Trời vừa hửng sáng, gió sớm cuốn theo lớp sương đêm ẩm ướt dày đặc, như một dòng sông lững lờ trôi qua những miền quê hoang vu vì chiến loạn đã nhiều năm.
Tào nữ quan ngồi thẫn thờ ở góc sân đầy cỏ dại, canh chừng một lò sắc thuốc. Vẻ mặt bà sầu khổ, đờ đẫn, chẳng biết đang nghĩ gì, ngay cả khi nước thuốc trước mặt bắt đầu sôi sùng sục cũng không nhận ra. Những bong bóng nước to như mắt cá tràn ra từ kẽ nắp ấm, chảy dài xuống thân ấm. Khói bốc nghi ngút, tiếng sôi xèo xèo vang lên không dứt, bà mới giật mình sực tỉnh. Trong lúc vội vàng, bà quên cả lót khăn, hốt hoảng dùng tay không nhấc ấm thuốc lên.
Ngay khi da thịt chạm vào ấm gốm, bà bị bỏng đến mức nhảy dựng lên, không giữ chắc tay, “xoảng” một tiếng, ấm thuốc rơi xuống đất vỡ tan tành. Nước thuốc sôi sùng sục bắn tung tóe khắp nơi, dội thẳng vào chân của vị nữ quan già. Nước nóng khiến bà nhảy lên ôm chân, vừa mới thốt ra nửa tiếng kêu thảm thiết thì đột nhiên như nhớ ra điều gì, bà quay đầu nhìn về phía gian phòng kia, nuốt ngược tiếng kêu vào trong bụng.
Tiếng động khiến một vú già phụ trách vừa phục dịch vừa giám sát tại đây phải thò đầu ra nhìn, rồi bước tới.
Tào nữ quan không còn vẻ kiêu ngạo của ngày xưa, bà nén đau, khập khiễng bước tới đón, vẻ mặt nịnh nọt, thấp giọng xin vú già kia lấy thêm một thang thuốc nữa, lại cười cầu xin hãy mang thêm một ít thuốc trị bỏng cho mình.
Vú già nhìn bà chằm chằm. Tào nữ quan vội vén ống quần lên, để lộ mảng thịt đỏ hỏn vì bị bỏng, vú già đó bấy giờ mới miễn cưỡng rời đi.
Đợi người đi khuất, vị nữ quan già khó khăn lê bước tới bậc thềm đá gần đó. Vừa ngồi xuống, bà nghe thấy tiếng vú già ban nãy dường như đã quay lại, đang dẫn theo ai đó đi về phía này. Bà không màng đến vết thương ở chân, nghiêng tai lắng nghe. Vú già kia đang nói chuyện với tông giọng vô cùng ân cần:
-… Sao lang quân và Công chúa lại đến sớm như vậy, chúng tôi không nhận được tin gì nên chỗ này hoàn toàn chưa chuẩn bị, sợ là đãi ngộ không chu đáo…
Vị nữ quan già rùng mình một cái, đột ngột bật dậy khỏi bậc thềm, lao ra cổng viện. Dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh, bà thấy vú già kia quả nhiên đang dẫn theo hai người tiến vào. Một chàng thanh niên trẻ tuổi, diện mạo tuấn lãng, y phục hoa mỹ, bà nhận ra ngay đó là nhị lang Bùi gia từng đến Thanh Châu cầu hôn vào cuối năm ngoái. Còn thiếu nữ đi cùng hắn chính là Công chúa mà từ sau khi tiễn dâu đến Hà Đông bà chưa từng được gặp lại.
Tào nữ quan kéo lê cái chân bị bỏng, bất chấp tất cả lao lên, lăn lộn bò lết tới trước mặt Lý Nghê Thường, không ngừng dập đầu, vừa mừng vừa khóc:
– Công chúa! Cuối cùng cũng đợi được cô rồi! Lão nô cứ ngỡ đời này sẽ không còn được thấy mặt cô nữa!
Lý Nghê Thường dừng bước, nhìn dáng vẻ đầu tóc bù xù, nước mắt nước mũi giàn giụa thảm hại của vị nữ quan già, rồi ngẩng đầu nhìn căn viện cô quạnh trong nắng sớm trước mặt, chần chừ một lát rồi hỏi:
– Cô mẫu của ta sao rồi?
Tào nữ quan quệt nước mắt, lại dập đầu với cả Bùi Thế Du đang đứng cạnh, rồi vội vàng bò dậy, khom người nói:
– Trưởng công chúa ở ngay bên trong, bệnh nặng lắm, đến sức dậy cũng chẳng còn. Vốn là lão nô cùng Sắt Sắt nương tử cùng chăm sóc, hôm qua chẳng biết vì cớ gì, có người đến không nói không rằng đưa cô ta đi mất. Lão nô vừa dậy sớm sắc thuốc đây! Công chúa mau theo lão nô vào ạ.
– … Đoạn thời gian Công chúa không ở đây, bên phía Thanh Châu rối loạn cả lên… – Vị nữ quan già vừa dẫn Lý Nghê Thường vào trong với vẻ khiêm nhường chưa từng thấy, vừa lải nhải kể lể.
– Tất cả là tại tên Thôi Trọng Yến đáng chết kia! Trước đây nô còn tưởng hắn có bản lĩnh, ai ngờ chỉ là cái gối thêu hoa, bên ngoài đẹp đẽ bên trong rỗng tuếch! Hắn tự mình chết thì thôi đi, còn liên lụy đến Trưởng công chúa! Nếu không phải tại hắn, Trưởng công chúa sao lại đắc tội với Tề Vương, rơi vào tay tên Trần Sĩ Tốn kia, suýt chút nữa là mất mạng rồi…
Giọng điệu đau buồn của bà đầy rẫy oán hận, chẳng biết là oán Thôi Trọng Yến hay Trần Sĩ Tốn, hay cả hai kẻ đó đều là nơi trút giận của bà lão trung thành này.
– Trần Sĩ Tốn đáng chết! Đồ lòng lang dạ thú! Hắn dám đẩy Trưởng công chúa ra trước trận tiền, cứ thế treo bà ấy lên suốt ba ngày ròng rã ngay trước mặt lũ lính thô lỗ! Bà ấy làm sao chịu nổi nỗi sỉ nhục ấy…
– Bà ấy là Trưởng công chúa kia mà!
Tào nữ quan lại mủi lòng, định khóc rống lên, nhưng vì e ngại Bùi Thế Du đi cùng nên đành cố nén nước mắt.
– Đáng thương thay, đến hơi tàn bà ấy vẫn chỉ mong được chôn cất nơi cố thổ Trường An, để cho liệt tổ liệt tông một lời giải thích, để họ biết rằng bà ấy đã tận lực, dù cuối cùng không thành công thì cũng không làm nhục chí khí mà một Trưởng công chúa nên có…
Bùi Thế Du nhìn Lý Nghê Thường vốn đã trở nên im lặng bất thường từ khi đến đây, khẽ ho một tiếng. Vị nữ quan già vội im bặt không dám nói nữa, cúi đầu, vừa quệt nước mắt vừa khập khiễng dẫn họ đến trước một căn phòng cửa đóng then cài. Sau khi gõ cửa, bà nhẹ nhàng đẩy cánh cửa khép hờ, nói nhỏ:
– Đêm qua bà ấy cứ hôn mê không tỉnh, Công chúa đợi một lát, để lão nô thử xem có đánh thức được không…
– Trời đất ơi!
Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, vị nữ quan già thốt lên kinh hãi, vội vã bước nhanh vào trong.
Bùi Thế Du dừng lại ngoài cửa, nhìn vào bên trong.
Căn phòng tối tăm không thắp đèn, không khí thoang thoảng mùi thuốc hôi hám. Hắn thấy một bóng lưng lặng lẽ ngồi trước gương, xõa tóc rối bời, nhận ra đó chính là Trưởng công chúa, cô mẫu của nàng, người hắn đã gặp vài ngày trước.
– Trưởng công chúa tỉnh từ bao giờ vậy! Sao lại tự mình dậy mà không một tiếng động thế này! Người muốn chải đầu phải không ạ? Lão nô dìu người nằm lại, chải đầu cho người ngay trên giường cũng được…
– Là A Kiều đến rồi à?
Trưởng công chúa không cử động, cũng không quay đầu lại, chỉ thốt lên một câu hỏi. Giọng nói khô khốc và khàn đặc như bị dao cùn mài qua, lọt vào tai Lý Nghê Thường.
– Vâng ạ! – Vị nữ quan già nhìn về phía cửa, nghẹn ngào: – Công chúa đến thăm người đây!
Lý Nghê Thường đứng lặng ngoài cửa, nhìn bóng lưng vừa quen vừa lạ trong phòng, nhịp tim bỗng chốc đập nhanh liên hồi. Cảnh tượng lên xe rời Thanh Châu đi Hà Đông chợt hiện về trong trí nhớ. Rõ ràng mới chỉ chưa đầy nửa năm, mà giờ nghĩ lại sao thấy xa xôi như đã trôi qua nửa đời người.
Trưởng công chúa nghe xong lời của nữ quan già thì không nói thêm gì nữa, tiếp tục ngồi lặng lẽ trước gương.
Lý Nghê Thường chậm rãi bước vào, dừng lại sau lưng bà. Tào nữ quan lui ra ngoài, thấy Bùi gia lang quân vẫn đứng đó, dù không vào nhưng cũng không đi, bà chần chừ định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không dám mở miệng, cúi đầu lướt qua người hắn.
– Bùi gia nhi, trước khi ngươi đưa A Kiều đi, hãy cho phép ta được nói vài lời riêng tư giữa phụ nữ chúng ta với nó lần cuối, được không? – Trưởng công chúa vẫn không quay đầu lại, đột ngột lên tiếng.
Bùi Thế Du khựng lại.
– Ngươi sợ ta sau lưng ngươi sẽ ép nó đi theo ta? – Bà vẫn không ngoái lại, giọng nói bình thản. – Ta đã thề thì sẽ không nuốt lời.
Bùi Thế Du nhìn bóng lưng Lý Nghê Thường, cuối cùng vẫn lùi lại, lánh mặt ra ngoài sân đứng đợi.
Trong phòng chỉ còn lại Lý Nghê Thường, nàng đi đến bên cạnh Trưởng công chúa rồi ngồi quỳ xuống. Khi nàng ngước mắt lên, nàng bàng hoàng sửng sốt.
Cô mẫu trước mắt nàng tiều tụy, già nua như biến thành một người khác. Trong ấn tượng của nàng, đôi gò má đầy đặn của cô mẫu nay hóp sâu lại, cả người gầy guộc khô khốc. Những nếp nhăn đuôi mắt và quanh môi hiện rõ từng rãnh nhỏ. g*** h** ch*n mày bà còn hằn sâu một nếp nhăn hình chữ “Xuyên” (川).
Ánh sáng ban mai len qua cửa sổ. nàng càng chấn động hơn khi thấy hai bên thái dương và trước trán bà đã lốm đốm những sợi tóc bạc. Người phụ nữ để mặc sự già nua tàn phá dung nhan này, sao có thể là cô mẫu của nàng từng vô cùng yêu quý nhan sắc?
Nàng sững sờ nhìn, hồi lâu không thể cử động.
Trưởng công chúa cũng đăm đắm nhìn thiếu nữ kiều diễm trong bộ trang phục tân phụ phản chiếu trong gương, đột nhiên khóe môi bà nhướn lên. Chỉ một biểu cảm nhỏ ấy thôi đã khiến những nếp nhăn trên mặt bà càng thêm sâu hoắm. Bà chậm chạp xoay cổ, dời ánh mắt từ mặt gương sang khuôn mặt Lý Nghê Thường.
– A Kiều của ta, thật là xinh đẹp.
– Cô mẫu năm xưa từng được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân Trường An, nhưng so với A Kiều ngày hôm nay, cô mẫu cũng tự thấy không bằng.
Bà ta khẽ thở dài, vẻ mặt như cười mà không phải cười.
– Chẳng trách Bùi gia nhi kia lại si tình với con đến thế, ngay cả mối thù đêm tân hôn cũng có thể bỏ qua không màng, diễn kịch thành thật, nhất quyết biến con thành thê tử của nó.
Lý Nghê Thường nhìn người cô mẫu hoàn toàn xa lạ trước mắt, ngay khoảnh khắc này, từ tận đáy lòng nàng nảy sinh một trực giác đầy sợ hãi. Trực giác ấy nhắc nhở nàng hãy lập tức đứng dậy, rời khỏi đây và đừng bao giờ quay đầu lại, càng đừng nghe thêm bất cứ lời nào từ bà nữa. Thế nhưng, đôi chân nàng như bị đóng đinh, không thể nhích nổi nửa bước.
– Cô mẫu ngưỡng mộ con. Là thật lòng…
Bên tai nàng lại vang lên tiếng thở dài như chứa đựng ý cười của Trưởng công chúa.
– Không phải ngưỡng mộ con xinh đẹp hơn cô mẫu năm xưa, mà là ngưỡng mộ con có thể gặp được một ý trung nhân như ý.
Như thể rơi vào hồi ức nào đó, Trưởng công chúa nhắm mắt lại, im lặng một lát. Khi mở mắt ra, ý cười nơi khóe môi bà càng đậm hơn.
– Năm xưa nếu cô mẫu cũng có thể giống như con, gặp được một đấng lang quân có thể bảo vệ mình, thì cô mẫu đã không bị ép gả cho một lão già đầu bạc. Đáng tiếc, ông trời chẳng hề đoái hoài gì đến ta. Cô mẫu gả đi rồi lại gả lại, trao thân cho không biết bao nhiêu người, cuối cùng đôi tay trắng trơn, chẳng giữ được gì.
– Hôm nay, con cũng muốn đi rồi.
– Đi hết đi, đi hết đi! Cô mẫu biết, ta đã không giữ nổi con được nữa rồi.
Hàng mi của Lý Nghê Thường khẽ run rẩy. Nàng ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đang tràn đầy ý cười của Trưởng công chúa, lấy hết can đảm hỏi:
– Sau này cô mẫu có dự tính gì không ạ?
Trưởng công chúa nhìn nàng, không nói gì.
– Nếu… nếu cô mẫu bằng lòng, Bùi lang quân nói huynh ấy có thể thưa với huynh trưởng, chia một mảnh đất phong cho cô mẫu. Sau này cô mẫu cùng a đệ cứ yên tâm ở đó, như vậy nửa đời sau có thể bảo đảm bình an vô sự…
Trưởng công chúa đột ngột bật cười, bà ta lắc đầu.
– A Kiều ngốc nghếch của ta, sao con lại có thể thay cô mẫu đưa ra dự tính như thế?
Bà lại cười thêm một tiếng.
– Bảo cô mẫu chết già trong chiếc lồng mà Bùi gia đã định sẵn, rồi còn phải cảm kích sự bao dung và đãi ngộ của bọn họ ư? Nếu vậy, thì so với việc chết ngay lúc này có gì khác biệt đâu?
Bà ta dừng lại một chút.
– Nếu như thế, cô mẫu thà chết quách ở bên ngoài Bạch Hổ quan còn hơn!
Lý Nghê Thường nhìn cô mẫu trước mặt, hốc mắt dần đỏ hoe. Một cảm giác tuyệt vọng quen thuộc lại trào dâng trong lòng, khiến cả người nàng lạnh toát, chân răng như rỉ ra một luồng khí lạnh.
– A Kiều, cô mẫu chẳng ngại nói thẳng, năm xưa ta bỏ rơi đứa con ruột của mình để giữ lại con, lẽ nào là vì một kết cục như thế này sao?
– Ta đúng là không xứng làm mẹ, càng không phải là người cô mẫu tốt của con. Nhưng, là ta không muốn hay sao? – Bà cười thảm hại. – Ta cũng muốn làm mẹ, muốn làm một người cô mẫu hiền từ của con! Nhưng không được. Ta không có sự lựa chọn. Giống như năm xưa ta không muốn gả cho lão già kia, nhưng cuối cùng vẫn phải gả vậy!
– Phụ thân của con đã quỳ xuống, dùng cả thiên hạ để khổ sở cầu xin ta. Ta nhớ rõ như in, cái đêm sau khi huynh ấy đạt được mục đích rời đi, ta đã ngồi một mình trên bậc thềm cung điện, khóc suốt một đêm ròng. Lúc đó, có ai đến thương xót cho ta?
Nói đến đây, Trưởng công chúa hít một hơi thật sâu, đột ngột nhắm mắt lại. Trên gương mặt gầy guộc đến biến dạng của bà hiện lên một nỗi hận thù sâu thẳm. Một lát sau, khi bà thở hắt ra và mở mắt lại, thần sắc đã trở lại bình tĩnh.
– Số con tốt hơn ta. Có người bảo vệ, cô mẫu không giữ được con, cũng chẳng dám giữ.
– Còn về hướng đi sau này của ta và A đệ con, con đã hỏi thì ta cũng chẳng ngại nói cho con biết để con yên tâm. Con có biết Lý Trường Thọ ở Vũ Tiết không? Tổ tiên hắn vốn là quý tộc thảo nguyên, bên nhà ngoại lại xuất thân từ danh môn Lư thị ở Trung Nguyên, nghe nói tổ tiên hắn và tổ tiên Bùi gia từng là chí giao. Sau này tổ tiên hắn quy thuận triều đình ta, lập được đại công, tiên đế ban họ, đến nay đã truyền được mấy đời, đời đời trung thành với Lý gia ta. Lý Trường Thọ bây giờ lại càng như thế.
– Tên Thôi Côn không thể tin vào được. Ta thông qua cựu Tể tướng Hồ Đức Vĩnh đã có liên lạc với Lý Trường Thọ, biết rõ hắn là người đáng tin cậy. Thôi Côn lần này định đưa ta và A đệ con đi nơi khác để quản thúc, trước khi lên đường ta đã tìm cách truyền tin, bảo hắn phái người tới đón tiếp. Tuy giữa chừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn khiến ta phiêu dạt tới đây, nhưng A đệ của con chắc hẳn đã bình an ở chỗ hắn rồi.
– Lý Trường Thọ tuy thế yếu, đất phong lại khô cằn, thậm chí sớm tối khó bảo toàn. Nhưng thì đã sao?
– Thiên hạ mất rồi.
– Trừ phi ta chết, bằng không, chỉ cần còn một hơi thở, ta sẽ không bao giờ từ bỏ việc khôi phục thiên hạ.
Bà nhìn Lý Nghê Thường không chớp mắt, đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt đang không ngừng tuôn rơi trên mặt nàng.
– A Kiều, con khóc cái gì? – Bà mỉm cười. – Khóc vì con vẫn còn một kẻ vướng bận như ta hả?
– Nếu con cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, sự tồn tại của ta vẫn làm cản trở nửa đời sau của con, thì con cứ bảo Bùi gia nhi kia giết ta đi.
– Ta biết nó đã hận ta thấu xương từ lâu rồi.
Nói xong, bà quay mặt nhìn mình trong gương thêm một lát, vuốt lại mái tóc rối.
– Cô mẫu mệt rồi. Con đi đi.
Bà ta đứng dậy, bước vào phòng trong.
Lý Nghê Thường tiếp tục ngồi lặng lẽ một mình. Ánh sáng bên ngoài cửa sổ ngày càng rực rỡ. Ánh mặt trời bắt đầu nhuộm đỏ khung cửa phía đông, nhưng nàng hoàn toàn không hay biết.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, cho đến khi bên ngoài có tiếng gõ cửa, giọng của Sắt Sắt vọng vào tai, nàng mới sực tỉnh. Đứng dậy, nàng chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, phải đứng sững tại chỗ một lát, gắng gượng vực dậy tinh thần rồi mới bước ra mở cửa.
Khuôn mặt Sắt Sắt đập vào mắt nàng.
– Đã nói những gì mà lâu thế? – Bùi Thế Du chờ bên ngoài đã sớm nóng ruột không yên, cuối cùng thấy Lý Nghê Thường bước ra, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của nàng, hắn lập tức hỏi. – Có phải bà ta nuốt lời, không cho muội đi không?
Không đợi nàng trả lời, hắn như nhạy cảm nhận ra điều gì đó, sắc mặt hơi biến đổi.
Lý Nghê Thường lắc đầu, nói nhỏ một tiếng không có gì, rồi bước chân đi trước. Một luồng nắng mai chói mắt từ dưới hiên bắn tới khiến nàng không thể mở mắt. Nàng gắng gượng đi được hai bước, tim đập loạn xạ, hơi thở dồn dập. Kèm theo một hồi ong ong bên tai, một cơn chóng mặt ập đến, cả người nàng ngã quỵ xuống.