Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 82

Vệ tướng Đặng Mãng dẫn theo binh lính đã tìm kiếm từ đêm qua cho đến tận sáng. Thiếu chủ hiển nhiên hận thấu xương người thanh niên đột nhập kia, nhất định phải trừ khử cho bằng được. Dù là để lấy lòng Thiếu chủ, hay vì mục đích lập công, gã dĩ nhiên sẽ dốc hết sức lực.

Những tùy tùng đi cùng người đó đêm qua gần như bị giết sạch, chỉ còn sót lại một hai người trốn thoát trong lúc hỗn loạn, hẳn đã đi cùng kẻ đó. Đặng Mãng điều động toàn bộ nhân lực có thể huy động từ trại chính, một phần tìm kiếm dọc bờ sông và bãi đất trống, đề phòng hắn ta có thể đã lên bờ, số còn lại đi dọc hai bên bờ sông truy tìm, không bỏ sót bất kỳ nơi nào có thể ẩn náu. Sau những tảng đá lớn ven sông, trong các hang hốc trên đê, sâu trong bụi cỏ ven nước, đều tuyệt đối không được bỏ qua. Gặp những bãi lau sậy rậm rạp khó tìm kiếm thì phóng hỏa đốt cháy.

Cứ thế vừa tìm vừa đốt, tuy nhiên, một là trời tối sông rộng, hai là, khu vực sông Phần Thủy này có nhiều nhánh, đường sông chằng chịt, dù mọi người đã cố gắng hết sức, tìm đến tận sáng, ngoài việc nướng chín hàng chục con chim nước không kịp trốn trong bụi sậy ra, người cần bắt vẫn bặt vô âm tín, không rõ tung tích.

Thiếu chủ vẫn luôn đồng hành theo cùng. Có thể thấy, theo thời gian trôi qua, cơn giận của hắn không những không giảm bớt, mà trái lại càng chất chứa trong lòng. Vết thương ở cánh tay hắn cũng không nhẹ, nhưng hắn chỉ xé mảnh áo tạm thời quấn đại vào, đến khi trời sắp sáng, vẫn chưa hoàn toàn cầm máu. Đặng Mãng thấy mặt hắn không còn chút máu, khuôn mặt trắng bệch xen lẫn xanh xao, sợ hắn xảy ra chuyện nên khổ sở khuyên mãi, cuối cùng cũng thuyết phục hắn quay về trước, còn mình tiếp tục dẫn người tìm kiếm.

Đến giờ Thìn, một nhóm binh lính đã lăn lộn gần hết đêm, vừa đói vừa mệt, đúng lúc này, từ xa thấy Thiếu chủ cưỡi ngựa lại dọc bờ sông mà đến. Đặng Mãng vội vàng đi lên đón, thấy hắn đã thay y phục, nhưng quan sát sắc mặt hắn lại có vẻ âm u hơn trước khi đi.

Gã cẩn thận bẩm báo, tạm thời vẫn chưa có manh mối. Nói xong, thấy thiếu chủ ngồi trên lưng ngựa, nhìn ra khoảng đất hoang rộng lớn kéo dài dọc bờ sông, sau đó giật xuống một mặt lệnh bài tùy thân, lệnh cho tùy tùng cầm lấy, đi điều động toàn bộ mấy ngàn binh mã hai doanh trại Vân Kỳ và Võ Thị đóng quân gần nhất để tham gia vào việc tìm kiếm.

Hai doanh Vân Kỳ và Võ Thị chịu trách nhiệm phòng thủ Thái Nguyên phủ, trước đây chỉ tuân theo lệnh của một mình Quân Hầu. Từ năm ngoái, Quân Hầu đặc biệt cho phép, Thiếu chủ dựa vào lệnh bài cũng có thể điều động, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có nhiệm vụ khẩn cấp đặc biệt.

Đặng Mãng không khỏi tặc lưỡi, trong lòng càng thêm tò mò về mối quan hệ giữa thanh niên đêm qua và Công chúa Lý gia. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà lại khiến Thiếu chủ động can qua lớn đến vậy.

Tuy cảm thấy đói và mệt, nhưng thái độ của Thiếu chủ như vậy, gã làm sao dám đề cập đến việc nghỉ ngơi. Gã thế là quay người đang định ra lệnh cho thủ hạ lấy lại tinh thần tiếp tục làm việc, lúc này, trên bờ sông lại phi nhanh đến vài con ngựa.

– Quân Hầu đến rồi!

Có quân sĩ nhìn thấy, hô to.

Đặng Mãng quay đầu nhìn, quả nhiên là Quân Hầu đã đến.

Đêm qua không đợi đến khi tiệc mừng thọ kết thúc, đệ đệ đã dẫn Công chúa Lý gia lặng lẽ rời đi. Ngày hôm sau chàng phải ra ngoài. Vợ chồng chàng cũng là người từng trải, chỉ cần Công chúa tự nguyện, hai người cũng sẽ không can thiệp quá nhiều, cứ xem như không biết. Ai ngờ khi về đến phủ, đến nửa đêm, lại nhận được tin ở hành cung xảy ra chuyện, cả hai vội vàng thức dậy cùng nhau chạy đến ngay trong đêm.

Vừa đến hành cung, chỉ còn một mình Công chúa Lý gia ngồi đó, nhìn có vẻ bàng hoàng, khóe mắt còn hơi đỏ, dường như vừa khóc, nhưng lại cố làm ra vẻ không có chuyện gì. Nàng kể lại chuyện đêm qua một lần, trong lời nói toàn là ý tự trách.

Bùi Thế Anh lo lắng cho đệ đệ, bảo Bạch thị ở lại cùng Công chúa, còn mình lập tức đuổi theo.

Theo lời Công chúa, đệ đệ chàng lại rời đi vừa lúc chàng đến, nhưng đệ đệ lại một mình phi đi như bay, Bùi Thế Anh mãi đuổi theo đến đây mới bắt kịp.

Hổ binh định đi điều động quân lính thấy Quân hầu tới, vội vàng tiến lên hành lễ chào hỏi.

Bùi Thế Anh thoáng nhìn thấy lệnh bài trong tay hắn ta, dừng ngựa hỏi một tiếng. Hổ binh không dám giấu, quay đầu nhìn Thiếu chủ một cái rồi nói ra.

Bùi Thế Du lúc này đi tới, gọi một tiếng a huynh, rồi lại giục Hổ binh lập tức xuất phát.

Hổ binh nhìn Quân Hầu, cũng không dám động đậy.

– Còn không mau đi! – Bùi Thế Du biến sắc, gầm lên với Hổ binh.

Bùi Thế Anh đối diện với ánh mắt cầu cứu của Hổ binh, do dự một chút, khẽ gật đầu.

Hổ binh như gặp đại xá, vội vàng nhảy lên lưng ngựa, phi nhanh rời đi.

– Các ngươi tiếp tục tìm người, đợi hai doanh trại kia đến rồi hãy nghỉ ngơi. – Bùi Thế Anh dặn dò Đặng Mãng.

Đợi mọi người tản ra, còn lại hai huynh đệ nói chuyện bên bờ sông. Chàng đánh giá vẻ ngoài của đệ đệ. Dù hắn đã thay y phục, nhìn có vẻ tươm tất hơn, nhưng dưới đáy mắt lại đầy tơ máu.

– Công chúa nói đệ bị thương, đêm qua chưa nghỉ ngơi. Đệ về hành cung đi, ở đây có huynh rồi!

Bùi Thế Du lắc đầu:

– Chuyện nhỏ của đệ thôi, sao dám làm phiền huynh đâu ạ. Đệ không sao cả, huynh cứ về đi, không cầm lo lắng cho đệ đâu. Đợi đệ xong việc, đệ sẽ tự mình về!

– Chuyện của đệ chính là chuyện của huynh. Nghe lời huynh, mau về đi!

Tuy nhiên, mặc cho Bùi Thế Anh khuyên nhủ thế nào, Bùi Thế Du vẫn đứng bất động, cố chấp không chịu đi.

Trước mắt Bùi Thế Anh không khỏi hiện lên cảnh tượng vừa thấy khi đến. Ven sông cháy lan, khắp nơi là dấu vết ám khói sau khi lau sậy bị đốt, khói lửa bao trùm ven sông. Người nào không biết còn tưởng là kẻ địch đến, nên đã truyền tin bằng lửa báo.

Chàng thầm thở dài. Rốt cuộc đêm qua đã xảy ra những chuyện gì, toàn bộ chân tướng dĩ nhiên không ai biết rõ, cũng không tiện hỏi han tường tận. Nhưng chỉ từ lời kể sơ lược của công chúa họ Lý, chàng cũng có thể đoán được đại khái. Thôi Trọng Yến kia quả thực gan to bằng trời, dám làm ra chuyện như thế. Đừng nói là đệ đệ tính tình như vậy, cho dù đổi lại là chính chàng, e rằng cũng không thể bình tĩnh được.

Chàng bất đắc dĩ nhượng bộ:

– Thôi cũng được. Huynh cũng không có việc gì, vậy cùng nhau đi vậy. Đây không phải là chuyện của một mình đệ. Kẻ họ Thôi đó dám to gan mạo phạm chúng ta, chúng ta sao có thể dung thứ cho hắn muốn đến thì đến muốn đi thì đi!

Bùi Thế Du quay người lên ngựa đi ngay.

Bùi Thế Anh nhìn theo bóng lưng đệ đệ biến mất, sau đó bản thân cũng tham gia tìm kiếm.

Buổi chiều, quân lính của hai doanh trại kia đã đến đầy đủ, tiến hành tìm kiếm theo kiểu sàng lọc khu vực này.

Lại nửa ngày trôi qua, hoàng hôn buông xuống.

Bùi Thế Du đã nhịn ăn cả ngày, nhưng lại không hề thấy mệt mỏi, vẫn dẫn người đi tìm. Đặng Mãng đổi ca trực trở về, tìm được hắn, thấy hai môi hắn khô nứt, liền đưa cho hắn bầu rượu mang theo bên người, lại cất lời khuyên nhủ.

– Hạ quan vừa gặp Quân Hầu, Quân Hầu dặn nếu thấy Thiếu chủ thì nói với Thiếu chủ hãy về nghỉ ngơi trước…

Bùi Thế Du không nói lời nào, tự ngửa cổ uống cạn.

Lúc này, từ xa truyền đến một tiếng gọi:

 – Thiếu chủ! Thiếu chủ! Phía trước có phát hiện rồi!

Bùi Thế Du ngẩng phắt lên nhìn, quăng mạnh túi rượu xuống đất, tung mình nhảy lên lưng ngựa, Đặng Mãng vội vàng hô người theo sau.

Đây là khúc ngoặt của con sông, xung quanh mọc đầy lau sậy, dày đặc ken kín, liếc mắt nhìn sang cũng không thấy được bờ đối diện. Các Hổ binh không những tìm thấy dấu chân bị cố tình che đậy ở đây, mà theo quá trình tìm kiếm đi sâu vào, cũng nhanh chóng phát hiện ra vài vệt máu tươi.

Phát hiện này khiến mọi người đều hưng phấn. Đã triệu tập thêm nhiều người hơn, bao vây khu lau sậy này, từ từ thu hẹp vòng vây, tìm kiếm về phía trung tâm.

Bùi Thế Du đích thân dẫn một đội dò theo vết máu đi vào trong. Những giọt máu trên đất trở nên ngày càng rõ ràng. Vòng vây cũng càng lúc càng nhỏ. Cuối cùng, khi đến sâu bên trong một bãi lau sậy mọc rậm rạp nhất, hắn dừng lại.

Dấu chân và vết máu biến mất ở đây.

Một tảng đá bãi lớn lặng lẽ sừng sững đứng trước mắt.

Bùi Thế Du ngước nhìn, ánh mắt chuyển từ dấu chân và vết máu trên đất sang tảng đá này, nhìn chằm chằm rất lâu, bất động.

Toán người phía sau hắn đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ cần Thiếu chủ hạ lệnh là lập tức xông lên bắt người đang trốn sau tảng đá. Còn việc giữ lại mạng sống, hay chặt thành từng mảnh ngay tại chỗ, thì tùy vào tâm trạng của Thiếu chủ.

Đặng Mãng càng háo hức hơn. Để bắt được kẻ đột nhập này, suốt đêm qua gã đã không dám nghỉ ngơi chút nào, trong lòng đã chửi rủa tổ tông mười tám đời của kẻ đó. Tuy nhiên, tên khốn này quả thực ngoan cường, trong tình trạng bị thương, đối mặt với cuộc vây bắt của hàng ngàn người, lại có thể kiên trì đến tận lúc này. Khó khăn lắm mới tìm thấy, nếu không giành lấy công đầu, thực sự có lỗi với bản thân. Thế nhưng, Thiếu chủ phía trước không rõ vì lý do gì lại mãi không ra lệnh.

Bùi Thế Du nhìn chằm chằm tảng đá phía trước, ánh mắt dường như xuyên qua thân đá, rơi vào phía đối diện. Vẻ mặt hắn căng cứng, căng đến mức khuôn mặt tuấn tú kia gần như bị vặn vẹo.

Rất lâu sau, chỉ thấy hắn rút thanh kiếm đeo bên hông, nắm chặt trong tay, bước tới. Dưới sự chú ý của rất nhiều ánh mắt phía sau, hắn từng bước đi đến trước tảng đá, dừng lại một chút, đột nhiên giơ kiếm, chém mạnh vào một góc tảng đá.

Kèm theo một tiếng kim loại và đá va chạm sắc nhọn chói tai, nơi lưỡi kiếm đi qua, góc đá vỡ tung. Một mảnh đá lớn vỡ vụn rơi xuống đất từ thân đá.

Tiếng động đột ngột khiến cả những con chim nước còn ẩn mình trong bụi lau sậy gần đó cũng kinh hoàng bay loạn, kêu lên không ngớt. Đặng Mãng và mọi người không hiểu, hoàn hồn, đang định tiến lên hỏi, chỉ thấy Thiếu chủ đã thu kiếm, quay người lạnh lùng nói:

 – Truyền lệnh thu quân. Không cần tìm nữa!

Nói xong, hắn bỏ đi.

Mọi người nhìn nhau, không hiểu ý đồ hành động này của Thiếu chủ là gì. Đặng Mãng càng bối rối hơn. Thiếu chủ rõ ràng căm hận kẻ đột nhập kia vô cùng, như muốn xé xác hắn ta thành ngàn mảnh. Cớ gì người đã thực sự bắt được, ở ngay sau tảng đá, vậy mà hắn lại đột nhiên buông tha cho kẻ đó? Dù trong lòng muôn vàn thắc mắc, nhưng Thiếu chủ đã ra lệnh, người cũng đã đi, mọi người chỉ đành tuân lệnh, hô hoán với đồng đội, đồng loạt thu quân, theo sau rời đi.

Thôi Trọng Yến kiệt sức dựa ngồi dưới đất phía sau tảng đá, nhắm mắt, lắng nghe tiếng bước chân xung quanh dần xa. Khi bên tai trở lại tĩnh lặng, hắn nới lỏng con dao găm vốn định dùng để tự sát, từ từ mở mắt, một tia thần sắc phức tạp lướt qua đáy mắt.

Hắn đã hiểu rõ.

Nhị lang Bùi gia này nhất định đã biết những chuyện giữa hắn và nàng trước đây. Với tính cách kiêu ngạo của đối phương, làm sao có thể chịu đựng được việc mình từng có ơn với Bùi gia. Cho dù điều đó vốn chẳng xuất phát từ bản tâm của hắn.

Hắn ta điều động đại đội nhân mã, động can qua lớn, tìm kiếm suốt một ngày một đêm, không chịu dừng nghỉ, cuối cùng cũng tìm được mình, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, lại cho mình một con đường sống.

Điều này chẳng qua là Nhị lang Bùi gia đang tuyên bố với hắn một chuyện, ân nghĩa truyền tin biên quan mà hắn đã ban cho ban đầu, hắn  ta đã trả hết. Mối hiềm khích giữa hai người chẳng những không được tháo gỡ, mà sau chuyện này lại càng không thể hóa giải.

Sau này gặp lại, không phải hắn ta chết, thì là mình chết.

Bình Luận (0)
Comment