Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 89

Cuối tháng Năm, lớp băng tuyết tích tụ suốt một mùa đông dài trên đỉnh núi Thái Hoa đã hoàn toàn tan chảy. Muôn vàn ngọn núi khoác lên mình lớp áo xanh biếc, khe suối tranh nhau tuôn chảy, khắp nơi đều là cảnh sắc tràn đầy sức sống của những ngày đầu hạ.

Ngày hôm vào buổi chiều tà, trên con đường mòn hoang vắng không thấy dân cư dẫn đến Đồng Quan có một toán người cưỡi ngựa dần hiện ra. Người dẫn đầu là một chàng trai trẻ tuổi, đầu đội chiếc nón lá màu xanh, dáng vẻ anh tuấn, bóng lưng hiên ngang. Ánh hoàng hôn rát vàng trên con đường nhỏ nở đầy hoa dại đủ màu, gió chiều mơn man những nhành liễu, nhành hạnh đa tình bên đường, tựa như muốn níu giữ ánh nhìn của chàng lãng tử hào hoa. Thế nhưng vành nón của hắn đã thấm bụi đường, rõ ràng đang có việc gấp trong người, chẳng còn tâm trí đâu mà dừng chân. Hắn giơ roi ngựa, ngọn roi cuốn nát một chùm hoa chắn trước đầu ngựa, những cánh hoa đỏ bay loạn xạ. Hắn thúc ngựa, vó ngựa giẫm lên lớp hoa tàn, lướt qua hào rãnh nhanh như một cơn gió, rồi chuyển hướng lên quan lộ, bỏ xa đoàn tùy tùng phía sau.

Người lữ khách đó chính là Bùi Thế Du Bùi gia.

Từ xuân sang hạ, kể từ ngày hắn rời khỏi Hà Đông đến nay, chớp mắt đã mấy tháng trôi qua. Ngoại trừ khoảng thời gian dừng lại ở Thanh Châu để xử lý công việc, thời gian còn lại hắn gần như đều sống trong cảnh bôn ba. Giờ đây quay trở lại nơi cũ mà mình từng ra vào nhiều lần, biết phía trước quan lộ không xa chính là địa giới Đồng Quan, hắn hận không thể lập tức tới nơi, bèn xốc lại tinh thần, tiếp tục thúc ngựa.

Gần một trạm dịch bên quan lộ, Tạ Ẩn Sơn đang đứng đợi người bên ngoài một gian đình nghỉ chân. Gã đã nhận được tin, biết Nhị công tử Bùi gia trong một hai ngày tới sẽ đến nơi, nên đã gác lại việc khác để đích thân tới đây nghênh đón, tránh để thuộc hạ để lỡ mất người.

Thấy trời đã bắt đầu sập tối, gã dặn dò người hầu bên cạnh tiếp tục canh giữ ở đây, còn mình định quay vào trạm dịch trước. Đúng lúc này, ở phía cuối quan lộ hiện lên một bóng ngựa.

Bóng người đó như cơn gió lốc cuốn qua con đường, nhanh chóng tới gần.

Nhờ vào tia sáng cuối cùng còn sót lại của ban ngày, gã nhận ra ngay người tới chính là người mình đang đợi, lập tức nhảy lên ngựa đi nghênh đón.

Bùi Thế Du cũng đã nhìn thấy Tạ Ẩn Sơn đang đi tới hướng mình.

Nếu không gặp thì thôi, vừa nhìn thấy gã, cơn thịnh nộ tích tụ suốt nhiều ngày trên đường của hắn không sao kìm nén được nữa. Hắn nổi trận lôi đình, chẳng buồn khách sáo với gã, chưa đợi gã đến gần đã thúc ngựa lao lên, mở miệng mắng ngay.

– Lại là ông? Ông đến đúng lúc lắm! Ta hỏi ông, lão tặc đó rốt cuộc định làm gì? Bảo ông ta lập tức giao người lại cho ta! Còn nữa, ông đi nói với ông ta đi, ta đã tới rồi, có chuyện gì cứ nhắm vào ta đây này! Nếu ông ta dám lợi dụng chuyện này làm hại đến Công chúa, dù cô ấy chỉ tổn thương một sợi tóc, ta cũng sẽ không bỏ qua, nhất định sẽ quật cả mộ tổ tông mười tám đời của ông ta lên!

Tạ Ẩn Sơn vội vàng dừng ngựa giữa đường, chắp tay nói:

– Tiểu công tử bớt giận, hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Công chúa vẫn đang trên đường tới đây, còn Trưởng công chúa thì đang dưỡng bệnh, bên cạnh có cô nương Sắt Sắt bầu bạn, tất cả đều ổn cả. Thiên Vương đối đãi với họ như khách quý, không đến mức như cậu nghĩ đâu!

Bùi Thế Du sững lại, cũng dừng ngựa.

Trên đường tới đây, hắn luôn suy đoán việc Vũ Văn Túng đột nhiên cưỡng ép đón Trưởng công chúa đi, lấy đó làm mồi nhử để bắt Nghê Thường và hắn tới đó rốt cuộc là có ý đồ gì.

Nghĩ đi nghĩ lại, dường như chỉ có một khả năng, Vũ Văn Túng muốn nhân cơ hội này nhổ cỏ tận gốc đám hậu duệ tiền triều vẫn chưa chịu yên phận, đồng thời cũng tiêu diệt luôn cả hắn để xả cơn giận trước đây. Đã vậy, hắn tất nhiên cũng chẳng cần nể nang lời dặn của huynh trưởng, cứ gọi ông ta là “lão tặc” là thuận miệng nhất.

Tạ Ẩn Sơn nói vậy khiến Bùi Thế Du không khỏi bất ngờ, hắn liếc nhìn gã một cái.

Tạ Ẩn Sơn nói tiếp:

– Tạ mỗ ở đây đợi Tiểu công tử đã lâu. Đường xá xa xôi vất vả, nếu Tiểu công tử không chê, đêm nay có thể tạm thời nghỉ chân tại trạm dịch này.

Gã liếc nhìn Hầu Lôi và những người khác đang cưỡi ngựa đuổi theo phía sau.

– Ta đã chuẩn bị sẵn rượu thịt cho Tiểu công tử và các vị anh hùng, chi bằng cứ nghỉ ngơi một đêm, chuyện khác để đến mai cũng không muộn.

Bùi Thế Du nhìn gã chằm chằm một hồi.

– Không cần đâu! Rốt cuộc các ông đưa người đến nơi nào rồi?

Tạ Ẩn Sơn biết hắn không thấy người sẽ không tin, nên không ép buộc nữa, lập tức bảo hắn đi theo mình.

Đến nửa đêm, đoàn người mới tới trấn Đồng Quan. Tạ Ẩn Sơn đưa Bùi Thế Du đến một biệt viện được canh phòng cẩn mật gần đó, bảo hạ nhân dẫn bọn Hầu Lôi đi nghỉ ngơi, còn mình tiếp tục dẫn Bùi Thế Du ra hậu viện. Gã dừng lại bên ngoài một khoảng sân thanh tịnh, chỉ tay vào trong nói:  

– Người ở ngay đây. Tiểu công tử đợi một chút, ta bảo người vào thông báo một tiếng.

Bùi Thế Du kiên nhẫn đứng đợi.

Tạ Ẩn Sơn hỏi một tỳ nữ vừa nghe tiếng động bước ra:

– Sắt Sắt nương tử đã ngủ chưa?

Tỳ nữ lắc đầu:

– Vẫn còn đang ở bên cạnh chăm sóc Trưởng công chúa ạ. Vừa rồi chúng nô tỳ có mời cô cô đi nghỉ, cứ để chúng nô tỳ hầu hạ, nhưng cô cô không đi.

Tạ Ẩn Sơn nhìn về phía ô cửa sổ đang tỏa ra ánh đèn mờ ảo nơi cuối sân.

– Vào nói một tiếng là Nhị lang quân Bùi gia đã tới rồi, bảo họ chuẩn bị một chút, Nhị lang quân muốn gặp mặt Trưởng công chúa.

Tỳ nữ vâng lời rồi quay vào trong. Một lát sau, cánh cửa mở ra, tỳ nữ vừa rồi cùng một cô gái từ bên trong đi ra.

Chính là Sắt Sắt bước ra, bước chân có phần vội vã.

Bùi Thế Du định tiến lên hỏi chuyện, thấy Tạ Ẩn Sơn đã đón trước, nói chuyện với cô ấy trước nên đành dừng lại. Hắn nghe thấy gã hỏi:

– Vết thương ở chân cô nương vẫn chưa lành hẳn, sao lại đi đứng nhanh như vậy làm gì? Hơn nữa, vừa rồi cũng đâu bảo cô phải ra ngoài, chỉ là truyền một câu để các người chuẩn bị thôi mà. Cô không cần ra đây cũng không sao!

Bùi Thế Du nhận ra ngay cả giọng nói của gã khi trò chuyện cũng hạ thấp xuống rất nhiều, không nhịn được mà liếc nhìn một cái.

Sắt Sắt vô cùng cung kính với gã, nàng hành lễ, thấp giọng đáp rằng mình đã không sao nữa, sau đó lập tức quay sang phía Bùi Thế Du đang đợi bên cạnh, trên mặt cũng lộ ra nụ cười.

– Bùi lang quân! Sao ngài lại tới đây?

 Giọng nàng không giấu được vẻ kinh ngạc, đồng thời cũng thấp thoáng vài phần nghi hoặc.

Bùi Thế Du biết Sắt Sắt chắc vẫn chưa rõ chuyện giữa hắn và muội ấy sau này, hoặc nghĩ rằng hắn vẫn đối xử với muội ấy như kẻ thù.

– Chuyến này ta ra ngoài mục đích chính là để bảo vệ Trưởng công chúa, không ngờ lại chậm một bước. Biết mọi người hiện đang ở đây, ta liền tới đây.

Lúc này không tiện nói nhiều, Bùi Thế Du chỉ giải thích đơn giản một câu như vậy.

Tạ Ẩn Sơn đã sớm nhận lệnh kể lại cho Sắt Sắt nghe chuyện Nhị lang quân Bùi gia đã dùng kỳ kế để công phá Bạch Hổ Quan thế nào, chỉ để đổi lấy Trưởng công chúa từ tay Giang Đô Vương. Sắt Sắt vốn là người cực kỳ thông minh, lúc này nghe Bùi Thế Du nói một câu như vậy liền hiểu ra ngay. Nàng đoán chắc Công chúa đã “diễn giả làm thật” với chàng trai trẻ trước mắt này, cả hai đã nảy sinh tình cảm với nhau. Nếu không, hắn không ghi hận thù cũ đã là cực kỳ rộng lượng rồi, sao có thể dốc hết tâm sức để tìm cách cứu người như vậy?

Trong phút chốc, nàng vừa mừng vừa lo, tâm trạng lẫn lộn, sững sờ một lát rồi nhanh chóng tỉnh táo lại, trên mặt lại hiện lên nụ cười.

– Trưởng công chúa vừa mới tỉnh. Bùi lang quân mời đi theo tôi.

Một mục đích quan trọng trong chuyến đi này của Bùi Thế Du chính là gặp mặt cô mẫu của công chúa, để nói rõ ràng mọi chuyện trước mặt bà ta. Đây là tảng đá lớn đè nặng trong lòng hắn. Một ngày chưa dỡ bỏ, hắn sẽ một ngày ngủ không ngon, ăn không yên.

Vừa rồi khi mới đến, tuy vẫn chưa hiểu mục đích hành động này của Vũ Văn Túng, nhưng thấy người quả thực tạm thời không gặp nguy hiểm, hắn vốn nghĩ nếu bà ta quá yếu, lúc này không tiện gặp mặt thì cũng không gấp gáp làm gì, đợi người khỏe hơn chút rồi nói cũng không sao.

Thế nhưng, lúc này Sắt Sắt đã chủ động mở lời, chuyện này đương nhiên nói rõ càng sớm càng tốt.

Bùi Thế Du không do dự nữa, lập tức đi theo nàng vào trong, đến một gian phòng ngủ.

Trưởng công chúa là bậc trưởng bối của Bùi Thế Du, tự nhiên cũng không cần quá câu nệ chuyện nam nữ thụ thụ bất thân.

Bà ta đã được tỳ nữ dìu dậy, khoác áo nửa nằm nửa ngồi, gương mặt không chút huyết sắc, đôi mắt khép hờ, nhìn qua vẫn cực kỳ yếu ớt. So với Tề Vương phu nhân trong ấn tượng của Bùi Thế Du thì hoàn toàn khác biệt, dường như già đi hẳn mười mấy tuổi. Một nữ quan già đứng canh bên giường bà ta, gương mặt cũng xám xịt như tro, trông như kẻ mất hồn chỉ còn lại cái xác không hồn.

– Bùi Nhị lang quân tới rồi ạ. – Sắt Sắt đi đến bên giường, khẽ nói.

Trưởng công chúa từ từ mở mắt, được Sắt Sắt và nữ quan già dìu ngồi thẳng dậy. Bà ta định mở miệng nói chuyện nhưng hơi thở yếu ớt, mấp máy môi mà khó lòng phát ra tiếng.

Nữ quan già đỏ hoe hai mắt, quỳ xuống trước mặt Bùi Thế Du, vừa lau nước mắt vừa tạ ơn rối rít.

Sắt Sắt lặng lẽ lùi lại, đứng ở một góc, im lặng quan sát.

Bùi Thế Du xua tay bảo nữ quan già đứng dậy, nhìn vẻ mặt như có thể trút hơi thở cuối cùng bất cứ lúc nào của Trưởng công chúa, hắn ngập ngừng một lát rồi nói:

 – Tốt nhất cứ để Trưởng công chúa nghỉ ngơi trước đi. Ta xin phép lui xuống!

Hắn hành lễ định quay đi, thì nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói khàn đặc:

– Nhị lang quân gặp ta, là vì A Kiều của ta phải không?

Bùi Thế Du dừng bước quay người lại, thấy Trưởng công chúa cuối cùng đã mở mắt ra nhìn mình.

Bà ta đã chủ động giữ hắn lại nói chuyện, Bùi Thế Du liền không từ chối nữa. Hắn gật đầu thừa nhận, bái bà ta một vái rồi thẳng thắn nói:

 – Chuyện liên hôn giữa Bùi gia và Lý gia tuy bắt đầu từ một kế lừa gạt, nhưng thiên hạ đều đã biết rõ, sáu lễ đủ đầy. Xét về tình về lý đều không thể thay đổi. Bùi mỗ lại càng cảm động trước tấm lòng của Công chúa, nguyện cùng cô ấy kết tóc phu thê, đi hết quãng đời còn lại. Ta kính trọng Trưởng công chúa là bậc trưởng bối duy nhất còn sống của cô ấy, nên đặc biệt tới đây gặp mặt để thông báo chuyện này.

Hắn nhìn Trưởng công chúa vẫn đang mệt mỏi trên giường, hơi nhấn mạnh thêm.

– Kể từ ngày Công chúa đến Hà Đông của ta, từ ngày hành lễ xong, cô ấy đã là thê tử của Bùi Thế Du này! Ta tuy tài hèn sức mọn, nhưng nguyện dùng cả đời này để bảo vệ cô ấy bình an. Mong Trưởng công chúa rộng lòng tác thành.

– Ta biết Trưởng công chúa có rất nhiều ân tình với cô ấy. Sau này, chỉ cần trong khả năng của mình, nếu Trưởng công chúa có yêu cầu, ta nhất định sẽ tận lực để làm tròn đạo hiếu với Trưởng công chúa. Tất nhiên, nếu như có điều gì không thể làm được, mong Trưởng công chúa lượng thứ.

Hắn nói xong rồi im lặng, trong phòng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Đúng lúc Bùi Thế Du chuẩn bị tâm lý cho việc Trưởng công chúa sẽ có ý kiến phản đối, thì nghe bà ta chậm rãi nói:

– Chuyện này dù ngươi không nói, ta cũng định mở lời. Lần này ta gặp phải đại nạn này, nếu không có ngươi dốc sức cứu mạng thì ta đã chết ở Giang Đô rồi.

Bà ta ngước mắt lên nhìn vị công tử Bùi gia đối diện.

– Bùi Nhị, nếu A Kiều tự nguyện đi theo ngươi thì ta có gì mà không đồng ý chứ?

Người phụ nữ trước mắt này lại đồng ý buông tay một cách dễ dàng như vậy.

Trong lúc Bùi Thế Du còn đang phân vân chưa dám tin, trên mặt Trưởng công chúa hiện lên một nụ cười biết ơn.

– Ngươi là ân nhân của ta. Đại ơn không báo đáp, e là sẽ bị trời phạt.

– Nếu ngươi không tin, ta sẵn lòng thề với trời ngay bây giờ. Nếu ta bội tín nghĩa, dám ép buộc A Kiều dù chỉ nửa phần, nguyện cho những gì ta mong cầu trong đời này đều trở thành hư không, mãi mãi chìm trong đau khổ, không bao giờ được giải thoát!

Nghe bà ta thốt ra lời thề độc như vậy, Tào nữ quan lộ vẻ kinh hoàng, định lao lên ngăn cản nhưng lại không đủ can đảm.

Sắt Sắt đứng ở góc phòng cũng kinh ngạc và khó hiểu nhìn sang.

– Thế nào, như vậy ngươi đã yên tâm chưa?

Trưởng công chúa mỉm cười nhìn Bùi Thế Du rồi hỏi.

Bùi Thế Du bừng tỉnh, không nói thêm gì nữa, vái bà ta một vái lần nữa rồi lui ra ngoài. Hắn bước đi trong sân, bước chân ban đầu chậm chạp và nặng nề, dần dần trở nên nhẹ nhàng và nhanh hơn. Cuối cùng, hắn thở hắt ra một hơi dài.

Đêm đó, hắn nghỉ lại ngay tại nơi này, ngủ một giấc cực kỳ an ổn. Trong mơ toàn là nụ cười của nàng, khi tỉnh dậy tâm trạng đặc biệt sảng khoái. Kể từ đêm đó, mọi tâm sự đè nặng lên hắn đều tan biến, mệt mỏi cũng bị quét sạch. Cả người tràn đầy tinh thần, trời chưa sáng hắn đã cùng Tạ Ẩn Sơn không ngừng nghỉ xuất phát đi về hướng Thiên Sinh Thành.

Đại sự bên chỗ Trưởng công chúa đã được giải quyết thuận lợi, chỉ còn lại một việc cuối cùng, để xem Vũ Văn Túng kia rốt cuộc định làm cái gì, phải làm thế nào ông ta mới chịu thả người đi.

Đi trên đường mất hơn nửa ngày.

Đến chiều tối, đoàn người đã tới Thiên Sinh Thành.

Bùi Thế Du được thông báo rằng Thiên Vương đã chuẩn bị sẵn rượu thịt trên đỉnh Tây Phong của núi Thái Hoa để đợi hắn. Ông chỉ cho phép một mình hắn đi lên để gặp mặt trên đỉnh núi.

– Lời của Thiên Vương là vậy, nếu Bùi Nhị lang quân không dám thì thôi. Ngài ấy uống rượu xong sẽ tự mình đi xuống.

Vừa nghe thấy lời này, Hầu Lôi đi cùng lập tức ngăn cản:

– Thiếu chủ đừng đồng ý! Coi chừng có bẫy!

Bùi Thế Du dừng lại trên một bậc thang đá trước cổng Thiên Sinh Thành, chậm rãi ngẩng đầu, phóng tầm mắt nhìn ngọn núi cao chót vót đang sừng sững dưới bầu trời không xa.

Nhìn từ góc độ này, ngọn núi tựa như được tạo hóa dùng dao gọt rìu đục mà thành, cao ngất tận trời xanh, uy nghi không thể vượt qua.

– Thiếu chủ! – Hầu Lôi lại gọi hắn một lần nữa.

– Các ngươi cứ ở đây đợi! Ta đi một chút rồi về!

Hắn cầm lấy gậy đuốc, quay đầu, sải bước đi nhanh lên theo một con đường mòn trên núi.

Bình Luận (0)
Comment