Tạ Ẩn Sơn đi tới nơi ở của Thiên vương, thân vệ báo rằng sau khi hôn lễ kết thúc, Thiên vương đã quay về phòng rồi.
Gã bước vào trong nhưng không thấy người đâu, suy nghĩ một lát, gã đi xuyên qua sảnh chính ra phía sau nhà. Quả nhiên, gã thấy lão bộc đang đứng đó hầu hạ, còn phía trước trên mỏm đá bên vách núi, hai chiếc đèn lồng đỏ rực đang đung đưa, dưới ánh đèn chính là bóng lưng của Thiên vương.
Thiên vương đang ngồi xếp bằng trước vách đá trống trải, trước mặt đặt một chiếc bàn thấp, trên bàn có một bình rượu, một chén rượu, và đối diện ông là một chén rượu khác. Trông ông như đang đối ẩm cùng ai đó, thế nhưng chỗ đối diện lại trống không, chẳng có bóng người, chỉ có một tấm bài vị bằng gỗ đứng lặng lẽ.
Tạ Ẩn Sơn thầm hiểu, đây chắc chắn là bài vị “Thái Hoa Thần Mẫu” mà tiểu lang quân và công chúa vừa bái tế trong lễ đường lúc nãy. Khi đó, bài vị này được giấu sau bức bình phong, hai bên lại phủ rèm đỏ nên mông lung mờ ảo, tự nhiên không ai nhìn rõ thần chủ đó thực sự thuộc về ai, càng không có ai dám mạo muội tìm hiểu ngọn ngành.
Lúc này, nhờ ánh sáng của đèn lồng, Tạ Ẩn Sơn lờ mờ nhìn thấy trên mặt bài vị khắc dòng chữ: “Tiên thất Bùi thị ái thê chi thần vị” (Bài vị của người vợ yêu Bùi thị đã khuất). Gã chần chừ một chút, không dám tiến lên nên dừng bước tại chỗ.
Thiên vương có vẻ đã ngà ngà say, tâm trạng dường như tốt hơn bao giờ hết, đó là điều mà Tạ Ẩn Sơn chưa từng thấy trước đây. Ông ta bưng chén rượu lên, cung kính mời bài vị một chén rồi nhấp một ngụm, sau đó bắt đầu trò chuyện với khoảng không trước mặt như đang tán gẫu:
– Đêm nay huynh vui quá! Chắc muội cũng đang rất vui có đúng không? Cuối cùng huynh cũng toại nguyện, để muội được tận mắt nhìn thấy con chúng ta và con nhóc đó kết thành liên lý ngay trước mặt mình. Đây là đại sự. Điều nuối tiếc duy nhất là huynh không thể cùng muội nhận lấy cái lạy của hai đứa nó. Nhưng không sao, chỉ cần muội vui, huynh còn vui hơn…
Ông ta uống cạn chỗ rượu còn lại trong chén, một mặt rót thêm rượu, mặt khác tiếp tục mỉm cười nói với tấm bài vị gỗ:
– Đúng rồi, huynh còn có một chuyện muốn nói với muội. Muội biết không, thằng bé đã cùng huynh uống rượu trên đỉnh Tây Phong, không chỉ vậy, nó còn trò chuyện với huynh rất vui vẻ! Huynh biết ý đồ của nó là muốn chuốc huynh say, nhưng tiểu tử thối đó, chút tâm tư ấy sao qua mắt được huynh? Tửu lượng của nó đúng là rất khá, uống đến cuối cùng, huynh cũng có vài phần không trụ vững. Tĩnh muội, muội đoán xem huynh đối phó thế nào?
Trong mắt ông ta lộ ra vài phần đắc ý.
– Huynh thừa lúc nó không chú ý, lấy tay áo che lại rồi âm thầm đổ rượu xuống đất. Thằng nhóc ngốc nghếch này, cứ tưởng mình thông minh, rốt cuộc vẫn trúng kế của huynh, tự mình uống say trước rồi gục xuống!
Ông ngửa mặt lên trời cười lớn, cất lên tràng ha hả đầy khoái chí.
Đúng lúc này, một cơn gió đêm thổi qua vách núi, một tiếng “pụp” vang lên, tấm bài vị bị gió thổi lật nghiêng, mắt thấy sắp rơi xuống đất. Ông giật mình, buông rơi chén rượu, tung người lao tới, vươn cánh tay chụp lấy nó ngay sát mặt đất, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
– Tĩnh muội, muội đang giận vì huynh bắt nạt con trai mình hả? Đừng giận, đừng giận mà! Sau đó chẳng phải huynh đã cõng nó xuống núi đó hay sao? Cái con trai thối của chúng ta ấy, nặng chết đi được, huynh mới cõng xuống được nửa đường đã suýt đứt hơi, bất đắc dĩ mới phải gọi người khiêng nó xuống. Muội cũng đừng có chỉ biết che chở cho nó như thế! Nếu không phải năm xưa nó gây trọng thương cho huynh, thì với bản lĩnh oai hùng của huynh ngày đó, sao có thể vô dụng thế này. Còn nữa, sao muội không đi trách nó dám hành thích huynh, khiến vết thương của huynh đến giờ vẫn chưa lành hẳn…
Thiên vương đêm nay không chỉ tâm trạng cực tốt mà còn say rất nặng, ông cứ thế ôm lấy tấm bài vị mà kể khổ.
Tạ Ẩn Sơn đâu dám tiến lên nữa, gã nín thở, đang định lặng lẽ rút lui thì đột nhiên Thiên vương dường như cảm nhận được điều gì, lập tức im bặt.
– Là ai?
Tạ Ẩn Sơn biết mình đã kinh động đến ông ta. Thấy ông ta ôm bài vị, đột ngột quay mặt lại nhìn với vẻ pha chút giận dữ, gã đành phải bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Thấy là gã, thần sắc Thiên vương mới dịu đi đôi chút. Ông ta đón gió đêm, nhắm mắt một lát như để tỉnh táo lại.
Tạ Ẩn Sơn hành lễ tạ tội, giải thích:
– Thuộc hạ tới đây là muốn bẩm báo với Thiên vương chuyện liên quan đến Trưởng công chúa. Thuộc hạ đã tra hỏi Sắt Sắt, liệu rằng lần này Trưởng công chúa đã đích thân hứa với tiểu lang quân, chắc không dám lật lọng đâu.
Bẩm xong, Tạ Ẩn Sơn đợi một lát, thấy Thiên vương vẫn im lặng. Gã đang định cáo lui, không ngờ ông ta đột ngột mở mắt nói:
– Bá Viễn, ngươi đến đúng lúc lắm. Ngồi xuống uống với ta vài chén đi!
Ông ta đã mở lời, Tạ Ẩn Sơn sao có thể từ chối, bèn vâng mệnh ngồi xuống.
Cơn say của Thiên vương dường như đã vơi đi nhiều. Ông ta cẩn thận đặt tấm bài vị sang một bên, gọi lão bộc mang thêm một bình rượu và một chiếc chén sạch tới, sau đó ra hiệu cho Tạ Ẩn Sơn ngồi đối diện.
Thấy ông ta đích thân cầm bình rót rượu cho mình, Tạ Ẩn Sơn vội vàng chối từ.
Thiên vương mỉm cười:
– Đêm nay ta gặp chuyện hỷ, tâm trạng vui vẻ, ngươi cũng không cần gò bó quá. Cứ coi như chúng ta đang uống rượu lúc còn trẻ là được. Huống hồ những năm qua, ngươi giúp ta không ít, ta rót cho ngươi một chén rượu thì có làm sao?
Tạ Ẩn Sơn bưng chén rượu bằng cả hai tay:
– Chúc mừng Thiên vương, đêm nay tiểu lang quân và công chúa mới thực sự là kết lương duyên. Trong ngày đại hỷ này, thuộc hạ xin đem hết lòng thành chúc hai vị bách niên giai lão, sớm sinh quý tử, phúc trạch dài lâu!
Thiên vương nghe vậy lại cười ha hả, tỏ vẻ cực kỳ vui sướng, nâng chén uống cạn.
Trời xanh không phụ lòng người. Dưới sự nỗ lực tiếp cận của Thiên vương, tiểu lang quân lúc này trông tuy vẫn chưa hoàn toàn thuận theo, nhưng thái độ đối với Thiên vương thực tế đã thay đổi rất lớn, quan hệ hai người ngày một tốt lên. Tạ Ẩn Sơn tận mắt chứng kiến sự thay đổi này, trong lòng cũng cảm thấy an lòng. Cứ duy trì thế này, chuyện hai người họ tiến thêm một bước, thậm chí là nhận nhau, sớm muộn gì cũng thành.
Hai người vừa đối ẩm vừa bàn luận về hôn lễ đêm nay, đúng lúc đó thân vệ mang tới một tin chiến thắng vừa mới gửi đến. Tin chiến thắng do Nghĩa vương Trần Vĩnh Niên gửi từ Giáng Châu.
Ngay sau khi Tôn Vinh quay đầu đi về phía Bắc để chống lại mấy Tiết độ sứ đang hội quân tiến xuống phía Nam, Trần Vĩnh Niên đã dẫn theo Vũ Văn Kính mang quân đến Giáng Châu và Trạch Châu ở phía Bắc Đồng Quan.
Quân của Tôn Vinh đã rối loạn, làm sao còn sức mà để mắt đến dải đất kẹp giữa Hà Đông và Đồng Quan này. Chỉ trong một thời gian ngắn, Trần Vĩnh Niên đã thuận lợi chiếm được Giáng Châu, tin chiến thắng vừa khéo gửi tới đêm nay. Còn lại Trạch Châu, đương nhiên cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Tạ Ẩn Sơn lập tức đứng dậy kính rượu:
– Chúc mừng Thiên vương lại đánh hạ được một thành nữa! Đêm nay đúng là song hỷ lâm môn, thuộc hạ xin uống cạn chén này để chúc mừng Thiên vương ạ!
Có lẽ vì chiến thắng này nằm trong dự liệu, Thiên vương trông không có vẻ gì là quá vui mừng, ông ta mỉm cười ra hiệu cho gã ngồi xuống, nhìn gã, dùng giọng điệu ôn hoà pha chút áy náy:
– Chuyện này do ngươi đã mưu tính từ lâu, đáng lẽ phải phái ngươi đi đánh trận. Nhưng giờ lại vì những chuyện vặt vãnh bên cạnh ta mà làm vướng chân ngươi, là ta đã làm lỡ mất cơ hội lập tang của ngươi rồi.
Lúc đó Trần Vĩnh Niên tích cực xin đi đánh, Tạ Ẩn Sơn liền lấy lý do bận việc khác để tránh tranh chấp, nhường cơ hội đó đi.
– Là thuộc hạ tự biết bản lĩnh không bằng Nghĩa vương, nên mới cam tâm nhường lại, nào có liên quan gì tới Thiên vương đâu ạ? – Tạ Ẩn Sơn cười nói, vẻ mặt không chút để tâm. – Huống hồ thiên hạ đang loạn, hùng tâm của Thiên vương đâu chỉ dừng lại ở hai nơi nhỏ bé như hạt cát này? Nếu thuộc hạ muốn lập công, sau này còn sợ Thiên vương không cho cơ hội khác hay sao?
Thiên vương nhìn gã một lát, cười thở dài:
– Luận về sự khoáng đạt đại độ, so với ngươi, ta tự thấy mình không bằng.
Ông ta dừng lại một chút, rồi khẽ gật đầu:
– Nhưng lời ngươi nói cũng không sai, trước mắt quả thực đang có một tang trạng lớn.
Thấy Tạ Ẩn Sơn ngước nhìn lên, Thiên vương nhấp một ngụm rượu, cầm chén hỏi:
– Chiến sự phương Bắc, ngươi thấy thế nào?
Tạ Ẩn Sơn đáp:
– Thiên vương đã hỏi, thuộc hạ xin mạo muội nói vài câu, nếu có chỗ nào không đúng, xin Thiên vương cứ chỉ giáo. Những kẻ phương Bắc kia đừng nhìn lúc này khí thế bừng bừng, thực chất chỉ là một lũ ô hợp. Phạm Phương Minh luôn là kẻ gió chiều nào che chiều nấy, trước đó sợ Tôn Vinh đe dọa nên muốn mượn danh Thiên vương để tạo thanh thế cho hắn, nhưng lại không cam tâm chân thành sẵn sàng góp sức. Lư Long Tiết độ sứ là hạng tham lợi, lần này thừa nước đục thả câu muốn chia phần mà thôi, không đáng nhắc tới. Trái lại, Lý Trường Thọ ở Võ Tiết mới thực sự là người có phong cốt, nhưng thực lực quá yếu, bản thân còn lo chưa xong thì làm sao gây nên sóng gió gì?
– Theo ý thuộc hạ, trận chiến này sẽ là cuộc giằng co lâu dài. Trong thời gian ngắn, đôi bên khó lòng lấn áp được nhau.
Thiên vương gật đầu:
– Ngươi nói không sai. Ngươi có biết tại sao trước đây ta luôn dung túng cho Phạm Phương Minh mượn danh nghĩa của mình để tạo thanh thế không? Hắn tưởng hắn là kẻ thông minh nhất thiên hạ, có thể lợi dụng ta, nhưng hắn không biết điều ta muốn chính là cục diện này, muốn hắn tự mãn mà phán đoán sai hình thế. Đợi bọn họ tiêu hao nhau một thời gian, lưỡng bại câu thương, ngươi sẽ thay ta xuất quân ra khỏi quan ải, đánh thẳng vào Lạc Dương, lập nên một chiến công hiển hách mà không ai bì kịp!
Nhắc đến chuyện quân sự, Thiên vương đã hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng ôm bài vị khi nãy. Trong đôi mắt sâu thẳm vương hơi men của ông lộ ra vẻ sát khí nồng đậm. Ông từ từ bóp chặt ngón tay, chiếc chén rượu bằng bạc trong lòng bàn tay bị bóp bẹp rúm, một tiếng “cạch” vang lên, nó bị ông tiện tay ném lên bàn.
– Đến lúc đó, từng kẻ một, các ngươi hãy xem ta thu dọn bọn chúng ra sao!
Tạ Ẩn Sơn ngẩn người, lúc này mới bừng tỉnh, hoàn toàn hiểu rõ tại sao trước đây sau khi chiếm được Đồng Quan, Thiên vương không thừa thắng xông lên mà lại bỏ gần tìm xa, bất chấp mọi người ngăn cản mà nhất quyết đi đánh Hà Đông trước. Hóa ra mục đích thực sự của Thiên vương lúc đó là để làm tê liệt Tiết độ sứ Hà Bắc Phạm Phương Minh, khiến tham vọng của hắn ta phình to, nảy sinh ảo tưởng cũng muốn tranh đoạt Trung Nguyên.
Còn việc đánh Hà Đông là thật, nhưng chỉ là mục đích phụ. Tuy gặp phải sự cố ngoài ý muốn buộc phải rút quân, Thiên vương từ đó án binh bất động dưỡng thương đến nay, nhưng con đường tuy khác nhau cuối cùng vẫn đạt được mục đích thực sự ban đầu của ông ta.
Tạ Ẩn Sơn không khỏi bái phục đại kế mà Thiên vương đã âm thầm sắp đặt từ lâu. Gã nghĩ nếu thuận lợi làm chủ được hai kinh thành Đông – Tây, với thế thịnh của Thiên vương, việc thống nhất thiên hạ chắc chắn không còn xa nữa. Gã vốn là người trầm ổn, nhưng lúc này cũng bị viễn cảnh ấy làm cho phấn chấn, máu nóng trong người âm thầm sục sôi.
– Đến lúc đó, thuộc hạ nhất định sẽ dốc toàn lực để giúp Thiên vương sớm ngày thực hiện chí nguyện to lớn!
Thiên vương lại cười lớn, tiếng cười sảng khoái.
– Nói những điều này bây giờ vẫn còn sớm! Ta xưa nay không phải kẻ thích nói suông. Thiên hạ tuy chẳng có mấy kẻ lọt được vào mắt ta, nhưng cũng không phải tất cả đều là lũ bù nhìn…
Nói đến đây, ông ta dường như chợt nhớ ra điều gì, nhìn về phía Tạ Ẩn Sơn.
– Cái tên nghĩa tử bên cạnh Thôi Côn đó…- Ông ta nhất thời không nhớ ra tên, khựng lại một chút.
– Họ Thôi, tên Trọng Yến, trước đây là tướng quân Phi Long Hữu quân ở Thanh Châu ạ. – Tạ Ẩn Sơn nhắc lời.
Thiên vương gật đầu:
– Kẻ này quả thực có vài phần gan dạ, tâm cơ cũng đủ, tuy không được Thôi Côn dung nạp, ta còn tưởng hắn đã đầu quân cho Tôn Vinh rồi, không ngờ lại dám quay về. Hắn cũng có chút gặp may, gặp đúng lúc Thôi Côn đang bận lo không xong, lại để hắn cải tử hoàn sinh, trỗi dậy từ cõi chết. Hắn cũng theo Thôi Côn rút về Tề Châu rồi hả?
– Bẩm Thiên vương, tin tức mới nhất bên đó tạm thời vẫn chưa gửi tới. Nhưng theo lời thám tử lần trước, sau khi Bạch Hổ quan không giữ được, Thôi Trọng Yến này không hề dây dưa, bỏ luôn cả Thanh Châu mà nhanh chóng rút đi.
Thiên vương trầm ngâm một lát:
– Đổi lại là ta, ta cũng sẽ làm vậy. Tiếp tục giữ Thanh Châu đã không còn ý nghĩa, chỉ là tiêu hao binh lực chờ chết mà thôi, chẳng thà theo Thôi Côn rút về Tề Châu, chờ thời cơ hành động.
Ông ta nhìn Tạ Ẩn Sơn:
– Tuy rằng đất Tề Châu cũng không đủ để cầm cự lâu dài, giống như đang thoi thóp, nhưng kẻ này vẫn không thể xem thường. Ngươi hãy lưu ý, có động tĩnh gì báo ngay cho ta biết.
Tạ Ẩn Sơn vâng mệnh.
Thiên vương thở hắt ra một hơi dài, ánh mắt một lần nữa dời về phía tấm bài vị bên cạnh. Tạ Ẩn Sơn thấy vậy, hiểu ý định đứng dậy cáo lui. Đúng lúc đó, phía trước lại vang lên tiếng bước chân của cận vệ đi tới, tiếng thông báo cũng lọt vào tai:
– Tín Vương có ở đây không ạ? Sắt Sắt nương tử tới tìm, nói có chuyện muốn thưa.
Tạ Ẩn Sơn vô thức nhìn sang Thiên vương, thấy ông ta đang cầm bình rượu định rót vào chiếc chén trống khác, nghe thấy vậy liền ngẩng lên nhìn qua. Tim gã khẽ đánh thót một cái, không nhịn được cảm thấy đôi chút không tự nhiên.
– Bá Viễn và cô gái này xem ra cũng có chút duyên phận nhỉ. Ban đầu ta còn tưởng là mật thám, nếu đã là hiểu lầm thì tốt quá rồi. – Thiên vương mỉm cười. – Nếu ngươi thực sự có ý, ta sẽ thay ngươi mở lời, bảo Trưởng công chúa kia buông tay, tặng cho ngươi là được!
Tạ Ẩn Sơn biết Thiên vương xưa nay là người mắt sáng tai thính, chuyện gì cũng biết rõ. Bên cạnh gã đột nhiên xuất hiện một cô gái không rõ lai lịch, nếu ông ta không biết chút gì thì mới là chuyện bất thường. Còn về việc ông ta nói bằng ngữ khí như vậy cũng có nguyên do của nó.
Sự quen biết của gã và cô gái đó thực sự là một sự tình cờ. Chính là lần trước, sau khi gã cứu được Chấn Uy Thái Bảo từ tay Thôi Trọng Yến, gã vội vã chạy đến Đồng Quan để chuẩn bị cho cuộc tập kích Long Môn quan sắp tới.
Hôm đó đang đi trên đường, thủ hạ của gã là Mạnh Hạ Lợi đột nhiên tới báo, nói cấp dưới bắt gặp một người có khẩu âm vùng Thanh Châu ở khu vực trấn Đồng Quan. Người đó tuy ăn mặc như dân thường nhưng trên người lại giấu đao, võ nghệ bất phàm, chắc chắn là binh sĩ đến từ Thanh Châu, hơn nữa còn mang theo một cô gái. Chân cô ta bị thương không đi lại được, tên lính Thanh Châu này đang tìm thầy thuốc cho cô ta. Sau khi bị quân tuần tra bắt gặp, sau một hồi giao chiến, vì ít không địch nổi nhiều nên kẻ kia đã trốn thoát, bỏ lại cô gái trên đường. Cấp dưới nghi ngờ cô gái này cũng là mật thám, nhưng thấy cô ta có dung mạo xinh đẹp, giết đi thì uổng nên định đưa cô ta vào doanh trại gần đó làm quân kỹ. Không ngờ cô gái lên tiếng nói mình quen biết Tín Vương, có quen cũ với ngài, cầu xin được gặp mặt Tín Vương, có chuyện quan trọng muốn báo. Cấp dưới thấy cô ta nói một cách chắc chắn, không dám giấu giếm nên đã báo lên chỗ Mạnh Hạ Lợi.
Tạ Ẩn Sơn không nhớ nổi mình quen biết một cô gái như vậy từ khi nào, nhưng nghe nói có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, tuy lúc đó lịch trình bận rộn, gã vẫn bảo Mạnh Hạ Lợi đưa người đến gặp mặt. Sau khi gặp mặt, lại nghe đối phương nói rằng cô ta tuyệt đối không phải mật thám, chỉ là một nhạc kỹ trong một gia đình giàu có ở Thanh Châu, vì được chủ nhân sủng ái nên không được chính thất dung nạp, bà ta đã tàn nhẫn đánh gãy hai chân cô ta rồi bán cho lái buôn người. Cô ta cứ thế phiêu bạt theo đoàn người tới nơi này.
Cô ta có một người biểu huynh tham gia quân ngũ ở Thanh Châu, nghe tin đã đuổi theo tới tận đây giải cứu cô ta khỏi tay bọn buôn người. Vì vùng này đang có binh hoang mã loạn, làng quê không tìm được thầy thuốc, để chữa chân cho cô ta nên hắn ta đành liều lĩnh đưa cô ta tới trấn Đồng Quan vẫn còn dân cư, không ngờ bị bắt vì coi là gian tế. Lúc đó cô ta không nơi nương tựa, sợ bị bắt làm quân kỹ. Vì trước đó nghe danh Tín Vương là hào kiệt đương thời, cô ta vốn đã cực kỳ ngưỡng mộ, trong lúc tuyệt vọng, để tránh bị đưa đi, cô ta đành phải liều lĩnh nói dối mình là người quen của Tín Vương, khẩn cầu gã cứu mạng, tha cho cô ta một lần, chỉ cần không phải vào quân doanh, bảo cô ta làm gì cũng được.
Tạ Ẩn Sơn tự nhận mình nhìn người chưa bao giờ sai. Thấy cô ta nói năng khẩn thiết chân thành, vẻ mặt đáng thương, hoàn toàn không thấy chút dấu hiệu nào của việc nói dối, gã đã tin một nửa. Nhưng để cẩn thận, gã bảo cô ta gảy một khúc nhạc. Cô ta lập tức mượn một cây tì bà, tùy ý gảy một khúc, quả nhiên là như tiên nhạc, vô cùng êm tai. Không chỉ vậy, khúc nhạc cô ta gảy lại là điệu nhạc quê hương của Tạ Ẩn Sơn. Hỏi ra mới biết cô ta là đồng hương với gã, chỉ vì nhà nghèo nên từ nhỏ đã bị gia đình bán đi, từ đó chưa bao giờ quay lại quê cũ.
Dù Tạ Ẩn Sơn có sắt đá đến đâu thì khoảnh khắc đó cũng nảy sinh lòng trắc ẩn. Nghĩ cô gái này không chỉ có dung mạo xuất chúng mà còn khá thông minh và can đảm, là hạng người hiếm thấy, nếu thực sự bị đưa tới nơi đó, với nhan sắc của cô ta thì chắc chắn sẽ sống không bằng chết. Huống hồ chân cô ta lại đang tàn phế không người chăm sóc, e rằng không mấy ngày sẽ bị hành hạ đến chết. Vả lại, cô ta còn là đồng hương, gã chịu không nổi lời khẩn cầu của cô ta, trong một phút nhất thời, ma xui quỷ khiến thế nào mà đã giữ người lại.
Gã không chỉ chữa khỏi chân cho cô ta mà còn luôn mang cô ta theo bên mình. Cho đến tận sau này vì chuyện của tiểu lang quân xảy ra, gã mới biết thân phận thực sự của cô ta, hiểu rằng mình đã bị cô ta lừa dối ngay từ đầu. Nhưng những chuyện đó lại là một câu chuyện khác rồi.
Thiên vương chắc chỉ biết một mà không biết hai. Chuyện giữa mình và cô gái này cũng không tiện kể hết cho cấp trên nghe.
Tạ Ẩn Sơn nén lại nỗi phiền muộn dâng lên trong lòng, nói:
– Thiên vương đừng trêu chọc thuộc hạ nữa. Thuộc hạ và cô ấy không có chuyện gì khác, lúc đó chỉ là tiện tay cứu mạng mà thôi.
Thiên vương nhìn gã rồi mỉm cười, không nói thêm gì nữa, chỉ phất phất tay. Tạ Ẩn Sơn vội vã quay ra, thấy cô gái đó quả nhiên đang đứng ở bên ngoài chờ mình. Trông nàng đã bình tĩnh lại như thường lệ, khác hẳn với dáng vẻ khi bị vị quân y kia nhận ra lúc tối nay.
Trực giác của Tạ Ẩn Sơn cho hắn biết vị quân y kia chắc chắn không nhận nhầm người. Nếu nàng thực sự là con gái họ Tưởng, thì thân phận này không những không phải là sự sỉ nhục, mà ngược lại còn rất đáng được kính trọng. Gã nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao nàng lại có phản ứng như vậy.
Khi nhìn thấy nàng, bước chân gã vô thức chậm lại vài phần.
Sắt Sắt thấy gã bước ra, liền nhanh chóng đi tới trước mặt gã hành lễ:
– Nô tì bái kiến Tín Vương.
– Tìm ta có chuyện gì không? – Gã hỏi như không có chuyện gì xảy ra.
– Công chúa và Bùi lang quân không còn ở trong phòng nữa ạ. Nô tì vừa đi hỏi thì có người thấy họ cùng nhau cưỡi ngựa ra khỏi cổng doanh trại xuống núi rồi. Nếu nô tì đoán không lầm, có lẽ hai người họ sẽ đi ngay trong đêm tới chỗ Trưởng công chúa. Ở đây đã không còn việc gì nữa, liệu ngài có thể cho phép nô tì quay về đó xem sao không?
Tạ Ẩn Sơn không khỏi bất ngờ, bảo nàng đợi một chút, mình thì lại quay vào trong, kể lại sự việc cho Thiên vương nghe.
– Chi bằng thuộc hạ đưa cô ấy về luôn, nhân tiện cũng để mắt tới mọi chuyện bên đó. – Tạ Ẩn Sơn đề nghị.
Thiên vương gật đầu, lại dặn dò:
– Ngươi hãy đích thân để mắt tới! Nếu phát hiện Trưởng công chúa kia dám giở trò gian trá, lập tức trừ khử bà ta cho ta!