Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 76

Bùi Thế Du tuân lời huynh trưởng, đưa Lý Nghê Thường đến nơi nàng nghỉ, rồi dừng lại ở cửa.

Lý Nghê Thường tưởng rằng hắn sẽ cùng mình đi vào rồi tiếp tục hỏi nàng về chuyện Vũ Văn Túng lấy tranh. Nàng rõ ràng nhìn ra được hắn không hề tin câu trả lời của nàng. Vừa nãy vì có người khác ở bên cạnh nên hắn mới không tiếp tục hỏi nữa, nhưng với tính cách nóng nảy đó của hắn, muốn hắn giữ trong lòng mối nghi ngờ mà không hỏi, e rằng là điều hơi khó. Thế nhưng, điều không ngờ là hắn dừng lại ở cửa, không hề đi vào, chỉ dặn dò nàng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, nói mình có việc khác phải đi trước.

Lý Nghê Thường vốn sợ hắn lại hỏi về chuyện đêm qua, thấy hắn không hề đề cập đến chuyện này, coi như đã vứt ra sau đầu, mừng rỡ khôn tả, vội vàng gật đầu đáp lời. Hắn mỉm cười tiễn nàng vào trong, lại dặn dò Hạc Nhi và những người khác hầu hạ chu đáo, rồi quay người rời đi. Hắn cúi đầu đi trong hành lang tối tăm của tổ trạch, bước chân như thường, như đang suy tư điều gì. Tuy nhiên, chỉ một lát sau, bước chân của hắn liền tăng tốc, đi nhanh đến cổng lớn, nhưng lại không ra ngoài ngay mà dừng lại sau cánh cổng, nhìn ra bên ngoài một cái.

Bùi Thế Anh vẫn chưa đi, đang đứng ở xa, phân phó Bùi Tăng đích thân đến khu mộ cô mẫu để dọn dẹp bãi chiến trường.

Hắn tránh ánh mắt của mọi người, lặng lẽ dắt Long Tử, phi lên lưng ngựa, rồi quay đầu xông thẳng vào vùng đất hoang, nhanh chóng rời đi.

Tạ Ẩn Sơn đã triệu tập đầy đủ các thân vệ ẩn nấp trong bóng tối đi theo Thiên Vương lên đường, còn Hàn Khô Tùng thì dẫn một đội Hổ Bí đi cùng ở phía sau, danh nghĩa là hộ tống, nhưng hiển nhiên trên thực tế cũng kiêm nhiệm giám sát.

Đi được một đoạn đường, càng lúc càng xa Thái Nguyên Phủ. Hàn Khô Tùng nghĩ rằng chuyến đi này của họ quả thực chỉ là để cúng tế nên dừng lại, đợi đội nhân mã đó khuất dạng ở cuối con đường mới dẫn Hổ Bí quay về, phục mệnh Quân Hầu.

Chuyến đi này là do Thiên Vương cố chấp muốn làm, Tạ Ẩn Sơn không thể ngăn cản được. Cuối cùng cũng bình an vô sự vượt qua, lúc này trời cũng sắp sáng, cuối cùng gã cũng thả lỏng hơn một chút, dẫn người tiếp tục đi theo bên cạnh ngựa của Thiên Vương. Chỉ cần đi thêm một đoạn nữa, là có thể hội quân với Lương Trụ, tướng trấn thủ Long Môn quan đang đợi sẵn.

Phía trước là một triền núi. Ngay khi đoàn nhân mã sắp lên sườn núi, đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng vó ngựa phi nhanh.

Tạ Ẩn Sơn quay đầu nhìn lại, trong ánh rạng đông dần trắng trên cánh đồng, một kỵ sĩ phi như điện giật đang đuổi kịp từ phía sau. Tốc độ của con ngựa đó cực nhanh, không mấy chốc, người trên ngựa cũng xuất hiện trong tầm nhìn của gã. Gã nhìn thấy rất rõ ràng, người đến là một thanh niên anh tư bừng bừng. Chính là Bùi gia Nhị lang quân Bùi Thế Du.

–  Vũ Văn Túng! Đứng lại!

Hắn chắc cũng đã nhìn thấy đoàn nhân mã trên sườn núi phía trước, vừa phi nhanh đuổi theo, vừa lớn tiếng gọi thẳng tên Thiên Vương ở phía sau.

Các thân vệ quay đầu nhìn lại, đợi nhìn rõ người đến, ai nấy đều căng thẳng. Nơi này là địa bàn của Bùi gia, mọi người lo sợ Quân Hầu thay đổi ý định gây khó dễ cho Thiên Vương, phía sau có lẽ còn có truy binh khác, liền vây lại Thiên Vương, bảo vệ ông ta ở trung tâm. Trưởng thân vệ càng lên tiếng, bảo Tạ Ẩn Sơn đưa Thiên Vương đi trước, còn mình dẫn người ở phía sau ngăn chặn.

Thiên Vương nãy giờ đi trên đường, cả người dường như hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ, ban đầu không chú ý đến động tĩnh phía sau, nghe thấy tiếng gọi mới quay đầu. Vừa nhìn về phía sau một cái, ánh mắt ông khẽ động, không những không làm theo sự sắp xếp mà còn dừng lại trên đường chờ đợi.

Tạ Ẩn Sơn cũng hơi căng thẳng. Sự căng thẳng của gã khác với người khác. Gã có trực giác rằng Quân Hầu Bùi gia sẽ không thay đổi ý định, phía sau hẳn không có truy binh nào khác. Điều khiến gã không yên tâm là vị Nhị lang Bùi gia một mình đuổi theo này. Gã không biết đối phương độc mã đuổi theo như vậy rốt cuộc là có ý đồ gì. Gã lập tức cưỡi ngựa nghênh đón, chặn người lại, hành lễ hỏi:

–  Dám hỏi tiểu lang quân đuổi theo bọn ta có việc gì không?

Bùi Thế Du ghìm cương ngựa dừng lại giữa đường, ban đầu không trả lời, ánh mắt lướt qua mọi người rồi rơi xuống Thiên Vương đang được các thân vệ bảo vệ chặt chẽ ở trung tâm, trên mặt lộ ra một tia chế giễu, bĩu môi nói:

– Đi nói với ông ta là ta có lời muốn nói! Bảo ông ta có gan thì đến đây một mình đi!

Tạ Ẩn Sơn đành phải quay lại truyền lời, đương nhiên, lời lẽ đã được sắp xếp lại một chút, chỉ nói Bùi Nhị lang quân muốn gặp riêng Thiên Vương.

Trưởng thân vệ và những người khác lập tức lên tiếng khuyên can. Thiên Vương nhìn người đối diện một cái, không hề do dự mà thúc ngựa đến gần.

Đêm qua đã trôi qua, tuy nhiên, mối nghi ngờ trong lòng Bùi Thế Du vẫn không hề tan biến. Với tính cách của hắn làm sao có thể nhẫn nhịn được, hắn dứt khoát giấu tất cả mọi người mà lặng lẽ đuổi theo. Lúc này cuối cùng cũng đuổi kịp người, thấy Thiên Vương có thái độ khác hẳn trước đây, chăm chú nhìn mình. Cái này thì thôi đi, vẻ mặt ông ta dường như hơi căng thẳng, thậm chí còn phảng phất vài phần vui mừng, đâu còn chút nào là vẻ hung tàn như khi ra lệnh nhốt mình vào chuồng chó trước đây?

Bùi Thế Du nghi ngờ mình nhìn nhầm. Và cái cảm giác kỳ lạ, bất thường vẫn làm hắn khó chịu kia cũng trở nên càng lúc càng mạnh mẽ. Hắn cực kỳ không thích ánh mắt Thiên Vương nhìn mình. Nếu không phải có việc muốn hỏi thì hắn đã quay đầu bỏ đi rồi.

Nhịn cảm giác khó chịu khắp người, hắn nhíu mày xuống ngựa nói:

– Có gan thì đi theo ta!

Dưới sự chú ý căng thẳng của mọi người phía sau, Thiên Vương thong dong xuống ngựa.

– Thiên Vương, không được đâu!

Trưởng thân vệ và những người khác thấy vậy đồng loạt xông lên can ngăn. Ngay cả Tạ Ẩn Sơn cũng không thể yên lòng.

Thân thủ và sự hung hãn của tiểu tử Bùi gia này ai mà không biết. Thiên Vương bị thương chưa lành, một mình đối mặt với tiểu tử Bùi gia này, nếu như xảy ra chuyện gì đó, hậu quả không ai có thể gánh vác.

– Đứng lại hết! Không ai được đi lên!

Thiên Vương giơ tay ngăn cản mọi người phía sau, đi theo người phía trước.

Bùi Thế Du đi đến một vùng đất vắng gần đó, dừng lại, lạnh lùng nhìn đối phương đi theo tới.

– Ta hỏi ngươi, đêm qua ngươi bảo công chúa đi cùng ngươi lấy tranh, mãi lâu sau mới đi ra. Rốt cuộc ngươi đã nói gì với muội ấy?

Hắn không hề khách sáo, vừa mở lời thẳng thừng hỏi.

Thiên Vương chỉ chần chừ một chút, liền đáp:

– Không có nói gì khác, chỉ là tìm tranh tốn chút công sức, nên bị muộn chút thôi.

Bùi Thế Du quan sát kỹ người đối diện, thấy ông ta nói xong cứ nhìn mình, vậy mà không thể tìm thấy chút dấu vết nói dối nào trên mặt ông ta.

Hắn dừng lại một chút:  

– Vậy ta lại hỏi ngươi, trước đó, trước mộ cô cô của ta, câu nói chưa nói hết của ngươi rốt cuộc là gì?

Quả thực là lúc đó, vẻ mặt và giọng điệu của đối phương khi nói ra câu nói kia quá đỗi kỳ lại, khiến hắn khắc sâu ấn tượng, không thể nào bỏ qua được. Từ ý tứ của câu nói đó, không khó để suy đoán, người đang đứng trước mặt này không chỉ từng có một đoạn quá vãng với cô mẫu của hắn, mà thậm chí còn có liên quan đến chính hắn. Chỉ là chưa kịp nói ra thì đã dừng lại.

Không chỉ có a huynh, sau đó nghĩ lại, hắn luôn cảm thấy nàng hình như cũng có chuyện gì đó giấu hắn. Điều này khiến hắn làm sao có thể nhịn được, đương nhiên là phải đuổi theo hỏi cho rõ ràng.

Bùi Thế Du hỏi xong nhìn thẳng vào Thiên Vương, chờ đợi câu trả lời của ông ta.

Thiên Vương nhìn gương mặt trẻ tuổi ở ngay trước mắt, bàn tay từ từ siết lại, rồi lại chậm rãi buông ra. Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, sau một hồi do dự và giằng xé khó khăn, khi ý thức rõ ràng rằng ánh mắt người thanh niên đối diện nhìn mình lúc này mang theo sự chán ghét không thể che giấu, cuối cùng, ông ta cưỡng ép nhịn xuống.

– Lúc đó cô nói, trước kia cô không chỉ quen biết với cô mẫu của ngươi, quan hệ còn rất tốt, mà ngay cả…

– … Phụ thân, ông ta cũng không thể ngăn cản!

Thiên Vương cắn chặt răng, gần như là phải nặn từ kẽ răng ra hai chữ “Phụ thân”.

Bùi Thế Du ngẩn người, không ngờ câu ấy lại chỉ đơn giản như vậy. Thì ra cảm giác quái lạ, bất an ám ảnh hắn bấy lâu, đều là do chính hắn nghĩ quá nhiều. Nghi ngờ tan biến, hắn lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn, thầm thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng thả lỏng hơn nhiều. Hắn không buồn liếc người đối diện lấy một cái, nhấc chân bước ngang qua bên cạnh, định xoay người rời đi.

Tạ Ẩn Sơn từ xa nhìn thấy lập tức bước lên đón Thiên Vương, nhưng ông ta lại không hề động đậy.

– Khoan đã!

Thiên Vương buột miệng gọi một tiếng. Thấy hắn dừng bước quay đầu, nhìn lại, chần chừ một chút, nói:

– Nhà họ Lý không có một ai là tốt, toàn là những kẻ đáng chết! Chỉ riêng nhóc con kia còn tạm được. Ngươi đối xử tốt với nó, sau này có nó bầu bạn, cô mẫu của ngươi chắc hẳn cũng sẽ an lòng…

Bùi Thế Du vốn không muốn nói thêm nửa lời nào với ông ta, nhưng nghe ông ta đang khen ngợi nàng, liền kiêu ngạo đáp lại một câu:

– Điều này cần ngươi nói? Bản thân ta không biết sao?

Thiên Vương khựng lại, vội vàng thuận theo lời hắn đáp một tiếng “phải”, lại liếc nhìn sắc mặt hắn, cẩn thận nói:

 – Ngươi muốn gì, cũng có thể nói với ta, ta nhất định sẽ thỏa mãn ngươi, cứ coi như là quà mừng cho ngươi và con nhóc kia kết hôn…

Còn chưa nói hết đã thấy hắn nhíu chặt đôi mày, vội vàng giải thích:

– Ngươi đừng lo lắng. Dù ngươi cảm thấy thế nào, năm xưa ta và cô ngươi đúng là quen biết rất thân, Nói theo lẽ ấy, ngươi cũng coi như hậu bối của ta. Không nói gì khác, chỉ riêng vì mối duyên với cô cô ngươi, ta cũng nên quan tâm, chiếu cố ngươi nhiều hơn…

– Câm miệng!

Lời của Thiên Vương chưa kịp nói xong, đã bị Bùi Thế Du ngắt lời. Hắn giận dữ:

– Ta không cho phép ngươi lúc nào cũng nhắc đến cô cô của ta nữa! Còn nữa! Ta có thèm muốn đồ của ngươi lắm sao?

Thiên Vương cười khổ, ngậm miệng lại, không nói gì nữa.

Tạ Ẩn Sơn tránh né không kịp, chỉ đành quay lưng lại, giả vờ không thấy, để tránh Thiên Vương bị xấu hổ. Những năm qua, cùng với quyền thế của Thiên Vương ngày càng lớn mạnh, tính tình cũng ngày càng cương nghị độc đoán, thuộc hạ vừa kính trọng lại vừa sợ ông ta, ngay cả Tạ Ẩn Sơn cũng đã từ lâu không đề cập đến tình bạn thời niên thiếu của hai người, chỉ giữ đúng thân phận bầy tôi, phục vụ dưới trướng. Gã chưa từng nghĩ tới Thiên Vương lại có lúc như thế này.

Bùi Thế Du mắng xong, đi được vài bước, đột nhiên lại nhớ ra một chuyện, dừng lại.

– Lão…

 Hắn suýt chút nữa lại buột miệng gọi lão tặc, nhưng đột nhiên nghĩ đến cô mẫu. Tuy trong lòng vẫn luôn không thể chấp nhận việc cô mẫu như thần nữ trong tưởng tượng của hắn trước đây lại từng là người yêu với kẻ đại ác trước mắt này, nhưng đã là sự thật, hắn nể mặt cô mẫu không gọi người ta như vậy nữa.

– Vũ Văn Túng! – Bùi Thế Du đổi lời, – Ta còn có một câu nữa, ông nghe cho rõ!

– Thế nào là lừa đời trộm tiếng? Nếu khoan dung nhân hậu với dân chúng, lại thành ra lừa đời trộm tiếng trong mắt ông, thì ông quả thật quá nhỏ mọn. Lấy bụng dạ mình mà suy bụng dạ người, chỉ khiến thiên hạ chê cười. Ta khuyên ông tốt nhất sớm tự bỏ cái danh ‘Thiên vương’ đi cho rồi! Ông chỉ xứng chỉ xứng cuốn về đất Thục của ông, làm một tên thảo khấu đội vương miện mà thôi!

– Bùi gia ta đường đường chính chính, huynh trưởng ta càng là người ngực rộng bụng ngay, sống không thẹn với trời đất! Sáng nay nếu không phải có huynh trưởng ta ở đó, ông có thể ngang nhiên muốn đến thì đến, muốn đi thì đi hay sao? Lần sau ta mà còn nghe thấy ông dám ăn nói bất kính với huynh trưởng ta, ta quyết không tha cho ông đâu!

Thiếu niên Bùi gia nói xong liền bỏ mặc Thiên Vương, gọi ngựa, phi lên lưng ngựa, rồi phóng đi mất dạng, không hề quay đầu lại.

Lời nói này quá gay gắt, thực sự là không hề nể mặt chút nào. Ngay lúc Tạ Ẩn Sơn đang lo lắng Thiên Vương lại bị tức giận đến tái phát vết thương, lại ngạc nhiên thấy ông ta không hề nổi giận, mà lại đứng im nhìn vào bóng dáng đang phi nhanh về phía ánh mặt trời mới mọc trên đường chân trời phía trước, hồi lâu không nhúc nhích.

– Thiên Vương, phải đi rồi ạ!

Tạ Ẩn Sơn lên tiếng nhắc nhở, thấy ông ta quay mặt nhìn mình, trên mặt lại hiếm thấy lộ ra một nụ cười.

– Bá Viễn này, ngươi thấy đứa trẻ này thế nào?

Tạ Ẩn Sơn gần như tưởng mình bị điếc, lại bất ngờ nghe thấy Thiên Vương gọi tên chữ của mình. Đây là cách xưng hô chỉ có khi hai người giao du thuở thiếu niên. Gã nhất thời không dám nói lời nào, còn đang cân nhắc nên trả lời thế nào, lại nghe thấy Thiên Vương đã thở dài một tiếng.

– Kỳ Lân Chi Tử này xứng đáng là người nổi bật của dòng họ Vũ Văn ta! Cũng là may mắn của thiên hạ!

– Bá Viễn, ngươi phải giúp cô!

– Bất kể dùng cách gì, nhất định phải đoạt nó từ Bùi gia về cho cô!

Bình Luận (0)
Comment