Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 93

Một bóng người cao lớn đứng đợi bên lề đường ngoài viện, chính là Tạ Ẩn Sơn. Nhìn dáng vẻ gã, có vẻ như đã đợi ở đó khá lâu rồi.

Sắt Sắt hơi rảo bước, cuối cùng cũng đi đến trước mặt gã, khẽ rũ mắt:

– Làm phiền Tín Vương phải đợi lâu. –  Nàng khép nép hành lễ. – Không biết ngài truyền tôi ra đây có chuyện gì sai bảo?

Tạ Ẩn Sơn nhìn dáng vẻ cung kính của người con gái trước mặt, ngoảnh mặt ra hiệu cho tùy tùng xung quanh lùi ra xa, nói:

– Đi theo ta.

 Sau đó gã xoay người bước đi.

Sắt Sắt hơi chần chừ, rõ ràng là không muốn đi theo. Nàng đứng ngẩn ra đó một lúc, thấy gã đã rẽ vào hành lang phía trước, bóng dáng sắp biến mất nơi góc ngoặt, đành bất đắc dĩ bước theo. Khi nàng cũng vừa đi qua góc ngoặt, bóng dáng kia đã biến mất tăm.

Nơi này không có đèn lồng chiếu sáng, tối đen như hũ nút. Nàng vốn mới đến đây hồi chiều, không hề quen thuộc đường sá. Đang ngước mắt tìm hướng gã đi thì đột nhiên, từ trong bóng tối sau lưng, một đôi cánh tay âm thầm vươn ra, nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng. Ngay sau đó, chân nàng hẫng một cái, cả người đã bị bế bổng lên.

Sắt Sắt khẽ vùng vẫy. Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai nàng:

– Đã đưa được nàng về đây rồi, nàng cứ giả vờ không nhận ra ta sao hử?

Giọng điệu có chút lạnh lùng, ẩn chứa vẻ không vui.

Sắt Sắt dần ngừng vùng vẫy.

Lúc này, trong doanh thành, ngoài những binh lính đang luân phiên canh gác, số còn lại đều đang dự tiệc gần đó. Những tiếng cười nói vui vẻ của đám đông theo gió đêm vượt qua tường viện vọng lại, càng làm cho góc tối này thêm phần tĩnh mịch.

– Tín Vương hãy đặt nô tì xuống đi! Nô tì tự đi được. – Sắt Sắt nằm yên trong lồng ngực và đôi cánh tay của đối phương, chỉ nói bằng giọng rất khẽ, sợ rằng động tĩnh phát ra sẽ lọt vào tai người khác.

– Phía trước là đường dốc. Vết thương ở chân nàng vừa mới lành, tốt nhất nên đi ít thôi. –  Tạ Ẩn Sơn thản nhiên đáp một câu, – Yên tâm đi, nàng tưởng ta gọi nàng đến làm gì nữa sao? Ta là có chuyện muốn hỏi nàng thôi.

Gã nói thêm một câu rồi sải bước tiến về phía trước.

Sắt Sắt im lặng, để mặc gã bế mình nhanh chóng băng qua con đường dốc vắng người, đi đến nơi ở của gã trong doanh thành. Vào trong phòng, gã mò mẫm trong bóng tối đặt nàng ngồi xuống giường, còn mình thì đi thắp đèn.

Khi ánh lửa thắp sáng căn phòng, gã quay người lại, đánh giá cô gái một lượt. Nàng khẽ rũ mắt, ngồi im không động đậy, rõ ràng là đang chờ gã lên tiếng.

– Nàng không cần lo lắng, không có chuyện gì khác đâu. Ta đưa nàng đến đây chỉ là để nói chuyện cho thuận tiện hơn chút thôi. –  Sắc mặt Tạ Ẩn Sơn lúc này đã trở lại bình thường, gã ngồi xuống đối diện nàng,  – Hôm nay phái người đón nàng đến đây rất vội vàng, có một chuyện ta vẫn chưa kịp hỏi.

Sắt Sắt ngước lên:

– Xin Tín Vương cứ nói. Nếu nô tì biết, nhất định sẽ không giấu diếm.

Ngữ khí của nàng vẫn cực kỳ cung kính.

Tạ Ẩn Sơn khẽ gật đầu:

 – Ta hỏi nàng, Trưởng công chúa thực sự cam lòng trả tự do cho công chúa, để cô ấy yên tâm gả cho Bùi nhị, sau này sẽ không đi làm phiền bà ta nữa?

Gã hỏi, nhìn thẳng vào mắt Sắt Sắt với vẻ gây áp lực.

 – Nàng hãy trả lời thành thực cho ta! – Gã thoáng nhấn mạnh, – Như nàng đã thấy, Thiên vương có tình cảm sâu đậm với cô mẫu của Bùi nhị, vì yêu ai yêu cả đường đi nên rất yêu thương hắn. Ta cũng chẳng cần kiêng dè gì, Thiên vương tuyệt đối không phải hạng người lương thiện. Nếu nàng dám có nửa lời lừa dối, dù ta muốn tha cho nàng, e rằng cũng khó qua được cửa của Thiên vương.

– Trưởng công chúa chưa từng nói với tôi về chuyện này, nhưng theo tôi nghĩ, bà ấy đã hứa với Bùi nhị lang quân thì sau này chắc sẽ không dám ép buộc công chúa làm những chuyện muội ấy không muốn nữa. –  Sắt Sắt nhìn gã một lúc rồi chậm rãi đáp, nói xong lại cụp mắt xuống.

Ánh mắt Tạ Ẩn Sơn vẫn dừng trên khuôn mặt nàng, như muốn thẩm xét xem nàng có nói dối hay không.

 – Ngước mắt lên, nhìn ta. – Gã đột ngột ra lệnh.

Sắt Sắt nghe lời, một lần nữa ngước nhìn lên, đón lấy hai luồng ánh sáng sắc lẹm từ phía đối diện. Nàng ngồi im lặng để Tạ Ẩn Sơn quan sát. Một lúc lâu sau, nàng khẽ chớp mắt, khóe môi hơi nhếch lên, lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện.

– Tín Vương nhìn xong chưa? – Nàng khẽ nói. – Tôi mở mắt lâu quá, thực sự có chút mỏi rồi.

Ánh mắt Tạ Ẩn Sơn dừng lại trên đôi mắt đẹp đang nhìn mình một lúc, rồi gã chậm rãi thu hồi tầm mắt.

– Tốt nhất là đúng như lời nàng nói. –  Một lát sau, gã lên tiếng.

Sắt Sắt không đáp. Tạ Ẩn Sơn cũng không nói gì thêm. Hai người im lặng ngồi đối diện nhau một lúc. Một cơn gió đêm lùa qua khe cửa sổ, làm ngọn nến lung lay.

Sắt Sắt khẽ cử động, đặt chân xuống đất rồi từ từ đứng dậy khỏi giường.

 – Nếu Tín Vương không còn việc gì khác, tôi xin phép về trước. – Nàng khẽ nói xong, thấy gã không có phản ứng gì, cũng không bảo được hay không được, bèn hành lễ lần nữa rồi ung dung bước ra ngoài theo lối cũ.

Ánh mắt Tạ Ẩn Sơn dừng lại trên bóng lưng nàng, rồi lại dời xuống vạt váy hơi nhấp nhô theo nhịp bước chân. Gã chần chừ một chút, đúng vào khoảnh khắc bóng dáng nàng sắp biến mất sau cánh cửa, gã bèn gọi lại:

– Đợi một chút!

Sắt Sắt dừng bước, quay đầu lại nhìn:

 – Tín Vương còn điều gì sai bảo ạ?

– Vết thương ở chân nàng rốt cuộc thế nào rồi? – Gã hỏi.

– Đã khỏi hẳn rồi ạ. –  Sắt Sắt đáp, hơi khựng lại một chút rồi xoay hẳn người lại phía gã. – Thời gian trước đa tạ Tín Vương đã cứu giúp. Trước đó cũng không có cơ hội bày tỏ lòng cảm ơn, nhân lúc này, xin nhận của nô tì một lạy. Đại ân đại đức này, nô tì suốt đời không quên!

Vẻ mặt nàng cực kỳ trịnh trọng, hướng về phía người đối diện, một lần nữa quỳ sâu xuống bái lạy.

Tạ Ẩn Sơn khẽ cau mày, hơi nâng tay định ngăn nàng lại:

– Thôi đi! Ngay từ đầu nếu nàng không lừa ta, sớm nói nàng là người của công chúa, thì dù lúc đó hai bên vẫn là kẻ thù, ta cũng không đến mức thực sự coi nàng là…

Nàng đứng bất động. Ánh nến soi rõ khuôn mặt kiều diễm của cô gái, hơi cụp mắt xuống, thần sắc bình thản, rõ ràng là hoàn toàn không nghe, hoặc hoàn toàn chẳng bận tâm gã đang nói gì.

Tạ Ẩn Sơn dừng lại, chuyển sang nhìn bắp chân nàng.

– Đêm nay chắc cũng không còn việc gì. Ta vừa nhớ ra, trong doanh trại lúc này tình cờ có một vị quân y cực kỳ giỏi khoa chấn thương, chính là người đã chữa thương cho Thiên vương. Nghe nói những năm trước còn từng ở trong cung một thời gian. Nàng đợi thêm chút đi, ta gọi ông ấy qua xem lại cho nàng.

– Đa tạ Tín Vương, thực sự không cần đâu—

Sắt Sắt còn đang từ chối thì gã đã đi ra cửa, gọi một tên thân tín ở bên ngoài:

 – Đi mời Lục lang trung đến chỗ ta ngay!

 Người nọ đáp vâng rồi đi ngay.

– Tiện tay thôi mà, nàng không cần phải đề phòng như vậy. – Gã quay đầu liếc nhìn nàng, giọng có phần bình thản: – Chẳng lẽ nàng nghĩ ta sẽ lấy ơn nghĩa ra ép buộc nàng, sau này tiếp tục bắt nàng ngủ chung giường?

Tạ Ẩn Sơn nói xong một câu rồi bước ra ngoài, để lại một mình Sắt Sắt trong phòng.

Nàng đứng lặng trước ánh đèn một hồi lâu. Không biết qua bao lâu, nàng nghe thấy tiếng bước chân, rồi có tiếng một người khác đang nói chuyện với Tạ Ẩn Sơn. Biết là vị quân y họ Lục đã đến, nàng sực tỉnh, lập tức đi về chỗ cũ, vội vàng ngồi xuống, chỉnh lại vạt váy.

Vị quân y gõ cửa, được nàng đáp lời mới đẩy cửa bước vào. Vì tuổi đã cao nên thị lực không tốt, loáng thoáng chỉ thấy một cô gái mặc áo đỏ sẫm ngồi trong phòng. Tuy nhìn không rõ dung mạo nhưng cũng cảm thấy vẻ đẹp rạng ngời áp đảo. Biết đây là cô gái bị thương ở chân mà Tín Vương vừa nói, ông ta đâu dám nhìn kỹ.

 Đến gần, ông ta đặt hộp thuốc xuống, dời ngọn nến lại gần, xắn tay áo lên rồi cúi người hành lễ với nàng, cung kính nói:

– Làm phiền tiểu nương tử, xin nương tử hãy duỗi thẳng chân ra.

Tín Vương không đi vào theo, Sắt Sắt thấy thoải mái hơn nhiều, nàng phối hợp duỗi thẳng hai chân. Thấy vị quân y già này sợ sệt cung kính, không dám ngẩng đầu đã đành, lại còn chỉ dám sờ nắn vết thương ở chân qua mấy lớp váy, nàng nghĩ đã có lương y ở đây, chi bằng cứ để ông ta kiểm tra kỹ vết thương một lần, bèn tự tay chủ động vén lớp váy ngoài lên, mỉm cười nói:

– Tuổi tôi cũng không còn nhỏ, đã chẳng phải tiểu nương tử gì nữa rồi. Quân y không cần kiêng dè, cứ kiểm tra cho tôi là được.

Vị quân y khi nãy đang uống rượu, nghe Tín Vương truyền gọi, tưởng là gã bị thương nên vội vàng chạy đến, đến nơi rồi mới biết là xem vết thương cho một cô gái. Nghe cách Tín Vương nói chuyện, ông ta cảm thấy ngài ấy có vẻ rất coi trọng cô gái này. Nghĩ đến việc bình thường bên cạnh ngài ấy không có bóng hồng nào, tối nay trong phòng đột nhiên có người, chắc chắn là người thương, ông ta đâu dám lơ là.

Không ngờ cô gái này nói chuyện rất ôn hòa, lại phối hợp như vậy, ông ta vô cùng cảm kích, liên tục cảm ơn. Lúc này ông ta mới ngẩng đầu lên nhìn rõ khuôn mặt nàng, bất chợt sững người.

Sắt Sắt lúc đầu không để ý, nhưng nhanh chóng phát hiện ra vị quân y già có biểu hiện bất thường. Trong quá trình kiểm tra vết thương, ông ta nhìn nàng mấy lần, rồi lại dời ánh mắt lên cổ tay nàng đang vén vạt váy lộ ra một đoạn. Ánh mắt ông ta lộ vẻ kinh ngạc, định nói gì đó rồi lại thôi, khiến nàng cũng cảm thấy kỳ lạ.

Kiểm tra xong, quân y nói vết thương thực sự đã không còn đáng ngại, nhưng vẫn cần chú ý tẩm bổ, không được đi bộ quá lâu. Sắt Sắt nói cảm ơn rồi buông váy xuống, chỉnh đùa lại. Thấy ông ta vẫn cứ nhìn mình, nàng bèn mỉm cười hỏi:

– Sao vậy, ông quen biết tôi?

Quân y cuối cùng cũng lên tiếng:

– Mạo muội hỏi nương tử… có phải là Hồng Lâm, con gái của nhạc quan Tưởng Minh Niên trong cung Trường An ngày trước không?

Sắt Sắt bỗng chốc đờ người.

Vị quân y thấy biểu cảm của nàng thì càng thêm khẳng định, thậm chí còn xúc động:

– Thực sự là cháu sao? Cháu còn nhớ ta không? Ta chính là y quan Lục Thập Tứ trong cung năm xưa đây! Ta là bạn tốt của phụ thân cháu!

Sắt Sắt kinh ngạc nhìn vị quân y già trước mặt.

– Ta nhớ lúc đó cháu tuy còn nhỏ nhưng bẩm sinh đã yêu âm nhạc. Có lần vì luyện đàn quá hăng mà mười đầu ngón tay bị dây đàn cứa rách, máu chảy không ngừng, cháu vẫn không chịu nghỉ ngơi. Chính là mẹ cháu xót con nên đã gọi ta đến nhà bốc thuốc cho cháu đó!

 Vị quân y già nhớ lại chuyện cũ, vẻ mặt lại lộ rõ nỗi bi thương.

– Lúc phụ thân cháu hy sinh oanh liệt, ta không có mặt ở Trường An. Sau khi nghe tin, ta vô cùng đau xót, đã từng nhờ vả khắp nơi hỏi thăm tìm tung tích của cháu, nhưng hoàn toàn không có tin tức. Ta cứ ngỡ cháu cũng đã không còn trên cõi đời này rồi. Không ngờ nhiều năm sau, hôm nay lại được gặp ở đây!

Vị quân y già than thở một hồi, sực tỉnh lại, quay đầu nhìn về hướng cửa sau lưng, gương mặt lại hiện lên vẻ hân hoan.

– Đúng là ông trời có mắt, che chở cho con cháu nhà trung lương! Hóa ra Tưởng nương tử không chỉ sống sót mà giờ còn là người của Tín Vương…

– Ông nhận nhầm người rồi! – Sắt Sắt như bị kim châm, cả người sực tỉnh. Sắc mặt nàng tái nhợt, nụ cười biến mất hoàn toàn. – Tôi không phải con gái nhà họ Tưởng nào hết! Càng không biết ông đang nói gì!

Vị quân y già sững sờ, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng một lát, rồi dời xuống cổ tay nàng.

 – Cháu thực sự không phải sao? Ngay khi vừa nhìn thấy cháu, ta đã thấy vô cùng quen mắt, lập tức nhớ đến mẹ cháu. Ban đầu ta còn không dám nhận, nhưng thấy trên cổ tay cháu có một vệt đỏ. Đây là vết bớt bẩm sinh của cháu, phụ thân cháu mới đặt tên cho cháu là Hồng Lâm. Ta nhớ lúc đó ngài ấy còn nói đùa rằng đợi cháu lớn lên, hai nhà chúng ta sẽ kết thân…

– Tôi đã nói là ông nhận nhầm người rồi! – Sắt Sắt đột ngột đứng phắt dậy.

Vị quân y già thấy nàng giận giữ nhìn mình thì không khỏi lúng túng, ngậm miệng lại.

Lúc này, Tạ Ẩn Sơn ở bên ngoài đã nghe thấy động tĩnh trong phòng, không nhịn được bèn bước vào.

 – Có chuyện gì vậy? – Gã nhìn Sắt Sắt, chần chừ một chút rồi hỏi vị quân y họ Lục.

– Lão phu vừa nãy tưởng nương tử đây là con gái của một cố nhân ngày trước ở Trường An… –  Vị quân y già lúc này cũng tự nghi ngờ bản thân, ngập ngừng đáp.

– Im miệng! –  Sắt Sắt lớn tiếng cắt đứt lời ông ta. – Ông đừng nói ling tinh làm nhục người khác! Tôi không phải con gái nhà họ Tưởng nào hết!

Nói xong, vẻ mặt nàng lạnh xuống, sải bước đi thẳng ra ngoài.

Vị quân y già thấy Tạ Ẩn Sơn cau mày nhìn mình lần nữa thì bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống liên tục dập đầu:

 – Vâng, vâng, trách lão phu già cả mắt quáng gà nhận nhầm người, xin Tín Vương tha mạng…

Bóng áo đỏ sẫm đã bước ra khỏi cửa phòng. Tạ Ẩn Sơn vội vàng đuổi theo, nắm lấy cánh tay nàng từ phía sau, nhưng bị nàng hất mạnh ra.

– Tất cả cút hết đi! Đừng có chạm vào ta!

 Nàng không hề quay đầu lại, miệng thốt ra một tiếng quát mắng trầm thấp đầy vẻ chán ghét.

Từ khi hai người quen biết nhau, trước mặt gã, thái độ nàng luôn luôn dịu dàng nhỏ nhẹ. Dù bây giờ quay lại nàng cố ý giữ khoảng cách nhưng cũng không dám có chút bất kính với gã. Thái độ như thế này thực sự là lần đầu tiên.

Tạ Ẩn Sơn không khỏi ngẩn người. Khi hoàn hồn lại, thấy nàng đã đi xa, gã chần chừ một chút rồi vẫn đi theo sau nàng một đoạn. Thấy nàng không hề ngoảnh lại, cứ một mạch đi về phía căn phòng tân hôn đêm nay. Lúc đầu bước chân nàng dồn dập như thể có ma đuổi theo sau lưng, dần dần khi tiến gần đến sân viện đó, bước chân nàng bắt đầu chậm lại, cuối cùng dừng hẳn trên đường.

Tạ Ẩn Sơn cũng lập tức dừng bước, nín thở, không dám tiến lên thêm vì sợ làm nàng kinh động. Một lát sau, gã đứng từ xa nhìn thấy nàng một lần nữa bước đi, lúc này bước chân đã hoàn toàn bình thường trở lại. Mấy tì nữ nghe thấy tiếng nhanh chóng chạy ra đón nàng vào. Bóng dáng nàng hoàn toàn biến mất sau những ánh đèn rực rỡ ở phía cuối.

Tạ Ẩn Sơn đứng lặng trên đường một lúc lâu, chợt nhớ ra vẫn chưa trả lời Thiên vương, sợ ông ta vẫn đang đợi, gã khựng lại một chút rồi xoay người rời đi.

Bình Luận (0)
Comment