Bùi Thế Du từ nhỏ đến lớn đã làm không biết bao nhiêu chuyện hoang đường mà giờ nghĩ lại vẫn thấy ly kỳ cổ quái, thế nhưng luận về độ viển vông và khó tin thì so với trải nghiệm đêm nay, tất cả đều chỉ là chuyện nhỏ, chẳng đáng để nhắc tới.
Vừa vào đến “phòng tân hôn”, hắn lập tức đóng cửa lại, xoay người về phía Lý Nghê Thường, liên thanh xin lỗi:
– Thực sự xin lỗi muội, chuyện đêm nay tuyệt đối không phải ý của ta! Ta cũng không biết lão già Vũ Văn kia nghĩ cái gì, cứ nhất quyết đòi tổ chức đại lễ thành hôn cho chúng ta thêm lần nữa. Vừa nãy ta đã sống chết không chịu, nhưng lão ta cứ nhất định không chịu…
Vũ Văn Túng làm việc tùy hứng, hành sự cũng chẳng theo lẽ thường. Hắn sợ Lý Nghê Thường vừa rồi vì bị ép buộc mới gật đầu, sợ nàng thầm giận mình nên mới cuống cuồng giải thích. Thế nhưng hắn lại phát hiện nàng dường như chẳng nghe hắn nói, trái lại đang quan sát xung quanh, vẻ mặt không hề có chút gì là không vui.
Hắn khựng lại, rồi cùng nàng ngắm nhìn căn “phòng tân hôn” này. Chuyện này tuy từ đầu đến cuối cực kỳ kỳ quặc, nhưng phải nói rằng khâu chuẩn bị thực sự rất tâm huyết. Luận về sự trang trọng thì đương nhiên không bằng lễ cưới lần trước của hai người tại hành cung cổ bên sông Phần Thủy, nhưng nếu luận về sự vui vẻ náo nhiệt thì tuyệt đối có hơn chứ không kém.
Lúc tỉnh dậy vào ban ngày hắn đi quá vội nên không nhìn kỹ, giờ quan sát xung quanh, thấy bài trí trong phòng đúng là hết sức chăm chút, khắp nơi đều là vàng ngọc rạng rỡ, hoa tươi rực rỡ. Hắn thấy nàng đi đến trước bàn trang điểm, cầm một tấm gương đồng mạ vàng lên xoay vài vòng, rồi ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười rạng rỡ:
– Không sao đâu, huynh đừng lo. Muội không có giận.
Ánh nến lung linh soi rõ đôi mắt đẹp như chứa ngàn tinh tú của nàng, bên trong quả nhiên đang thấp thoáng những tia cười ẩn hiện.
Bùi Thế Du hoàn toàn trút được gánh nặng, ánh mắt dừng lại trên chiếc gương đang xoay tròn giữa những ngón tay nàng. Ban đầu hắn hơi khó hiểu, nhưng khi thấy nàng vẫn nhìn mình như thế, hắn mím môi không nói, song ý cười nơi khóe mắt chân mày lại ngày một đậm hơn.
Tim Bùi Thế Du khẽ rung động, đột nhiên dường như lĩnh ngộ, biết nàng rốt cuộc đang cười cái gì. Nàng nhất định là đang ám chỉ chuyện lần trước hắn đùng đùng nổi giận, rút kiếm chém nát tấm gương “Nhật Quang Kính” kia.
Đó vốn chẳng phải là một ký ức tốt đẹp gì, thế nhưng có lẽ vì tâm cảnh của hai người đêm nay đã hoàn toàn khác trước, nhờ có sự buông tay của Trưởng công chúa mà mọi rào cản đều tan biến, mở ra một tiền đồ vô cùng tươi sáng. Trong giờ khắc tươi đẹp thế này, nhớ lại cảnh tượng hắn tức giận chém gương ngày ấy, tự nhiên chỉ còn lại một cảm giác duy nhất.
Hai người như tâm ý tương thông, đối mắt nhìn nhau một lúc, rồi nghĩ đến hôn lễ kỳ lạ này, cuối cùng không nhịn được nữa mà cùng bật cười thành tiếng. Cười hồi lâu, hai người ôm chầm lấy nhau, hắn thì thầm:
– Chiếc gương vỡ lần trước ta vẫn chưa vứt đâu. Chuyến này về, ta sẽ lập tức sai người sửa lại, sau này đặt trong phòng của chúng ta, mỗi sáng tối ta sẽ dùng nó giúp muội chải đầu vẽ mày, có được không?
Lý Nghê Thường vừa rồi đúng là vì chiếc gương trước mặt mà liên tưởng đến chiếc gương Nhật Quang từng bị hắn chém làm đôi. Nàng thích dòng minh văn khắc sau gương: Kiến nhật chi quang, tương tư vật vong (Thấy ánh mặt trời, tương tư chớ quên). Tám chữ tuyệt đẹp biết bao, nàng luôn cảm thấy nếu nó cứ thế bị vứt đi thì thật là một điều đáng tiếc.
– Thật không? – Nàng không ngờ chiếc gương ấy vẫn còn, ngước mặt nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và vui sướng.
Phản ứng của nàng khiến hắn cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Hắn cười rạng rỡ nhìn nàng, thuận tay lấy tấm gương trong tay nàng đặt lại lên bàn, khẽ đáp “Thật”, sau đó cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu.
Hương thơm ngọt ngào từ son môi của nàng thấm dần vào đầu lưỡi hắn. Hắn đắm chìm trong đó. Khoảnh khắc này, mọi sầu khổ thế gian, mọi tham vọng dẹp loạn lập công từ thuở thiếu thời dường như đều rời xa hắn. Hắn nảy sinh một cảm giác viên mãn rằng từ nay về sau, nàng sẽ hoàn toàn thuộc về mình.
Nhưng thế vẫn chưa đủ. Sau khi xa cách mới biết nỗi tương tư sâu nặng thế nào. Hắn lại bế nàng lên giường, ép nàng dưới thân, vừa liên tục hôn lên đôi má ửng hồng, vừa hỏi:
– Lúc ta không ở bên cạnh, muội có nhớ ta không?
Câu hỏi vô tâm này, vốn chỉ định để minh chứng thêm cho tình yêu, đột nhiên lại chạm vào một tâm sự thầm kín của Lý Nghê Thường.
– Nói mau! – Không nhận được câu trả lời ngay lập tức, hắn bá đạo giục một tiếng, nhưng vẫn không nhận được câu trả lời như mong đợi. Nàng không cười nữa, khẽ nghiêng đầu, giấu nửa khuôn mặt dưới vai hắn.
Hắn giữ lấy cằm nàng, nhẹ nhàng xoay mặt nàng lại, bắt nàng phải nhìn mình, đăm đắm nhìn đôi hàng mi dài đang khép chặt và khẽ run rẩy.
– Muội sao thế? – Hỏi xong, thấy nàng vẫn nhắm mắt không nói, hắn tự hỏi liệu mình vừa nói sai điều gì chăng, nhưng nghĩ mãi không ra.
– Thôi được rồi. Muội không nhớ ta cũng không sao. Ta nhớ muội là được rồi.
Hắn bắt đầu dỗ dành nàng, mà không biết rằng sự hạ mình nhường nhịn của hắn lúc này lại càng khiến Lý Nghê Thường mủi lòng tủi thân không tả được. Vị Bùi lang này ấy, lúc tốt thì khiến người ta mê muội, lúc nổi giận thì khiến người ta sợ hãi run rẩy, sống một ngày bằng một năm!
Sau khi nhận được tin của Sắt Sắt và lên đường, nàng không còn thời gian suy nghĩ nhiều nữa. Nhưng trước đó, sau khi hắn bỏ đi như vậy, bề ngoài nàng vẫn bình thường nhưng nội tâm lại rơi vào sự hoang mang cực độ. Gặp lại nhau, lòng nàng càng thêm bất an, không biết nên đối đãi thế nào, càng không biết phải đối mặt với hắn ra sao.
May mắn hắn có vẻ đã hoàn toàn thoát ra khỏi đêm trước khi ra đi ấy, không còn nhớ mình từng giận dữ đến nhường nào. Nhưng Lý Nghê Thường thì khác, bóng ma tâm lý vẫn khó tan biến. Ngay cả cho đến lúc này, dù biết thái độ của cô mẫu đã thay đổi lớn, nàng vẫn không dám tin rằng ông trời lại ưu ái nàng đến thế, nàng thực sự có thể may mắn đến mức từ nay về sau thoát khỏi sự giam cầm của thân phận bẩm sinh.
Nàng mở mắt ra, bắt gặp đôi mắt tuấn tú đang nhìn mình trân trân ở cự ly gần.
– Muội cũng nhớ huynh. Rất nhớ huynh. – Nàng đáp.
Khi nét cười bắt đầu hiện lên trong mắt hắn vì câu trả lời ấy, nàng lại tiếp lời:
– Nhưng muội cũng rất sợ.
Nàng nhìn quanh căn phòng lộng lẫy mà Thiên vương đặc biệt bài trí cho hai người. Đến giờ hắn vẫn không hiểu nổi tại sao Thiên vương lại nhất quyết làm cái hành động mà hắn cho là hoang đường này, nhưng nàng thì biết. Thành thực mà nói, đêm nay rất đẹp, vốn không phải là lúc thích hợp để nói những điều này. Nàng cũng không định nhắc tới, nhưng…
– Muội sợ điều gì?
Trong tiếng hỏi khó hiểu của hắn, nàng đẩy hắn ra khỏi người mình, ngồi dậy quay lưng về phía hắn, khẽ chỉnh lại mái tóc mai, cũng là để trấn tĩnh tâm trí. Hắn từ phía sau nhanh chóng áp tới, ôm lấy eo nàng.
– Sao thế? Nói cho ta nghe đi! – Hắn cố chấp thúc giục.
– Huynh thực sự không còn giận nữa thật không? – Nàng quay mặt lại hỏi. Câu hỏi khiến Bùi Thế Du hiện rõ vẻ nghi hoặc.
– Huynh quên rồi à? – Nàng cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói ra. – Lúc huynh lên đường đi Thanh Châu, muội biết huynh đang giận.
Dù đã tự nhủ bao nhiêu lần rằng đừng bận tâm đến sự tức giận của hắn lúc đó. Trong hoàn cảnh ấy, đổi lại là bất kỳ ai cũng không thể coi như không có chuyện gì. Hắn có giận thế nào cũng là lẽ thường tình. Thế nhưng, thực sự muốn buông bỏ lại khó khăn biết bao.
Nàng không phải đau lòng vì lúc đó nàng đã hạ mình lấy lòng như thế mà vẫn không giữ được bước chân hắn. Nàng chỉ sợ, liệu đó có phải là dấu hiệu cho thấy sau khi biết mọi chuyện nhơ nhuốc của nàng, trong thâm tâm hắn đã coi thường nàng, không muốn chạm vào nàng nữa. Nàng thực sự sợ điều đó.
Nhưng trong tình cảnh lúc bấy giờ, những chuyện liên quan giữa nàng và Thôi Trọng Yến, nàng không thể và cũng không muốn giấu giếm thêm nữa. Nàng phải để hắn biết, rồi giao quyền lựa chọn lại cho hắn. Nếu không, dù nàng có thể mãi mãi giữ được vẻ thanh bạch trước mặt hắn, thì nội tâm nàng cũng sẽ chẳng bao giờ được bình yên.
Hắn lộ vẻ bừng tỉnh, khẽ vỗ trán, gương mặt hiện rõ vẻ ảo não.
– Ta không có giận muội! – Hắn lập tức giải thích, sau đó vươn hai tay bế bổng thân hình mảnh mai của nàng lên một cách dễ dàng, xoay nàng lại để nàng đối mặt với mình, hai người ngồi quỳ đối diện nhau trên giường.
– A Kiều, lúc đó ta đúng là cực kỳ tức giận. Nhưng ta không có giận muội! – Hắn lặp lại lời mình, – Muội căn bản không cần phải lấy lòng ta. Càng không cần phải dùng cách đó để…
Hắn dừng lại, nhìn nàng đắm đuối.
– Muội không có lỗi gì cả! Trong lòng ta, muội luôn là người tốt nhất, xưa nay vẫn vậy. Bất kể trước kia muội đã làm gì, muội không hề sai! Sai là ở những kẻ khác, và ở ông trời không có mắt! Sau khi biết chuyện của muội và tên họ Thôi kia, ta lại càng thêm thương xót muội. Lúc đó nếu ta chiếm đoạt muội, thì Bùi Thế Du ta là hạng người gì? Chấp nhận sự bù đắp của muội dành cho ta ư? Muội căn bản không cần phải làm thế! Muội càng làm thế, ta lại càng hận sự bất lực của bản thân.
– Lúc đó, ý nghĩ duy nhất của ta là nhanh chóng đi gặp cô mẫu của muội, để giải thoát muội hoàn toàn khỏi tay bà ấy, từ nay về sau không còn vướng bận gì mà ở bên ta.
– Ông trời tuy đối xử tệ với muội, nhưng đối với Bùi Thế Du ta thì quả thực không bạc. – Nói đến đây, chân mày hắn giãn ra, thần sắc tràn đầy vẻ đắc ý. – Dù ta sinh ra đã chưa từng thấy mặt cha mẹ, nhưng ta có dòng họ khiến ta tự hào, có a huynh và a tẩu tốt nhất thế gian, nay lại toại nguyện cho ta gặp được muội, có được muội!
Lý Nghê Thường gần như không tin vào tai mình. Hóa ra tất cả những lo âu trước đây đều chỉ là do nàng tự chuốc lấy phiền não mà thôi.
Vị lang quân trẻ tuổi trước mặt này về tính cách có lẽ không phải là dịu dàng nhất, lúc nổi nóng cũng khiến người ta sợ hãi, nhưng sự bao dung và tình yêu của hắn dành cho nàng chắc chắn là chân thành nhất. Đời này kiếp này, sẽ không bao giờ có người thứ hai có thể giống như hắn, sẵn sàng dành cho nàng một tình yêu nồng nhiệt và không chút bảo lưu như thế.
Nàng đăm đắm nhìn hắn, hốc mắt đỏ hoe, rồi đột nhiên một giọt lệ trong vắt rơi xuống.
– Muội không tin ta? – Hắn vội vàng giơ tay lau đi giọt lệ vương trên má nàng.
Lý Nghê Thường vội vàng lắc đầu, mỉm cười định kìm nước mắt. Thế nhưng nước mắt lại càng rơi nhiều hơn, hoàn toàn không thể ngăn lại được. Lẽ nào ông trời từ nay thực sự chịu ưu đãi nàng, ban cho nàng một đấng lang quân như ý thế này.
Ban đầu hắn luống cuống chỉ lo lau nước mắt cho nàng, một lúc sau, nhìn dáng vẻ lệ nhòa trên mi của nàng, dường như nghĩ ra điều gì, hắn nhanh chóng xuống giường, vớ lấy chiếc áo choàng khoác lên người nàng, nắm lấy tay nàng nói:
– Chúng ta đi đến một nơi đi.
Rồi dắt nàng lặng lẽ đi ra ngoài.
Lý Nghê Thường vô thức đi theo hắn, thấy hắn rẽ vào chuồng ngựa dắt con Long Tử ra, cũng không làm kinh động đến mấy tên phu ngựa đang uống rượu vui chơi, chỉ bảo nàng đợi một chút. Rất nhanh, hắn lấy yên cương quẳng lên lưng ngựa. Nàng cuối cùng cũng quên cả khóc, hỏi hắn định đi đâu, hắn lại không nói, chỉ cười với nàng một cái. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hắn bế nàng lên ngựa, giục ngựa đi về phía cổng doanh trại.
Lúc này, mọi người trong doanh thành vẫn đang tụ tập ở bãi đất trống gần lễ đường uống rượu ca hát. Con đường dẫn ra cổng không một bóng người. Hắn giục ngựa đến trước cổng, lệnh cho lính canh mở cửa rồi phi ngựa ra ngoài. Thành Thiên Sinh rực rỡ ánh đèn nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.
Xuống núi, Lý Nghê Thường lại hỏi hắn vài lần là đi đâu, hắn vẫn không nói, không những thế còn chẳng biết lôi từ đâu ra một dải băng, không nói không rằng bịt mắt nàng lại.
Nàng sững người, sực tỉnh lại, định giơ tay tháo ra thì nghe thấy bên tai một giọng nói trầm thấp ra lệnh:
– Không được tháo!
– Ai bảo vừa nãy muội cứ khóc mãi không thôi. Phạt nhẹ một chút. – Giọng hắn có vẻ rất nghiêm túc, thế nhưng mũi lại âu yếm cọ cọ vào đôi má mịn màng của nàng. – Muội cứ tựa vào ta là được, đến nơi khắc biết.
Tiếp đó, khi đôi môi ấm áp và mềm mại của hắn ngậm lấy vành tai nàng, khẽ giải thích như thế, Lý Nghê Thường chỉ cảm thấy trái tim run rẩy, nửa người lập tức mềm nhũn đi. Nàng không tìm cách tháo băng bịt mắt nữa, nghe lời hắn, ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn, để hắn đưa mình đi, đến một nơi chẳng biết là đâu.
Suốt quãng đường còn lại, hắn không nói thêm lời nào. Chìm trong bóng tối hoàn toàn, nàng trái lại cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ. Từ nhịp vó ngựa lúc nhanh lúc chậm của Long Tử và tiếng gió bên tai, nàng mơ hồ cảm nhận được dường như họ chạy quanh chân núi một đoạn, sau đó tiến vào một nơi giống như cánh đồng hoang. Đi thêm một đoạn nữa, cảm giác vó ngựa dẫm lên đất dần mềm xốp, tiếng gió bên tai nhỏ lại, trong hơi thở của nàng dường như cũng bắt đầu ngửi thấy một mùi hương thanh khiết thoang thoảng của gỗ thông.
Nhịp bước của Long Tử dần chậm lại, kèm theo tiếng xào xạc không dứt của lá khô dưới chân, hương thông trong không khí cũng trở nên nồng đậm hơn, khiến lòng người sảng khoái. Nàng thực sự không biết hắn đã đưa mình đến nơi nào, và tại sao hắn lại đột ngột nảy ra ý định đưa nàng đến đây.
Long Tử cuối cùng cũng dừng bước. Hắn xuống ngựa, bế nàng xuống, đi vài bước rồi đặt nàng đứng vững. Nàng đứng trên nền đất mềm mại, nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Vạn vật im lìm, bên tai dường như chỉ có tiếng lá rụng xào xạc sau mỗi cơn gió thổi qua. Nàng giơ tay ra, dò dẫm chạm vào xung quanh, phát hiện sau lưng mình là một thân cây thô ráp.
Lại một cơn gió thổi qua, trên đầu rơi xuống một chùm vật nhỏ li ti trên vai nàng. Nàng lần mò nhặt lên, cảm thấy như một chùm lá kim. Lúc này, một hơi thở thanh khiết của rừng thông theo nhịp thở thấm vào phổi nàng.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Lý Nghê Thường nghĩ đến một nơi. Tim nàng đập thình thịch, nàng giật phắt dải băng bịt mắt ra, mở mắt nhìn quanh. Quả nhiên, nàng đang đứng giữa một rừng cây. Trăng sáng treo đầu ngọn, bóng thông đổ xuống đất. Một vị lang quân trẻ tuổi anh khí bừng bừng đang lặng lẽ đứng trước mặt nàng, mỉm cười nhìn nàng.
Nàng nhìn quanh quất. Nơi này, quả nhiên chính là rừng thông mà họ từng dừng chân trên con đường hắn đưa nàng trốn khỏi Thiên Sinh Thành năm ấy. Chính tại nơi này, dưới cùng một gốc thông già, hắn đã tháo mặt nạ, để lộ chân dung thực sự của mình cho nàng thấy. Cũng chính vào khoảnh khắc đó, trái tim nàng đã bị chàng thiếu niên tuấn tú ấy mang đi, từ đó về sau không bao giờ quên được nữa.
Thấy nàng hơi ngẩng lên chỉ đăm đắm nhìn mình, Bùi Thế Du đeo tấm mặt nạ đang cầm trong tay lên mặt, nói:
– Muội nhớ ra chưa?
Lý Nghê Thường đối diện với hai luồng ánh sáng từ sau tấm mặt nạ truyền tới.
– Công chúa, đêm nay ta đặc biệt đưa muội tới đây, là muốn muội biết rằng, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy muội, ta đã ghi tạc hình bóng muội vào tim. – Hắn chậm rãi nói. – Ông trời chắc cũng biết mình đã quá ưu ái ta, lại quá bất công với muội, nên mới sắp xếp cho chúng ta gặp nhau. Ý trời là muốn ta chia một nửa vận may của mình cho muội. Như vậy, sau này chúng ta sẽ phúc họa có nhau, cát hung liền dải, không bao giờ chia lìa nữa!
Lá thông lả tả rơi từ trên đầu xuống, đậu lên tóc và vai áo của hai người. Hắn ngẩng mặt nhìn vòm thông trên đầu. Gốc thông già xanh thẫm, tán lá lọc những tia trăng rơi xuống như những mảnh tuyết vụn.
– Ta đưa muội tới đây cũng là muốn gốc thông già này làm chứng. Tấm lòng của Bùi Thế Du dành cho Lý Nghê Thường có thần minh chứng giám, thề không đổi thay!
Hắn nhìn nàng đăm đắm, gằn từng chữ nói ra câu nói ấy.
Lý Nghê Thường ngẩn ngơ đứng lặng một lúc, rồi chậm rãi giơ tay, gỡ tấm mặt nạ che khuất gương mặt người thương xuống, ngón tay lần theo những đường nét trên khuôn mặt hắn, phác họa lại dáng hình của hắn. Đột nhiên, nàng lặng lẽ nhào vào lòng hắn. Hắn vòng tay ôm lấy, siết chặt nàng vào lòng.
– Ta muốn về rồi. Muội theo ta về Hà Đông nhé!
Sau một nụ hôn nồng cháy, Bùi Thế Du thì thầm bên tai nàng.
– Ta sẽ đưa muội đi gặp cô mẫu ngay bây giờ, gặp xong chúng ta lập tức đi ngay. Về đến nơi rồi, nếu không có chiến sự, ngày nào ta cũng ở bên muội, muội muốn làm gì cũng được. Nếu có chiến tranh, ta sẽ để a tẩu ở bên muội. Nếu muội không yên tâm, cũng có thể đi cùng ta. Muội biết y thuật, vừa hay có thể giúp ta, làm quân y cho ta…
– Tóm lại, từ nay về sau chúng ta không bao giờ xa nhau nữa!
Trước mắt Lý Nghê Thường dường như hiện ra muôn vàn viễn cảnh mà hắn vừa phác họa, lòng nàng không khỏi trào dâng niềm khao khát, tim đập nhanh hơn, nhiệt huyết dâng trào, nảy sinh một cảm giác nôn nóng không thể chờ đợi thêm.
– Được ạ. – Nàng nhắm mắt gật đầu, lí nhí đáp.
Hắn ôm chặt nàng một cái cuối cùng, lại cười lớn, hôn nàng một cái thật kêu, lúc này mới buông ra, huýt sáo gọi con Long Tử tới. Sau khi đưa nàng lên lưng ngựa, hắn giục ngựa đưa nàng lao nhanh về hướng Đồng Quan.