Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 90

Bùi Thế Du từng vì lẻn vào Thiên Sinh Thành mà can đảm leo lên vách núi hiểm trở, trải nghiệm khi đó có thể nói là bước đi trên ranh giới giữa cái chết và sự sống. Đêm nay lại chuẩn bị leo lên Tây Phong, tuy đã có đường mòn sẵn có, không cần phải mạo hiểm cửu tử nhất sinh như lần trước, nhưng muốn lên tới đỉnh cũng chẳng hề dễ dàng.

Tây Phong cao hơn hẳn ngọn núi vô danh kia, hơn nữa chỉ có thể đi vòng từ sườn núi phía Bắc nơi Thiên Sinh Thành tọa lạc mà lên. Đường đi băng qua vô số dốc đứng và vực thẳm, lại phải đề phòng những đoạn đường bị hư hỏng bất ngờ, chỉ cần sơ suất một chút là có thể trượt chân rơi xuống, tan xương nát thịt.

Hắn cầm gậy đuốc một mình đi lên. Ban đầu còn thấy bậc thang đá, nhưng khi lên đến lưng chừng núi, dưới chân chỉ còn lại những lối mòn hoang phế. Đã có kinh nghiệm lần trước, đối với hắn, thử thách lớn nhất có lẽ không phải là những đoạn đường hiểm trở thỉnh thoảng gặp phải, mà là quá trình leo l*n đ*nh núi dài dằng dặc và quanh co này.

Hắn đạp lên ánh hoàng hôn vàng rực để lên núi từ lúc chập tối, cho đến khi cuối cùng chạm tới Vân Đài trên đỉnh cao nhất thì đã là rạng sáng ngày hôm sau.

Nhiệt độ trên đỉnh núi giảm đột ngột, khí lạnh thấu xương. Trong biển mây mù giăng lối, giữa không trung lộ ra một tảng đá khổng lồ đột ngột vươn lên trời như một ngọn núi nhỏ, trên đỉnh đá thấp thoáng bóng một người.

Người đó khoác áo choàng đen, hông đeo bảo kiếm, tay chống gậy tùng, đang đứng nhìn về phía biển mây trắng xóa dưới vực sâu, dáng vẻ tĩnh lặng như tờ. Cát cứ bởi mây bay sương mỏng, trong ánh ban mai mờ ảo, nhìn từ xa, bóng người ấy như đã hòa làm một với tảng đá khổng lồ.

Bùi Thế Du vốn tính nóng nảy khó sửa, vì muốn sớm gặp người nên suốt dọc đường chỉ nghỉ ngơi ngắn ngủi. Lúc này cuối cùng cũng tới nơi, cả người hắn đã đẫm mồ hôi, vừa đói vừa mệt.

Lần này hoàn toàn khác hẳn lần trước.

Lần trước là hắn tình nguyện, đừng nói là mệt mỏi, dù có chết cũng không tiếc. Lần này lại hoàn toàn là bị ép buộc, trong lòng đã nghẹn một bụng hỏa, lúc đi trên đường càng nghĩ càng tức, không biết đã mắng thầm bao nhiêu lần rồi. Lúc này vừa nhìn thấy người từ xa, cơn giận lập tức bộc phát.

– Lão tặc kia, muốn gặp thì gặp, lén lút trốn ở đây làm cái gì? Ta đã tới rồi! Ông rốt cuộc muốn thế nào?

Bóng người trên đỉnh đá khổng lồ nghe thấy tiếng động liền quay mặt nhìn xuống, nhưng chỉ có bấy nhiêu thôi, không hề có phản ứng nào khác.

Bùi Thế Du không còn cách nào khác, đành phải sải bước đi tới dưới tảng đá. Hắn ngẩng đầu, thấy đôi mắt ông ta đang nhìn xuống mình, lạnh lùng thốt ra một câu:

– Ngươi thử gọi một tiếng lão tặc nữa xem, ta lập tức xuống núi g**t ch*t người đàn bà kia ngay!

Bùi Thế Du nghẹn họng, chỉ đành cưỡng ép nén cơn giận trong lòng xuống, hít một hơi thật sâu, lau đi những giọt mồ hôi nóng hổi trên trán, hỏi lại:

– Ông bắt ta tốn công leo lên đây rốt cuộc là vì chuyện gì?

Thiên Vương liếc nhìn hắn một cái, bấy giờ mới chống gậy bước xuống khỏi đỉnh đá, dừng lại trước mặt hắn, trên mặt lộ ra một tia cười nhẹ.

– Gần đây ta dưỡng thương, quá nhàn rỗi, chợt nhớ tới núi Thái Hoa từ cổ chí kim đã nổi tiếng hiểm trở. Từ khi Tần Hoàng xây quán trên Tây Phong, đời đời đế vương tướng tướng, tao nhân mặc khách nườm nượp kéo đến. Ta nhất thời hứng chí, muốn l*n đ*nh núi uống một chén.

Ông nhìn quanh bốn phía.

– Nơi này tuy có thông reo hạc múa, mây dệt ráng pha, nhưng chung quy vẫn quá thoát tục, không phải thân xác phàm trần này có thể hô gọi được. Một mình mà uống rượu thì thật vô vị, nghe tin ngươi tới nên mới gọi ngươi lên đây uống cùng ta vài chén.

Bùi Thế Du gần như không tin vào tai mình, một ngụm máu nóng trong lồng ngực suýt chút nữa phun ra. Cơn giận vừa mới vất vả nén xuống lại bùng lên hừng hực. Đang định mắng to một trận, thấy ông ta nhìn mình, hắn chợt nhớ ra con tin vẫn còn trong tay ông ta. Hắn khựng lại, quay đầu nhìn thấy gần đó có một cây bách già cô độc không biết bao nhiêu tuổi, dưới những cành lá uốn lượn như rồng cuộn, có một bộ bàn đá ghế đá không biết được đục từ thời nào. Trên đó quả nhiên bày sẵn mấy vò rượu, hai bộ chén đũa cùng một ít thức ăn.

Hắn vừa đói vừa khát, đã không được mắng người thì dứt khoát sải bước đi tới tự nhiên ngồi xuống, vỗ tan lớp bùn niêm phong vò rượu, rót ra bát, bưng lên uống cạn. Uống liền ba chén lớn mới thấy đỡ khát, bụng lại kêu lên ùng ục, hắn bèn cầm đũa gắp thức ăn.

– Ngươi không sợ ta hạ độc trong rượu thịt để hại ngươi à? – Thiên Vương chậm rãi bước tới, chắp tay sau lưng đứng một bên quan sát điệu bộ thản nhiên như chủ nhà của hắn một lúc, đột nhiên lên tiếng hỏi.

Bùi Thế Du chẳng buồn nhìn ông ta lấy một cái.

– Nếu ta thực sự chết ở đây, ông cũng chẳng cần tốn công đưa ta xuống núi làm gì. Đường sá khó đi, phiền ông cứ ném thẳng ta xuống vực là xong. Đời người ai mà chẳng chết, nhưng được trường giấc ở nơi này thì từ xưa đến nay e là chẳng có mấy người.

Thiên Vương sững lại một chút rồi cười ha hả. Trong tiếng cười, ông ngồi xuống đối diện hắn, cầm vò rượu rót vào một chiếc ấm bạc. Sau khi rót đầy, ông bưng ấm, đích thân rót cho hắn một chén đầy trước, rồi ôn tồn dặn dò:

– Ăn chậm thôi, đừng để bị nghẹn.

Nói đoạn mới tự rót rượu cho mình.

Xong xuôi, ông bưng chén rượu định nhấp một ngụm, ngước mắt lên phát hiện chàng trai trẻ đối diện đã dừng đũa, chuyển sang nhìn mình với ánh mắt nghi hoặc. Bấy giờ ông mới sực tỉnh, vừa rồi nhất thời quên mất thân phận, lời nói cử chỉ trong mắt hắn e là có chút quá đáng, bản thân ông cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Tuy nhiên, ông lại thực sự khó lòng kìm nén sự yêu thích đối với chàng trai trẻ này, bèn mỉm cười tự nhiên để giải vây, sau đó thản nhiên chuyển chủ đề.

– Ta nghe nói ngươi đánh cược với Trần Sĩ Tốn, trong vòng bảy ngày hạ được Bạch Hổ Quan? Trần Sĩ Tốn vốn không tin, cho ngươi thêm bảy ngày, không ngờ ngươi lại làm được thật. Hắn tự cao quá mức, nhưng cũng là kẻ có bản lĩnh thực sự, lần này ngã ngựa là do hắn nhìn lầm người rồi.

Giọng điệu Thiên Vương thấp thoáng vẻ đắc ý, đối diện với ánh mắt của Bùi Thế Du, ông mỉm cười nhẹ.

– Ngươi rất giỏi, lại có thể nghĩ ra kỳ kế như vậy! Không chỉ dễ dàng hạ được Bạch Hổ Quan, mà còn khiến Thanh Châu đổi chủ mà chẳng tốn chút sức lực nào.

Ông không nhịn được mà cất lời khen ngợi từ tận đáy lòng, không giấu nổi sự tán thưởng.

Sau khi Bùi Thế Du tới Thanh Châu, dựa vào tin tức do Hầu Lôi kịp thời thu thập được thông qua bọn Bạch Tứ, hắn biết Thôi Hủ đã mang theo Thôi Huệ Nương cùng một đội quân rời Thanh Châu đi về hướng Tề Châu ngay trong đêm. Hắn đoán Tề Vương e là đã không còn kiểm soát được thuộc hạ, đối mặt với cuộc tấn công của quân Giang Đô thì lực bất tòng tâm. Nếu không, với binh lực của Thanh Châu, dù không có viện binh bên ngoài thì cũng không đến mức phải dọn đường lui nhanh như vậy.

Chỉ là lúc đó hắn cũng không ngờ Thôi Trọng Yến lại dám quay về. Nghe ngóng được Trưởng công chúa đã bị đưa đi, hắn lập tức đuổi theo, định cứu người rồi quay về ngay. Ai ngờ chậm một bước, không tìm thấy người nên đành phải dò la khắp nơi, trì hoãn mất một thời gian.

Đến khi hắn nhận được tin Trưởng công chúa rơi vào tay Giang Đô Vương, bị dùng làm con tin đưa tới trước Bạch Hổ Quan, Thôi Trọng Yến cũng quay về và bỗng chốc trở thành Thế tử, hắn lập tức đuổi tới đại doanh của Trần Sĩ Tốn để đòi người. Sau khi nắm rõ ý đồ của Trần Sĩ Tốn, hắn nhạy bén liên tưởng đến Thôi Hủ.

Dựa vào những lần đối đầu với Thôi Hủ, hắn tin chắc một điều, so với một Thôi Trọng Yến đang ở thế đường cùng, Thôi Hủ mới là điểm yếu dễ bị công phá nhất từ bên trong Thanh Châu. Hắn lại nắm rõ mâu thuẫn giữa Thôi Hủ và Thôi Trọng Yến, từ đó mới có sự sắp xếp “dẫn hổ về núi” gây ra nội đấu, quả nhiên hiệu nghiệm, dễ dàng đạt được mục tiêu.

Vừa rồi Bùi Thế Du đang cầm đũa, nghe câu “đừng để bị nghẹn” với tông giọng đó của Thiên Vương thì nổi hết cả da gà, lập tức mất sạch cảm giác ngon miệng. May mà ông trông có vẻ đã bình thường trở lại, nói đến chuyện cá cược ở Bạch Hổ Quan nên hắn mới bình tĩnh lại, nghi ngờ là do mình nghĩ quá nhiều.

– Chẳng qua là thuận thế mà làm thôi. – Hắn vẫn mang vài phần đề phòng nhìn Thiên Vương đối diện, thuận miệng đáp một câu, – Hơn nữa, nếu không có thuộc hạ đồng lòng, chỉ dựa vào sức một mình ta thì làm được chuyện gì!

Đứa trẻ này không chỉ dũng mãnh hơn người, có phong phạm của một đại tướng quân, cũng không phải kẻ chỉ biết cậy mạnh ham thắng, lại biết dùng mưu kế. Quan trọng hơn là ngày thường hành vi cử chỉ lời nói của hắn cuồng ngạo, nhưng khi thực sự gặp chuyện lại có thể giữ được bình tĩnh trước vinh nhục, không phải loại người cậy mình có công cao mà coi người khác bằng nửa con mắt.

Mới ở tuổi nhược quán mà đã có một mặt trầm ổn như vậy. Nếu được rèn luyện, công lao sự nghiệp hắn có thể đạt được trong tương lai e rằng không thể lường trước được.

Thiên Vương mừng rỡ khôn xiết, trong lòng tràn đầy hy vọng, trong mắt lúc này chỉ còn lại hình bóng của chàng trai trẻ trước mặt. Ông bưng chén rượu uống cạn một hơi, dùng cách này để che giấu tâm tư của mình lúc này.

Đúng lúc này, một vầng thái dương từ phía Đông Phong phun trào ra rạng rỡ. Hóa ra trong lúc không để ý, trời đã sáng rõ. Theo mặt trời mọc, trước mắt bỗng chốc trở nên quang đãng vô ngần.

Thiên Vương đặt chén rượu xuống, một lần nữa leo l*n đ*nh tảng đá khổng lồ nơi ông đã đứng trước đó, sau đó quay lại vẫy tay ra hiệu cho Bùi Thế Du cùng lên.

Bùi Thế Du làm theo, cũng leo l*n đ*nh đá, dừng lại bên cạnh Thiên Vương.

– Ngươi nhìn xem! – Thiên Vương chỉ tay về phía trước nói.

Bùi Thế Du phóng tầm mắt nhìn xa.

Theo mặt trời mọc phương Đông, mây mù tụ tập trên đỉnh núi nhanh chóng tan biến. Bốn bề núi non trùng điệp, mây sớm và ánh rạng đông như những dải lụa màu khoác lên chân trời xa tắp. Dưới lớp mây rạng ấy, dòng sông Hoàng Hà và sông Vị Hà uốn lượn lúc ẩn lúc hiện.

Tầm nhìn như vô tận, đầu đội trời cao, chân đạp mây trắng. Gió lớn lướt qua đỉnh núi, Bùi Thế Du chỉ cảm thấy như đang ở chốn bồng lai tiên cảnh, tâm hồn thư thái vô cùng, không kìm được mà hú dài một tiếng, trọc khí trong lồng ngực dường như đã trút sạch.

Tâm trạng Vũ Văn Túng hiển nhiên cũng cực kỳ sảng khoái, ông cười ha hả cùng hắn. Tiếng cười hùng hồn hòa cùng tiếng hú thanh tao vang vọng giữa các ngọn núi, hồi âm mãi không dứt.

– Nhóc con, ngươi đang nghĩ gì vậy? Nói cho ta nghe thử đi! – Ông đột nhiên ngừng cười, quay mặt lại hỏi.

Gặp được cảnh mặt trời mọc tuyệt mỹ này, Bùi Thế Du tâm trạng vui vẻ nên cũng không chấp nhặt chuyện bị ông ta ép leo núi suốt cả đêm nữa. Tuy nhiên, trong thoáng chốc, hắn lại cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Nếu lúc này, người đứng bên cạnh cùng hắn ngắm mặt trời mọc không phải là ông già mặt mày đáng ghét này, mà đổi lại là nàng, thì thật hoàn mỹ biết bao.

Hắn không đáp.

Vũ Văn Túng cũng không cần hắn trả lời, nhất thời hào khí ngút trời, hứng thú bừng bừng rút thanh bội kiếm của mình ra, chỉ về phía Tây nói:

– Ngươi có thấy không? Đồng bằng bằng phẳng, đất đai nghìn dặm màu mỡ! Đó chính là đất Quan Trung! Trường An đã nằm trong lòng bàn tay ta rồi!

Tiếp đó, ông chỉ mũi kiếm về phía Bắc.

– Chỗ kia! Là sông Hoàng Hà và sông Vị Hà! Vùng đất chín khúc uốn lượn, từ xưa đến nay là nơi binh gia tất tranh!

Mũi kiếm trong tay ông phản chiếu ánh mặt trời, lóe lên một luồng hào quang rực rỡ như cầu vồng. Cùng với luồng kiếm khí ấy, mũi kiếm đột ngột xoay về hướng mặt trời mọc.

Giọng điệu của Thiên Vương cũng theo đó mà trở nên trầm hùng hơn.

– Chỗ đó chính là vùng Trung Nguyên!

Ông dừng lại một chút, hơi ngửa mặt lên.

– Hung nô không còn chốn săn bắn!

– Quan ải bình yên thanh tĩnh!

– Vạn dân cung phụng lễ vật!

– Gió bụi chẳng hề lay động!

Đón luồng gió lớn trên đỉnh cao nhất, Thiên Vương cao giọng ngâm nga, rồi đột ngột quay sang Bùi Thế Du, đôi mắt b*n r* những tia sáng rực rỡ.

– Nhóc con! Thiên hạ này, Đông Tây Nam Bắc, giang sơn gấm vóc, từ thời Tam Hoàng Ngũ Đế đến nay, có biết bao nhiêu người muốn thu nó vào trong lòng bàn tay! Đợi đến sau này, sẽ có một ngày, cô đem tất cả những thứ này giao cho ngươi! Ngươi thấy sao?

Bùi Thế Du vốn đã bị hào khí của Thiên Vương làm cho cảm động, khi nghe ông ngâm lại những lời văn bia của Tần Hoàng năm xưa thì lòng càng thêm sục sôi, nhất thời máu nóng dâng trào. Không ngờ bên tai đột nhiên vang lên một câu như vậy, hắn không khỏi sững sờ.

Có lẽ vì đã cô độc quá lâu, dù biết thời cơ chưa đến, Thiên Vương vẫn dẫn hắn tới đỉnh núi này gặp mặt, khao khát được chia sẻ những gì mình suy nghĩ với hắn. Trong lúc xúc động, ông suýt chút nữa đã định mở miệng nói ra quan hệ giữa mình và hắn.

May thay, tia lý trí cuối cùng vẫn còn tồn tại. Khi thấy hắn dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn mình, ông lập tức tỉnh táo lại, biết lúc này thời cơ chưa tới, hắn vẫn còn mang lòng chán ghét cực lớn đối với mình. Chuyện nhỏ không nhịn được sẽ làm hỏng mưu lớn, ngộ nhỡ làm hỏng chuyện thì lợi bất cập hại. Lời nói đã đến bên miệng một lần nữa, cuối cùng vẫn bị ông nén trở về.

Thiên Vương vỗ vỗ trán.

– Đêm qua trong lúc đợi ngươi, ta đã uống không ít. E là say rồi.

Ông dùng điều đó để che giấu, sau đó lại nói:

– Ngươi đừng nghĩ nhiều. Ngươi cũng biết quan hệ giữa ta và cô cô ngươi, vừa rồi nghĩ tới lúc sinh thời cô cô ngươi yêu thương ngươi nhất nên có chút xúc động, mới nói nhầm lời.

Chẳng lẽ… đây chính là cái gọi là yêu ai yêu cả đường đi? Hay là vì Thiên Vương này vĩnh viễn mất đi người yêu, bề ngoài trông vẫn ổn nhưng thực chất thần trí đã có chút hỗn loạn, uống vài chén rượu vào liền nói với mình những lời kỳ quặc này?

Bùi Thế Du cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, nghe ông lại nhắc đến cô cô của mình, trong lòng lại thấy khó chịu, sắc mặt lạnh đi nói:

– Ta muốn thiên hạ này, tự ta sẽ đoạt lấy, cần gì ông phải giúp sức?

Hắn lại nhớ tới mục đích leo núi thâu đêm của mình, bèn nhảy khỏi đỉnh tảng đá xuống đất, quay trở lại Vân Đài.

– Ta đã thắng vụ cá cược, vốn dĩ phải do ta đưa Trưởng công chúa đi, vậy mà ông lại cưỡng ép bắt người đi! Rốt cuộc ông muốn thế nào?

Thiên Vương đứng một mình ở phía trên, nhìn xuống hắn một lúc, thong thả nói:

– Ngươi đang lo lắng điều gì? Lo ta sẽ giết bà ta?

Ông lộ vẻ khinh miệt, kiếm hoa lóe lên, thanh bội kiếm tra vào vỏ. Ông cũng từ phía trên bước xuống, đi ngang qua người Bùi Thế Du, tự nhiên ngồi lại dưới gốc bách già, bưng chén rượu trước mặt lên nhấp một ngụm, bấy giờ mới liếc nhìn hắn một cái.

– Đợi tâm trạng ta tốt, tự nhiên sẽ thả người đi!

– Ta đang thiếu một người có thể uống rượu cùng. Nhóc con, rốt cuộc ngươi có uống hay không?

Lời này rõ ràng là một sự đe dọa trắng trợn. Lớn chừng này rồi, đây là lần đầu tiên Bùi Thế Du gặp phải chuyện hoang đường như thế. Nếu là bình thường, hắn đã sớm lật mặt, xông lên đá văng cái bàn tiệc này đi để xem ông ta còn uống rượu thế nào. Nhưng lúc này, thực sự là dưới mái hiên nhà người ta phải cúi đầu. Hắn ngẩn người tại chỗ một lát, đành phải bước tới, lầm lũi ngồi lại chỗ cũ.

Thiên Vương bấy giờ mới mỉm cười trở lại, lại chẳng ngại hạ mình, dưới ánh mắt nghi hoặc và đề phòng của Bùi Thế Du, đích thân rót rượu cho hắn.

– Ngươi đừng giận, cũng không cần lúc nào cũng coi ta như kẻ thù. Đạo có thể biến đổi, con người lại càng như vậy. Nếu có cơ hội, ngươi có thể đi theo ta đến vùng Thục một chuyến, xem thử phong thổ của đất Thục ta như nào. Nơi đó vật phẩm phong phú dân cư đông đúc, phong cảnh lại chẳng kém bất kỳ nơi nào khác dưới gầm trời này. Nhóc con, ta có thể bảo đảm với ngươi, chỉ cần ngươi chịu đi một chuyến, nhất định sẽ biết đất Thục tốt thế nào.

– Dù sao thì quan hệ giữa ta và cô cô ngươi cũng không hề cạn, ta nói ngươi giống như con cháu trong nhà ta, lời này chắc cũng không sai. Lúc sinh thời nàng ấy lại yêu thương ngươi nhất, chắc cũng không muốn nhìn thấy ngươi và ta thành kẻ thù, ngươi nói có đúng không?

Thiên Vương dừng lại một chút, lại khẽ khàng nói thêm như vậy.

Bùi Thế Du lúc này gần như đã chết lặng, càng không thể thốt ra lời phản bác nửa câu. Hắn chỉ thấy ông ta đã tẩu hỏa nhập ma, điên đến mức nặng lắm rồi. Hắn chỉ muốn mau chóng chuốc say ông ta, như vậy mới có thể cắt đuôi lão để tự mình xuống núi. Chàng không nói một lời, mặc cho ông ta nói gì thì nói, chỉ im lặng cùng ông ta uống hết chén này đến chén khác.

Dần dần, hắn phát hiện người này ngoại việc có trí nhớ siêu phàm, học thức uyên bác, mở miệng là thành văn chương, mang phong phạm nho nhã phong lưu, thì đối với binh pháp cũng am hiểu như lòng bàn tay. Hắn không khỏi bị khơi gợi hứng thú, bắt đầu lên tiếng đáp lại.

Hắn vốn là người hào sảng, cộng thêm men rượu dần nồng, con người cũng buông lỏng hơn, thế rồi quên sạch ý định ban đầu, người tung kẻ hứng. Nói đến lúc tâm đắc, chỉ suýt chút nữa là đã khoác vai bá cổ đối phương, xưng huynh gọi đệ với nhau rồi.

Đến cuối cùng, Bùi Thế Du không những không chuốc say được Thiên Vương, mà ngược lại là chính hắn không địch lại được tửu lượng như biển cả của đối phương, không biết từ lúc nào đã say khướt ngã gục dưới gốc bách, không còn biết gì nữa.

Thiên Vương đặt chén trong tay xuống, nhìn chàng trai trẻ đang say ngủ, cởi áo choàng của mình ra, nhẹ nhàng đắp lên người hắn.

Giấc ngủ này hắn cũng không biết là đã say bao lâu. Khi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, hắn từ từ nhớ lại cảnh tượng cuối cùng trước khi say, dường như là hắn cùng lão tặc Vũ Văn Túng kia đối ẩm dưới gốc bách già trên đỉnh Tây Phong núi Thái Hoa, hai người vậy mà lại trò chuyện vô cùng vui vẻ…

Hắn giật thảy mình, đột ngột mở mắt ra nhìn quanh, phát hiện nơi đây không phải là Vân Đài trên Tây Phong. Hắn đang ở trong một căn phòng lộng lẫy xa hoa, màn gấm rủ tĩnh lặng, hương thơm thoang thoảng. Điều khiến hắn ngạc nhiên hơn nữa là trong phòng lại thắp nến hỷ Long Phượng. Nhìn qua…giống như là một căn phòng động phòng?

Đây là đâu?

Hắn suýt chút nữa tưởng mình vẫn còn trong giấc mộng say, xoa xoa thái dương hai bên. Đợi đến khi hoàn toàn tỉnh táo, hắn từ trên giường lăn xuống đất, vén lớp màn nặng nề lao ra sau cửa, đẩy mạnh cửa ra. Đôi mắt hắn bị ánh nắng chiều rực rỡ bên ngoài làm cho chói mắt không nhìn rõ được, hắn nhắm mắt lại một chút. Bên tai cũng theo gió mơ hồ truyền lại tiếng hô hào luyện tập đều đặn của quân sĩ ở phía xa.

Hắn vẫn còn ở trong Thiên Sinh Thành, hắn đã hiểu ra rồi.

Đúng lúc này, bên tai vang lên một câu hỏi:

 – Lang quân tỉnh rồi ạ?

Hắn mở mắt ra, nhìn thấy mấy tỳ nữ đang đứng hầu hạ bên hành lang, Hầu Lôi đứng canh ở cửa. Thấy hắn mở cửa xuất hiện, Hầu Lôi lên tiếng hỏi hắn.

– Ta đã say bao lâu rồi? – Đầu Bùi Thế Du vẫn còn hơi nhức, hắn lại xoa xoa, nhắm mắt hỏi lại lần nữa.

– Lang quân đã ngủ hai ngày rồi ạ. – Hầu Lôi đáp.

Bùi Thế Du khựng lại, đột nhiên nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng, hắn bừng mở mắt.

– Công chúa đâu? Cô ấy đã tới chưa?

– Tín Vương sáng sớm có tới đây, nói là Công chúa sắp tới nơi rồi. Thấy lang quân vẫn chưa tỉnh nên ngài ấy đã đi rồi ạ.

Bùi Thế Du lập tức cảm thấy bực bội:

– Sao ngươi không gọi ta dậy!

 Nói xong hắn lao ngược vào phòng, mặc quần áo, gọi tỳ nữ bưng nước, vội vàng rửa mặt xong xuôi, không dừng lại một khắc nào, sải bước lao nhanh xuống núi.

Bình Luận (0)
Comment