Cảnh tượng bất ngờ này có thể nói là khiến người ta kinh hãi đến tột độ.
Lý Nghê Thường ngay lập tức nhận ra nguồn gốc của trận hỏa hoạn, theo phản xạ đưa tay xuống thắt lưng, nhưng không ngờ tay chạm vào khoảng không. Lúc này nàng mới nhớ ra, gần đây trời ấm, Tiểu Kim Xà lười hoạt động, hơn nữa nàng ở Bùi gia, nghĩ rằng sẽ không có nguy hiểm, nên chuyến đi này nàng không mang theo nó mà để nó ở lại chỗ ở.
Lúc này, bóng người kia nhúc nhích, bước về phía nàng.
Lý Nghê Thường căng thẳng đến mức tim đập dữ dội, ý nghĩ duy nhất là không thể để hắn bắt được mình. Lối ra đã bị hắn chặn, nàng chỉ có thể quay người chạy trốn vào bên trong. Định hô to cầu cứu, nhưng vừa mở miệng, hắn đã đuổi kịp từ phía sau, đóng sầm cánh cửa điện lại.
Cửa điện dày nặng, nơi này lại cách xa chỗ cháy, hơn nữa hiện trường cháy vốn đã ồn ào, trừ phi gần đó có người, bằng không, bất kể nàng kêu gọi thế nào, e rằng cũng không có ai nghe thấy.
May mắn là tẩm điện không nhỏ, vật cản cũng nhiều, tạo cho Lý Nghê Thường không gian để né tránh. Nàng vừa cố sức chạy trốn, vừa ném tất cả những gì có thể với tới vào Thôi Trọng Yến đang đuổi theo phía sau, hy vọng có thể kéo dài thời gian cho đến khi Bùi Thế Du quay lại. Nhưng với thân thủ của Thôi Trọng Yến, làm sao nàng có thể chống đỡ lâu dài với hắn.
Thôi Trọng Yến giật mạnh tấm màn đang rủ xuống cản tầm nhìn, chỉ trong chốc lát, đã dồn nàng đến gần giường.
Chăn gối trên giường rối tung, trên chiếc bàn ngọc xanh gần đó chất đống quần áo nam nữ chưa kịp mặc lại, một chiếc khăn choàng của nữ tử nhăn nhúm, kéo lê trên đất, bên dưới còn lăn lóc một chiếc bít tất lụa. Không khó để đoán, vài khoảnh khắc trước, chính trên chiếc giường này đã xảy ra chuyện gì.
Đêm nay, khi từ xa nhìn thấy nàng cùng Nhị lang Bùi gia tiến vào nơi này, Thôi Trọng Yến đã biết chuyện gì sắp xảy ra giữa hai người. Tuy nhiên, khi tận mắt nhìn thấy chiếc giường này, một ngọn lửa giận dữ và đố kị mãnh liệt chưa từng có đã nhanh chóng đốt cháy đỏ mắt hắn, giống như ngọn lửa hắn vừa phóng.
Hắn nghiến chặt răng, thấy nàng còn muốn né tránh quanh chiếc giường, liền phẫn nộ đẩy mạnh chiếc bàn.
Trong tiếng va chạm chói tai do chân bàn cọ xát sàn nhà, chiếc bàn ngọc xanh nặng trịch trượt đến trước mặt Lý Nghê Thường, chặn đứng đường đi của nàng. Tiếp đó, không cho nàng có bất kỳ cơ hội né tránh nào nữa, hắn giẫm lên bàn và nhảy đến trước mặt nàng, dang năm ngón tay ra vồ lấy nàng.
Lý Nghê Thường đã hết đường lui, nhưng đúng lúc này, nàng nhìn thấy một con dao găm bị đè dưới quần áo trên bàn. Chắc là Bùi Thế Du vừa để lại. Nàng rút phắt nó ra, giơ cao con dao găm sáng lạnh trong tay về phía Thôi Trọng Yến.
– Đứng lại! Đừng qua đây!
Toàn thân nàng căng cứng, vung loạn xạ để ngăn hắn tiến lại gần. Một tiếng xoẹt vang lên, mũi dao xẹt qua và cắt đứt một mảnh tay áo của hắn. Nếu hắn không phản ứng nhanh, e rằng tay cũng sẽ bị thương.
Hắn cúi đầu, nhìn thoáng qua chiếc tay áo còn lại, rồi chậm rãi ngước mắt lên.
– Mấy ngày không gặp, Công chúa quả nhiên đã có thể nói được rồi! Thật là đáng mừng!
Ánh mắt âm trầm của hắn lại lướt qua chiếc giường và dáng vẻ tóc dài rối tung, quần áo không chỉnh tề của nàng, rồi hắn cười lạnh một tiếng.
– Chỉ là nàng thật quá ngây thơ! Nào ai ngờ được, vị công chúa Lý thị ấy lại diễn giả thành thật, thực sự coi bản thân như nàng dâu mới gả vào Bùi gia.
Hắn nhìn chằm chằm vào nàng.
– Nàng tưởng rằng chỉ cần nàng trốn ở nơi này không về, nàng thực sự có thể thoát khỏi vị cô mẫu kia của nàng hay sao?
– Dù nàng có thể không màng đến bà ấy, nhưng liệu danh hiệu điềm lành nàng có từ lúc mới sinh là thứ nàng nói không cần là không cần được ư?
– Đừng mơ mộng nữa! Ta khuyên Công chúa, đến từ đâu thì hãy về nơi đó! Nơi này không phải chốn thuộc về nàng!
Sắc mặt nàng tái nhợt, bàn tay cầm dao vô thức dừng lại.
Thôi Trọng Yến ngừng một chút, rồi lại mở lời, giọng điệu đã dịu đi.
– Mục đích duy nhất ta đến đêm nay, là đưa Công chúa trở về, chỉ vậy thôi! Ta làm sao có thể làm hại Công chúa? Điều này, lẽ nào trong lòng nàng không rõ?
Thôi Trọng Yến đã bình tĩnh hơn sau ngọn lửa ghen tuông vừa nhen nhóm, một mặt chú ý đến nét mặt của nàng, không bỏ sót bất kỳ thay đổi nhỏ nào, một mặt cố gắng không để sự nôn nóng của mình bộc lộ ra ngoài.
Hắn phải đưa nàng đi trước khi Nhị lang Bùi gia dập lửa và quay lại. Càng kéo dài, càng bất lợi cho hắn. Nói xong, hắn nhìn chằm chằm vào nàng, rồi thăm dò bước thêm một bước.
Lý Nghê Thường cảnh giác ngay lập tức, lại siết chặt dao găm.
– Tôi bảo huynh không được qua đây!
Nàng vừa lo lắng thầm mong Bùi Thế Du quay lại, vừa nhanh chóng nghĩ lời, để tiếp tục kéo dài thời gian hết sức có thể.
– Chẳng phải huynh nên về Thanh Châu hay sao? Sao lại đến đây!
Thôi Trọng Yến nghe nàng hỏi đến chuyện ấy, thần sắc lại phủ thêm một tầng u ám.
Chuyện này nói ra thì quả thực quanh co phức tạp. Hôm đó hắn tưởng Lý Nghê Thường đã chết đuối dưới sông Hoàng Hà, trong cơn bi phẫn đã trút giận lên Sắt Sắt. Hơn nữa Sắt Sắt còn biết những bí mật của hắn và nàng, mặc dù hắn khẳng định Sắt Sắt sẽ không tiết lộ thủ đoạn hắn làm trong đêm hôn lễ cho Thôi Côn, có lẽ sẽ báo cho Trưởng Công chúa biết. Nhưng dù Trưởng Công chúa có biết, cũng không thể làm gì hắn, thế nhưng, bí mật bị người không nên biết biết được, luôn khiến hắn như bị gai đâm sau lưng. Đã vậy thì dứt khoát làm cho xong, Lý Nghê Thường đã chết, kẻ hại nàng là Sắt Sắt, cũng không cần phải sống nữa.
Không ngờ khi hắn đến, Sắt Sắt đã không thấy đâu, không biết là cô ta tự trốn thoát hay bị người khác cướp đi, không rõ tung tích. Thôi Trọng Yến đành thôi, ngày đêm gấp rút quay về Thanh Châu trước.
Ngay lúc hắn sắp đến nơi, một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. Thôi Trung, người được hắn để lại Thanh Châu để hỗ trợ đã phái một đội lính đợi hắn ngoài thành, báo tin từ Trưởng Công chúa, nói rằng Tề Vương không biết từ nguồn nào biết được hắn bí mật tàng trữ giáp khí, đã âm thầm lục soát ra kho binh khí giấu kín của hắn. Bên ngoài không tỏ vẻ gì, nhưng trong tối lại liên tục vin cớ này khác để gạt bỏ quyền lực của những tướng lĩnh chủ chốt trong Phi Long Hữu quân do hắn một tay đề bạt. Người ta nghi ngờ Thôi Côn đang bày sẵn cạm bẫy, chờ hắn quay về rồi bất ngờ ra tay, dặn hắn nhất định phải hết sức đề phòng.
Thôi Trọng Yến lúc đó vô cùng kinh ngạc. Những năm này hắn chinh chiến bên ngoài, chiến tích huy hoàng, đương nhiên là đã âm thầm tích lũy không ít chiến lợi phẩm. Đặc biệt là lần trước khi đối đầu với Tôn Vinh, hắn từng chiếm được một kho vũ khí của Tôn Vinh, thu hồi hơn ngàn bộ giáp khí, tất cả đều được rèn từ sắt tinh luyện, thực sự hiếm có. Hắn đã bí mật cất giữ giáp binh, giấu trong một biệt viện của hắn ở vùng ngoại ô phía Bắc Thanh Châu.
Chuyện này được làm cực kỳ kín đáo, chỉ có vài tâm phúc biết, những người đó không thể nào phản bội hắn. Cũng không biết vào lúc này tại sao lại để Thôi Côn biết được.
Đây tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ. Điều mà bậc cầm quyền kiêng kỵ nhất, chính là lòng dạ khác thường của thuộc hạ. Thuộc hạ càng mạnh mẽ, lại càng không thể giữ lại.
Sự việc đã bại lộ, bất kể Thôi Côn có dự tính gì, Thôi Trọng Yến làm sao còn có thể mạo hiểm quay về được nữa. Hắn phái người thâm nhập vào thành liên lạc với Thôi Trung để xác nhận lại tin tức. Quả nhiên, những thân tín của hắn trong quân đều bị Tề Vương tước quyền, chưa bị giết, có lẽ là không muốn đánh rắn động cỏ. Thôi Trung để ổn định Tề Vương cũng không rời đi. Chỉ bảo Thôi Trọng Yến không được mạo hiểm quay về thành trước khi chuẩn bị xong.
Giữa lúc hắn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đã có người âm thầm tìm đến liên lạc, thay kẻ khác truyền lời. Người này chính là mưu sĩ Thượng Quan Tán của Tề Vương phủ trước đây. Sau lần trước gã đứng ra dẫn kiến sứ giả của Tôn Vinh và cũng là bạn học của mình, Tề vương chẳng những không vì công lao thúc đẩy liên minh giữa hai bên mà trọng dụng gã, trái lại còn dần dần lạnh nhạt. Thượng Quan Tán sợ Tề Vương không dung thứ cho mình, chẳng bao lâu sau liền lặng lẽ rời đi, cũng quay sang nương nhờ dưới trướng Tôn Vinh.
Thượng Quan Tán gửi thư nói rằng, Đại Triệu Hoàng đế Tôn Vinh từ lâu đã nghe danh tài cán của hắn, vô cùng tán thưởng hắn, tiếc rằng hắn đã đầu quân cho Tề Vương, mỗi lần Hoàng đế nhắc đến hắn đều cảm thấy tiếc nuối sâu sắc. Đêm qua, khi Hoàng đế mở tiệc, gã may mắn được ngồi bên cạnh, Hoàng đế lại một lần nữa nhắc đến chuyện này với những người xung quanh, còn vỗ đùi than thở. Gã thấy Hoàng đế khao khát nhân tài mà vô cùng cảm động, dựa vào mối quen biết cũ với hắn mà mạo muội gửi thư, mong được mời hắn gặp mặt ôn chuyện xưa. Nếu hắn cũng có ý định ấy, có thể đến Hội Hưng gặp nhau, lúc đó mình nhất định sẽ trải giày ra nghênh đón.
Thôi Trọng Yến là người thông minh đến nhường nào, sao lại không hiểu ý tứ của đối phương. Trong lần hai bên bàn ước kết minh trước đây, vị sứ giả ấy cũng từng kín đáo chuyển lời bày tỏ sự thưởng thức của Tôn Vinh đối với hắn, khi đó hắn chỉ giả như không hiểu, hoàn toàn không đáp lại.
Lần này Tôn Vinh lại một lần nữa bày tỏ thiện ý với hắn. Điều này còn là thứ yếu, Điều thực sự khiến Thôi Trọng Yến chú ý, chính là nơi Tôn Vinh hiện đang ở, Hội Hưng. Nơi đó không xa Phong Lăng. Chẳng lẽ Tôn Vinh biết Vũ Văn Túng đang tấn công Hà Đông, nên đích thân đến đó, ý đồ quan sát chiến trận, nhân lúc hỗn loạn mà ngư ông đắc lợi? Hắn không đồng ý ngay, chỉ hỏi người truyền tin về tiến triển của chiến sự Hà Đông.
Câu trả lời nhận được khiến hắn cực kỳ bất ngờ.
Vũ Văn Túng không những không thuận lợi vượt qua Long Môn Quan để đánh tới Tấn Châu và Thái Nguyên Phủ như hắn nghĩ, mà ngược lại, đại quân đã rút lui. Nghe nói bị thất bại ngay tại Long Môn Quan, sau đó vội vã rút quân, có tin đồn ông ta bị ám sát, suýt mất mạng ở Long Môn Quan.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Tôn Vinh mất Đồng Quan, sau đó mất Phong Lăng, ông ta làm sao cam tâm, nhận được tin này, vui mừng khôn xiết, cho rằng là cơ hội trời ban, đã lập tức đích thân chạy đến khu vực đó đốc quân, mưu tính phản công để giành lại đất đã mất.
Khi ấy trực giác mách bảo Thôi Trọng Yến rằng, nhất định là tin tức kia đã được gửi đến kịp thời, quân đội Bùi gia đã ngăn chặn kịp thời cuộc tấn công bất ngờ, mới có thể khiến Vũ Văn Túng thất bại đến mức này.
Chẳng lẽ nàng chưa chết dưới sóng nước Hoàng Hà?
Thôi Trọng Yến làm sao có thể nhẫn nhịn được nữa. Đúng lúc Thanh Châu cũng không thể trở về, hắn lập tức dẫn theo nhân mã quay đầu rút lui, đến ngày hôm qua lại lần nữa trở về, lặng lẽ tiềm nhập Thái Nguyên phủ. Cũng chẳng cần hắn phải dò la, chỉ cần vào một quán rượu bất kỳ trong thành, ngồi xuống bắt chuyện vài câu với người ta, là có thể nghe được mọi loại tin tức liên quan đến nàng.
Hoàng hôn ngày hôm nay, hắn hòa mình vào đám đông chen chúc trên đường, nhìn thấy nàng sống sờ sờ xuất hiện trước mắt. Ngoài cổng Hạ gia, giữa thanh thiên bạch nhật, con trai Bùi gia nắm tay nàng, khoe khoang tình yêu một cách không hề né tránh. Trời tối, hắn theo dõi hai người đến nơi từng tổ chức hôn lễ đêm đó.
Lý trí nhắc nhở Thôi Trọng Yến, nàng còn sống là tốt rồi, bây giờ không phải là thời cơ tốt để hắn đưa nàng đi. Hắn cũng không chắc chắn có thể đưa nàng rời khỏi đây. Còn có những việc khẩn cấp hơn đang chờ hắn làm. Hắn nên rời đi ngay lập tức. Tuy nhiên, hắn lại không thể kiểm soát được chính mình.
– Ngày đó ta còn nghĩ công chúa đã chết đuối dưới nước rồi.
– Ta không cam lòng. Ta lặn xuống nước tìm nàng mãi, nghĩ rằng dù không thể cứu nàng sống lại, ít nhất cũng phải đưa nàng ra khỏi dòng nước ấy…
Thôi Trọng Yến không trả lời lời nàng nói, chỉ nhìn nàng, cười như không cười.
– Ta không ngờ… hóa ra lúc ta khổ sở tìm nàng dưới nước, nàng đã lên bờ, đã bỏ lại ta mà đi…
Thần thái và giọng điệu của hắn khiến Lý Nghê Thường nhớ lại cảnh tượng lúc đó, dường như cũng cảm nhận được phần nào vẻ tuyệt vọng của hắn. Nàng không khỏi xao nhãng.
Thôi Trọng Yến chờ đợi chính là khoảnh khắc này, chớp nhoáng đoạt lấy con dao găm khỏi tay nàng.
Lý Nghê Thường hoàn hồn, định phản kháng, Thôi Trọng Yến làm sao còn cho nàng cơ hội nữa, ra tay nhanh như điện, lập tức khóa chặt hai cánh tay nàng ra sau lưng, bóp chặt cổ tay nàng, khống chế nàng chết cứng.
Lý Nghê Thường chỉ cần phản kháng một chút, hai cánh tay đau như muốn gãy.
– Công chúa không cử động thì sẽ không đau. Ta sẽ không làm hại nàng.
Hắn nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng, nới lỏng lực tay một chút, lại dịu giọng an ủi. Đang định cưỡng ép đưa người đi ngay, lúc này, chỉ nghe thấy cửa điện ầm một tiếng, dường như bị người ta dùng chân đạp mạnh mở ra.
Kèm theo những tiếng bước chân dồn dập, Lý Nghê Thường ngẩng lên, nhìn thấy Bùi Thế Du cầm kiếm vội vã xông vào. Thấy cảnh tượng trước mắt, hắn chợt dừng bước, ánh mắt lại nhanh chóng quét qua căn phòng bừa bộn rồi dừng lại trên người Thôi Trọng Yến, lập tức gầm lên giận dữ:
– Ngươi buông muội ấy ra cho ta!
Thôi Trọng Yến cũng kinh ngạc, rõ ràng không ngờ hắn lại quay về nhanh như vậy, nhưng rất nhanh, hắn bình tĩnh lại, lạnh lùng nói:
– Thôi mỗ đưa người vợ chưa cưới của mình đi là điều hợp tình hợp lý, người nên tránh ra phải là ngươi mới đúng!
Bùi Thế Du nghe xong, cơn giận trên mặt ngược lại tan biến, chỉ lộ ra vẻ khinh thường.
– Họ Thôi kia, ngươi là cái thá gì? Trưởng công chúa chỉ cần nói dăm ba câu rỗng tuếch, ngươi đã đem ra tranh giành với ta ư? Trong thiên hạ này ai mà chẳng biết, muội ấy là thê tử được ta cưới hỏi đường đường chính chính! Hơn nữa…
Hắn dừng lại một chút, rồi lại từ đầu đến chân đánh giá người đối diện một lượt, khẽ lắc đầu.
– Thôi gia Thanh Hà từng là danh môn vọng tộc, sao lại sinh ra thứ con cháu như ngươi, nhận giặc làm cha, cam tâm làm chó săn cho người ta! Ngươi chẳng qua chỉ là một con chó dưới trướng Thôi Côn mà thôi! Ngươi dựa vào cái gì mà tranh giành với ta? Ngươi cũng chỉ xứng trốn sau lưng đàn bà để giữ mạng sống thôi! Ta nói cho ngươi biết, muội ấy mà rụng mất một sợi tóc, ta sẽ khiến ngươi tan xương nát thịt. Nếu không, ta không mang họ Bùi!
Gã con cháu họ Bùi này, từ đầu đến chân, từng lỗ chân lông trên người đều toát ra vẻ ngạo mạn, khinh người.
Tim Thôi Trọng Yến đập thình thịch. Cảnh tượng ngày ấy bị Thôi Hủ chặn lại trước cổng thành Thanh Châu, chịu nỗi nhục nhã ê chề, dường như lại hiện lên trước mắt.
Lý Nghê Thường lúc này càng hoảng sợ hợn, nàng không phải lo lắng cho sự an nguy của bản thân, mà bị sự sợ hãi không rõ nguyên nhân bắt lấy. Nàng không thể nói rằng nàng hiểu Thôi Trọng Yến đến đâu. Nhưng có một điều, nàng rất rõ, đó là tính kiêu ngạo của hắn tuyệt đối không thua kém Bùi Thế Du chút nào.
Nàng nhìn thấy rõ ràng, người bên cạnh nàng đang từ từ siết chặt nắm đấm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, nhưng khuôn mặt lại bình tĩnh một cách kỳ lạ.
Một dự cảm không lành đột nhiên ập đến, lòng bàn tay nàng bắt đầu lạnh toát.
– Thế à?
Thôi Trọng Yến hờ hững hỏi ngược lại một tiếng. Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ đối diện, một gã công tử Hầu môn người chỉ ỷ vào xuất thân mà dám ngang nhiên nhục mạ mình, khóe môi chợt nhếch lên một nụ cười.
– Bùi Nhị, nếu ta nói cho ngươi biết rằng công chúa không chỉ là người được Trưởng công chúa cho phép thuộc về ta, mà còn là chính nàng đã tự nguyện hứa sẽ theo ta, ngươi có tin không?
Bùi Thế Du sững người trong giây lát, liếc về phía Lý Nghê Thường, trên mặt nhanh chóng bao phủ một tầng sương lạnh.
– Họ Thôi kia, có phải ngươi đang mộng giữa ban ngày nói năng lung tung không? Muội ấy làm sao có thể!
Nụ cười trên khóe môi Thôi Trọng Yến càng sâu. Hắn đưa một tay vào ngực áo, lấy ra một cây trâm, đặt trên lòng bàn tay, rồi chậm rãi giơ lên về phía người đối diện.
– Bùi Nhị, chắc là ngươi không biết đến chiếc trâm này đâu nhỉ, vì lúc đó ngươi còn chưa quen biết công chúa. Nhưng chiếc trâm này có thể làm chứng là công chúa cam tâm tình nguyện đi theo ta.
Bầu không khí đột ngột đông cứng.
Trong khoảnh khắc ấy, Lý Nghê Thường gần như không đứng vững nổi, phải gắng gượng chống đỡ đôi chân mới không khuỵu xuống ngay tại chỗ. Nàng nhìn thấy ánh mắt Bùi Thế Du dừng lại một lát trên chiếc trâm được Thôi Trọng Yến đặt trong lòng bàn tay. Đó là chiếc trâm nàng từng đeo. Sau đó, ánh mắt hắn từ từ chuyển sang nàng, thần sắc do dự, ánh mắt mang theo sự nghi hoặc như không dám tin.
Toàn thân nàng khẽ run rẩy, huyết sắc biến mất ngay lập tức, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, không thốt lên được nửa lời nào.
Bùi Thế Du và nàng nhìn nhau một lúc, như thể đang chờ đợi lời phủ nhận của nàng. Giây lát sau, mí mắt hắn khẽ giật, một vệt u ám nặng nề thoáng lướt qua đáy mắt.
– Thôi Trọng Yến!
Hắn không nhìn nàng nữa, đột ngột quay mắt đi, thần sắc cũng chuyển sang lạnh lẽo, ánh mắt tựa như sương điện bắn về phía người bên cạnh nàng.
– Đều là đàn ông cả, nếu thực sự có bản lĩnh thì đơn đấu với ta! Trốn sau lưng phụ nữ, lấy muội ấy làm lá chắn, thì còn ra thể thống gì?
– Họ Thôi kia, nếu ngươi có thể thắng ta, đêm nay ta không những để ngươi mang người và ngựa rời đi an toàn, mà chỉ cần muội ấy tự nguyện đi theo ngươi, ta cũng sẽ không ngăn cản!
– Bùi Thế Du này lời đã nói ra, tuyệt đối không hối hận!
Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên những tiếng bước chân dồn dập hỗn loạn. Ánh lửa đã thu hút một đội quân canh gác đóng gần đó, tướng lĩnh dẫn người đến, sau khi dập tắt lửa, nghe tin liền xông đến nơi này. Vừa trông thấy tình cảnh đó, lập tức bao vây toàn bộ tẩm điện kín mít.
– Thế nào? Ngươi có dám không?
Khí chất kiêu ngạo từ toàn thân con trai Bùi gia trong khoảnh khắc này đạt đến đỉnh điểm.
Thôi Trọng Yến nhìn chằm chằm người đối diện, từ từ nới lỏng thả Lý Nghê Thường ra, rút thanh bảo kiếm đeo bên hông, cầm trong tay.
Bùi Thế Du không ngoảnh đầu lại, hét với mọi người phía sau:
– Tất cả lùi ra! Không có lệnh của ta, không ai được phép xông lên!