Đêm đó, Tề Vương mở tiệc linh đình. Từ Điền Kính trở xuống, tất cả người trong ngoài Thanh Châu đều đồng loạt đổi cách gọi Thôi Trọng Yến là “Thế tử”. Trên bàn tiệc, Tề Vương cùng Thôi Trọng Yến bàn luận về thế cục thiên hạ, lúc cao hứng thì uống say khướt, bầu không khí cực kỳ hòa hợp.
Tiệc tan, Thôi Trọng Yến lấy lý do quân tình nơi tiền tuyến khẩn cấp để từ chối lời mời ở lại của Tề Vương, ngay đêm đó lên đường rời đi.
Điền Kính đích thân tiễn Thôi Trọng Yến ra khỏi sảnh tiệc, thái độ vô cùng cung kính:
-Thế tử nay là người được chúng lòng mong đợi, là chỗ dựa của quân dân Thanh Châu ta, xin ngài hãy bảo trọng, đừng giống như trước kia, tự mình xông pha trước lằn tên mũi đạn nữa.
Thôi Trọng Yến gật đầu rồi rời đi. Điền Kính nhìn theo bóng lưng hắn biến mất mới lập tức quay người vào trong. Thấy Tề Vương vẫn đang ngồi sau án thư, không rõ là say rượu hay mệt mỏi mà nhắm nghiền mắt, bất động như tượng.
Điền Kính ra hiệu cho thuộc hạ lui hết ra ngoài, ban đầu không dám tùy tiện lên tiếng, đứng đợi một lúc mới không nhịn được mà ướm lời:
– Chẳng lẽ huynh thực sự định đem toàn bộ cơ nghiệp khổ công gây dựng này truyền lại cho một người ngoài? Kẻ này rất có dã tâm, nhẫn nhịn được việc mà người thường không làm được, tuyệt đối không phải hạng người cam tâm chịu dưới quyền kẻ khác lâu dài. Đệ đã nhìn ra từ sớm rồi.
Tề Vương mở mắt, ánh mắt âm trầm, nói.
– Ta cũng đã rất hối hận, hối hận vì đã để nó lớn mạnh đến mức này. Chỉ là cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, nhất thời không tìm được cớ. Vốn dĩ ta định mượn cơ hội này trừ khử nó một lần cho xong. Nó mà chết, Hữu quân không người cầm đầu, tự nhiên sẽ rơi vào tay ta, cũng không có chuyện thất bại liên tiếp sau đó! Tất cả đều do ta nhất thời sơ suất, lại quên mất con tiện phụ kia, khiến cho công sức đổ sông đổ biển —
Nghĩ đến việc Trưởng công chúa phá hỏng đại sự, Tề Vương không kìm được mà nghiến răng kèn kẹt.
– Thôi bỏ đi! – Ông ta thở hắt ra một hơi, phất tay, – Đến nước này rồi, nói những lời đó cũng vô ích rồi! Thế tử chắc đã sắp đến Tề Châu rồi chứ?
Điền Kính lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Dù ngay từ đầu nghe Tề Vương tuyên bố lập Thế tử mới, ông ta đoán định đây chỉ là kế tạm thời do bị dồn vào đường cùng. Nhưng sau đó thái độ của Tề Vương trên bàn tiệc quá đỗi chân thành, lại còn cảm thán nếu quyết định sớm hơn thì Thanh Châu đã không gặp đại nạn, khiến Điền Kính không khỏi thấp thỏm, sợ Tề Vương đổi ý thật.
– Vâng, sắp đến nơi rồi ạ!
– Truyền lời của ta, bảo nó sau khi đến đó, bất kể tình hình bên này ra sao, tạm thời đừng quay về. Cứ theo kế hoạch ban đầu, lo củng cố Tề Châu cho tốt!
Tề Vương trầm ngâm dặn dò.
– Đệ sẽ lập tức phái người âm thầm đưa tin, bảo Thế tử nhất định phải nhẫn nại! Phải đợi vượt qua cửa ải này rồi mới tính tiếp!
Ông ta nói xong, vội vàng quay người định ra ngoài, vừa mở cửa đã kinh hãi tột độ, lùi phắt lại một bước:
– Thôi…
– Thế tử! – Ông ta kịp phản ứng lại, lập tức đổi miệng, – Tưởng Thế tử đã đi rồi cơ mà? Sao lại quay lại thế này!
Thôi Trọng Yến đứng lù lù ngoài cửa, hiển nhiên đã nghe sạch sành sanh cuộc đối thoại của hai người vừa rồi. Hai tên thủ vệ cầm kích phụ trách canh gác lúc này đang cúi đầu quỳ mọp dưới đất, người run như cầy sấy.
Thôi Trọng Yến chẳng thèm liếc Điền Kính lấy một cái, sải bước đi thẳng vào trong, đi thẳng về phía Tề Vương.
Tề Vương cũng không ngờ hắn đi rồi còn quay lại, kinh sợ pha lẫn giận dữ đứng bật dậy, tay đã tuốt kiếm ra khỏi vỏ.
Thôi Trọng Yến dừng lại trước mặt ông ta, coi thanh kiếm sắc đang chĩa về phía mình như không khí. Sau khi hành lễ, hắn lên tiếng:
– Con chợt nhớ ra, từ lúc về vẫn chưa được diện kiến Trưởng công chúa. Con định bái kiến người rồi mới đi, nhưng không rõ Trưởng công chúa hiện đang đâu ạ?
Tề Vương sau khi phát hiện Trưởng công chúa bí mật truyền tin phá hỏng kế hoạch của mình, mới nhận ra bà ta và Thôi Trọng Yến đã sớm cấu kết sau lưng mình. Ông ta cực kỳ căm hận, nhưng lại thấy bà ta và Lý Lung chẳng khác nào gân gà, bỏ thì tiếc, nhưng tuyệt đối không thể để rơi vào tay kẻ khác, mà giữ lại bên mình lại sợ bà ta tiếp tục sinh sự phá hỏng mưu đồ của mình, nên mới sai người đưa bà ta đi nơi Lý Nghê Thường từng ở trước đây, danh nghĩa là dưỡng bệnh nhưng thực chất là giam lỏng.
Thấy thái độ của Thôi Trọng Yến như vậy, Tề Vương đờ người, tiến thoái lưỡng nan.
Thôi Trọng Yến đợi một lúc, liền quỳ xuống dập đầu với Tề Vương, sau khi đứng dậy, hắn nhìn thẳng vào ánh mắt nghi hoặc của ông ta:
– Thôi Trọng Yến con từ nhỏ không nơi nương tựa, đến đầu quân cho nghĩa phụ, nhờ ơn nghĩa phụ vun trồng mới có ngày hôm nay. Nghĩa phụ có ơn tái tạo với con. Con tuy không phải hạng người lương thiện, nhưng cũng không muốn làm kẻ vong ơn phụ nghĩa. Trước đây đề phòng nghĩa phụ chẳng qua là để tự vệ mà thôi.
– Con có thể thề với trời, chỉ cần nghĩa phụ giữ đúng ước hẹn hôm nay, sau này chân thành đối đãi với con, thì chúng ta trước đây thế nào, sau này vẫn sẽ như thế.
– Thôi Trọng Yến con tuyệt không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo!
Hắn nhìn Tề Vương, gằn từng chữ một.
Tề Vương nhìn hắn, mây đen trên mặt tan biến, chậm rãi thu kiếm vào vỏ, lộ ra nụ cười an ủi:
– Tốt, tốt lắm. Có được đứa con như con, ta cũng thấy yên lòng!
Ông ta không ngừng gật đầu, – Còn về Trưởng công chúa, mấy ngày trước bà ấy lâm bệnh nặng, ta sợ lỡ như không giữ được Thanh Châu nên đã cho người đưa bà ấy đi nghỉ dưỡng từ sớm rồi. Tính ngày thì chắc đã đến nơi, sắp có tin báo về. Có tin ta sẽ cho con hay ngay!
Thôi Trọng Yến trầm ngâm:
– Chi bằng đón người về thì hơn. Nghĩa phụ thấy sao?
Tề Vương vỗ trán:
– Phải! Con nói rất đúng! Lúc trước là hành vi hạ sách của ta. Nay con đã về, tình hình đã khác. Ta sẽ sai người đi đón bà ấy về ngay!
Ông ta nhìn sang Điền Kính.
Điền Kính vội vàng vâng dạ định đi, Thôi Trọng Yến đã ngăn lại:
– Chuyện nhỏ nhặt này không cần phiền đến nghĩa phụ đâu. Nếu nghĩa phụ tin tưởng, cứ để con sai người đi đón là được!
Tề Vương đương nhiên đồng ý. Thôi Trọng Yến hành lễ định cáo lui, đúng lúc đó, tiếng thông báo vang lên bên ngoài, nói là người hộ tống Trưởng công chúa đã gửi thư báo về.
Tề Vương cho người vào.
Kèm theo tiếng bước chân hỗn loạn, một tên quan quân mình đầy máu me xông vào, chính là viên tướng được phái đi áp giải Trưởng công chúa. Gã bẩm báo đã xảy ra chuyện lớn.
Hóa ra trên đường đi, Trưởng công chúa vì uất hận mà lâm bệnh nặng, làm chậm hành trình, cuối cùng chạm trán một toán quân thám báo của Giang Đô Vương. Vì bên mình ít quân địch nhiều, không địch nổi, Trưởng công chúa biết mình là gánh nặng, để bảo vệ Lý Lung đã lệnh cho gã đưa Lý Lung đi trước, còn bà ở lại bọc hậu thu hút địch quân. Nhờ đó gã mới thoát thân, sau khi đưa Lý Lung đến nơi an toàn liền đêm ngày chạy về báo tin cho Tề Vương.
Tề Vương kinh ngạc, sau khi hoàn hồn liền hỏi:
– Giờ bà ta đâu rồi?
– Lúc đó thuộc hạ có để lại vài người bên cạnh phu nhân. Một người trong số đó vừa phá vây ra hội quân với thuộc hạ, nói đồng bọn chết hết cả rồi, phu nhân đã bị bắt, hiện giờ người chắc đang nằm trong tay Giang Đô Vương…
Tên quan tướng phủ phục dưới đất, không dám ngẩng đầu.
Tề Vương nhíu mày. Lý Lung còn là được, còn sự sống chết của mụ đàn bà kia cũng không quá quan trọng. Nhưng có một điểm xấu là ai cũng biết bà ta là phu nhân của ông ta, nếu như bị làm nhục thì ông ta cũng mất mặt. Nghĩ vậy, Tề Vương không khỏi hối hận, biết thế lúc đó khử bà ta luôn cho xong, chỉ cần giữ Lý Lung trong tay là đủ.
Thôi Trọng Yến nghe xong lại biến sắc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm tên quan tướng đang quỳ dưới đất. Người nọ cảm nhận được sát khí từ hắn, sợ hãi dập đầu xin tha mạng.
Giữa lúc Điền Kính định nói đỡ cho người của mình, một tin quân tình khẩn cấp khác lại ập tới.
Người đưa tin lần này là Thôi Trung đang trấn thủ Bạch Hổ Quan theo lệnh Thôi Trọng Yến. Thư khẩn nói rằng Giang Đô Vương đã chỉnh đốn lực lượng, lần này đích thân dẫn đại quân tới đánh Bạch Hổ Quan. Không chỉ vậy, lão ta còn trói Trưởng công chúa trước trận tiền, lấy đó làm con tin ép Thanh Châu quân phải xuất quân quyết chiến. Nếu không, lão ta sẽ biến bà làm quân kỹ, để thiên hạ biết Tề Vương là con rùa rụt đầu vô dụng đến mức nào.
Quân Giang Đô Vương tuy vừa mới nếm mùi thất bại, nhưng không những không hề ảnh hưởng đến sĩ khí, trái lại còn bị k*ch th*ch đến mức chiến ý càng thêm sôi sục. Nghe đâu lão hứa, chỉ cần đánh hạ được Thanh Châu, sẽ cho phép thuộc hạ cướp bóc trong thành suốt ba ngày, coi đó như thủ đoạn báo thù đối với Thanh Châu.
Khát vọng quyết chiến của đối phương có thể tưởng tượng được. Vì vậy, trước khi trở về, Thôi Trọng Yến đã dặn Thôi Trung tạm thời tránh mũi nhọn của địch, chưa nên đối đầu trực diện, chỉ cần dựa vào thành quan cố thủ để bào mòn ý chí địch, đồng thời để tranh thủ cho mình nhiều thời gian nhất có thể nhằm chỉnh đốn lực lượng. Không ai ngờ được, Giang Đô Vương lại dùng hạ sách này để ép phe Thanh Châu quyết chiến.
– Thật quá quắt! Trần Sĩ Tốn đúng là phường tiểu nhân bỉ ổi! – Tề Vương mặt xanh mét chửi rủa.
Nét mặt Thôi Trọng Yến cũng rất khó coi, không dừng lại nữa mà quay người rời đi ngay lập tức.
Hắn phóng ngựa xuyên đêm với tốc độ nhanh nhất để đến Bạch Hổ Quan.
Thôi Trung đón hắn vào trong. Hắn sải bước lên mặt thành nhìn ra xa.
Bên ngoài cổng thành, trên khoảnh đất hoang bị hai dãy núi kẹp giữa, quân đội Giang Đô Vương đóng dày đặc như kiến, cờ xí rợp trời, quân trận chỉnh tề nghiêm ngặt. Ở ngay phía trước hàng quân, cách cổng thành không xa, trên một chiếc thang mây công thành dựng cao sừng sững, quả nhiên có một người phụ nữ đang bị treo lơ lửng bằng dây thừng. Người đó đầu tóc rũ rượi, cổ ngoẹo sang một bên dưới cái nắng gay gắt, người lơ lửng trên không trung như một con búp bê bằng rơm, bị gió thổi đung đưa. Cảnh tượng vô cùng thê thảm.
– Đã treo như vậy ba ngày rồi. – Thôi Trung vốn là kẻ tàn nhẫn mà lúc này cũng không đành lòng nhìn, khẽ nói với Thôi Trọng Yến.
Thôi Trọng Yến không đáp lời ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào Trưởng công chúa ngoài cổng thành. Lúc này, bóng dáng hắn trên thành bị quân địch phát hiện. Trong tiếng hò reo náo động, một viên quan tướng phóng ngựa khỏi hàng, đi đến trước thang mây, chỉ tay vào trưởng công chúa đang bị treo trên cao, hét lớn:
– Ngươi chính là Thôi Trọng Yến? Vương thượng nhà ta còn tưởng nghĩa phụ của ngươi sợ mất mật đến mức bỏ mặc cả phu nhân cơ đấy! Không ngờ cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, cũng chịu ló mặt phái ngươi ra đại chiến với Vương ta một trận rồi sao?
Trưởng công chúa bị tiếng ồn bên dưới làm tỉnh giấc, bà ta khó nhọc mở mắt, ngẩng đầu nhìn qua kẽ tóc rũ rượi. Khi nhìn thấy Thôi Trọng Yến, đôi mắt thất thần của bà ta bỗng mở to, nhìn hắn trân trân không chớp mắt.
Thôi Trọng Yến nhìn bà ta từ xa một lúc, đột nhiên giơ tay đòi cung tên. Thôi Trung ngẩn người khó hiểu, nhưng cũng đưa cung qua. Hắn đón lấy, thong thả giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào người đàn bà phía đối diện. Nét mặt hắn lạnh lùng, trong mắt thoáng hiện tia sát ý.
Thôi Trung lúc này mới hiểu ra. Đây là muốn cho Trưởng công chúa một cái kết thúc nhanh chóng để bà ta không phải chịu nhục thêm nữa.
Trưởng công chúa nhìn Thôi Trọng Yến đang giương cung định bắn mình, gương mặt không những không sợ hãi mà còn nở một nụ cười nhẹ. Trong cơn gió lồng lộng, bà ta run rẩy mở đôi môi khô khốc nứt nẻ đầy máu, dùng hết chút sức lực cuối cùng hét lớn:
– Ngươi hãy nói với Nghê Thường! Chờ đến ngày quang phục Trường An, nhất định phải mang hài cốt của ta về chôn bên cạnh tổ tiên, để họ biết rằng ta không làm nhục danh hiệu Trường Lâm Trưởng công chúa! Ta đã tận lực rồi, không hổ thẹn với dòng họ của mình—
Máu từ đôi môi rách mướp vì gào thét của bà ta không ngừng tuôn rơi, nhỏ xuống đầu viên tướng bên dưới. Gã ngẩng lên nhìn, lại thấy Thôi Trọng Yến đã giương cung hết cỡ, thật sự định bắn chết người đàn bà này. Trong lòng gã không khỏi kinh sợ, vội ra lệnh cho thuộc hạ mau chóng hạ người xuống.
Dây thừng bị chém đứt. Trưởng công chúa vừa được đặt xuống đã mềm nhũn người, ngất lịm đi. Viên quan tướng liếc nhìn bóng người trên mặt thành một cái, do dự một chút rồi sai người mang bà ta đi, sau đó phái người hỏa tốc đi truyền tin.
Cách đó mấy trăm dặm, quân coi giữ Mật Thành đã đối đầu với một cánh quân khác của Giang Đô Vương từ lâu. Ban đầu tình hình chiến sự không mấy kịch liệt vì quân chủ lực của Giang Đô Vương dường như dồn hết về Bạch Hổ Quan. Nhưng mấy ngày gần đây, nhân mã của Giang Đô vương đổ tới như triều dâng, số lượng đông đảo vượt xa dự tính của tướng giữ thành Dương Linh. Hắn bị đánh trở tay không kịp, sắp không chống đỡ nổi, mà sứ giả phái đi cầu cứu đều bị chặn giết sạch. Dương Linh nóng như lửa đốt.
Chiều hôm nay, khi màn đêm buông xuống, cuộc chiến kéo dài cả ngày cuối cùng cũng tạm dừng.
Trong doanh trại của Giang Đô Vương bên ngoài thành, giữa một lều lớn, một người đàn ông cùng vài tâm phúc đang thắp nến bàn việc. Người này vóc dáng cao lớn, lông mày đậm, mũi cao, khí độ phi phàm. Tuổi tác cũng không lớn, tương đương với Tĩnh Bắc Hầu Bùi Thế Anh. Chân mày hắn khẽ nhíu lại, thuộc hạ xung quanh cũng im lặng, có vẻ như đang gặp phải chuyện nan giải.
– Sao rồi? Các ngươi nghĩ thế nào? Nên chiếm nơi này hay dồn toàn lực vây đánh Bạch Hổ Quan? – Một lát sau, hắn quăng bức thư báo sang một bên, ánh mắt sắc lẹm quét qua thuộc hạ, hỏi. Người này chính là Giang Đô Vương Trần Sĩ Tốn.
Chuyện này thực sự hệ trọng, mọi người đang cân nhắc lợi hại thì một tiểu binh vào báo:
– Bẩm Giang Đô Vương, bên ngoài có một người cầu kiến, tự xưng họ Bùi, đến từ Bùi gia Hà Đông, là người thứ hai trong nhà, muốn gặp Vương thượng ạ.
Bùi gia Hà Đông, người thứ hai, chẳng phải là đệ đệ của Tĩnh Bắc Hầu Bùi Thế Anh, cũng là em chồng của nữ chủ thương hội Bạch gia đó sao? Mọi người trong trướng đều biết chủ thượng nhà mình và Bùi Thế Anh có chút ân oán cũ, nay tin này đến quá đột ngột, khiến ai nấy đều ngạc nhiên, đồng loạt đổ ánh mắt nhìn về phía Giang Đô Vương.
Ông ta hiển nhiên cũng không ngờ tới, khựng lại một chút rồi hỏi:
– Hắn có nói là chuyện gì không?
– Không đề cập tới, chỉ nói là cầu kiến thôi ạ.
– Dẫn hắn vào đây! – Trần Sĩ Tốn ra lệnh.