Vừa trải qua một trận mưa rào tầm tã với sấm sét đùng đoàng, tại một khu doanh trại tạm thời đóng quân gần Thanh Châu, khắp nơi đều là bùn lầy. Những thương binh lếch thếch chen chúc trong lều lánh mưa, cất lên những tiếng r*n r* đau đớn. Trong không khí phảng phất mùi ẩm ướt trộn lẫn giữa phân ngựa và máu bẩn, vương vấn mãi không tan, khiến người ta ngửi thấy mà buồn nôn.
Tề Vương ngồi trong đại trướng đang nghị sự cùng thuộc hạ. Sắc mặt ông ta tiều tụy, dường như già đi hẳn mười tuổi, không còn thấy dáng vẻ uy nghiêm của ngày xưa. Đám tướng lĩnh tụ tập bên cạnh ông ta cũng ai nấy đều mang vẻ mặt chán nản, không ai dám mạo muội lên tiếng.
Trong căn lều rộng lớn đầy người mà lại im phăng phắc như tờ.
Cách đây không lâu, sau một hồi giằng co, Bạch Hổ quan từng được Tề Vương đặt nhiều kỳ vọng và là hiểm yếu bậc nhất Thanh Châu đã thất thủ. Binh mã của Giang Đô Vương Trần Sĩ Tốn lại tiến thêm một bước sát thành Thanh Châu. Cửa thành Thanh Châu thực tế đã coi như mở toang, bị công phá chỉ là kết cục không thể tránh khỏi.
Kể từ khi Bạch Hổ quan thất thủ, quân tâm bắt đầu dao động. Một tin tức đang âm thầm lan truyền cực nhanh, nói rằng Tề Vương đã chuẩn bị sẵn kế hoạch bỏ thành. Thế tử Thôi Hủ đã chạy về phía Bắc đi Tề Châu ngay trong đêm, mục đích là để lo liệu trước, biến nơi đó thành đại bản doanh cuối cùng để cố thủ.
Nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, nếu thực sự đi đến bước đó, đánh mất không gian xoay xở, dù có thể dựa vào thiên hiểm để cự địch thì từ nay về sau cũng chỉ còn lại hơi tàn. Lúc này nếu nói còn hy vọng gì, thì chính là việc Tôn Vinh có thể nhanh chóng xuất binh tương trợ.
Để có được sự trợ giúp này, Tề Vương không chỉ hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành Từ Châu và Túc Châu, hứa rằng nếu đuổi được Trần Sĩ Tốn đi thì chẳng những hai nơi này sẽ thuộc về Đại Triệu, mà còn bằng lòng dâng lên vùng đất Bác Châu vốn thuộc về Tề Vương mà Tôn Vinh đã thèm muốn từ lâu.
Hôm nay đáng lẽ phải có tin tức truyền về mới phải.
Điền Kính đã đợi nửa ngày trời, nóng lòng không thôi, chẳng màng đến bùn nước bắn bẩn đôi ủng, cứ đi đi lại lại ngoài đại trướng, không ngừng ngóng trông về phía cổng doanh trại.
– Báo——
Cuối cùng, kèm theo một tiếng thông báo dõng dạc, một con ngựa phi nhanh đạp qua bùn lầy xông vào doanh trại, dưới ánh mắt ngờ vực của quân sĩ hai bên, lao thẳng về phía đại trướng.
Điền Kính biết là tin tức đã tới, vội vàng xông lên đoạt lấy thư báo từ tay tín sứ, sau đó hối hả vào trướng, nhanh chân dâng lên trước mặt Thôi Côn.
Thôi Côn nhanh chóng lấy thư ra xem qua một lượt. Điền Kính cùng mọi người ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, nín thở chờ đợi. Khi thấy Tề Vương chỉ nhìn chằm chằm vào thư báo trong tay, hồi lâu không nói lời nào, ông ta mới gượng gạo định thần, đón lấy thư báo từ tay Tề Vương.
Chỉ liếc qua một cái, tim ông ta đã nhảy thót lên một cái, hoàn toàn tuyệt vọng.
Sứ giả phái đi cầu kiến Tôn Vinh báo về rằng Tôn Vinh không có ở Lạc Dương, căn bản không gặp được. Nghe nói thời gian trước, lão ta đang luyện binh gần Hội Hưng, chắc là muốn đoạt lại quyền kiểm soát khu vực Đồng Quan. Không ngờ đúng lúc này, Thứ sử Ký Châu Phạm Phương Minh ở phía Bắc đột nhiên liên kết với các Tiết độ sứ Võ Tiết, Lư Long… ban bố hịch văn, lên án mạnh mẽ Tôn Vinh là kẻ vô đức, loạn luân bại hành, tiếm hiệu xưng đế, tàn hại Trung Nguyên, nên đã liên minh kéo quân xuống phía Nam đánh Lạc Dương để thay trời hành đạo.
Thực lực liên quân rất hung hãn, chỉ trong thời gian ngắn đã đánh hạ Hình Châu, tiến thẳng vào Ngụy Châu. Nếu cứ đà này thì Lạc Dương sẽ lâm nguy, Tôn Vinh buộc phải chuyển quân ngược lên phía Bắc để dẹp loạn. Nói cách khác, bản thân lão giờ còn tự lo chưa xong, sao có thể xuất binh tới cứu Tề Vương.
Từ sớm đã có tin đồn rằng Phạm Phương Minh này vì bị Tôn Vinh nghi kị, lo sợ cho tính mạng nên từ lâu đã bí mật thông đồng với Vũ Văn Túng để tìm sự che chở. Ông ta phản bội Đại Triệu không có gì lạ, nhưng sớm không động, muộn không động, lại nhảy ra vào đúng lúc này. Danh nghĩa là phản đối Tôn Vinh, thực chất đối với Tề Vương mà nói, việc này chẳng khác nào một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tim, đoạn tuyệt hoàn toàn hy vọng.
Sắc mặt Tề Vương xám xịt, nghiến răng nói:
– Truyền lệnh của bản vương, rút binh mã ở Mật Thành, hạn trong ba ngày phải quay về để hỗ trợ phòng thủ Thanh Châu!
Bạch Hổ quan và Mật Thành là hai lá chắn lớn ở phía Nam của Thanh Châu, tạo thành thế gọng kìm Đông – Tây. Tề Vương vốn còn ký thác hy vọng vào cứu binh tới để giúp đoạt lại Bạch Hổ quan, xây dựng lại phòng tuyến, nên ở Mật Thành luôn để lại một đạo trọng binh do một thân tín thống lĩnh. Nay hy vọng đoạt lại Bạch Hổ quan tan vỡ, Trần Sĩ Tốn có thể vòng qua Mật Thành, từ ải Bạch Hổ đánh thẳng vào Thanh Châu, vậy thì việc phòng thủ Mật Thành đương nhiên cũng không còn cần thiết.
Tề Vương không nói rõ, nhưng trong lòng mọi người đều sáng như gương. Việc rút lui về Tề Châu dường như là lựa chọn không thể tránh khỏi. Trong phút chốc, mỗi người đều mang tâm tư riêng, im lặng không nói.
Giữa lúc không khí áp lực khó thở ấy, bên ngoài trướng bỗng vang lên tiếng bước chân chạy trên nước dồn dập.
– Bẩm Tề Vương! Có tin tốt! Tin tốt ạ!
Một phó tướng mình đầy bùn đất xông vào đại trướng, gương mặt tràn đầy vẻ mừng rỡ khôn xiết.
– Bẩm Tề Vương, bên phía Bạch Hổ quan vừa truyền tin về, Trần Sĩ Tốn thất bại, lui quân một trăm dặm! Quan thành lại bị chúng ta đoạt lại rồi!
Mọi người kinh ngạc không thôi, thi nhau đặt câu hỏi. Điền Kính cũng sực tỉnh:
– Chuyện gì vậy? Sao lại đoạt lại được thành rồi?
– Nghe nói là Hữu tướng quân đã trở về, sĩ khí của tướng sĩ đang phấn chấn! Hữu tướng quân dẫn quân tập kích bất ngờ trong đêm, đánh cho Trần Sĩ Tốn trở tay không kịp, buộc phải rút lui!
Chuyện Thôi Trọng Yến bí mật cất giấu giáp trụ bị Tề Vương phát hiện, Tề Vương không kìm chế được đã thay máu toàn bộ tướng lĩnh trong Phi Long Hữu quân. Các tướng lĩnh trung và cao cấp từ Bách trưởng trở lên đều được thay thế bằng người của mình. Sau đó biết Thôi Trọng Yến nắm được tin tức không dám về Thanh Châu, ông ta vốn còn định giết sạch mười mấy thủ lĩnh bao gồm cả Thôi Trung để răn đe cảnh cáo, nhưng lại xét thấy những người này có uy tín lớn trong Hữu quân, sợ hành động này dẫn đến binh biến, lại nghe nói Thôi Trọng Yến có thể thông qua Thượng Quan Tán đã được Tôn Vinh chiêu mộ, lúc này mới tỉnh ngộ rằng mình có thể đã trúng kế.
Ông ta căm hận cực kỳ, nhưng vào lúc này vẫn cần sự giúp sức của Tôn Vinh nên không dám trở mặt, càng không thể giết những người kia, chỉ đành tạm để lại tính mạng. Khi chuyện binh khí xảy ra, Trần Sĩ Tốn vẫn chưa xuất binh tấn công. Đợi đến khi tình hình chiến đấu bất lợi, đặc biệt nghe tin binh sĩ Hữu quân phổ biến không có tâm trí tác chiến, làm việc lấy lệ, dù có giết vài kẻ cầm đầu bằng tội làm lỡ thời cơ chiến đấu cũng chẳng ích gì. Tề Vương không khỏi thầm hối hận, lẽ ra nên nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa. Nhưng lúc đó, mọi chuyện đã không thể thay đổi được nữa rồi.
Ai mà ngờ được, Thôi Trọng Yến lại trở về vào đúng lúc này.
Trong đại trướng lại trở nên im phăng phắc. Điền Kính càng sững sờ, nhất thời không biết nên vui hay nên lo, vội vàng nhìn về phía Tề Vương.
Tề Vương đã từ trên ghế đứng bật dậy, nét mặt kinh nghi bất định.
– Báo——
Đúng lúc này, bên ngoài trướng lại vang lên một tiếng thông báo.
– Hữu tướng quân tới! Đang ở ngoài cổng doanh trại, xin cầu kiến Tề Vương!
Các tướng Thanh Châu trong đại trướng không còn che giấu nổi vẻ kinh ngạc, bắt đầu xì xào bàn tán. Điền Kính thậm chí còn xông ra khỏi đại trướng. Khi băng qua vũng bùn, ông ta vô tình bị vấp vào hòn đá, ngã nhào xuống đất, mình mẩy đầy bùn bẩn cũng không quan tâm, bò dậy chạy một mạch thẳng tới sau cổng đại doanh.
Một người dừng ngựa ngoài cổng doanh trại. Sau lưng hắn là những quân sĩ mặc giáp trụ. Trên giáp áo của họ dính đầy bùn đất và máu tươi, hiển nhiên là vừa trải qua một trận ác chiến rồi mới chuyển quân tới đây. Hữu tướng quân Thôi Trọng Yến biến mất gần nửa năm đột ngột xuất hiện như vậy khiến cả đại doanh dấy lên một cơn xôn xao, ngay cả nhiều binh sĩ bị thương cũng mặc kệ thương tích, chen chúc ra gần cổng nhìn ngó.
Thôi Trọng Yến ngồi trên lưng ngựa, tay xách một cái bọc, thấy Điền Kính lộ diện liền ném tới một cái nhìn lạnh lẽo.
– Thôi… Thôi tướng quân! Lâu ngày không gặp vẫn khỏe chứ? – Điền Kính phản ứng lại, nói năng cũng trở nên lắp bắp.
Thôi Trọng Yến không thèm để ý, tự xuống ngựa bước qua người Điền Kính. Theo những tia nước b*n r* từ đôi ủng da, hắn rảo bước tới bên ngoài đại trướng. Đã có người vén màn trướng cho hắn. Hắn thản nhiên bước vào, dưới sự chú ý lặng lẽ từ hai phía, hắn đi tới trước mặt Tề Vương, cởi cái bọc trong tay ra, để lộ một cái đầu người đã được tẩm vôi sống, bày trên mặt đất.
– Thượng Quan Tán!
Các tướng lĩnh nhận ra chủ nhân của cái đầu chính là Thượng Quan Tán đã trốn đi đầu quân cho Tôn Vinh trước đó, ai nấy đều kêu lên.
– Con đến chậm một bước, khiến nghĩa phụ phải lo sợ đến nước này là tội của con! Xin nghĩa phụ lượng thứ! – Thôi Trọng Yến nhìn Tề Vương, hành lễ lên tiếng.
Biểu cảm của hắn rất cung kính, ngữ khí lại càng như vậy, cứ như thể trước đây chưa từng có chuyện gì xảy ra, hắn vẫn là đứa con nuôi mang đầu giặc về lập công cho Tề Vương, còn Tề Vương vẫn là ân chủ và nghĩa phụ tin cẩn hắn hết mực.
Không khí như đông cứng lại, trong trướng chìm vào tĩnh mịch. Ánh mắt Tề Vương chuyển từ hắn sang cái đầu dưới đất, biểu cảm thay đổi liên tục, đột nhiên ông ta bật cười to, rời chỗ ngồi đi tới bên cạnh Thôi Trọng Yến, thân mật vỗ vai hắn.
– Về là tốt rồi! Về là tốt rồi! Con không biết đâu, thời gian qua cha ngày đêm đều mong nhớ con!
Nói xong, ông ta hằn học rút bội kiếm, chém mạnh cái đầu dưới đất làm đôi cho hả giận, rồi gọi người vào chỉ tay bảo:
– Thượng Quan Tán tâm địa hiểm độc, vu khống hãm hại Hữu tướng quân, suýt nữa khiến ta đánh mất đứa con trung nghĩa! Mau mem cái đầu này bêu rếu thị chúng ba ngày, sau đó cho ngựa giẫm thành bùn để răn đe lũ tiểu nhân!
Thân binh nhận lệnh thi hành. Không khí trong trướng dịu lại. Các tướng lĩnh gật đầu phụ họa, không khí bỗng chốc trở nên vô cùng hòa hợp.
– Người đâu, lập tức dẫn quân về thành! Hữu tướng quân vừa về đã lập công lớn! Bản vương phải tẩy trần cho nó!
Trong trướng vang lên tiếng cười nói vui vẻ. Tề Vương cũng cười tươi định đích thân dẫn Thôi Trọng Yến ra khỏi trại về thành, nhưng Thôi Trọng Yến vẫn đứng yên bất động, chỉ nhìn Tề Vương, khóe môi nở một nụ cười lạnh nhạt.
Tiếng cười xung quanh nhỏ dần rồi biến mất. Các tướng lĩnh lại nín thở. Tề Vương và Thôi Trọng Yến nhìn nhau một lúc, ánh mắt ông ta hơi động, đột nhiên quay sang hai bên nói:
– Đứa trẻ này vừa trung vừa dũng, lần này lại cứu ta trong cơn nguy nan, huân công đặc biệt, tuy không phải con đẻ nhưng còn hơn cả con đẻ. Nhìn lại Thôi Hủ, l* m*ng vô lễ, dạy bảo nhiều lần không thay đổi, không phải kẻ có thể đảm đương đại sự. Bản vương nên chọn người hiền đức kế vị, huống hồ nó vốn cũng là người Thôi thị ta!
– Truyền lệnh ra ngoài cho ta, kể từ hôm nay, phế truất ngôi vị Thế tử của Thôi Hủ, lập Thôi Trọng Yến làm Thế tử!
Lời Tề Vương vừa dứt, những người xung quanh ai nấy đều sững sờ, Điền Kính thì tái mét mặt mày.
– Nghe thấy chưa? Còn không mau bái kiến Thế tử! – Tề Vương nhìn quanh, lạnh lùng nói.
Lúc này các tướng lĩnh mới bừng tỉnh sau cơn chấn động cực lớn này. Điền Kính cũng cố nặn ra nụ cười, vội cùng mọi người quỳ lạy Thôi Trọng Yến, đổi miệng gọi hắn là Thế tử.
Tề Vương mỉm cười nhìn cảnh này, đợi mọi người hành lễ xong xuôi liền sai người công bố ra ngoài, việc này đã định, không thay đổi nữa.