Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 77

Bùi Thế Anh xử lý xong việc ở tổ trạch là lập vội vã quay trở lại chùa. Lúc này trời đã hửng sáng, chàng và thê tử kết thúc pháp hội xong thì vẫn còn lại một số việc vặt. Xót xa vì thê tử đã thức trắng đêm, lại biết nếu mình không đi cùng, nàng cũng sẽ không nghỉ ngơi một mình, chàng liền giao phó những việc còn lại cho quản sự, rồi cùng thê tử quay về tổ trạch.

Một đêm không ngủ, giờ đây mọi việc cuối cùng cũng êm xuôi, hai vợ chồng dùng vội bữa sáng, Bùi Thế Anh liền cùng vợ về phòng. Thị nữ kéo rèm xuống, che đi ánh sáng dần trắng bên ngoài cửa sổ, Bạch thị tẩy trang qua loa rồi nằm xuống, Bùi Thế Anh cởi áo ngoài, cùng nàng lên giường.

Hai người kết hôn đã được bảy tám năm, không còn là vợ chồng trẻ. Mặc kệ trong mắt người ngoài Bạch thị là một chưởng môn thương hội tháo vát giỏi giang và là Quân Hầu phu nhân đoan trang như thế nào, nhưng khi ở trước mặt trượng phu, nàng thật ra vẫn y như thuở ban đầu, vô cùng dựa dẫm vào chàng. Chỉ cần trượng phu ở nhà, ngay cả lúc ngủ nàng cũng muốn được chàng nằm bên, để khi tỉnh dậy là có thể nhìn thấy ngay. Thấy chàng chỉ cởi áo ngoài, nàng liền biết chàng muốn đợi mình ngủ rồi sẽ đi ra ngoài. Nàng liền không chịu, vươn tay ôm chặt lấy eo chàng, không chịu buông.

– Hổ Đồng và A Kiều đều đã đi nghỉ hết rồi. Nơi này cũng không phải phủ đệ, huynh còn việc gì nữa? Đêm qua bị Thiên Vương quấy rầy, huynh đã không chợp mắt chút nào, dù là người sắt cũng không chịu nổi huống chi là huynh! Chẳng lẽ huynh muốn lừa muội ngủ rồi lén lút bỏ đi nơi nào đó sao?

Bùi Thế Anh được nàng nhắc nhở, hôm nay không phải ở trong thành mà là ở tổ địa ngoài thành. Vốn dĩ có một số tộc lão ở địa phương biết vợ chồng Quân Hầu hôm nay xuống đây, muốn đến bái kiến, nhưng đều bị Bùi Tăng từ chối khéo. Việc duy nhất hôm nay chính là đến Hạ gia dự tiệc, chúc mừng sinh nhật trưởng bối Hạ gia. Nhưng đó không phải là việc cấp bách. Hạ gia cách đây không xa, chỉ vài chục dặm mà thôi, buổi chiều thong thả đi qua cũng không muộn.

Nói cách khác, hôm nay chàng có hơn nửa ngày rảnh rỗi. Điều này thực sự khó có được. Chẳng qua là tính cách bận rộn trời sinh của chàng quấy phá, theo thói quen cho rằng mình vẫn còn ở phủ đệ, ban ngày không quen thoải mái nằm ngủ mà thôi.

Chàng bật cười. Cởi hết chỉ còn lại áo lót, lại nằm xuống.

Bạch thị lúc này mới vui mừng, hai người nằm gối trò chuyện về chuyện Vũ Văn Túng đến đêm qua, cả hai vẫn còn cảm thấy hơi khó tin.

– Chẳng ai ngờ ông ta lại đến…-  Nàng cảm thán, nhắm mắt thở dài một tiếng, – Chỉ tiếc cho cô cô. Khi muội gặp huynh thì cô cô đã đi rồi. Nếu cô cô còn sống, thấy a đệ trưởng thành rồi, chắc hẳn sẽ thấy được an ủi.

Bùi Thế Anh nhớ lại chuyện đêm qua, lúc này vẫn còn thấy hơi sợ hãi. A đệ đã bị đối phương biết, người đó tạm thời có thể nhẫn nhịn, nhưng sau này nhất định sẽ có hành động khác. Sau này muốn có được sự bình yên vô sự như trước đây e rằng rất khó. Chàng mười mấy tuổi đã chủ trì gia tộc, trong suốt thời gian đó, bất kể muôn vàn khó khăn như thế nào, chàng đều không hề sợ hãi. Chỉ duy nhất chuyện này, cứ nghĩ đến lại có cảm giác bất lực và lo lắng.

Mặt mày trượng phu lộ rõ vẻ nặng trĩu, Bạch thị làm sao không biết nỗi lo thầm kín của chàng, an ủi:

 – Huynh cũng đừng quá lo lắng. A đệ đã lớn rồi, tính tình tuy còn hơi hấp tấp xốc nổi, nhưng cũng không phải là người mù quáng không biết lý lẽ. Hơn nữa, chẳng còn có Công chúa nữa, chỉ cần hai đứa nó hòa hợp đồng lòng, nương tựa lẫn nhau, thì dù là chuyện lớn đến mấy cũng không có gì phải sợ.

Lời của thê tử khiến Bùi Thế Anh chợt nghĩ đến chính mình. Những năm qua thật không dễ dàng, nhưng chàng lại may mắn biết bao mỗi khi gặp hiểm nguy đều có nàng bên cạnh, không rời không bỏ, luôn luôn đồng hành cùng mình cùng nhau đi đến ngày hôm nay. Nghĩ như vậy, chàng cuối cùng cũng cảm thấy an tâm hơn.

Ánh sáng ban mai xuyên qua tấm rèm vào phòng. Bùi Thế Anh nhìn đôi mắt mệt mỏi của vợ, nghĩ đến sự vất vả của nàng trong thời gian này, ngoài việc quản lý công việc còn phải chăm sóc mình, chàng ôm nàng vào lòng, xoa mái tóc đẹp của nàng, áp sát tai thì thầm:

– Muội gả cho ta, vất vả cho muội rồi!

Bạch thị cuộn tròn trong vòng tay chồng, chỉ nhắm mắt lắc đầu, dáng vẻ dịu dàng đáng yêu. Bùi Thế Anh không khỏi ôm nàng chặt hơn, đang định thân mật một chút thì nghe thấy tiếng thông báo từ ngoài cửa, nói công chúa đã đến.

Bạch thị mở mắt ngẩng đầu.

Hai người lập tức nhổm dậy khỏi giường, vội vàng mặc lại quần áo, cùng nhau đi ra, thấy Công chúa Lý gia quả nhiên đang chờ ở bên ngoài.

Chưa kịp để hai vợ chồng mở lời hỏi, Lý Nghê Thường bước tới, kể lại sự việc.

Hóa ra sau khi Bùi Thế Du đưa nàng về phòng, Lý Nghê Thường lại cảm thấy hắn có vẻ bất thường. Nàng cũng không ngủ được, không nhịn được đi ra ngoài tìm nơi hắn ở thì lại phát hiện hắn không về phòng nghỉ ngơi. Nàng hỏi người hầu, cũng không ai biết hắn đi đâu. Trực giác khiến nàng lo lắng liệu sự vắng mặt của hắn có liên quan đến chuyện đêm qua chăng, nàng thực sự không yên lòng, đành phải đến tìm hai người họ để nói rõ sự việc.

Vợ chồng nhìn nhau, đang định đi ra ngoài tìm người, đúng lúc này, Bùi Tăng dẫn theo Vĩnh An vội vã chạy đến, nói Vĩnh An sáng sớm thấy Thiếu chủ lén lút một mình cưỡi con Long Tử rời đi. Lúc đó Vĩnh An vốn muốn đi theo nhưng không đuổi kịp, chẳng mấy chốc đã bị bỏ xa đến mức không thấy bóng dáng. Cậu nhóc bực bội quay về, gặp Bùi Tăng từ mộ địa trở về liền kể lại chuyện này. Bùi Tăng quá hiểu tính Thiếu chủ, dự cảm không ổn lập tức đến báo cho gia chủ.

Bùi Thế Anh hỏi hướng đi của hắn, Vĩnh An chỉ ra, quả nhiên chính là hướng Tây Nam mà đoàn người Thiên Vương đã đi. Lòng chàng chùng xuống. Không đợi chàng mở lời, Bạch thị đã liên tục thúc giục chàng nhanh chóng đi.

Bùi Thế Anh dẫn theo vài thân vệ vội vàng lên ngựa, đuổi theo dọc theo con đường Vũ Văn Túng đã đi. Chàng sợ đệ đệ đuổi kịp tiếp tục gây thù chuốc oán, lại nghĩ Thiên Vương tính cách khó đoán, hai người mà gặp gỡ riêng rẽ, ngộ nhỡ xảy ra xung đột lớn, đệ đệ lại làm Thiên Vương bị thương, Thiên Vương không nhịn được nói ra sự thật, vậy thì e rằng đó sẽ là cú sốc lớn gấp đôi đối với đệ đệ.

Mặt trời sớm mai từ đường chân trời nơi hoang dã xa xăm dâng lên rực rỡ. Bùi Thế Anh phi ngựa hết tốc lực đuổi theo, đang lúc vô cùng lo lắng thì thấy phía trước xuất hiện một bóng người cưỡi ngựa đang lao tới.

– Là Thiếu chủ ạ! – Tùy tùng nhanh chóng nhận ra, hô lên.

Bùi Thế Anh dần dần nhìn rõ, đệ đệ cưỡi ngựa ngược gió, quần áo không dính vết máu, nét mặt nhìn qua cũng như thường, lúc này mới hơi thả lỏng.

Bùi Thế Du vừa nhìn thấy đoàn người phía đối diện liền biết không ổn, vội vàng dừng ngựa, đang định quay đầu ngựa trốn tránh đi thì nghe thấy huynh trưởng từ xa đã gọi lớn tên mình. Hắn biết là không tránh được, đành phải tiếp tục tiến lên, gặp gỡ Bùi Thế Anh đang phi nhanh đến.

– Sao huynh sao lại đến đây ạ? – Hắn làm ra vẻ bình thường hỏi.

Nỗi lo qua đi, cơn giận liền nổi lên. Bùi Thế Anh sầm mặt quát:

– Đã bảo đệ đi nghỉ rồi, sao đệ còn đuổi theo Thiên Vương? Đệ muốn làm cái gì?

Bùi Thế Du rõ ràng là không hề sợ mức độ tức giận này của huynh trưởng, từ nhỏ đến lớn, hắn đã đối phó không biết bao nhiêu lần, đã quá quen thuộc rồi, biết huynh ấy chỉ đang lo lắng cho mình mà thôi, hắn cười cười chẳng hề bận tâm, rồi giải thích:

– A huynh đừng giận. Đệ có việc muốn hỏi ông ta, vừa nãy đuổi theo rồi nói vài câu, chỉ vậy thôi ạ!

– Đệ hỏi ông ta chuyện gì?

Bùi Thế Du không muốn nói dối trước mặt huynh trưởng, bèn nói đúng sự thật:

– … Lúc đó đệ cảm thấy ông ta có lời chưa nói hết thì A Kiều đã bước lên giật dao của đệ. Huynh cũng biết đệ mà, có chuyện nếu không hỏi cho rõ thì sẽ không ngủ yên. Thế nên đệ mới đuổi theo hỏi ông ta thôi ạ.

Đêm qua, lúc Bùi Thế Anh đến mộ cô mẫu đã nhìn thấy cảnh Công chúa Lý gia bước lên ngăn cản, chàng không biết trước khi mình đến lại còn có chuyện như vậy, trong lòng lại giật mình.

– Thế ông ta trả lời thế nào? – Chàng lập tức hỏi.

– Ông ta nói gì mà ông ta trước đây không chỉ có mối quan hệ tốt với cô mẫu, mà ngay cả phụ thân chúng ta cũng không làm gì được chuyện này! – Bùi Thế Du hừ một tiếng, – Chỉ tiếc là đệ sinh muộn. Nếu lúc đó đệ mà có mặt, đệ nhất định phải cho ông ta biết tay! Cũng không biết ông ta đã dùng lời ngon tiếng ngọt gì mà lại lừa được cô mẫu!

Bùi Thế Anh thầm trấn tĩnh:

 – Ngoài ra còn nói gì thêm nữa không?

Bùi Thế Du gật đầu, giấu đi chuyện mình cuối cùng vì ông ta ăn nói bất kính mà mắng ông ta một trận.

– Huynh đã nói thả ông ta đi, chẳng lẽ đệ còn đuổi theo đánh giết ạ?

Tuy đệ đệ lại hành động sau lưng mình, nhưng nghe hắn kể lại, cũng không hoàn toàn là do bốc đồng bồng bột, coi như là có lý do. Thư Quân nói cũng đúng, đệ đệ tuy từ nhỏ hiếu động, vì thế mà gây ra không ít rắc rối, nhưng thực sự nói hắn đã phạm phải sai lầm lớn không thể tha thứ nào thì chưa từng có. Không chỉ vậy, dáng vẻ của hắn trước mặt người ngoài và trước mặt mình hoàn toàn khác biệt, rất có trách nhiệm, mười sáu, mười bảy tuổi đã dẫn binh đánh trận, lập được nhiều công lao lớn nhỏ, giờ đây đã là một trong những tướng tài đắc lực hiếm có trong quân, là người mà chàng có thể yên tâm giao phó quân sự được.

Nếu thực sự chỉ là một người hành động theo cảm tính, làm sao có thể giành được sự tin tưởng của binh sĩ, khiến họ cam tâm tình nguyện nghe theo sự chỉ huy của một tướng trẻ như hắn? Chỉ dựa vào danh xưng Thiếu chủ thì căn bản không thể trấn áp những tinh binh dũng sĩ này.

Bùi Thế Anh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, không còn dạy dỗ đệ đệ nữa, chỉ nói:

– Đệ không sao là tốt rồi. Thôi mau về nghỉ ngơi đi, lát nữa còn cùng đi dự tiệc.

Bùi Thế Du gật đầu đồng ý.

Bùi Thế Anh mỉm cười đưa tay gỡ một cọng cỏ dại dính trên vai hắn do gió thổi tới, hai huynh đệ cùng nhau trở về.

Buổi chiều, Hạc Nhi dẫn theo thị nữ chải tóc và thay y phục cho Lý Nghê Thường, chuẩn bị cùng đi dự tiệc ở Hạ gia.

Buổi sáng sợ bóng sợ gió một trận, sau khi trở về ai nấy đều đi nghỉ ngơi. Lý Nghê Thường ngồi trước gương, mặc kệ Hạc Nhi và những người khác vây quanh bận rộn, nhưng có chút lơ đãng. Kèm theo tiếng lắc nhẹ của ngọc bội đang đến gần, tiểu thị nữ bên ngoài thông báo Phu nhân đến.

Nàng quay đầu, thấy Bạch thị xuất hiện ở cửa. Tỷ ấy vừa trang điểm xong, toàn thân hoa lệ, vô cùng xinh đẹp. Nàng vội vàng đứng dậy muốn nghênh đón, Bạch thị bước nhanh đến bên cạnh nàng, mỉm cười nhẹ nhàng ấn nàng ngồi xuống, nói vài câu chuyện phiếm, rồi nhận lấy chiếc lược ngà từ tay Hạc Nhi, ra hiệu cho Hạc Nhi đi ra ngoài.

Hạc Nhi hiểu ý, dẫn những người còn lại trong phòng cùng lui ra.

Bạch thị ngồi xuống bên cạnh Lý Nghê Thường, tiếp quản công việc của Hạc Nhi, chải mái tóc dài cho nàng.

Ánh nắng chiều xuân từ một cánh cửa sổ hé mở gần đó chiếu rọi vào, bao phủ trên người Lý Nghê Thường. Thiếu nữ như một cành phù dung ngọc bích chiếu rọi mặt trời, da thịt trong suốt như ngọc, sáng lấp lánh.

Bạch thị thật lòng khen ngợi:

– A Kiều nhà ta thật xinh đẹp! Hổ Đồng rất có phúc.

Lý Nghê Thường đỏ mặt vì xấu hổ, cúi đầu không nói gì.

Bạch thị vừa cười vừa tiếp tục chải tóc cho nàng, vừa chuyện về ân tình của tổ tiên Hạ gia những năm xưa.

– Trùng hợp hôm nay là ngày sinh của lão phu nhân Hạ gia, họ đã nói trước mấy tháng rồi. Chúng ta cùng nhau đến đó, thêm phần náo nhiệt cho lão phu nhân.

Mối lo ngại của Lý Nghê Thường cũng chính là việc này, do dự một chút, cuối cùng cũng lấy hết can đảm.

– Đa tạ a tẩu. Nhưng mà… muội đi có thích hợp không ạ? Muội…

– Muội …có thể không đi được không? – Nàng ấp úng hỏi.

Đêm đại hôn đã xảy ra chuyện gì, mọi người đều biết. Trong mắt người ngoài, nàng không có tư cách làm Thiếu chủ phu nhân của Bùi gia. Không chỉ vậy, Riêng về phần nàng, chuyện bên Thanh Châu càng lúc càng sáng tỏ, nàng lại trước sau không thể thật sự buông hết gánh nặng mà tự xem mình là một thành viên của Bùi gia, càng không thể yên tâm thản nhiên mà giữ lấy thân phận thiếu chủ phu nhân. Đến những dịp như thế này, nàng thấy chột dạ, cũng thấy hoảng sợ.

Bạch thị cài lược ngà vào búi tóc cuộn của nàng, xem xét một hồi, hài lòng gật đầu, rồi mỉm cười nói:

 – Chúng ta phải cảm ơn A Kiều ấy.

Lý Nghê Thường giật mình, ngẩng lên, đối diện với ánh mắt của Bạch thị.

– Sáng sớm Quân Hầu về nói với tỷ, đêm qua nếu không phải nhờ muội ngăn cản Thiên Vương Vũ Văn Túng kịp thời, thì giờ này không biết sẽ thế nào.

Nàng khẽ thở dài một tiếng.

– Hổ Đồng từ nhỏ có lẽ đã nghe nói một số chuyện về Thiên Vương, vẫn luôn coi ông ta là kẻ địch. Nếu không có sự chuẩn bị nào mà đột nhiên bảo nó biết, e rằng sẽ long trời lở đất, khó lòng chấp nhận nổi.

– Quân Hầu rất mực cảm kích muội. Tâm ý của muội đối với Hổ Đồng, cô mẫu có linh thiêng chắc cũng rất được an ủi.

– Muội cùng đi đi. Ngày mai Hổ Đồng sẽ lên đường đi Thanh Châu, hôm nay nếu muội không đi, sợ là nó sẽ thất vọng mất.

Lý Nghê Thường đối diện với ánh mắt khích lệ của Quân Hầu Phu nhân, cuối cùng gật đầu, thay y phục xong, cùng tỷ ấy đi ra ngoài.

Hai huynh đệ Bùi gia đã chờ sẵn ngoài cửa. Bùi Thế Anh đang đứng một bên nói chuyện với quản sự, còn hắn đã ngồi trên lưng ngựa, vẻ mặt chán nản, cho đến khi thấy nàng xuất hiện, mắt sáng lên, liền quay mặt lại, chăm chú nhìn nàng không rời.

Bạch thị dắt Lý Nghê Thường đi đến trước mặt, hắn mới hoàn hồn, nhảy xuống khỏi lưng ngựa, mở cửa xe cho hai người, đỡ họ lên xe.

Hoàng hôn buông xuống, trong sự mong đợi của người Hạ gia, đoàn người Quân Hầu cuối cùng cũng đến nơi.

Bình Luận (0)
Comment