Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 92

Lý Nghê Thường nhận ra nàng và Bùi Thế Du đang được dẫn về phía đại đường nghị sự.

Người còn chưa đến gần, qua hai cánh cửa lớn đang mở toang phía trước, nàng đã thấy trong đường kết hoa treo đèn, khắp nơi là ánh sáng vàng rực. Ngoài cửa đại đường đặt hai chiếc trống vàng da bò lớn thắt lụa màu, xung quanh cờ quạt rực rỡ, nghi trượng xếp hàng.

Trên sân diễn võ rộng lớn gần đó, quân sĩ trong doanh trại đứng kín chỗ, ai nấy mặt mày hớn hở. Khi thấy nàng và Bùi Thế Du xuất hiện, không biết ai đã khơi mào, trong đám đông bắt đầu vang lên tiếng hò reo trêu chọc, khiến bầu không khí trước sảnh càng thêm náo nhiệt.

Nàng càng mờ mịt hơn, thực sự không biết dụng ý của vị Vũ Văn Thiên Vương kia là gì, bước chân cũng không nhịn được mà chậm lại.

Một cánh tay đưa ra trước mặt, Bùi Thế Du ra hiệu cho nàng dừng bước. Nàng lập tức dừng lại bên cạnh hắn, không đi tiếp nữa.

– Các người đang làm gì vậy? – Hắn hỏi Tạ Ẩn Sơn, giọng điệu có chút cứng nhắc.

– Tiểu lang quân yên tâm! Tự nhiên là chuyện chuyện vui lớn thôi!

Bùi Thế Du nhìn về phía trước, đôi mày khẽ cau lại, nắm lấy tay Lý Nghê Thường, nói “chúng ta đi” rồi dẫn nàng quay đầu định rời đi. Tạ Ẩn Sơn vội vàng tiến lên một bước, chắn trước mặt hai người:

 – Tiểu công tử và Công chúa cứ đi thêm vài bước nữa sẽ biết rõ ràng thôi.

– Lén lút giấu giếm! Tránh ra cho ta!

 Bùi Thế Du rõ ràng là thực sự không vui, giọng nói đột ngột cao lên, gạt tay đẩy Tạ Ẩn Sơn ra, dẫn Lý Nghê Thường bước đi.

Biến cố bất ngờ này thu hút sự chú ý của binh sĩ gần đó. Mọi người đồng loạt nhìn sang, tiếng hò reo vừa rồi dần tắt lịm, bầu không khí vốn náo nhiệt lập tức trở nên lạnh lẽo.

– Công chúa!

Đúng lúc này, Lý Nghê Thường nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc gọi tên mình.

Giọng nói này…

Nàng sững người dừng bước, quay đầu lại, thấy một cô gái mặc váy đỏ thẫm đang đứng duyên dáng bên cạnh một trụ đèn gần đó. Ánh sáng từ một chiếc đèn lồng phía trên chiếu rọi lên gương mặt đang mỉm cười của cô ấy.

Chính là Sắt Sắt mà nàng luôn mong nhớ!

Lý Nghê Thường mừng rỡ khôn xiết, lập tức buông tay Bùi Thế Du, bước nhanh đến trước mặt cô ấy, vui mừng nắm lấy tay Sắt Sắt:

– Sao tỷ lại ở đây? Vết thương của tỷ thế nào rồi?

– Ta đã không sao rồi. Đa tạ Công chúa quan tâm.

Cô ấy nhìn Lý Nghê Thường mỉm cười đáp, thấy Tạ Ẩn Sơn đang dùng ánh mắt ngầm ra lệnh, cô ấy thoáng do dự rồi nói tiếp:

– Công chúa hãy đi theo ta, chúng ta có chuyện gì cứ từ từ nói kỹ, được không?

Bầu không khí trong Thiên Sinh Thành đêm nay tuy khiến người ta không hiểu ra sao, nhưng không có cảm giác nguy hiểm. Sắt Sắt đã đến đây, Lý Nghê Thường có vô số lời muốn hỏi, lập tức gật đầu.

Nàng quay sang nhìn Bùi Thế Du, Tạ Ẩn Sơn lập tức nói:

 – Công chúa đi đường vất vả, chi bằng để cô ấy đi nghỉ ngơi một lát trước thì tốt hơn.

Bùi Thế Du thoáng do dự rồi cũng không phản đối nữa.

Sắt Sắt dẫn Lý Nghê Thường và Hạc Nhi đến một căn phòng.

 Trong phòng hiển nhiên đã được bày biện có chủ ý, trông như chốn sinh hoạt thường ngày của nữ tử. Trước cửa còn có năm sáu tỳ nữ khoanh tay đứng chầu, thấy Lý Nghê Thường đến, liền đồng loạt hành lễ, rồi tranh nhau vén rèm mở cửa, đón nàng vào trong.

– Sao tỷ lại ở đây? Cô mẫu muội đâu, người ra sao rồi? – Vừa vào trong, nàng đã hỏi dồn dập.

– Trưởng công chúa còn đang dưỡng bệnh, cũng may đã không còn gì đáng lo ngại nữa. – Cô ấy ngừng một chút, nói tiếp, – Ta sợ công chúa quá lo lắng, nên mới đến đây gặp công chúa trước, để công chúa được an tâm.

– Thế còn tỷ thì sao? Trước đó muội đã nhờ người Bùi gia phái người quay về tìm tr, nhưng tỷ đã không còn ở đó, muội lo lắng lắm. May là sau đó có nghe được tức của tỷ, nói tỷ đang ở chỗ Tín Vương, ông ấy đã đồng ý đưa tỷ trở về. Thời gian qua tỷ sống thế nào ạ?

– Chỗ ta rất ổn, làm phiền công chúa phải bận lòng rồi. – Sắt Sắt mỉm cười đáp.

Sau khi cơn xúc động ban đầu khi vừa gặp mặt qua đi, Lý Nghê Thường rất nhanh nhận ra Sắt Sắt dường như có ý né tránh, không muốn nói sâu về những trải nghiệm của mình trong quãng thời gian trước đó. Không chỉ vậy, lý do cô ấy đến đây đêm nay, xem ra cũng được đưa ra có phần gượng ép.

Lý Nghê Thường liếc nhìn ánh đèn hoa rực rỡ ngoài phòng, nghi hoặc hỏi:

– Tối nay thật sự là tỷ tự đến? Thế họ bày ra cảnh long trọng thế kia là muốn làm gì thế ạ?

Sắt Sắt quay mặt nhìn về phía các tỳ nữ. Đám tỳ nữ lập tức nâng ra một bộ hoa phục cùng phượng quan, thoạt nhìn chẳng khác nào trang phục tân hôn.

– Thế này là sao ạ? – Lý Nghê Thường kinh ngạc.

Sắt Sắt sai các tỳ nữ đặt y quan xuống rồi lui ra ngoài. Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người họ cùng Hạc Nhi cũng mang vẻ mặt đầy nghi hoặc, cô ấy mới hạ giọng nói.

– Là Thiên Vương muốn đích thân tổ chức lại một lần hôn lễ cho công chúa và nhị lang Bùi gia.

Hạc Nhi thật sự không kìm được, kinh ngạc thốt lên:

– Thiên Vương làm vậy là có ý gì? Tiểu lang quân nhà ta và công chúa chẳng phải đã sớm cử hành hôn lễ rồi đó à?

Lúc ở bên ngoài, ở trước mặt Tín Vương, Sắt Sắt không dám lộ ra điều gì. Đến lúc này, trong mắt cô ấy mới thoáng hiện vẻ khó hiểu.

– Thực lòng mà nói, ta cũng không biết tại sao Thiên Vương lại làm như vậy. Ta cũng chỉ được đưa đến đây để hầu hạ Công chúa, lúc đó mới biết ông ấy có ý định này.

So với sự bối rối của Sắt Sắt và Hạc Nhi, Lý Nghê Thường lại đột nhiên có chút lĩnh ngộ. Khi hình ảnh bóng lưng độc hành ngồi trước ngôi mộ vào đêm giỗ 20 năm của cô mẫu Bùi gia hồi đầu năm hiện lên trong trí nhớ, nàng dường như đã hiểu ra tất cả.

Nàng đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa nhìn ra ngoài.

Trời cao mây trôi, một vầng trăng sáng mới nhô lên, lặng lẽ treo giữa những đỉnh núi cao của Thái Hoa. Cả doanh trại chìm trong ánh đèn huy hoàng như đang lơ lửng, trôi bồng bềnh giữa bóng đèn và ánh trăng thanh khiết phủ khắp nhân gian.

Giây phút này, gió lặng trăng thanh, không gian như một động tiên trong mơ, nào còn chút sát khí nào của doanh trại binh nghiệp?

Phía bên kia, sau khi Lý Nghê Thường đi cùng Sắt Sắt, Bùi Thế Du thoáng do dự. Hắn nhìn về phía cánh cửa đại đường đang mở toang, không cần Tạ Ẩn Sơn dẫn đường, hắn sải bước đi tới giữa những ánh mắt đang im lặng dõi theo xung quanh

Vừa bước vào, hắn thấy một người đang đứng sau tấm bình phong gần cửa sổ trong đường, dường như hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi bầu không khí bên ngoài, mà đang một mình thưởng thức ánh trăng và ánh đèn ngoài cửa sổ. Nghe thấy tiếng bước chân, người đó mới quay đầu lại. Chính là Thiên Vương Vũ Văn Túng.

Hôm nay ông đội mũ cao, mặc lễ phục long trọng, thắt đai vàng ngang hông. Dưới ánh đèn rực rỡ khắp sảnh, từ đầu đến chân ông đều là đồ mới tinh, cả người trông mày mở mắt cười, tinh thần phấn chấn.

Thấy Bùi Thế Du xông vào như vậy, ông cũng không hề lộ vẻ ngạc nhiên, bước lại gần, đánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới, rồi mới nói với Tạ Ẩn Sơn đang vội vàng chạy theo vào:

– Dẫn nó đi thay y phục!

Trong lời nói tràn đầy giọng điệu ra lệnh.

Bởi vì vừa rồi nhìn thấy Nghê Thường gặp lại Sắt Sắt rất vui vẻ, cũng đã đi cùng cô ấy rồi, sự khó chịu của Bùi Thế Du cũng nguôi ngoai phần nào. Hắn xông vào đây vốn là để xem trong hồ lô của lão tặc Thiên Vương này bán thuốc gì. Ai ngờ ông ta lại dùng giọng điệu đó để nói chuyện, hắn sao nhẫn nhịn được, cơn lửa giận lại bốc lên, chất vấn:

– Rốt cuộc ông muốn làm gì?

Thiên Vương liếc nhìn Tạ Ẩn Sơn. Tạ Ẩn Sơn đành phải giải thích:

– Tiểu công tử bớt giận. Thiên Vương không hề có chút ác ý nào với tiểu công tử và Công chúa cả. Đêm nay ngài ấy chỉ muốn tổ chức lại đại lễ thành hôn cho hai người thôi. Bên ngoài đều đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, chỉ đợi sau đại lễ, huynh đệ mọi người sẽ cùng hưởng lộc, uống một chén rượu mừng của tiểu công tử và Công chúa!

Bùi Thế Du ngẩn người ra.

Cuộc đại hôn trước đây của hắn và nàng tuy lễ nghi đầy đủ, nhưng nói thực lòng, mỗi khi Bùi Thế Du nghĩ lại, trong lòng không phải là không có cảm giác nuối tiếc. Nếu có thể cùng nàng cử hành hôn lễ một lần nữa để bù đắp cho ngày đó, hắn đương nhiên là đồng ý trăm phần trăm.

Tuy nhiên, nếu có tổ chức, cũng phải do huynh tẩu và các bậc trưởng bối Bùi gia chủ trì, sao có thể ở nơi này, và do cái người mà xét về lý vẫn là kẻ đối đầu kia đứng ra lo liệu?

– Rốt cuộc là ông có ý gì? Chuyện của ta và Công chúa đâu đến lượt ông xen vào?

Giọng điệu của Bùi Thế Du có phần dịu xuống, nhưng tất nhiên là chưa gật đầu

Chuyện này thật quá hoang đường! Hắn không thể nào hiểu được. Lão tặc Vũ Văn Túng này lấy tư cách gì mà nghĩ mình có quyền làm vậy? Chỉ dựa vào việc hai người từng uống một bữa rượu trên đỉnh Tây Phong sao?

Thiên Vương cuối cùng cũng đích thân lên tiếng, nghiêm nghị nói:

– Hôn lễ lần trước của ngươi là một âm mưu, sao có thể tính là thật? Quan hệ giữa ta và cô mẫu ngươi như nào, ngươi cũng đã biết. Ta đã nói rồi, ta coi ngươi như con cháu trong nhà, đây tuyệt đối không phải lời nói đùa. Tiện lúc cả hai đứa đều ở đây, chọn ngày không bằng gặp ngày, dứt khoát để ta làm chủ, tổ chức lại hôn sự cho hai đứa, có gì là không được?

Người này rõ ràng là đang nói lý lẽ ngang ngược, thế nhưng, có lẽ chính bản thân Bùi Thế Du cũng không có cảm giác phản đối mãnh liệt trong lòng, nên nhất thời hắn không thốt ra được lời phản bác nào. Hắn chỉ thấy ông ta nhiệt tình quá mức, có chút kỳ quái.

Thiên Vương lúc này lại giơ tay, chỉ vào một bức bình phong khổng lồ đặt ở chính giữa đại đường:

– Ngươi và Công chúa đêm nay ở đây hành lễ lại một lần nữa, bái thiên địa, rồi bái Thái Hoa Thần Mẫu ở nơi này, thỉnh Thần Mẫu chứng giám, che chở cho ngươi và Công chúa quãng đời còn lại bình an vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, không tai không nạn. Thế thì có gì không tốt?

Bùi Thế Du ngước mắt nhìn lên, xuyên qua mặt bình phong bán trong suốt, quả nhiên lờ mờ thấy phía sau có đặt một khám thờ, vàng son lộng lẫy, nhìn không rõ là thờ vị thần phương nào, nhưng thấy trên đài đã bày đầy hoa quả tươi và hương nến, khói xanh nghi ngút, chắc hẳn đó chính là vị “Thái Hoa Thần Mẫu” mà ông ta nói.

Lời này thực sự đã đánh trúng tâm ý của hắn.

Ngay khi hắn gần như không nhịn được sắp gật đầu, đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện, lần nữa do dự. Hắn thì sao cũng được, dù sao cũng là bái đường với nàng. Nhưng nàng liệu có vì da mặt quá mỏng mà thấy ngượng ngùng, không muốn cùng làm loạn như thế này không?

– Sao thế, ngươi vẫn chưa đồng ý? – Thiên Vương đợi một lát, thấy hắn vẫn trầm ngâm không nói gì, không khỏi lộ vẻ không vui.

– Chuyện này cần phải hỏi ý kiến của muội ấy một chút… – Bùi Thế Du ngập ngừng nói.

Còn chưa nói xong, phía sau đã truyền đến tiếng thông báo:

– Bẩm Thiên Vương! Sắt Sắt cô cô nói, Công chúa đã trang điểm xong xuôi, chỉ đợi Bùi lang quân đến đón thôi ạ!

Không đợi Thiên Vương lên tiếng, Tạ Ẩn Sơn hoàn toàn trút được gánh nặng thở phào một hơi nhẹ nhõm, lập tức bước ra ngoài, ra lệnh cho nhạc công chuẩn bị nhạc khí cho hôn lễ.

 Mọi người lập tức náo nức trở lại, đồng loạt chờ đợi, Thiên Sinh Thành nhanh chóng khôi phục lại sự náo nhiệt như lúc ban đầu.

Bùi Thế Du cũng không đùn đẩy nữa, nhanh nhẹn thay bộ hôn phục đã chuẩn bị sẵn cho mình.

Hai người dưới sự sắp xếp của một tay Thiên Vương, cứ thế mơ hồ mà cử hành hôn lễ một lần nữa. Cuối cùng, theo ý của Thiên Vương, hai người cùng quỳ lạy trước đài thờ được che chắn sau bức bình phong, thực hiện đại lễ.

Bùi Thế Du là người vô tư, nghĩ thầm dù sao cũng là bái Thái Hoa Thánh Mẫu, bái một chút cũng không thiệt thòi gì, tất nhiên không dám bất kính.

Lý Nghê Thường tuy cũng không nhìn thấy vị thần mình đang bái lạy thực sự là ai, nhưng trong lòng lại thấp thoáng có suy đoán riêng, vì thế nàng càng thêm cung kính, vô cùng thành tâm.

Thiên Vương đứng một bên, nhìn bóng hình đôi trẻ song hành cùng nhau quỳ lạy, trong mắt tràn đầy vẻ an lòng, nụ cười rạng rỡ trên môi. Cùng với tiếng hô “Lễ thành” dõng dạc của chủ lễ, yến tiệc khao thưởng mà Thiên Vương ban xuống cũng đồng thời bắt đầu. Thiên Sinh Thành lập tức bùng nổ những tiếng hò reo vang dội, tiếng động vang vọng mãi không dứt.

Sắt Sắt và Hạc Nhi đưa Lý Nghê Thường vào phòng ngủ đêm nay, thấy Bùi Thế Du cũng đã nhanh chóng tới nơi, hai người biết ý liền dẫn đám tì nữ lập tức lui ra ngoài.

Hạc Nhi biết chân của Sắt Sắt từng bị thương, sợ cô ấy không chịu nổi khi phải đứng lâu, vừa ra ngoài liền bảo cô ấy đi nghỉ ngơi, nói rằng đêm nay chỗ này cứ để mình dẫn người canh giữ.

Sắt Sắt kính trọng Hạc Nhi là người đắc lực bên cạnh phu quân của Nhị lang Bùi gia, sao dám tự cao, nàng bảo Hạc Nhi đi đường vất vả nên đi nghỉ trước, để mình ở lại.

Đang lúc nhường nhịn nhau, chợt thấy Hạc Nhi dừng lại, nhìn ra phía sau nàng. Sắt Sắt quay đầu lại. Một người hầu đi tới truyền lời, nói Tín Vương tìm nàng có việc, bảo nàng ra ngoài một chút.

– Tỷ đi đi, ở đây có ta rồi. – Hạc Nhi vội nói.

Sắt Sắt dừng lại một chút, đành gật đầu với cô ấy, rồi xoay người đi ra ngoài.

Bình Luận (0)
Comment