức gần như nhìn rõ mặt đất.
Bùi Thế Du mừng rỡ, lại phát cho mỗi đứa trẻ thêm vài đồng tiền, bảo chúng về nhà sớm, rồi tiếp tục lên đường.
Lũ trẻ luyến tiếc, đuổi theo sau ngựa hắn thêm một đoạn đường, tranh nhau gọi lời cảm ơn. Đứa thì chúc “Lang quân sống lâu trăm tuổi”, đứa thì “Lang quân đại phú đại quý”, trong đó còn có đứa hét lên “Lang quân con đàn cháu đống”.
Bùi Thế Du nghe tiếng phía sau, nhịn không được khẽ “hừ” một tiếng rồi tự mình bật cười. Không ngờ đêm nay lại có một trải nghiệm thú vị ngoài ý muốn như vậy. Mấy đứa trẻ ngây thơ tình cờ gặp trên đường đêm lại chúc phúc cho tương lai của hắn một cách ngô nghê như thế.
Hắn mới hai mươi tuổi. Vẫn còn quá trẻ. Hắn không thể tưởng tượng nổi cảnh mình sau này tóc rụng răng thưa, con cháu đầy đàn sẽ như thế nào. Nhưng chợt nghĩ lại, nếu được cùng nàng già đi, thì dù có biến thành thế nào đi nữa, dường như cũng không phải là chuyện không thể chấp nhận được.
Hắn cứ như vậy, cưỡi ngựa đi hết đoạn đường còn lại với tâm trạng sảng khoái, cẩn thận che chở lồng đèn đom đóm trong tay, không để gió lớn thổi rách lồng. Cuối cùng cũng về tới nơi, giao ngựa cho tùy tùng ra đón, hắn hăng hái đi về phía chỗ ở, thấy trong phòng thấp thoáng ánh đèn.
Hắn đẩy cửa phòng, định gọi nàng ra xem lồng đèn, ngước mắt lên thì sững người.
Tì nữ nhanh chóng đi tới báo rằng đêm nay Sắt Sắt nương tử có ghé qua, sau khi cô ấy đi không lâu, Công chúa cũng cùng Hầu Lôi và Hạc Nhi ra ngoài, chắc là đến trạm dịch Đồng Quan thăm Trưởng công chúa, hiện giờ vẫn chưa về.
Bùi Thế Du nhìn quanh căn phòng trống, nụ cười trên mày mắt dần tan biến.
– Sắt Sắt đã nói những gì?
Hắn trầm ngâm một lát rồi hỏi. Tì nữ lắc đầu, nói lúc đó chỉ có hai người họ trong phòng, Hạc Nhi cũng bị Công chúa đuổi ra ngoài.
Bùi Thế Du lập tức dắt con Long Tử vừa mới vào chuồng ra, chạy thẳng đến trạm dịch. Vội vã đến nơi, hỏi viên dịch thừa ra đón, thì được báo rằng nàng vừa mới đi ra ngoài.
– Công chúa nói, nếu lang quân đến thì có thể ra bến đò bên cạnh trạm dịch tìm người ạ.
Bùi Thế Du không nói hai lời, lập tức phi ngựa ra bến đò. Bến đò không xa, cách trạm dịch chỉ vài dặm đường. Vòng qua một khúc quanh con sông, bến đò đã hiện ra trước mắt. Hầu Lôi đang đứng gần đó, chợt thấy dưới ánh trăng có người cưỡi ngựa đến, nhận ra là hắn nên vội vã ra đón.
Khi Bùi Thế Du tìm thấy Lý Nghê Thường, nàng đang một mình hướng mặt về phía Hoàng Hà, ngồi bên bờ sông hoang vắng. Ánh trăng lặng lẽ soi bóng xuống mặt sông rộng lớn, phía xa sương nước bắt đầu dày đặc. Dòng sông cuồn cuộn chảy qua dưới chân nàng, sóng nước va đập vào ghềnh đá liên hồi, hòa cùng tiếng gió lớn lồng lộng trên mặt sông, phát ra những tiếng vỗ nước vang vọng.
Nàng dường như cứ mãi nhìn về phía những rặng núi xanh trùng điệp trong màn đêm phía xa, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Hoặc có lẽ tiếng nước quá lớn đã át đi tiếng bước chân của hắn, mãi cho đến khi hắn đứng lại sau lưng nàng, chỉ cách vài bước chân, bóng lưng nàng vẫn không hề lay động, như một bức tượng đá.
Toàn bộ niềm vui sướng có được từ cuộc gặp gỡ tình cờ trên đường lúc nãy giờ đây đã tan biến sạch sành sanh. Bùi Thế Du nhìn bóng dáng mảnh mai trong gió đêm, nhất thời không dám lên tiếng đánh động, chỉ đứng yên tại chỗ lặng lẽ quan sát.
Một lúc sau, dường như nàng tự mình cảm nhận được, nàng quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau.
Hắn lập tức lộ nụ cười, đi đến bên cạnh nàng, giơ cao lồng đèn trong tay, chỉ vào đó cười nói:
– Muội đoán xem, đây là cái gì?
Lý Nghê Thường đứng dậy, xoay người về phía hắn, thuận theo lời hắn mà nhìn vào chiếc lồng đèn. Trong ánh mắt nàng lúc này vẫn mang theo vài phần thẫn thờ, tâm trí dường như vẫn còn treo lơ lửng ở một nơi nào đó khác, chưa trở về thực tại. Để tránh đom đóm thoát ra, lồng đèn được dán rất kín, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy một quầng sáng lung linh.
– Là cái gì vậy ạ? – Một lúc sau, nàng ngước mắt nhìn hắn, khẽ hỏi, biểu cảm vẫn có vài phần đờ đẫn.
Bùi Thế Du không đáp. Hắn ngắm nhìn nàng một lát, đặt lồng đèn xuống, nhìn bờ sông tĩnh mịch dưới ánh trăng.
– Nếu muội thấy ngột ngạt, mà người cũng không mệt, ta đưa muội đi cưỡi ngựa dọc bờ sông một lát nhé? – Hắn đề nghị. – Trăng đêm nay rất đẹp. Muội có nhớ trước đây có một đêm, chúng ta cũng từng cùng nhau cưỡi ngựa chạy dọc bờ sông rất lâu không?
Đó rõ ràng là một đoạn đường đào vong, nhưng về sau, trong ký ức dường như chỉ còn lại con sông lớn dưới ánh trăng, và bên bờ sông là hắn và nàng cưỡi ngựa ngược dòng đi lên.
Lý Nghê Thường lắc đầu, lộ vẻ áy náy, lại nhìn hắn một lát, cuối cùng hạ quyết tâm.
– Muội có một chuyện…
Nàng vừa mở lời, một bàn tay bỗng nhiên bị hắn nắm chặt. Lời nàng bị hành động của hắn cắt ngang.
– Hoặc là, nếu muội chịu đựng được, chúng ta có thể khởi hành ngay đêm nay! Ta đưa muội về Hà Đông lập tức!
Không đợi nàng trả lời, hắn kéo nàng xoay người đi ngay.
Tay bị hắn nắm chặt không thể thoát ra, Lý Nghê Thường chỉ có thể bị động đi theo hắn, miệng khẽ cầu xin:
– Huynh dừng lại đi. Huynh dừng lại một chút được không!
Hắn dường như không nghe thấy, chẳng những không dừng lại mà còn huýt sáo gọi Long Tử. Tuấn mã nghe thấy tiếng chủ gọi lập tức lao tới, dừng trước mặt hai người, vui vẻ vẫy đuôi. Hắn cắm lồng đèn vào dây cương ngựa, định ôm mạnh Lý Nghê Thường lên lưng ngựa thì nàng bám chặt vào yên ngựa, giữ cứng không buông, cúi mặt nói:
– Muội không thể cùng huynh về Hà Đông được nữa!
Hắn từ từ dừng lại.
– Muội đang nói gì vậy? – Một lát sau, bên tai vang lên tiếng hỏi nhẹ nhàng của hắn.
Nàng thở hắt ra một hơi dài, tập hợp tất cả dũng khí có lẽ là lớn nhất đời mình, cuối cùng ngẩng mắt lên, đối diện với ánh mắt của hắn.
– Xin lỗi huynh. Muội không thể cùng huynh về Hà Đông được nữa. – Nàng lặp lại lời vừa nói.
Tiếng nước chảy rầm rì. Mây đen bị gió kéo đi, chậm rãi che khuất vầng trăng sáng. Ánh trăng tối sầm lại. Từ sâu trong tầng mây, vọng lại tiếng chim nhạn cô độc kêu thê lương khi bay đêm. Con Long Tử bị chiếc lồng đèn treo trên đầu đang đung đưa theo gió thu hút, nó lắc đầu cố gắng vươn cái lưỡi dài ra để l**m, chiếc lồng đèn treo lơ lửng rung lắc dữ dội hơn, quầng sáng phản chiếu trong mắt hắn.
Đợi rất lâu mà không thấy hắn phản hồi. Hắn cứ mãi không nói một lời. Lý Nghê Thường chỉ thấy nơi đáy mắt hắn lóe lên hai điểm sáng u tối. Sự hối lỗi và đau buồn như dòng nước chảy về đông bên cạnh, từng đợt, từng đợt không dứt. Nàng kìm nén lệ trong mắt, định nói tiếp thì bóng hình hắn chợt động.
Chỉ thấy hắn giơ tay, đè đầu con ngựa đang cáu kỉnh vì thử mãi không được xuống, sau đó rút chiếc lồng đèn ra, mắt nhìn nàng, mở nắp lồng đèn. Một con đom đóm bay ra. Tiếp theo đó, con thứ hai, thứ ba… vô số con đom đóm mang theo ánh sáng, rung đôi cánh mỏng manh tranh nhau tràn ra từ kẽ hở vừa mở cho chúng, lượn quanh lồng đèn một lát rồi tự tìm hướng, tản mác bay đi khắp nơi, dần dần xa khuất.
Cảnh tượng nàng không ngờ tới này khiến không gian trước mắt bỗng chốc trở nên rực rỡ, rồi lại chuyển sang u tối. Khi con đom đóm cuối cùng rời đi, biến mất hoàn toàn trong tầm mắt theo gió, đêm trăng mà ánh huỳnh quang từng chiếu sáng rèm giường nàng cũng hiện ra trước mắt. Nàng không thể nhịn được nữa, nước mắt dần dâng đầy mi.
– Muội nói lại lời lúc nãy một lần nữa đi. Ta nghe không rõ. – Hắn cầm chiếc lồng đèn trống không nhìn nàng, vô biểu cảm nói.
Lý Nghê Thường lệ nhòa, vì nghẹn ngào mà gần như không thành tiếng.
– Muội xin lỗi, muội…
Một luồng sát ý âm trầm lướt qua đáy mắt hắn. Không đợi nàng nói xong, hắn đã vung tay ném mạnh chiếc lồng đèn trống xuống đất. Chiếc lồng đèn làm bằng nan tre sao chịu nổi lực tay của hắn, rơi xuống đất liền bẹp dúm, gãy vụn dưới chân. Nàng đột nhiên khựng lại, nhìn hắn lúc này đã chuyển sang giận dữ.
– Hầu Lôi! – Hắn lạnh lùng gọi một tiếng về phía sau.
Sau khi hắn đến, Hạc Nhi vốn đang ở đây đã lui về bên cạnh chồng. Tạ Ẩn Sơn cũng nhanh chóng tìm đến. Mấy người cùng đứng lại ở nơi hơi xa, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi người đầy giận dữ này của hắn.
– Thiếu chủ có gì sai bảo ạ? – Hầu Lôi vội vàng bước lên.
– Đi g**t ch*t mụ đàn bà tiện nhân đó cho ta! Cùng với cả Hồ Đức Vĩnh nữa! Những kẻ đi theo, giết sạch hết! – Hắn nghiến răng nói.
Hầu Lôi giật mình, theo bản năng nhìn về phía Lý Nghê Thường. Chỉ một thoáng chần chừ, gã lại nghe thấy tiếng ra lệnh chuyển sang giận giữ của hắn.
– Không nghe thấy sao? Đi ngay lập tức!
Hầu Lôi chưa bao giờ thấy hắn phẫn nộ đến mức này. Giọng nói của hắn khẽ run rẩy, khuôn mặt tái nhợt, thần tình cứng đờ đến mức gần như vặn vẹo. Gã không khỏi kinh sợ, sao dám không tuân lệnh, đáp một tiếng “vâng”, vừa lùi lại vài bước thì thấy Tín Vương cũng rảo bước đi tới. Lúc đầu Tín Vương dường như chưa hiểu chuyện gì, thấy tình cảnh này thì khựng lại một chút, quay đầu nhìn về hướng trạm dịch không xa phía sau rồi dừng bước, im lặng không nói gì. Hiển nhiên, gã cũng không có ý định ngăn cản ý đồ của Thiếu chủ.
Hầu Lôi không chần chừ nữa, xoay người định đi thi hành lệnh thì phía sau lại truyền đến một giọng nói.
– Đừng mà! – Là tiếng của Lý Nghê Thường.
Nàng sực tỉnh từ trong cơn chấn động, lao lên ngăn Hầu Lôi lại, sau đó xoay người về phía Bùi Thế Du.
– Đừng làm như vậy mà!
Chàng trai trẻ như không nghe thấy, vẻ tàn nhẫn trong thần sắc không giảm đi chút nào. Hắn lạnh lùng liếc nhìn Hầu Lôi đang dừng bước lần nữa.
Hầu Lôi bất đắc dĩ, mang theo vài phần áy náy, khom người hành lễ với Công chúa, vòng qua người nàng định bước tiếp thì thấy nàng đã nhanh chóng đi đến trước mặt Thiếu chủ, hai đầu gối chạm đất, quỳ sụp xuống.
Gió lớn trên mặt sông thổi mạnh, khiến người ta đứng không vững.
– Muội cầu xin huynh! – Lý Nghê Thường nói.
Hắn từ từ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào nàng đang quỳ trước mặt, khóe mắt giật liên hồi.
– Là lỗi của muội. Chuyện đang tốt đẹp mà lại nuốt lời ——
Gió lớn ập đến làm mắt nàng cay xè. Lời nói thốt ra bị gió thổi tan tác. Cảnh tượng nàng sợ hãi nhất, không muốn đối diện nhất cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi mà ập đến. Hứa hẹn là nàng, quay đầu phụ ước cũng là nàng. Nàng không dám chớp mắt, cố gắng mở to mắt nỗ lực giải thích. Không dám hy vọng có được sự lượng thứ của hắn, chỉ mong có thể khiến cơn giận của hắn dịu đi đôi chút.
– Muội thay đổi ý định, tuy có liên quan đến cô mẫu, nhưng tuyệt đối không phải hoàn toàn vì bà ấy. Là nguyên nhân của chính muội. Muội không vượt qua được cửa ải của chính mình.
Đôi mắt không chịu nổi cơn gió sông hoành hành, nước mắt tuôn rơi. Nàng giơ tay lau nước mắt một cách loạn xạ, muốn tiếp tục giải thích, nhưng lồng ngực như bị nhét đầy bông, nghẹn đến mức cổ họng đau nhức, không thể phát ra tiếng.
Hầu Lôi và Tạ Ẩn Sơn đã lặng lẽ lùi ra xa. Xung quanh không còn tiếng động nào khác, chỉ có tiếng gió hòa cùng tiếng nước, xen lẫn tiếng thở phì phò của con Long Tử bên cạnh tràn ngập màng nhĩ.
Cuối cùng nàng cũng lau khô vệt lệ, thở ra một hơi, định mở miệng lần nữa thì người đã bị hắn đột ngột kéo đứng dậy. Hắn vẫn im lặng không nói một lời, chỉ thô bạo lôi nàng đến trước mặt Long Tử, hai tay nhấc bổng eo nàng tung lên lưng ngựa, bản thân cũng leo lên theo, thúc ngựa phóng đi ngay.
Lý Nghê Thường không phản kháng. Nàng không quan tâm hắn đưa nàng đi đâu, cũng chẳng bận tâm đi đâu, suốt dọc đường chỉ nhắm nghiền mắt, tựa vào lòng hắn, cảm nhận lần cùng cưỡi ngựa này, có lẽ là lần cuối cùng trong đời với hắn.
Tiếng gió nhỏ dần, Long Tử dừng lại trước cổng doanh trại thành Thiên Sinh. Toàn bộ quân mã đóng ở đây ban ngày đã theo Thiên vương đi hết, đêm nay trong tòa doanh thành rộng lớn chỉ còn lại một lượng nhỏ quân thủ vệ. Lý Nghê Thường bị hắn dẫn đi, xuyên qua doanh thành vắng lặng tối om, bên tai vang lên tiếng bước chân của mình và hắn đạp trên nền đá.
Hắn mở một cánh cửa đang khép hờ, đẩy nàng vào trong một căn phòng tối đen, châm từng ngọn, từng ngọn nến đỏ còn sót lại từ đêm hôm đó, cho đến khi một dãy nến đỏ rực cháy, ánh sáng đỏ tràn ngập khắp căn phòng.
– Ngẩng mắt lên, nhìn cho kỹ xem đây là đâu! – Bên tai vang lên giọng nói của hắn. Lý Nghê Thường sao không biết đây là đâu.
– Chỉ mới vài ngày trước, trước mặt hàng ngàn người, ngay tại đây, ta đã cưới muội thêm một lần nữa. Nhưng ta không ngờ, muội vẫn không thừa nhận.
Biểu cảm của hắn vẫn căng thẳng, nhưng cơn giận đã biến mất trên khuôn mặt, trong giọng nói cứng nhắc ẩn chứa vài phần khàn đặc sau cơn thịnh nộ.
– Lý Nghê Thường, ta đã cưới muội hai lần rồi!
– Lần thứ nhất, lần thứ hai, đối với muội đều không được.
Hắn khựng lại một chút.
– Không sao cả. Ta không quan tâm. Ta có thể cho muội cơ hội thứ ba!
– Muội theo ta về, ta và muội tổ chức hôn lễ một lần nữa. Hôn lễ thực sự của muội và ta! Sau khi hành lễ xong, muội chính là vợ của Bùi Thế Du ta. Đương nhiên, nếu muội thực sự không muốn, ta cũng tuyệt đối không cưỡng ép. Ta ra ngoài đợi muội! Muội suy nghĩ cho kỹ đi! Nghĩ kỹ rồi, muội lại đến tìm ta!