Hai người lén lút như làm trộm dắt ngựa Long Tử đi ra từ một cánh cửa hông bên cạnh thọ đường Hạ gia. Mấy người hầu Hạ gia đang tiếp khách gần đó nhìn thấy, nhận ra họ, vội vàng đến hành lễ.
Bùi Thế Du dặn dò một tiếng rồi dẫn Lý Nghê Thường lên ngựa, đi thẳng đường ra khỏi thành. Hắn không có đích đến cụ thể. Sáng mai sẽ đi xa, lần sau gặp lại nàng, không biết là khi nào. Khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại của đêm nay, chỉ cần ở bên nàng, không bị ai quấy rầy, dù có quay lại cái hang đá hoang vắng lần trước, thì đối với hắn cũng như tiên sơn quỳnh các.
Đang độ xuân nồng, vùng ngoại ô Thái Nguyên Phủ mưa hạnh mây lê, cây cỏ xanh tươi. Bùi Thế Du một tay nhẹ nhàng ôm eo cô gái đang cùng cưỡi ngựa, tay kia tùy ý cầm dây cương, mặc cho Long Tử tự chọn hướng đi.
Gió đêm thổi nhẹ nhàng, nhưng không mềm mại bằng lọn tóc nàng phất qua mặt và cổ hắn theo gió. Mùi hương hoa dại thơm ngát lan tỏa trong không khí, càng không thể sánh được với mùi hương quyến rũ tỏa ra từ cổ áo nàng, khiến hắn lén lút hít hà. Mọi thứ đều khiến hắn cảm thấy sảng khoái, hối hận vì đêm nay không đưa nàng đi sớm hơn, đã lãng phí khoảng thời gian tốt đẹp này ở nơi đó.
Long Tử dẫn chủ nhân dần đến gần sông Phần Thủy, phát hiện một đám cỏ lau tươi ngon nó thích ăn, liền dừng chân bên bờ, không chịu đi nữa.
Bùi Thế Du nhận ra đây là con đường dẫn đến hành cung cổ. Long Tử hẳn là nhớ đường mà dẫn họ trở lại nơi này.
Cách hành cung cổ còn vài dặm, nhưng hắn biết ở gần đó có một cây cổ thụ, tương truyền đã hơn ngàn năm tuổi, do Đào Hoa phu nhân nước Trần thời Xuân Thu tự tay trồng khi đi ngang qua đây. Gần đó còn có một tòa tháp đá, không rõ xây dựng từ thời nào, có lẽ là để tưởng nhớ Đào Hoa phu nhân. Tiếc rằng bia đá trước tháp đã mờ, chi tiết cụ thể lâu nay đã không còn rõ, càng không biết cây này thật sự do tay Đào Hoa phu nhân trồng, hay chỉ là các văn nhân đời sau gán ghép để làm nên truyền thuyết.
Mỹ nhân đã khuất từ lâu, xương trắng cũng hóa thành bụi, chỉ có truyền thuyết là bất diệt, Đào Hoa phu nhân lại được tôn là thần nữ. Người ta đều nói bà có thể bảo hộ phái nữ bình an, hào phóng ban cho duyên lành. Các phụ nữ quanh vùng thường đến đây thắp hương khấn nguyện, cầu xin thần nữ ban phước.
Bùi Thế Du nói với nàng về điều này, thấy nàng có vẻ hứng thú, liền bảo Long Tử ăn cỏ, hắn thì xuống ngựa dẫn nàng đi tìm. Đến nơi, hắn mới phát hiện cây cổ thụ đã bị sét đánh không biết từ lúc nào, cháy đen thui. Một cây khô khổng lồ trơ trụi đứng sững sờ giữa bãi hoang bên bờ sông dưới ánh trăng, đối diện với tòa tháp cổ gần đó, im lìm không tiếng động.
Nhìn thấy nét thất vọng hiện trên mặt nàng, nhân lúc nàng không để ý, hắn lén bẻ một cành lá tươi giấu trong tay áo, bảo nàng đứng yên, mình đi ra phía sau cây khô, rút dao găm, chém một nhát vào thân cây, nhét cành lá vào rồi kéo nàng qua, chỉ vào đó cười hì hì nói:
– Muội xem, nó vẫn sống! Muội muốn ước nguyện gì cũng được! Đào Hoa phu nhân nhất định sẽ cảm ứng, nhất định sẽ khiến muội toại nguyện!
Dù biết rõ Bùi Thế Du đang dùng một mưu mẹo nhỏ để làm mình vui, nhưng trong lòng Lý Nghê Thường lại vui vẻ một cách khó tả, tâm trạng sa sút đêm nay cũng đã vơi đi nhiều. Thấy hắn cười nhìn mình, nàng liền làm theo lời hắn, nặn đất thành hương, nhắm mắt thành kính cầu nguyện trước chùm cành lá tươi đó.
Trăng tròn từ từ lên cao, lặng lẽ treo trên đỉnh tháp cổ.
Bùi Thế Du hứng khởi lại châm hỏa chiết lên soi bậc thang, kéo nàng leo lên tầng cao nhất của tháp, rồi dừng lại trước lan can hành lang tháp.
Tòa tháp cổ này nhìn không cao, nhưng thực ra rất đồ sộ, leo một hơi từ dưới l*n đ*nh, dù có hắn kéo tay trợ lực, Lý Nghê Thường vẫn hơi thở hổn hển. Tuy nhiên, khi nhìn quanh, dưới ánh trăng, sông Phần Thủy như dải lụa bạc uốn lượn chảy dưới chân, hình bóng của hành cung cổ không xa cũng thu hết vào tầm mắt. Nàng nhắm mắt lại, đón gió thổi qua đỉnh tháp, hít một hơi thật dài, có một cảm giác thoải mái như thể mọi uất khí còn sót lại trong lồng ngực đều đã tuôn ra hết, để nó tan biến hoàn toàn theo gió đêm.
– Muội đang nghĩ gì vậy? Vừa nãy ta thấy muội hình như có chút tâm sự.
Lý Nghê Thường chợt nghe hắn hỏi, mở mắt ra. Hắn tựa người vào lan can đá, tay nghịch roi ngựa, quay mặt lại, đang nhìn nàng.
Nàng chần chừ một chút, lắc đầu mỉm cười:
– Không có. Huynh nhìn nhầm rồi.
Hắn lại nhìn nàng một cái, không hỏi thêm nữa.
Ngay lúc Lý Nghê Thường thầm thở phào một hơi, hắn thu roi ngựa lại, giơ tay, chỉ vào chếch lên trên nói với nàng:
– Muội chờ chút, ta đi hái bông hoa kia cho muội!
Lý Nghê Thường nhìn lên theo hướng chỉ của hắn, lúc này mới thấy trên đỉnh của tháp có mọc một cụm cỏ, ở đó nở ra một bông hoa nhỏ. Đây là loài hoa có thể thấy khắp nơi ngoài đồng vào mùa xuân, nở ở đây, có lẽ do hạt cỏ bị chim mang đến.
Tháp cổ đã lâu đời, không ai trùng tu, đã hư hại từ lâu, gạch ngói có thể rơi bất cứ lúc nào, lại còn phủ đầy rêu trơn. Đỉnh tháp cách chỗ đặt chân còn cao hai ba người, lại là mặt nghiêng, nếu lỡ chân trượt xuống, hậu quả khó lường.
Lý Nghê Thường chưa kịp mở lời ngăn cản thì hắn đã đặt chân lên lan can đá mà hắn vừa tựa, vươn tay nắm lấy một chỗ mái hiên của đỉnh tháp, thử sức rồi mượn lực lật người, đã trèo lên được đỉnh tháp.
– Không muốn đâu —
Lý Nghê Thường hoảng hốt từ chối.
Hắn đứng thẳng trên đỉnh tháp, quay xuống cười với nàng, nhìn thoáng qua bông hoa nhỏ rung rinh trên đỉnh tháp, sau đó dẫm lên những viên ngói vô cùng trơn trượt, bắt đầu đi về phía đỉnh chóp tháp.
– Huynh xuống đi! Muội không cần dâu!
Lý Nghê Thường lại liên tục ngăn cản, nhưng hắn làm ngơ, tiếp tục đi về phía đỉnh chóp tháp.
Khoảng không gian phía trên càng lúc càng chật hẹp, nghe tiếng gạch ngói vỡ vụn dưới chân hắn, tim Lý Nghê Thường thắt lại. Biết hắn sẽ không nghe theo, sợ tiếng kêu của mình làm phiền hắn, nàng đành im lặng, hồi hộp nhìn hắn cuối cùng cũng lên đến đỉnh, thò tay qua hái lấy bông hoa nhỏ.
Lý Nghê Thường cuối cùng cũng thở phào một hơi. Ngay lúc nàng tưởng hắn sẽ đi xuống, hắn lại ngồi trên đó. Nàng không hiểu gì cả, lo hắn trượt chân, vội vàng thúc giục hắn xuống.
Hắn không những không đứng dậy mà còn duỗi người một cái thật dài:
– Cảnh ở đây đẹp ghê đó. Muội không chịu nói với ta, ta sẽ không xuống.
Lý Nghê Thường ngây người, hiểu ra rồi.
Tên vô lại này!
Nàng nhất thời không biết nên cười hay nên giận, đành phải thỏa hiệp.
– Huynh mau xuống đi! Muội sẽ nói với huynh mà!
Lúc này hắn mới đứng dậy theo đường cũ đi xuống, nhảy phóc một cái, cả người đã ổn định đứng trước mặt nàng, ngửi bông hoa nhỏ vừa hái, thuận tay cài lên tóc nàng.
– Nói mau! – Hắn giục.
Chuyện đó thực sự khó mở lời. Càng không có nghĩ tới chính là, khi nàng ấp úng cuối cùng cũng kể ra chuyện vô tình nghe được về con gái nhà Cố gia đêm nay, vẻ mặt hắn dường như đang nhịn cười, hơn nữa trông có vẻ nhịn rất khổ sở, ngay cả vai cũng rung nhẹ.
– Huynh cười cái gì? – Lý Nghê Thường nén cảm giác xấu hổ, hoang mang hỏi.
Bùi Thế Du vừa cười vừa lắc đầu:
– Điều này không thể nào!
Tim Lý Nghê Thường khẽ đập.
– Điều gì không thể nào? – Nàng khẽ hỏi.
Cuối cùng hắn cũng ngừng cười, nhìn nàng, nghiêm túc nói:
– Ta đã có muội rồi, sau này không những không cưới con gái Cố gia nữa, mà cả đời này, cũng không cưới bất kỳ cô gái nào khác!
– Bùi gia ta có gia huấn do liệt tổ mẫu lập ra, con cháu chỉ được phép cưới một người vợ thôi!
Lý Nghê Thường bị sự kinh ngạc tột độ và niềm vui sướng bủa vây, nhất thời lại im lặng.
Hắn nhướng mày:
– Muội không tin? Không tin ta sẽ thề!
Hắn chỉ vào con sông Phần Thủy đang chảy dưới chân ngày đêm:
– Bùi Thế Du thề với sông Phần Thủy, đời này kiếp này chỉ cưới Lý Nghê Thường, chỉ yêu Lý Nghê Thường! Cho dù sông Phần Thủy cạn khô, ta cũng không phản bội lời thề! Nếu không, ta sẽ bị ông trời giáng sấm sét đánh—
Lý Nghê Thường vội vàng đưa tay, muốn bịt miệng hắn, không cho hắn nói nữa, tay nàng bị hắn thuận thế nắm lấy, ấn lên môi mình.
– … chết không tử tế…
Hắn nhìn vào nàng, vừa hôn lên tay nàng, vừa nói trọn vẹn lời thề đó.
Rốt cuộc là vận may như thế nào mớilại khiến nàng lại dễ dàng nhận được tình yêu chân thành và nồng nhiệt đến thế từ vị lang quân trước mặt này.
Lý Nghê Thường bị sự xúc động và hạnh phúc phát ra từ tận đáy lòng siết chặt, vành mắt nóng lên.
– Ta đã thề rồi, đến lượt muội! – Hắn buông tay nàng ra.
– Nhanh lên! Muội cứ nhắc lại lời ta nói là được.
Dưới sự thúc giục của hắn, Lý Nghê Thường thầm hít một hơi, cũng hướng mặt về sông Phần Thủy, chậm rãi thề.
– Lý Nghê Thường thề với sông Phần Thủy, đời này kiếp này…
Nàng dừng lại một chút.
– … chỉ gả cho Bùi Thế Du, chỉ yêu Bùi Thế Du. Cho dù sông Phần Thủy có cạn khô, muội cũng không phản bội lời thề, nếu không, hãy để muội—
Nàng đang định nói tiếp, đột nhiên, miệng bị một bàn tay thình lình đưa tới bịt chặt, không nói được nữa.
Nàng quay mặt lại không hiểu, đối diện với đôi mắt của hắn.
Đáy mắt đen láy của hắn ánh lên tia sáng nhẹ, như thể trong đó rơi xuống vài chấm sao trên đỉnh tháp.
– Thôi đi! Muội không cần nói giống ta. Muội chỉ cần ghi nhớ lời thề đêm nay là được!
Lý Nghê Thường im lặng.
Giọng điệu này của hắn không hiểu sao khiến lòng nàng cảm thấy hơi buồn.
Hắn nhìn nàng một cái, rồi lại nhìn về phía sông Phần Thủy mà nàng vừa chỉ, ngẫm nghĩ một chút.
– Không được! Ta không bao giờ chịu thiệt, muội vẫn phải nói hết! Muội cứ nói…
– … Nếu vi phạm lời thề này, thì để muội kiếp sau đầu thai thành một con rùa nhỏ dưới con sông này, rồi bị ta câu lên. Ta tức giận thì sẽ lật ngược nàng lại, để mai rùa hướng lên trời, bất kể nàng có lật hay xoay chuyển bốn chân thế nào cũng không thể lật lại được…
Vẻ mặt hắn nghiêm trang, nhưng miệng lại nói chuyện đùa.
Lý Nghê Thường ban đầu tưởng hắn sẽ nói ra một lời thề độc địa nào khác, nào ngờ lại là những lời bông đùa nhảm nhí, chênh lệch quá lớn khiến nàng bật cười, không kìm được mà giơ tay đánh hắn, ra lệnh không được tiếp tục trêu nàng như vậy.
Hắn cười vui vẻ thành tiếng, né tay nàng, hai người đuổi bắt đùa giỡn, bất cẩn va vào nhau ở góc cầu thang tháp.
Bên trong cầu thang tháp chật hẹp và cao vút, không thắp đèn, tối đến mức gần như không thấy gì. Chân Lý Nghê Thường trượt một cái, suýt nữa lăn xuống cầu thang thì bị hắn túm lấy, thuận thế ôm chặt vào lòng.
Nàng bỗng lặng yên, hắn cũng không nói gì. Cứ như vậy, hai người ôm nhau một lát trong bóng tối, không biết là nàng chủ động ngước mặt lên, hay hắn cúi đầu trước, bốn cánh môi lặnglex chạm vào nhau.
Sau một nụ hôn nồng nhiệt, hơi thở của hắn trở nên nặng hơn, đôi môi trượt dọc theo má nàng, trượt hôn đến tai nàng.
– Vừa nãy muội ước nguyện gì với Đào Hoa phu nhân thế?
– Có phải là muốn mãi mãi ở bên ta không?
Hắn thở hổn hển hỏi.
Lý Nghê Thường nhắm mắt, gật đầu loạn xạ.
Hắn không nói gì nữa, lại kéo tay nàng, dẫn nàng xuống, gọi Long Tử, cùng nhau đi về phía hành cung cổ gần đó.
Trong hành cung cổ đèn đuốc sáng lên, những người trông giữ cung điện chào đón hai người họ vào trong.
Bùi Thế Du dẫn Lý Nghê Thường đến căn phòng mà nàng từng cảm thấy quen thuộc. Nàng biết đây là đâu, cũng biết điều sắp xảy ra.
Nàng bị vị lang quân trẻ tuổi nóng lòng áp sát sau cánh cửa, hôn nhau với hắn, quần áo cả hai dần xộc xệch, mái tóc dài của nàng cũng rối tung buông xuống, bông hoa nhỏ cài bên tóc rơi xuống, rớt vào giữa ngực hai người đang ôm chặt lấy nhau. Cánh hoa mềm bị nghiền nát, chất lỏng thấm ra tỏa ra một luồng hương thơm nhàn nhạt.
Bùi Thế Du đột ngột kết thúc nụ hôn nồng nhiệt, ôm bổng nàng lên, đang định đặt lên giường thì bên ngoài cung thất lại vang lên tiếng động hỗn loạn.
Lý Nghê Thường dường như nghe thấy có người hét lên cháy rồi. Chắc là do người trông giữ trong cung phát ra. Nàng tỉnh lại từ cơn say đắm mê, tập trung lắng nghe, xác định chắc chắn, liền vội vàng đẩy hắn ra.
Bùi Thế Du đương nhiên cũng nghe thấy, ôm nàng dừng bước, ngước mắt, chậm rãi quay mặt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt vô cùng bực tức.
Người trông giữ hành cung cổ không nhiều, nếu thực sự có chỗ nào đó bị cháy, không kịp thời dập tắt khi còn là lửa nhỏ, nếu như mất kiểm soát biến thành đám cháy lớn, e rằng sẽ không được may mắn như lần trước.
– Thiếu chủ ơi! Không ổn rồi! Hậu điện bị cháy rồi!
Vào lúc này, một người trông giữ cũng vội vàng chạy đến, hô to bên ngoài.
– Huynh đi xem đi. Muội ở đây chờ huynh về. – Lý Nghê Thường nhẹ nhàng khuyên.
Cuối cùng hắn cũng thở dài một hơi thật dài, ôm nhanh nàng đến trước giường, đặt nàng xuống, rồi nhanh chóng chỉnh sửa lại quần áo, vội vã chạy ra ngoài.
Lý Nghê Thường một mình ngồi trên giường một lát, không thể yên tâm, đợi cho nhịp tim đang đập nhanh vì nụ hôn nồng nhiệt của hắn bình tĩnh lại, nàng xuống giường đi đến sau cánh cửa, mở cửa, đang định xem xét đám cháy bất ngờ nổi lên ở hậu điện, thì đột nhiên, nàng bị cảnh tượng trước mắt kinh hãi đến mức suýt ngất đi.
Một người đang đứng ngoài cửa. Ánh trăng kéo cái bóng của hắn ra một vệt bóng tối.
– Là huynh!
Lý Nghê Thường kinh hãi kêu lên, có nằm mơ nàng cũng không nghĩ tới, ngay lúc này, ngay tại nơi này, nàng lại gặp lại Thôi Trọng Yến.
Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt Thôi Trọng Yến nửa sáng nửa tối. Hắn nhìn nàng tóc tai rối bời, quần áo không chỉnh tề, nét mặt âm trầm và cứng ngắc.
– Công chúa đã sống sót, tại sao chậm chạp không chịu trở về?
– Chẳng lẽ nàng đã quên lời hẹn cũ, có ý hối hận rồi?
Hắn gằn từng chữ từng chữ hỏi như vậy.