Liên tiếp mấy ngày, Thôi Trọng Yến đích thân trấn giữ Bạch Hổ Quan, phòng thủ nghiêm ngặt.
Sau khi kế hoạch lợi dụng Trưởng công chúa để làm loạn quân tâm của quân Giang Đô bị phá vỡ, trận thế của đối phương trông không có nhiều thay đổi, hằng ngày vẫn duy trì thế công như cũ.
Thế nhưng, Thôi Trọng Yến nhanh chóng nhận ra có điểm bất thường. Những đợt tấn công của đối phương không hề dốc toàn lực, thường chỉ đánh một lúc, hễ gặp trở ngại là rút lui, hoàn toàn không thấy chút khí thế huyết chiến cần có của một cuộc công thành. Nhìn kỹ lại, chúng giống như đang hư trương thanh thế hơn.
Nếu địch quân không có ý định đoạt thành mà lại cứ cầm cự không đi, lời giải thích hợp lý duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra là kế “dương đông kích tây”. Chúng dùng những đợt tấn công giả để kiềm chế tối đa binh lực của phe hắn, trong khi mục tiêu thực sự hẳn là Mật Thành, một địa điểm trọng yếu khác dẫn tới Thanh Châu.
Sau khi hiểu rõ mấu chốt này, Thôi Trọng Yến không hề hoảng loạn.
Thiên thời đang giúp hắn. Ngay khi mọi người tưởng rằng hắn sẽ phải một lần nữa đầu quân cho Tôn Vinh để tìm nơi dung thân, hắn đã thuận thế mà chọn quay trở về.
Chuyến đi Thái Nguyên Phủ hoàn toàn xuất phát từ một ý niệm bốc đồng. Vì sự bốc đồng đó, hắn đã phải trả một cái giá thảm khốc, suýt chút nữa đã mất mạng ở nơi phương xa ấy. Đã đánh cược thua một lần, nay chỉ còn một mạng trong tay, hắn ngại gì mà không lấy mạng làm tiền cược, dốc toàn lực đánh một ván nữa.
Hắn đã không còn là thiếu niên của ngày xưa, kẻ có thể tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng, hạ mình hầu hạ người khác.
Hắn lại càng mất đi kiên nhẫn, không thể chịu đựng thêm một lần bắt đầu lại từ đầu nào nữa, càng không thể buông bỏ tâm huyết mà hắn đã dày công gây dựng suốt bao năm qua.
Thanh Châu có được cục diện như ngày hôm nay gắn liền với biết bao lần hắn xả thân cứu mạng để trấn giữ. Phi Long Hữu Quân lại càng là đội quân tinh nhuệ do chính tay hắn nhào nặn, là nền tảng cho mọi ước mơ của hắn.
Hắn có thể mất tất cả, nhưng riêng đội quân này, tuyệt đối không thể để mất. Vì vậy hắn buộc phải quay về, để cho bản thân một lời giải thích thỏa đáng. Hắn đã thay thế những vị trí trọng yếu ở Thanh Châu bằng người của mình, nhưng thủ tướng Mật Thành là Dương Linh thì hắn không hề đụng tới.
Dương Linh tuy là kẻ trung thành tuyệt đối với Tề Vương, nhưng việc giữ vững Thanh Châu là lợi ích chung, vì thế hắn không hề lo lắng đối phương sẽ ngáng chân mình sau lưng.
Hắn cũng nhận được tin báo rằng Dương Linh đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng chết với thành. Một khi không giữ được, ông ta sẽ dẫn nước dìm thành, từ đó cắt đứt hoàn toàn con đường tiến quân của quân Giang Đô.
Sự khởi đầu của chiến sự Thanh Châu quá đỗi bất ngờ, đại cục đã hỏng. Nếu Dương Linh thực sự không giữ được thành thì cũng chỉ có thể hành động như vậy mà thôi.
Có lá chắn cuối cùng này, phía đó không cần quá lo lắng, ngược lại phải đề phòng khả năng Trần Sĩ Tốn một khi kế hoạch không thành sẽ quay lại tấn công mạnh vào Bạch Hổ Quan.
Đã quá nửa đêm, Thôi Trọng Yến một mình trên quan lâu, vẫn không sao chợp mắt được. Đang lúc đối diện với ngọn đèn mà chìm vào suy tư, một tiếng chém giết xa xăm mơ hồ đột nhiên khiến hắn bừng tỉnh.
Tiếng động này dường như truyền tới từ phía sau, hướng về Thanh Châu. Hắn nhanh chóng đứng dậy, leo l*n đ*nh cao nhất của thành lâu.
Trong bóng đêm đen kịt nơi cuối tầm mắt, bỗng hiện lên những đốm sáng lập lòe. Những đốm sáng dần nối lại thành dải, càng lúc càng nhiều, nhìn từ xa tựa như một dòng sông lấp lánh đang tràn về phía doanh trại sau quan lâu.
Trong lòng hắn nảy sinh dự cảm bất thường, đang định phái người đi xem xét thì bên dưới thành lâu, một phó tướng đi cùng Thôi Trung đã phi ngựa hỏa tốc chạy tới, nhìn thấy hắn liền ngước mặt hét lớn:
– Thôi tướng quân! Không xong rồi! Thôi Hủ dẫn theo quân Thiên Hồng giết tới đây rồi!
Thôi Trọng Yến giật mình, tưởng mình nghe lầm, không thể tin được vào tai mình.
Thôi Côn bởi tình thế ép buộc nên mới công khai tuyên bố phế Thôi Hủ, lập hắn làm Thế tử. Thực lòng mà nói, trong mắt hắn, cái danh hiệu Tề Vương Thế tử nhỏ bé đó chẳng là cái đinh gì cả. Trước đây hắn đã không thèm, nay lại càng khinh thường. Đặt cái danh đó lên đầu, đối với hắn chẳng khác nào một sự sỉ nhục, vì thế hắn không cho phép người bên cạnh gọi mình như vậy. Việc hắn ép Tề Vương lên tiếng chẳng qua là để tuyên bố một thái độ với mọi người, nhằm giảm bớt những trở lực không cần thiết khi kiểm soát Thanh Châu mà thôi.
Thôi Hủ sau khi biết tin này hận hắn thấu xương là chuyện đương nhiên, nhưng Thôi Trọng Yến hoàn toàn không lo lắng bên đó sẽ xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Tề Vương ra tay với hắn cũng phải đợi sau khi Thanh Châu giải vây. Hiện tại nguy cơ Thanh Châu vẫn chưa được tháo gỡ, Thôi Hủ dám có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, chẳng khác gì đang tự cầm dao đâm vào người mình, tự làm mình đổ máu.
Tề Vương chắc chắn sẽ trấn an Thôi Hủ, tuyệt đối không cho phép hắn ta gây rối lúc này.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao Thôi Hủ lại dám bất chấp việc tự hủy cục diện, thà để Thanh Châu bị hủy diệt hoàn toàn cũng phải nóng lòng quay đầu lại tìm hắn báo thù ngay lúc này?
– Tề Vương đâu? Ông ta không ngăn cản gì sao? Rốt cuộc là thế nào!
Thôi Trọng Yến xông xuống thành lâu, gầm lên hỏi lại.
Người kia khắp thân đầy máu, trước ngực trúng tên, rõ ràng vừa trải qua một trận kịch chiến. Gã thở hổn hển, kể lại toàn bộ sự việc.
Ngay trong đêm nay, Thôi Hủ đột ngột dẫn theo một đội nhân mã mấy vạn người hành quân gấp chạy đến Thanh Châu, sau đó chia binh làm hai đường. Cánh quân tiến vào thành vừa gặp đội quân đồn trú do Thôi Giao dẫn đầu, không nói một lời đã điên cuồng tấn công. Trong lúc hỗn chiến, Tề Vương nhận được tin, cũng không kịp xỏ ủng cho tử tế đã chạy đi ngăn cản, Điền Kính thì yêu cầu quân Thiên Hồng rút lui.
Ngờ đâu, mời thần đến thì dễ tiễn thần đi thì khó, đối phương vốn dĩ đến vì lợi, sao có thể dễ dàng rút lui như vậy. Họ lập tức đưa ra điều kiện trên trời, yêu cầu nộp một vạn thạch gạo, mười vạn xấp vải, một trăm xe vàng bạc để làm lộ phí quân nhu. Điền Kính biết rõ lợi hại nên đã đồng ý ngay, nhưng đối phương yêu cầu phải thực hiện ngay lập tức. Trong thời gian ngắn như thế, đào đâu ra được nhiều tiền của như vậy? Ông ta khẩn cầu xin được nới lỏng thời gian để sau này trả dần.
Đối phương mở miệng đòi hỏi tham lạm như thế chẳng qua cũng chỉ là một cái cớ. Họ nắm chắc việc Thanh Châu đang gặp nạn nên lập tức lật lọng, không những không thu quân mà còn ồ ạt xông vào trong thành, phóng hỏa đốt nhà khắp nơi, vơ vét cướp bóc. Dân chúng Thanh Châu bừng tỉnh khỏi giấc nồng, bỏ chạy khắp nơi, tiếng khóc than vang dội không dứt. Đáng thương cho tòa cổ thành trù phú ở phương Đông này, trong chớp mắt đã biến thành địa ngục trần gian.
Lại vì trời tối gió mạnh, nhân mã hỗn loạn, cánh quân còn lại do đích thân Thôi Hủ dẫn đầu hoàn toàn không hay biết chuyện phía sau, vẫn theo kế hoạch ban đầu, sát khí đằng đằng giết về phía này. Những đốm sáng mà Thôi Trọng Yến vừa nhìn thấy xa xa chính là đuốc thắp sáng của quân đội hành quân đêm.
– Thôi Hủ dẫn theo bao nhiêu người? – Hắn hỏi.
– Ít nhất hơn một vạn! Tướng quân Thôi Trung đã dẫn quân ra nghênh chiến, đang phái người cố gắng hét lớn bảo hắn đừng trúng gian kế, lúc này nên hợp lực đẩy lùi địch trước. Nhưng tên đó hoàn toàn không nghe, chỉ e sắp giết tới đây rồi!
Vị tướng lĩnh này bị thương không nhẹ, lấy chút tàn lực cuối cùng để đưa tin, lúc này không còn chống đỡ được nữa mà ngã nhào xuống đất.
Dẫu Thôi Trọng Yến luôn là người giữ được bình tĩnh, lúc này nghe tin cũng biến sắc hoàn toàn.
Như để minh chứng cho lời nói vừa rồi. Trong doanh trại quân đồn trú cách phía sau cổng thành không xa, cùng với tiếng hò reo chém giết ngày càng rõ rệt đang vang lên khắp nơi, lửa bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm đen kịch xung quanh, cũng phản chiếu sâu thẳm trong đôi đồng tử của Thôi Trọng Yến.
Hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, biểu cảm cứng đờ, đột nhiên túm tọa kỵ tới, đang định lên ngựa đích thân đi dẹp loạn thì đúng lúc này, phía ngoài quan lâu, trên trận địa của địch quân đối diện, bỗng nhiên vang lên tiếng trống trận dồn dập rền vang.
Tiếng trống xen lẫn tiếng hò giết chóc tựa như sấm dậy, thanh thế rung chuyển cả bốn phương.
Gần như cùng lúc, một trận loạn tiễn giống như đàn châu chấu bay lượn trên bầu trời đêm của quan ải, bắn thẳng vào thành tường.
Mấy binh sĩ gần đó không kịp tránh, trúng tên bị thương ngã gục.
– Thôi tướng quân! – Một binh sĩ trên đầu thành dùng khiên che thân, ngoảnh đầu hét lớn với hắn: – Quân địch lại tới rồi!
Thôi Trọng Yến bất chấp cơn mưa tên đang trút xuống không ngừng, lao nhanh lên đầu thành một lần nữa.
Quân Giang Đô vừa rút lui ban ngày nay lại như thủy triều tràn ra từ cánh đồng phía đối diện. Tiếng vó ngựa của hàng vạn chiến mã khi kỵ binh phía trước lao tới hòa cùng tiếng trống trận, làm mặt đất dưới chân quan lâu cũng phải rung chuyển nhẹ.
Khi đội kỵ binh xông tới cách tường thành chỉ còn vài trượng, dưới sự yểm trợ bởi loạn tiễn của quân nỏ, những dũng sĩ Giang Đô mặc giáp trụ lần lượt xuống ngựa, bắc thang mây, dùng gỗ lớn tông cửa, bắt đầu một đợt tấn công mới.
Trận thế công thành lần này hoàn toàn khác hẳn lúc trước. Những quân sĩ công thành ở tiền tuyến ai nấy đều không sợ chết, khí thế ngất trời.
– Báo——
– Quân Thiên Hồng đang trắng trợn cướp bóc trong thành, còn phóng hỏa đốt cháy kho lương của thành rồi!
– Báo —
– Thôi Hủ đã giết vào hậu doanh, tướng quân Thôi Trung đang dẫn binh đánh chặn hắn!
Phía trước là quân địch Giang Đô đang dốc toàn lực công thành, phía sau là Thôi Hủ đang giết đỏ cả mắt, trong thành Thanh Châu lại còn một nhóm giặc đang đục nước béo cò, Phi Long quân lâm vào cảnh lo đầu này mất đầu kia, khu vực quan lâu lập tức rơi vào hỗn loạn.
– Tướng quân! Phải làm sao đây!
Thôi Trung lúc này xông lên quan lâu chạy tới, vung đao chém gãy một mũi tên đang bắn về phía Thôi Trọng Yến, lo lắng hỏi lớn. Y thực sự không tài nào hiểu nổi, tại sao sau lưng lại xảy ra biến loạn như vậy. Bị kẹp giữa hai đầu thế này, quan thành e rằng khó mà giữ nổi. Ngay cả khi binh sĩ quyết chiến đến cùng, cuối cùng giữ được thành và trấn áp được cả hai phía, cái giá phải trả chắc chắn sẽ vô cùng lớn.
Một khi quân tinh nhuệ bị tổn thất, muốn khôi phục lại quân dung e rằng không dễ dàng gì. Sợ hơn nữa là Tề Vương thừa cơ phản công, lúc đó tình thế đảo ngược, người ta là dao thớt, mình là cá thịt.
Gió lớn nổi lên, thổi lá cờ bên đài quan sát của quan lâu kêu phần phật.
Ánh mắt Thôi Trọng Yến dời khỏi trận địa dày đặc quân địch trên cánh đồng đối diện, quay mặt lại, nhìn về hướng đang bốc cháy phía sau, đột nhiên chuyển hướng về phía Tây.
Ánh mắt hắn ngưng đọng, dường như xuyên qua bầu trời đêm, vươn tới một nơi trông có vẻ cực kỳ xa xôi, nhưng lúc này dường như lại trở nên gần ngay trước mắt.
Thôi Trung là cánh tay đắc lực của hắn, sao không biết chí hướng thường ngày của hắn. Khi dõi theo ánh mắt của hắn nhìn về hướng đó, suy nghĩ một lát, y lập tức hiểu ra.
Biến cố kinh hoàng đêm nay rõ ràng đã không thể cứu vãn, quân Giang Đô ngoài quan lâu lại có chuẩn bị mà tới. Trận loạn chiến này, rất có thể không tách rời khỏi sự nhúng tay của họ.
Thanh Châu nay đã trở thành “gân gà”. Thay vì mạo hiểm tổn thất tướng sĩ để cố sống cố chết duy trì, để rồi cuối cùng bị người khác hưởng lợi, chi bằng mạo hiểm một lần, từ bỏ nơi này, lợi dụng lúc Tôn Vinh đang điều binh lên phía Bắc trấn áp bọn Phạm Phương Minh làm cho Lạc Dương trống trải mà chuyển sang tập kích bất ngờ vào Lạc Dương.
Chỉ cần mạo hiểm thành công, lợi dụng lúc thiên hạ không phòng bị mà chiếm lấy Đông Đô xưa trong một lần, có người Lý gia ở đó, sau này muốn đứng vững gót chân, khuất phục lòng người cũng không khó.
– Tướng quân! Chẳng lẽ…
Thôi Trung bị kế hoạch táo bạo này làm cho tim đập mạnh liên hồi, lưng toát mồ hôi lạnh rồi lại nóng, không kìm được tiếng hỏi, nói được nửa lời lại không dám nói hết, đành dừng lại.
Thôi Trọng Yến nhìn y, đôi mắt lóe lên luồng hàn quang khác lạ.
– Truyền lệnh của ta, rút lui có trật tự!
Hắn chậm rãi siết chặt lòng bàn tay thành nắm đấm, trầm giọng ra lệnh.
Cuộc hỗn loạn khổng lồ này kéo dài mãi cho đến tận rạng sáng. Trời sáng, Bạch Hổ Quan một lần nữa bị phá, khi quân của Giang Đô Vương tiến vào bên trong thì đã không còn thấy bóng dáng chủ lực của Thôi Trọng Yến.
Quân Thiên Hồng sao có thể thực sự muốn liều mạng với quân Giang Đô, lúc này đã giải tán chạy như ong vỡ tổ. Thôi Hủ như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, nhưng vì quân ít không địch nổi quân nhiều, đành dẫn theo binh mã của mình hoảng hốt bỏ chạy. Đám người Tề Vương cũng bị ép phải rời khỏi Thanh Châu, hớt hải rút lui về phía Tề Châu.
Thanh Châu đổi chủ chỉ sau một đêm, trên đầu thành phất phới lá cờ của Giang Đô Vương.
Lúc này, kể từ ngày Bùi Thế Du lập ra vụ cá cược, vừa vặn là ngày thứ bảy.
Trong thành đầy rẫy những vết thương, trên những đống đổ nát còn sót lại sau trận lửa đêm qua lúc này vẫn đang bốc khói nghi ngút. Các hộ dân đóng cửa cài then, đường phố không một bóng người, vắng lặng tựa như một thành phố chết.
Một chàng trai trẻ tuổi cưỡi ngựa đi xuyên qua con phố vắng vẻ, dưới những ánh mắt nhìn trộm đầy sợ hãi từ sau những cánh cửa hai bên đường, hắn đến Vương phủ Tề Vương, nơi Giang Đô Vương tạm thời đặt làm nơi xử lý công việc rồi xông thẳng vào trong.
Trần Sĩ Tốn đang cùng thuộc hạ bàn bạc cách tiếp quản Thanh Châu và an ủi dân chúng, nghe báo Bùi Nhị Lang đến, vội vàng cho mọi người lui đi. Vừa gặp mặt, ông ta mỉm cười mời hắn uống rượu, tạ ơn sự trợ giúp lần này của hắn.
– Thôi bỏ đi, ta không phải giúp ông! Người đâu rồi? Ta đến để đưa người đi!
Bùi Thế Du chẳng thèm khách sáo, đi thẳng vào vấn đề đòi người.
Trần Sĩ Tốn không đáp lại ngay. Bùi Thế Du thấy ánh mắt ông ta né tránh, không khỏi nảy sinh nghi ngờ.
– Sao thế, chẳng lẽ ông muốn tiếp tục giữ người lại, nuốt lời hay sao?
– Nhị công tử hiểu lầm rồi. Ngươi đã hoàn thành giao ước, ta sao có thể không thả người? Chỉ là… Trưởng công chúa hiện không còn ở chỗ ta nữa, bà ấy đã được đón đi rồi!
Bùi Thế Du sững người:
– Ai đón đi? Đi đâu rồi?
Chuyện đã đến nước này, Trần Sĩ Tốn đành phải nói:
– Thực không giấu gì ngươi, Thiên Vương đã phái người đón Trưởng công chúa đi rồi, còn để lại lời nhắn mời Nhị công tử đến Thiên Sinh Thành một chuyến.
Biến cố này thực sự là điều Bùi Thế Du hoàn toàn không ngờ tới trước khi đến, hắn không khỏi ngạc nhiên, lại cực kỳ phẫn nộ. Hắn đang định trở mặt, Trần Sĩ Tốn lại vội nói tiếp:
– Ta còn được thông báo rằng, Công chúa Lý gia có lẽ cũng đã đi đến đó rồi.
Trong lòng Trần Sĩ Tốn cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu về chuyện này.
Vị công tử Bùi gia này đòi người cũng là lẽ thường tình. Chuyện hắn cưới Công chúa Lý gia trước đây xôn xao thiên hạ, Trần Sĩ Tốn tất nhiên cũng có nghe đến. Dù mục đích đòi Trưởng công chúa lần này của hắn là gì, chung quy cũng có liên quan đến vị Công chúa kia.
Nhưng trong chuyện này, sao Thiên Vương cũng nhúng tay vào, đây mới là điều khiến ông ta băn khoăn khó hiểu.
Không giống như dám Thôi Côn mượn danh hậu duệ tiền triều để đạt được mục đích của mình. Thiên Vương và Lý gia là kẻ thù không đội trời chung, ông ta đòi người, lời giải thích hợp lý duy nhất chính là lần theo dấu vết để nhổ cỏ tận gốc, nhằm diệt trừ toàn bộ hậu duệ Lý gia để trừ hậu hoạn.
Nhưng, cho dù Thiên Vương thực sự có ý định đó, dường như cũng không cần phải tốn công tốn sức như vậy. Càng không nói đến việc tại sao lại lôi kéo cả vị công tử Bùi gia này vào cuộc?
– Ngươi cũng đừng trách ta. Không phải ta không muốn giữ lời, mà thực sự là Thiên Vương đã lên tiếng, ta không thể không nghe theo.
Ban đầu Trần Sĩ Tốn không tin Bùi Thế Du có thể thắng trong vụ cá cược này, cộng thêm việc không tiện làm trái ý Thiên Vương, nên đã đưa người đi. Lúc này tự biết mình đuối lý, chỉ có thể nói lời xin lỗi như vậy.
– Lần này ta có thể hạ được Thanh Châu, công lao của nhị công tử thực sự không nhỏ. Đêm nay ta mở tiệc, mời Nhị công tử làm thượng khách, chúng ta cùng uống rượu…
Không đợi Trần Sĩ Tốn nói hết lời, Bùi Thế Du đã xoay người, sải bước rời đi.