Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 87

Một lát sau, cùng với tiếng giày ủng tiến lại gần ngoài trướng, rèm trướng được một thân binh vén lên, một chàng trai trẻ tuổi với vóc dáng cao ráo bước vào.

Hắn trông nhiều lắm cũng chỉ mới đến tuổi nhược quán. Có lẽ vì đang bôn ba bên ngoài, để tránh thu hút sự chú ý, trang phục của hắn cực kỳ bình thường, với một thân áo xanh, thậm chí còn vương chút bụi đường. Tuy nhiên, dù là vậy, sự xuất hiện của hắn vẫn khiến mấy người trong trướng cảm thấy trước mắt sáng bừng lên.

Dáng đi của người trẻ tuổi nhanh nhẹn vững vàng, khuôn mặt như ngọc, ánh mắt thanh khiết mà sáng ngời, đặc biệt là sau khi vào trong, phong thái của hắn vừa không mất lễ tiết, vừa mang nét tự tại như thể xung quanh không có người, tất cả đều toát lên xuất thân và lai lịch không tầm thường.

Trong trướng nhất thời im phăng phắc.

Bùi Thế Du nhìn về phía người đàn ông có tuổi tác tương đương với huynh trưởng mình đang ngồi đối diện. Trong số những người có mặt, chỉ có ánh mắt của người này trầm tĩnh quan sát hắn, khí độ toát ra mang sức ép rõ rệt. Huống hồ lúc nhỏ hắn cũng từng gặp qua Trần Sĩ Tốn, sau nhiều năm, diện mạo của đối phương không thay đổi quá nhiều. Hắn nhận ra ngay, hành lễ theo phép khách xong liền đứng thẳng người, đón nhận sự dò xét của mọi người xung quanh, thần sắc điềm nhiên, lặng lẽ chờ đối phương mở lời.

– Ngươi đến gặp ta có chuyện gì?

Trần Sĩ Tốn vốn có tâm lý tranh phong với Quân Hầu Bùi gia, huống hồ trước mắt lại là một kẻ hậu bối mới chỉ đôi mươi, ông ta sao có thể để vào mắt. Sau khi quan sát một hồi, ông ta cũng không mời ngồi, chỉ hỏi một câu rồi tự rót một chén rượu, bưng lên nhấp một ngụm.

Bùi Thế Du vốn càng không để đối phương vào mắt. Nhưng hôm nay đến đây quả thực là có việc cầu người, hắn dĩ nhiên sẽ không so đó những điều này, cũng chẳng cần khách sáo mà đi thẳng vào vấn đề:

– Ta nghe được tin tức, tướng giữ thành Mật Thành là Dương Linh đang phái người ngày đêm đào kênh dẫn nước, chuẩn bị một khi thành thất thủ sẽ dẫn nước nhấn chìm thành phố. Chuyện này Giang Đô Vương chắc hẳn không thể không biết chứ?

Trần Sĩ Tốn và các bộ tướng liếc nhìn nhau.

Vừa rồi ông ta và những người thân cận đang thảo luận chính là chuyện này.

Bạch Hổ Quan chiếm được rồi lại mất, nay do đích thân Thôi Trọng Yến ra mặt tọa trấn, muốn từ tay hắn đoạt lại để khai thông con đường quân sự tiến vào Thanh Châu e rằng không dễ dàng. Dẫu cuối cùng có thể công phá được, cái giá phải trả chắc chắn sẽ rất thảm khốc.

Đây là hạ sách bất đắc dĩ, không phải ước nguyện h ban đầu của Giang Đô Vương.

Nếu Bạch Hổ Quan không thông, chỉ còn cách xoay quanh Mật Thành. Trần Sĩ Tốn đã nhận được báo cáo Dương Linh là kẻ trung thành tuyệt đối với Tề Vương, đã sớm chuẩn bị tâm thế cá chết lưới rách. Hắn ta lợi dụng địa lợi gần nước của Mật Thành, dự tính nếu không giữ được thành sẽ dẫn nước làm ngập, chấp nhận biến vùng đất ba trăm dặm quanh Mật Thành thành biển nước, để ngăn chặn quân địch tiến tới Thanh Châu.

Khó khăn hiện giờ chính là điểm này.

Tình huống lý tưởng nhất là đánh hạ được thành trì trước khi Dương Linh kịp dẫn nước để kiểm soát cục diện. Như vậy vừa đạt được mục tiêu quân sự, vừa không gây ra hậu quả quá lớn.

Nhưng hiện tại, khi chưa thấy kết quả, không ai dám bảo đảm sẽ thành công. Ngay cả Trần Sĩ Tốn cũng không thể.

– Ngươi có ý gì?

Trần Sĩ Tốn né tránh câu hỏi, chỉ đáp lại một câu như vậy.

Bùi Thế Du quan sát ông ta:

– Cho ta hỏi thêm một câu, nếu như Dương Linh thực sự dẫn nước nhấn chìm thành, Giang Đô Vương định làm thế nào? Trên đường đến đây, ta gặp rất nhiều người đang đi di tản, đều là dân làng phụ cận, đời đời cư ngụ nơi này, nay lại không có lấy một mảnh ngói che thân, không có một tấc đất cắm dùi. Nhưng theo lời họ nói, họ vẫn còn là những người may mắn. Rất nhiều người thân và hàng xóm của họ hiện vẫn bị kẹt trong thành, muốn chạy cũng không thoát ra được, tiếng khóc than vang tận trời xanh.

– Tiểu tử, đây không phải chuyện của ngươi, ta tự có cân nhắc! Đây là nơi quân cơ trọng yếu, một kẻ ngoại tộc như ngươi không nên ở lại lâu, mau lui xuống!

Giang Đô Vương lạnh giọng nói, đang định sai người đuổi vị công tử Bùi gia này ra ngoài, thì thấy hắn đã thay đổi sắc mặt, ánh mắt lướt qua mấy người bên cạnh ông ta, khẽ hừ một tiếng.

– Sao thế, chẳng lẽ Giang Đô Vương muốn đánh cược một ván? Thắng thì có thể tiến quân về Thanh Châu. Thua thì cùng lắm là phủi mông quay người rút về vùng đất cao, bản thân Giang Đô Vương không mảy may hề hấn gì, để mặc dân chúng trong ngoài Mật Thành lầm than trong biển nước?

Dưới trướng Trần Sĩ Tốn hiện tại quả thực có một bộ phận người giữ ý định này. Cứ đánh cược một lần, nếu không thông thì lùi lại tìm cách khác, đi đánh Bạch Hổ Quan dù gian nan hơn.

Thấy bị Bùi Nhị Lang nói trúng tâm đen, trong trướng lại rơi vào im lặng.

Trần Sĩ Tốn im lặng.

– Giang Đô Vương làm vậy, không sợ tổn hại đến âm đức của tổ tiên hay sao? – Bùi Thế Du đột nhiên thốt lên một tiếng, thần sắc đầy vẻ mỉa mai, – Ta suýt thì quên mất, tổ tiên Giang Đô Vương dường như đời đời làm nghề mã tặc, chỉ biết thắng làm vua thua làm giặc, lấy đâu ra âm đức mà tổn hại?

Phụ tổ Trần gia khởi nghiệp bằng việc buôn lậu muối vào cuối tiền triều. Nói là mã tặc thì hơi quá lời, nhưng Trần Sĩ Tốn tuyệt đối không phải con nhà lành, điểm này không cần bàn cãi.

Hắn vừa thốt ra thế, bản thân Trần Sĩ Tốn không có phản ứng gì lớn, chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái. Nhưng những người còn lại trong trướng đều lộ rõ vẻ giận dữ.

Trước đây thì thôi, nay Trần Sĩ Tốn đã thấp thoáng dáng dấp của hùng chủ một phương, thuộc hạ của ông ta thậm chí đã có người dâng lời, cho rằng ông ta nên noi theo Tôn Vinh mà xưng đế, lại còn truy tôn tổ tiên ông ta lên tận danh sĩ cuối đời Đông Hán là Trần Thực. còn ai dám nhắc nửa câu về cái nghề cũ mà phụ tổ Giang Đô vương từng làm năm xưa. Vậy mà lúc này, tên con cháu Bùi gia kia lại dám mở miệng châm chọc, không hề che giấu sự khinh miệt.

Mấy người đó đồng loạt đứng dậy, rút đao ngay tại chỗ.

– Dám phỉ báng Vương gia của ta như vậy, có phải ngươi muốn chết không?

Bùi Thế Du không hề lộ vẻ sợ hãi:

 – Thôi Côn xưa nay luôn ra vẻ đạo mạo trang nghiêm, nay chó cùng rứt giậu làm ra chuyện như vậy, chẳng qua chỉ là lộ ra nguyên hình mà thôi. Chỉ có điều, ta nghe nói Giang Đô Vương ở Giang Nam có danh tiếng nhân nghĩa. Sao vậy, mạng của bách tính Giang Nam là mạng, còn đến Giang Bắc thì họ đều đáng chết cả sao?

– Thằng nhóc thối tha, liên quan gì đến ngươi! Ngươi còn dám nói năng càn rỡ, đừng trách đao kiếm chúng ta không tha cho ngươi!

Thân phận của Bùi Nhị Lang dù sao cũng phi phàm, hơn nữa, xét đến việc Giang Đô Vương có quan hệ tốt với Bạch gia, nể mặt người này cũng phải nể mặt người kia, nếu bản thân Giang Đô Vương không lên tiếng, mấy người này sao dám thực sự ra tay, cũng chỉ có thể nạt nộ vài câu mà thôi.

– Người trong thiên hạ quản chuyện thiên hạ! Tại sao tiểu gia ta lại không quản được?

Bùi Thế Du đáp trả, nhìn chằm chằm Trần Sĩ Tốn.

Trần Sĩ Tốn sa sầm mặt nhìn lại hắn, một lát sau, ông ta chậm rãi giơ tay phẩy nhẹ, ra hiệu cho thuộc hạ thu đao, sau đó nói:

– Bùi Nhị, ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc ý đồ là gì? Đừng vòng vo nữa! Cứ nói thẳng đi!

Bùi Thế Du cuối cùng cũng giãn mày mỉm cười:

– Giang Đô Vương quả nhiên là người thông minh, xem ra chuyến này ta không đi nhầm! Đã vậy, ta nói thẳng luôn. Cho ta thời hạn bảy ngày! Ta giúp ông đánh Bạch Hổ Quan, nếu không hạ được, đừng nói ông muốn dìm một cái Mật Thành, dù có dìm cả Thanh Châu, ta cũng không chê trách ông nửa lời! Còn nếu đánh hạ được, ông hãy giao Trưởng công chúa cho ta!

Hắn vừa nói xong, không chỉ những người xung quanh mà ngay cả Trần Sĩ Tốn cũng thấy kinh ngạc, lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Ông ta treo Trưởng công chúa bắt được ở trước Bạch Hổ Quan để phô trương thanh thế, lại cố ý khiến người ta tưởng rằng chính mình cũng đang ở đó đốc chiến, mục đích là tạo thế thật lớn, cố gắng thu hút sự chú ý của quân Thanh Châu về phía đó, để ông ta có thể nhanh chóng đột phá phòng tuyến Mật Thành bên này.

Nhưng không ngờ Dương Linh lại khó nhằn như vậy, khiến ông ta tiến thoái lưỡng nan. Nếu từ bỏ, dốc toàn lực đi đánh Bạch Hổ Quan, e rằng chiến sự không chỉ kéo dài mà thương vong chắc chắn sẽ cực lớn, lợi bất cập hại. Còn nếu đánh cược ở bên này, ngộ nhỡ mà thua, thực sự sẽ đúng như lời Bùi Nhị Lang nói, vùng đất quanh Mật Thành sẽ biến thành biển nước, sinh linh lầm than. Đây chính là thời điểm ông ta nên học theo Bùi Thế Anh để thu phục lòng người, vì một Thanh Châu mà gánh chịu tiếng xấu đến mức ấy, liệu có đáng không?

Trần Sĩ Tốn nhìn chàng trai trẻ đối diện một hồi, đột nhiên cười lớn đứng dậy, sai người lấy thêm một cái chén. Sau khi nhận lấy, ông ta đích thân rót một chén rượu, dâng lên nói:

– Ta cho ngươi nửa tháng, cánh quân đang đóng trước quan đó cũng giao cho ngươi điều động! Chỉ cần ngươi có thể giúp ta lấy được Bạch Hổ Quan, đến lúc đó, không chỉ trả người cho ngươi, ta còn có thể kết bái với ngươi! Từ nay về sau ngươi chính là huynh đệ của ta! Ngươi đến Giang Đô của ta cũng như về nhà mình vậy!

Bùi Thế Du không nhận rượu, chỉ liếc ông ta một cái:

– Rượu không cần uống vội, đợi ta về rồi hẵng uống. Người cũng cứ để lại chỗ ông, bảy ngày sau ta sẽ đến đón!

Nói xong, hắn chắp tay chào Trần Sĩ Tốn, xoay người vén màn trướng, sải bước rời đi.

Buổi chiều hôm đó, một đội quân khoảng ba ngàn người sau một ngày hành quân vất vả cuối cùng đã tiến vào địa giới Tề Châu. Gánh chịu thất bại, sĩ khí vốn đã không cao, lại đi đường mấy ngày, cộng thêm nắng gắt cháy đầu, bụng đói miệng khát, ai nấy đều uể oải, đội hình dần kéo dài ra, phía sau thậm chí có người lợi dụng lúc quân quan không để ý mà dừng lại nghỉ ngơi dưới bóng cây ven đường.

Thôi Hủ cưỡi ngựa đi đầu, qua một đoạn đường vòng, quay đầu nhìn thấy tình hình phía sau, lập tức lệnh cho thân tín bên cạnh quay lại thúc giục những binh sĩ đang lười biếng kia. Một lát sau, không thấy thân tín quay lại báo cáo, đội ngũ phía sau không những không theo kịp mà dường như còn dừng hẳn lại.

Gã vô cùng tức giận, bèn ra lệnh cho đội tiên phong cũng dừng lại, đang định đích thân ra phía sau xem xét tình hình thì lúc này, người thân tín vừa rồi dẫn theo một binh sĩ lạ mặt trông như tín sứ phi ngựa điên cuồng từ phía sau tới, nhìn thấy gã liền hét lớn:

– Thế tử! Không xong rồi! Thanh Châu xảy ra chuyện lớn rồi!

Thôi Hủ vội vàng đón lấy, hỏi có chuyện gì.

Người kia xuống ngựa, quỳ phục bên đường, khản giọng nói:

 – Thôi Trọng Yến đánh trở về rồi! Tề Vương đã bị hắn quản thúc, bị ép phải phế truất ngôi vị Thế tử, lập hắn làm Thế tử mới! Chuyện này người người đều biết! Tề Vương tìm được cơ hội, khó khăn lắm mới gửi được mật thư ra ngoài, bảo Thế tử về cứu viện, ai ngờ bị tên tặc tử kia phát giác, phái người truy sát. Tín sứ bị nạn trên đường, tiểu nhân là dịch tốt, người đó đã ủy thác sự việc cho tiểu nhân, dặn tiểu nhân nhất định phải trao bức thư cứu mạng này tận tay Thế tử.

– Tề Vương đang rất nguy hiểm! Mong Thế tử sớm đem quân về cứu!

Kẻ tự xưng là dịch tốt kia giơ cao một bức mật thư có đóng dấu sáp nóng, hô lớn.

Giống như một tiếng sét đánh ngang tai, Thôi Hủ kinh hãi, giật lấy mật thư, xé ra đọc lướt qua một lượt. Đang định hạ lệnh lập tức điều động quân quay về thì một vị Trường sử bên cạnh lên tiếng, bảo không được xung động.

Y lập tức được nhắc nhở. Tín sứ này lạ mặt, trước đây chưa từng gặp, ngộ nhỡ là lừa đảo thì sao.

Y nén cơn giận dữ và kinh hãi xuống, trước tiên xác nhận dấu sáp, sau đó tra hỏi chi tiết, không thấy có điểm nào đáng nghi. Khi định hạ lệnh quay về một lần nữa, Trường sử lại nói, chuyện Tề Châu trọng đại, quay về như thế không phải chuyện nhỏ, vẫn nên phái ngựa nhanh quay lại thám thính một chuyến thì hơn.

Thôi Hủ suy nghĩ kỹ thấy có lý, lệnh cho nhân mã đóng trại tại chỗ, bắt đầu chờ đợi trong lo âu.

Y vốn tưởng ít nhất phải đợi hai ba ngày, không ngờ ngay trong đêm đó, thám tử đã phi ngựa trở về, mang theo một tin tức.

Chuyện này hoàn toàn là thật.

Tin tức Tề Vương lập Thế tử mới đã truyền đến quận huyện mà họ vừa đi qua ngày hôm qua, huyện lệnh cũng đã biết tin.

Thôi Hủ hận đến mức suýt chút nữa nôn ra máu ngay tại chỗ, lập tức hạ lệnh quay về Thanh Châu ngay trong đêm, nhưng khi thực sự định quay về, y lại nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.

Tên tặc tử Thôi Trọng Yến kia đã chuẩn bị cho ngày này từ nhiều năm nay. Hữu quân nghe lệnh hắn là chuyện không cần bàn cãi. Nay phụ thân bị cầm tù, đám Điền Kính chắc chắn cũng bị tước quyền, Tả quân e rằng đã bị chia cắt thành từng mảnh nhỏ. Y quay về như thế này chưa chắc đã có thể điều động được ai. Chỉ dựa vào mấy ngàn binh mã hiện có trong tay, dù cho y có quay về thì làm sao có thể đối kháng với Thôi Trọng Yến, g**t ch*t tên tặc tử đó để giải cứu phụ thân?

Đang lúc rối như tơ vò, tên dịch tốt đưa thư kia sực nhớ ra, tín sứ có nhắc qua một câu, Tề Vương bảo y hãy tìm cách liên lạc với Thiên Hồng Tiết độ sứ Ngô Chính Hành để mượn binh giết về Thanh Châu.

Ngô Chính Hành này là người của Tôn Vinh, địa giới giáp ranh với Tề Châu. Thôi Hủ vốn dĩ đến đây là để đề phòng Ngô Chính Hành. Nhưng nay tình thế đảo ngược, kẻ địch có thể trở thành bằng hữu. Đuổi Thôi Trọng Yến đi mới là đại sự hàng đầu. Nếu không, Thanh Châu rơi vào tay hắn ta, so với rơi vào tay Giang Đô Vương thì có gì khác biệt?

Thôi Hủ lập tức sai người hỏa tốc liên lạc với Ngô Chính Hành.

Cơ hội đục nước béo cò, vơ vét lợi ích lớn như vậy dâng đến tận cửa, ông ta sao có thể không đồng ý, bèn sai con trai dẫn theo hai vạn binh mã đi cùng Thôi Hủ, rầm rộ giết về Thanh Châu.

Bình Luận (0)
Comment