Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 91

Cùng với việc Phạm Phương Minh liên minh với Tiết độ sứ Võ Tiết ở phương Bắc là Hà Trường Thọ và những người khác, lấy lý do Tôn Vinh hành vi thiếu sót, đức không xứng vị để phát binh thảo phạt Lạc Dương, khói lửa chiến tranh ở phương Bắc ngút trời. Tôn Vinh buộc phải ôm hận quay đầu, trở về bảo vệ địa bàn phương Bắc vẫn còn trong tầm kiểm soát của mình, hoàn toàn mất đi tư cách tranh đoạt Đồng Quan.

Thiên Vương nới lỏng sự kiểm soát nghiêm ngặt ở các cửa ải, khuyến khích dân chúng và thương nhân qua lại. Phong Lăng Khẩu, nơi yết hầu giao thông nam bắc nhanh chóng khôi phục lại cảnh tượng sầm uất, thuyền bè tấp nập, thương nhân lữ khách không ngớt. Nếu không phải gần bến phà thỉnh thoảng vẫn có bóng dáng binh sĩ tuần tra đi qua, thật khó có thể tưởng tượng được rằng cách đây không lâu, nơi này vừa trải qua một phen binh hoang mã loạn.

Lý Nghê Thường dưới sự hộ tống của một đội Hổ bí Bùi gia, cùng với sự đồng hành của Hạc Nhi, đã đến nơi này vào ngày hôm qua. Sau khi qua bến đò, nàng chuyển sang chiếc xe ngựa mà Tạ Ẩn Sơn đã phái đến chờ sẵn từ sớm. Không quản ngại đường xá mệt mỏi, nàng đi tiếp đến tận đêm khuya mới dừng chân nghỉ ngơi tại một dịch trạm trên đường. Ngủ tạm bợ cho đến bình minh, nàng lại tiếp tục lên đường.

Khi gần đến trấn Đồng Quan, cả đoàn gặp được Tạ Ẩn Sơn đã đặc biệt đích thân đến đây đón tiếp.

Tạ Ẩn Sơn mỉm cười tiến lên, hành lễ với Lý Nghê Thường, hỏi thăm và an ủi nàng về sự vất vả suốt dọc đường đi.

Trước đó, Sắt Sắt đã truyền tin nói rằng Thanh Châu có biến, Trưởng công chúa bị Giang Đô Vương bắt giữ và lâm bệnh, sau đó được Bùi Nhị Lang cứu ra, rồi chuyển đến chỗ của Thiên Vương. Thiên Vương đối đãi tử tế, Trưởng công chúa vì thương nhớ Lý Nghê Thường nên mong nàng đến gặp mặt.

Hôm qua vừa gặp người của Tạ Ẩn Sơn, Lý Nghê Thường đã hỏi thăm tình hình của Trưởng công chúa, nhưng người đó nói không biết, chỉ phụng mệnh đến đón nàng mà thôi. Nàng đành phải thôi. Lúc này cuối cùng cũng gặp được người có thể quyết định mọi việc, sau một hồi hàn huyên, nàng hỏi:

 – Cô mẫu tôi hiện giờ thế nào rồi? Hiện người đang ở đâu ạ?

Tạ Ẩn Sơn hơi khựng lại một chút, rồi lập tức mỉm cười:

– Trưởng công chúa không có gì đáng ngại, bên cạnh cũng có Sắt Sắt nương tử hầu hạ, xin Công chúa cứ yên tâm.

Lý Nghê Thường ngỏ lời cảm ơn. Tạ Ẩn Sơn vội vàng xua tay nói không dám nhận.

Hạc Nhi đứng bên cạnh thấy nàng ngập ngừng, rõ ràng là muốn hỏi thăm một người khác nhưng vì da mặt mỏng, bèn thay nàng lên tiếng, hành lễ hỏi Tạ Ẩn Sơn:

– Không biết Nhị lang quân nhà chúng tôi thế nào rồi ạ?

– Bùi Nhị lang quân mọi chuyện đều tốt, cậu ấy cũng đang ở đây. Xin Công chúa đi theo ta, đến nơi sẽ gặp được ngay.

Tạ Ẩn Sơn đáp.

Câu trả lời của Tạ Ẩn Sơn vẫn lấp lửng như cũ, nhưng lại khớp với tin tức của Sắt Sắt.

Lý Nghê Thường không hiểu lắm, tại sao lần này Thiên Vương lại đột nhiên đại phát thiện tâm như vậy. Nhưng dù sao đi nữa, có vẻ như ông ta thực sự không có ác ý lớn, hơn nữa Bùi Thế Du cũng ở đó. Nghe giọng điệu của Tạ Ẩn Sơn, tiếp theo đây chắc là sẽ dẫn nàng đi gặp người.

Nàng thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc vẫn còn đang trên đường, không tiện truy hỏi thêm gì khác, nàng bèn theo Tạ Ẩn Sơn tiếp tục hành trình. Dần dần nàng nhận ra, hình như họ đang đi về hướng Thiên Sinh Thành.

Ban đầu nàng vẫn nhẫn nhịn, đợi cho đến khi dừng lại nghỉ chân tại một dịch trạm ven đường. Sau khi nghỉ xong, chuẩn bị lên xe ngựa để đi tiếp, nàng lại hỏi:

– Cô mẫu tôi đang ở trong Thiên Sinh Thành ạ?

Tạ Ẩn Sơn có vẻ hơi do dự. Đúng lúc này, trên quan đạo phía sau lưng, từ xa có một đội nhân mã đang đi tới. Gã quay đầu lại, đưa tay lên che nắng nhìn xa, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề, cười nói:

– Công chúa nhìn xem ai đến kìa?

Lý Nghê Thường cũng đã nhìn rõ. Bóng người cưỡi ngựa phi nhanh dẫn đầu chính là Bùi Thế Du. Từ biệt đã một thời gian, không ngờ hắn lại đột ngột đập vào mắt nàng một cách bất ngờ như thế, trái tim nàng lập tức đập rộn ràng theo bản năng.

Giữa lúc tim đập thình thịch, đôi má cũng nhanh chóng ửng hồng, thì đột nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, khi trong đầu hiện lên những chuyện đã xảy ra vào buổi sáng trước khi hắn rời đi, nỗi vui sướng tràn trề bỗng chốc bị một cảm giác sợ hãi không tên che lấp. Nàng càng không biết lúc này tâm trạng hắn rốt cuộc ra sao, sau bao nhiêu ngày trôi qua, liệu hắn có còn giận dữ như trước hay không.

Theo bóng người cưỡi ngựa đối diện ngày càng đến gần, nàng càng trở nên hoảng hốt, thậm chí có một cảm giác lúng túng không biết đặt tay chân vào đâu.

Nếu lúc này có một nơi để nàng trốn đi, nàng nhất định sẽ trốn trước, đợi sau khi sắp xếp lại tâm trạng và chuẩn bị sẵn sàng mới ra gặp hắn.

Tuy nhiên, không có một nơi đệm nào như vậy cả.

Tạ Ẩn Sơn đã quay người đi đón người, nàng chỉ có thể gắng sức trấn tĩnh tâm trí, rủ mắt xuống, đứng im lìm trước xe ngựa.

Bùi Thế Du vốn định chuốc say Thiên Vương, ai ngờ không như ý muốn. Tửu lượng của Thiên Vương còn hơn cả hắn, không chỉ khiến hắn say khướt, mà còn không ngờ rằng cơn say cộng với sự mệt mỏi do bôn ba bấy lâu nay đã khiến hắn ngủ một giấc dài đến thế. Sau khi tỉnh dậy hỏi thủ vệ doanh trại, hắn được biết Tín Vương đã ra ngoài từ sớm và chưa quay lại núi. Đoán rằng ông ta đã đón nhóm của Lý Nghê Thường đi thẳng đến chỗ Trưởng công chúa, hắn lập tức lên đường đuổi theo. Không ngờ đuổi đến đây thì gặp được người, hắn liền thúc ngựa chạy đến gần.

Đám Hổ bí Bùi gia cũng đã sớm nhìn thấy hắn, đồng loạt tiến lên hành lễ.

Bùi Thế Du phi thân xuống ngựa, đứng bên lề đường trò chuyện với mọi người, hỏi thăm tình hình huynh tẩu và Thái Nguyên phủ trong thời gian mình vắng mặt, nhưng tầm mắt lại cứ liếc về phía bóng dáng yêu kiều đang đứng cạnh xe ngựa ở đằng xa.

Đám Hổ bí nhìn theo ánh mắt hắn, đều biết ý lui sang một bên, chuyển sang nói chuyện với Hầu Lôi và những người đi cùng hắn.

Bùi Thế Du sải bước đến trước mặt Lý Nghê Thường, mỉm cười gọi Hạc Nhi đang đi cùng nàng một tiếng “A tỷ”, khen cô ấy một thời gian không gặp trông còn xinh đẹp hơn cả lúc hắn đi. Lại quay đầu nhìn Hầu Lôi đang dừng ngựa ở phía sau, nói:

– Huynh ấy chắc là có chuyện muốn nói với tỷ đấy. Mau đi đi!

Hạc Nhi chưa bao giờ thấy hắn rót mật vào tai mình như vậy cả, che miệng cười khúc khích. Thấy phu quân của mình quả nhiên đang nhìn mình từ xa, lòng nàng cũng sớm đã vô cùng thương nhớ, bèn bước tới chỗ Hầu Lôi.

Nàng vừa đi, Bùi Thế Du liền nhanh chóng nắm lấy tay Lý Nghê Thường, kéo nàng đến chỗ vắng người gần đó, cúi đầu ghé sát tai nói nhỏ:

 – Cô mẫu muội đồng ý chuyện của chúng ta rồi!

Lý Nghê Thường ngẩng đầu lên, chạm phải một đôi mắt đang lấp lánh ánh sáng vui mừng. Hắn trông có vẻ tâm trạng cực kỳ tốt, ánh mắt sáng ngời, thần thái rạng rỡ. Trên gương mặt trẻ trung và tuấn tú này, nàng không còn tìm thấy một chút dấu vết nào của sự căm hận mà hắn từng có ngày trước.

Nói xong, thấy nàng cứ nhìn mình mà không nói gì, hắn bèn kể lại vắn tắt quá trình mình gặp gỡ Trưởng công chúa.

– Bà ấy đích thân đồng ý, còn thề thốt nữa, nói chỉ cần muội gật đầu thì bà ấy sẽ không ép buộc. Sắt Sắt lúc đó cũng ở bên cạnh, cô cô cũng nghe thấy rồi!

Hắn hơi nhấn mạnh giọng nói.

So với sự thay đổi của hắn, chuyện do chính miệng hắn kể ra này lại càng khiến Lý Nghê Thường cảm thấy không thể tin nổi.

Thấy nàng mở to đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm mình, hắn khẽ nhướng mày.

– Muội không tin? Bà ấy đang dưỡng bệnh ở trấn Đồng Quan, ta đưa muội đi ngay bây giờ, muội cứ hỏi thẳng bà ấy là rõ!

Hắn lại nắm lấy tay nàng, định đưa nàng quay đầu đi về hướng trấn Đồng Quan ngay, nhưng Tạ Ẩn Sơn đã tiến lên ngăn cản.

– Công chúa đi đường xa vất vả, chắc hẳn đã mệt lắm rồi. Lúc này trời cũng không còn sớm nữa, đi đến đó vẫn còn một đoạn đường, lúc tới nơi e là đã nửa đêm canh ba. Chi bằng cứ về doanh thành nghỉ ngơi một đêm, đợi đến mai đi cũng không muộn.

Lý Nghê Thường bấy giờ mới vỡ lẽ, hóa ra cô mẫu nàng không có ở Thiên Sinh Thành, mà là ở trấn Đồng Quan. Nhưng ban ngày, đoàn người rõ ràng đã đi ngang qua khu vực đó rồi, tại sao Tạ Ẩn Sơn không đưa nàng vào trấn ngay mà lại bỏ gần tìm xa, nhất quyết bắt nàng đi vòng một vòng rồi mới quay lại?

Trong lòng nàng nảy sinh nghi hoặc nhưng không tiện lên tiếng. Bùi Thế Du thì khác, được lời của Tạ Ẩn Sơn nhắc nhở, hắn hỏi thẳng luôn.

Tạ Ẩn Sơn đương nhiên là phụng mệnh mà làm, còn có mục đích khác nữa. Gã thoái thác rằng:

– Sáng sớm khi ta xuất phát, tiểu công tử vẫn còn say chưa tỉnh. Ta nghĩ, tốt nhất là nên để tiểu công tử hộ tống Công chúa đi gặp Trưởng công chúa thì hơn, nên mới dẫn Công chúa về doanh thành hội quân với tiểu công tử trước. Không ngờ tiểu công tử lại tỉnh lại và ra ngoài nhanh như vậy.

Bùi Thế Du nghe xong, thấy có vẻ có lý nên không nghĩ sâu thêm. Thấy mặt trời quả thực đã ngả về tây, nàng lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, hắn không nỡ để nàng phải bôn ba đi về trong đêm, bèn nhìn nàng hỏi:

– Cũng đúng. Vậy thì cứ về đó ở tạm một đêm trước nhé?

Nói xong, hắn chờ nàng trả lời.

Lý Nghê Thường một lần nữa kinh ngạc vì phát hiện mới của mình. Nàng cảm thấy chuyến đi này, quan hệ giữa hắn và vị Thiên Vương kia cũng đã cải thiện rất nhiều. Ít nhất, không còn giống như trước đây hễ nhắc đến đối phương là lại giương cung bạt kiếm, thế bất lưỡng lập. Điều này có thể cảm nhận rõ ràng qua đoạn đối thoại về việc “say rượu” mà Tạ Ẩn Sơn nói với hắn.

Không chỉ có vậy, từ câu nói vừa rồi của hắn, Thiên Sinh Thành đối với hắn chắc cũng không còn là hang cọp như trước nữa. Nếu không, sao hắn có thể chủ động đề nghị đưa nàng cùng về đó qua đêm?

Thấy nàng không lập tức gật đầu, Bùi Thế Du dường như cũng lĩnh ngộ được điều gì đó, hắn liếc nhìn Tạ Ẩn Sơn, hạ thấp giọng nói:

– Yên tâm đi. Lão…

Hắn khựng lại một chút.

– Vũ Văn Túng kia miễn cưỡng cũng coi như là một kẻ có tình có nghĩa, vẫn có vài phần hào khí. Lần này chuyện của cô mẫu muội, tuy ta vẫn chưa biết trong hồ lô của ông ta bán thuốc gì, nhưng xem ra tạm thời chắc chắn sẽ không có ác ý quá lớn đâu.

Lý Nghê Thường biết hắn hiểu lầm ý mình rồi. Nàng đã biết bí mật của Vũ Văn Thiên Vương, làm sao có thể nghi ngờ đối phương muốn hại hắn được. Vừa rồi nàng chỉ ngạc nhiên không biết chuyện gì đã xảy ra khiến thái độ của Bùi Thế Du thay đổi mà thôi. Nghe vậy nàng sực tỉnh, vội lắc đầu rồi lại gật đầu.

Tạ Ẩn Sơn thầm thở phào nhẹ nhõm, vội bảo mọi người quay ngựa đi về hướng Thiên Sinh Thành. Lý Nghê Thường và Hạc Nhi cũng quay lại trong xe. Hai nhóm người nhập làm một, đi đến lúc hoàng hôn, khi trời vừa sập tối thì đã đến nơi.

Vừa tới nơi, bắt đầu từ cổng doanh trại đi lên núi, Lý Nghê Thường đã cảm thấy có điều bất thường. Chỉ thấy nơi đó treo cao lơ lửng một cặp đèn lồng đỏ lớn. Đi vào trong, từ lối vào cho đến tận sườn núi cao nhất nơi Thiên Vương cư ngụ, dọc đường cũng treo đầy đèn lồng. Nhìn từ xa, chúng như một con hỏa long uốn lượn, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm xanh thẳm đang tối dần. Không chỉ vậy, mỗi một nơi có thể nhìn thấy trong doanh thành đều thắp đầy đuốc và đèn, chiếu sáng cả Thiên Sinh Thành như ban ngày.

Ở hai bên đường, binh sĩ xếp thành hai hàng dài không thấy điểm dừng, dường như đều là những người được tinh tuyển, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ. Họ quấn khăn đỏ trên trán, mặc giáp trụ sáng loáng, oai phong lẫm liệt.

Thấy hai người xuất hiện, không biết là ai hạ lệnh, bắt đầu từ cổng doanh trại, mọi người lần lượt quỳ xuống hai bên đường, đồng thanh hô vang:

– Cung nghênh Bùi lang quân và Công chúa điện hạ trở về!

Tiếng hô hùng hồn đầy nội lực, vang vọng khắp thung lũng, khiến Lý Nghê Thường giật mình dừng lại tại chỗ, không dám bước tiếp. Nàng không nhịn được quay sang nhìn Bùi Thế Du, thấy hắn rõ ràng cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn nhìn nàng một cái, rồi quay sang hỏi Tạ Ẩn Sơn.

Tạ Ẩn Sơn mặt mày hớn hở nói:

 – Mời tiểu công tử và Công chúa vào trong. Thiên Vương đã đợi sẵn rồi.

Bình Luận (0)
Comment