Hàn Khô Tùng ngày càng càng đến gần. Hai người vội vàng tách ra, nhanh chóng chỉnh trang lại, rồi bước ra sau tảng đá.
– Quả nhiên là hai đứa ở đây! – Hàn Khô Tùng mắt sáng lên, vẫy tay, – Mau lên! Quân Hầu tìm Công chúa có việc đấy!
– Việc gì thế ạ? – Bùi Thế Du nhìn về hướng mộ địa.
– Không thấy nói. Nhưng ta thấy mười phần thì chín phần là liên quan đến lão tặc kia!
Nghe vậy, Bùi Thế Du lập tức sầm mặt xuống. Lý Nghê Thường lặng lẽ nắm lấy tay hắn. Hắn khẽ khựng lại, nói:
– Vậy ta cùng muội quay lại xem sao.
Mấy người trở lại gần khu mộ tổ tiên, thấy Bùi Thế Anh và Thiên Vương đã đi ra khỏi khu mộ cô mẫu. Thiên Vương một mình đứng xa ở ven đường dẫn vào tổ trạch, gần đó chỉ có Tạ Ẩn Sơn đứng. Ông ta không biểu cảm nhìn mọi người, chỉ dừng lại khi ánh mắt lướt qua Bùi Thế Du.
Bùi Thế Du cảm nhận được, lập tức hung hăng nhìn lại. Một bên má của Thiên Vương hơi co giật một chút, từ từ thu hồi ánh mắt, chuyển sang chắp tay sau lưng nhìn về phía xa xăm không rõ là đâu.
Bùi Thế Du lúc này mới thôi, quay sang huynh trưởng, hỏi có chuyện gì.
Bùi Thế Anh nói với Lý Nghê Thường:
– Làm phiền Công chúa dẫn đường cho Thiên Vương một chút.
Lý Nghê Thường nhìn về phía bóng dáng cô độc kia, lòng khẽ dao động, đi đến trước mặt ông ta. Quả nhiên đúng như nàng đoán, Thiên Vương mở lời, bảo nàng dẫn ông ta vào tổ trạch để lấy bức tranh kia.
Vì là lệnh của Bùi Thế Anh, nàng tất nhiên không có lý do gì để phản đối, liền đi theo.
Hai nơi không xa, rất nhanh đã đến tổ trạch Bùi gia. Đã có người truyền lệnh của Quân Hầu đến từ sớm. Một quản sự cầm đèn lồng đang đợi ngoài cổng lớn, dẫn hai người đi vào, đi qua hành lang, xuyên qua sân, một đoạn đường sau, rồi vòng đến trước viện tử mà Lý Nghê Thường từng vô tình đi nhầm đêm hôm đó.
Quản sự nhẹ nhàng đẩy cửa viện.
Phía sau cánh cửa là tòa lâu tối đen không ánh sáng. Ánh trăng như nước, lặng lẽ chiếu rõ một khoảng sân trống trải. Gió đêm thổi qua, lướt qua cỏ dại và ngói sâm trên tường và mái nhà, phát ra tiếng xào xạc nhẹ, như có giai nhân đang dẫm lên trăng bước nhẹ đến, váy áo xào xạc. Một thoáng nín thở chờ đợi. Gió dừng, tiếng xào xạc cũng biến mất. Giai nhân đã đi xa, chỉ còn lại khoảng sân cô đơn trống vắng.
Lý Nghê Thường nín thở nhìn bóng lưng dừng lại ở cổng viện, sau một lúc, thấy ông ta khẽ động đậy, cất bước từ từ đi vào trong. Quản sự theo vào, nhanh chóng thắp đèn rồi lui ra.
Thiên Vương bước vào nhà, dừng lại ở trung tâm, từ từ nhìn quanh.
Lý Nghê Thường dừng lại ở ngoài cửa, không vội bước vào. Một lát sau, thấy ông ta đi đến trước bàn trang điểm kia, đứng yên, không di chuyển nữa, dừng rất lâu, hạ giọng nói:
– Mang bức tranh đó ra đây cho ta!
Lý Nghê Thường lập tức bước vào, cầm lấy một cây nến, đi vào phòng nhỏ bên trong.
Mọi thứ bên trong vẫn như cũ. Chiếc hộp dài đựng tranh vẫn đặt trên giá. Nàng lấy hộp xong vội vàng đi ra, thấy Thiên Vương vẫn đứng yên trước bàn trang điểm như vậy, lặng lẽ đối diện với nó. Chỉ là, trên bàn không còn trống rỗng nữa, mà có thêm một cành dâm bụt.
Cành dâm bụt tươi xanh, lá cây xanh biếc như ngọc. Nàng nghi ngờ nó hẳn là được lấy từ cạnh mộ cô cô Bùi gia. Nàng không dám quấy rầy, liền ôm hộp đứng chờ một bên. Một lát sau, nghe ông ta thong thả hỏi nàng:
– Nhóc con, ngươi có biết vì sao muội ấy lại yêu thích dâm bụt không?
Lý Nghê Thường làm sao biết được?
– Vì sao ạ? – Nàng thuận theo lời, khẽ hỏi.
– Khi ta còn trẻ, suốt ngày ăn không ngồi rồi, không có việc gì làm, mỗi ngày không phải đi săn bắn uống rượu thì là ngâm thơ vịnh trăng, làm ra vài bài thơ sướt mướt vô vị.
– Năm Sùng Chính thứ mười ba, ta mười bốn tuổi, với thân phận con tin vào Trường An. Nhớ lúc đó là tháng Năm, có hôm hứng chí sau khi uống rượu, ta gọi một nhóm công tử Trường An cưỡi ngựa ra khỏi thành đi ngắm mẫu đơn, không ngờ mẫu đơn đã tàn từ lâu, bọn ta đành thất vọng quay về. Lúc đó là hoàng hôn, ta đi nhầm đường, cưỡi ngựa xông vào một bãi đất hoang, đi qua một con đường đầy hoa dâm bụt. Ta thấy hoa dâm bụt rực rỡ tuyệt đẹp, tiếc là lại nở bên cạnh gò hoang mồ lạnh, nở rộ khắp cành, sắp tàn theo hoàng hôn. Ta không kìm được bèn dừng ngựa ngâm một bài thơ sướt mướt, than thở sự sớm nở tối tàn, đời người vô thường, tuổi xuân ngắn ngủi khó giữ. Khi ấy xung quanh toàn là tiếng tâng bốc phụ hoạ, bản thân ta cũng đắc ý vô cùng. Không ngờ đúng lúc có một thiếu niên cưỡi ngựa đi qua nghe thấy, lại cất tiếng cười chế nhạo ta, nói rằng thơ ta làm cũng được, đáng tiếc chỉ là lặp lại lời người khác, nghe một lần là quên. Nói rồi liền phi ngựa đi mất.
– Người này đội mũ quả dưa màu xanh, mặc áo bào nam màu tía, trên vai đeo theo túi bút mực sách vở, ăn mặc như một học trò thiếu niên, thần thái phóng khoáng tiêu sái oai hùng. Nhưng ta lại thấy trên cổ tay trắng như tuyết dưới ống tay áo đeo một chuỗi hoa xâu bằng cỏ, tiếng cười trong trẻo dịu dàng, rõ ràng là một giai nhân chứ không phải nam tử. Ta không phục, thúc ngựa đuổi theo, cưỡng ép chặn muội ấy lại, nhất định phải bảo muội ấy nói rõ ngọn ngành.
Ông ta dừng lại một chút.
Thiên Vương luôn quay lưng lại, Lý Nghê Thường không thể thấy khuôn mặt ông ta. Tuy nhiên, giây phút này, nàng không khó để tưởng tượng, trên mặt ông ta hẳn là đang nở một nụ cười nhẹ.
– Ta nhớ rất rõ ràng, lúc đó, muội ấy nói với ta, vì sao người đời chỉ thấy nó sớm nở tối tàn, mà không thấy nó tối tàn sớm nở? Cho dù nó nở ở bên gò hoang mồ lạnh, thì có làm sao. Mẫu đơn tháng Năm đã tàn, còn nó lại tự trân trọng bản thân, sinh sôi không ngừng, chẳng lẽ không đáng để người ta thưởng thức? Ta không nói nên lời, lúc á khẩu, muội ấy đã đánh ngựa đi rồi. Đêm đó, ta liền dò hỏi lai lịch của muội ấy, hóa ra là con gái Bùi gia, nửa tháng trước, muội ấy mới từ Hà Đông đến Trường An. Hèn gì Trường An quý nữ như mây, ta đa phần đều đã gặp nhưng chưa từng gặp muội ấy…
– Trời xanh u buồn, lại bạc đãi muội ấy như vậy! Muội ấy vẽ hoa dâm bụt, không né tránh sự sớm nở tối tàn của nó, nhưng bản thân muội ấy lại…
Giọng nói ngừng bặt đột ngột. Thiên Vương không nói tiếp với nàng nữa. Nhưng như vậy cũng đủ rồi. Dựa vào thông tin còn sót lại trên cuộn tranh trong tay nàng, Lý Nghê Thường dường như cũng đã thấy được đại khái diễn biến sau này.
Năm Sùng Chính thứ mười ba, Thế tử Tây Nam mười bốn tuổi vào kinh làm con tin, vô tình gặp con gái Bùi gia, từ đó thầm yêu. Có lẽ đã dò hỏi được nàng yêu thích hội họa, hắn liền thuận theo sở thích của nàng mà kết giao, qua lại cũng vì chuyện này mà càng thêm thân thiết. Sang năm sau, Thế tử trở về Tây Nam nhưng vẫn luôn nhớ nhung nàng không quên được. Hắn nghĩ ra một cách, lấy bức Lạc Thần Đồ của Họa thánh Diệp Chung Ly để lại trong tháp Phật của gia tộc làm mồi nhử, dẫn nàng đến thưởng tranh. Vốn tưởng là một nỗ lực vô vọng, không ngờ mùa đông năm đó, giai nhân lại thực sự nhận lời mời vào đất Thục. Tiếp đó, chính là năm Sùng Chính thứ mười lăm được đề cập trên bức tranh.
Sau lễ Hoa Triều, con gái Bùi gia từ biệt Thế tử, trước khi rời đi, nàng không cưỡng lại được lời khẩn cầu của Thế tử, đã để lại bức tranh mà giờ đây đang nằm trong tay nàng.
Căn phòng cổ lại chìm vào im lặng.
Ngay khi Lý Nghê Thường cũng không kìm được mà cảm thấy buồn vì chuyện này, đột nhiên thấy bóng lưng Thiên Vương khẽ động đậy, giơ tay về phía nàng.
Nàng hoàn hồn, bước lên, trao chiếc hộp gỗ. Ông ta nhận lấy, quay người bước nhanh đi, không hề quay đầu lại.
Lý Nghê Thường lặng lẽ đi theo. Khi sắp bước ra khỏi cổng viện, đột nhiên, thấy Thiên Vương lại dừng bước, từ từ quay người lại. Nàng nghe thấy ông ta hạ giọng nói với mình.
– Nhóc con, Hổ Đồng rất nghe lời ngươi đấy. Chỉ cần ngươi giúp ta để nó chấp nhận ta, trở về bên ta. Ngươi muốn gì, ta đều có thể giúp ngươi!
Lý Nghê Thường im lặng một lúc, từ từ lắc đầu:
– Thiên Vương đã đánh giá cao tôi rồi. Tôi nào có đức hạnh tài năng gì có thể khiến huynh ấy bỗng dưng thay đổi ý định được?
Thiên Vương nhìn nàng một lát, khẽ hừ một tiếng:
– Trong lời ngươi nói như có ý khác? Ngươi muốn nói gì cứ nói đi!
Lý Nghê Thường quay đầu lại, lại nhìn tòa lâu trống vắng yên tĩnh dưới ánh trăng phía sau, trong đầu dường như hiện lên hình ảnh cô gái trên đường hoa dâm bụt ngoài đồng Trường An năm nào. Khoảnh khắc này, lòng biết ơn của nàng đối với cô cô không gì sánh được. Nếu không có quyết định mà cô cô đưa ra trong năm cuối đời, trên đời này đã không tồn tại người tên Bùi Thế Du. Và nếu không có Bùi Thế Du, đời này dù có đến ngày Lý Nghê Thường chết, e rằng nàng cũng không thể biết được hương vị của niềm vui và hạnh phúc là gì.
Nàng quay mặt lại nói:
– Đạo bất đồng, bất tương vi mưu. Tầm mắt và kinh nghiệm của Thiên Vương, đều là những điều kẻ ngu dốt như tôi không sao sánh nổi. Lý lẽ này, hẳn Thiên Vương còn rõ hơn tôi.
– Gia tộc Bùi gia bao đời lo nước vì dân, lòng ôm thiên hạ. Nhị lang quân từ nhỏ đã lớn lên dưới sự dạy dỗ của Quân hầu, tự nhiên tiếp nối gia phong ấy. Qua thêm thời gian, đến khi huynh ấy hiểu được Thiên Vương là người cùng chí hướng với mình, muốn huynh ấy thân thiết gần gũi với Thiên Vương, hẳn cũng chẳng phải chuyện khó.
Thiên Vương im lặng một lát.
– Nhóc con, ý ngươi là, người Bùi gia một lòng lo cho thiên hạ, tự nhận là người nhân nghĩa, còn Vũ Văn Túng ta là kẻ không xứng với họ, có phải không?
– Thời loạn lạc, yêu ma quỷ quái hoành hành, không có thủ đoạn sấm sét, làm sao trấn nổi thiên hạ? Ruộng đất liên tục bỏ hoang, lương quân cạn kiệt, không trừ bớt những kẻ vô dụng chỉ biết tiêu hao lương thực, thì lấy gì nuôi quân mã? Mà không có quân mã, lại lấy gì để lấy uy mà dẹp loạn? Ai cũng như Bùi gia chỉ biết co rúm một góc, thì chẳng phải đem cả Trung Nguyên hai tay dâng cho lũ chuột bọ như Tôn Vinh hay sao? Trời cao vô tình, vạn vật chỉ là cỏ rác. Có trách thì trách sinh nhầm thời thế này, mỗi người có một số phận của minhg! Ta nói cho nhóc con này, nếu không có Vũ Văn Túng ta, kẻ xưng vương trong thiên hạ còn nhiều vô kể hơn, và sẽ còn chết nhiều người hơn nữa!
– Còn về Bùi gia…
– Thôi vậy! – Trên mặt ông ta lướt qua một tia u ám, rồi chuyển chủ đề, – Ngươi quả nhiên là một nhóc con không hiểu chuyện, ta cần gì phải tốn lời với ngươi! Nó là con trai ta, đây là sự thật không thể thay đổi. Đợi ta đoạt được thiên hạ, theo thời gian, ta không tin nó không nhận ta!
– Giang Đô Vương đánh Thôi Côn, ta vốn không quan tâm, nhưng giờ thì khác rồi. Thôi Côn dám tính toán với nó như vậy…
Thiên Vương liếc nhẹ Lý Nghê Thường.
– Nhóc con, ngươi cũng mở to mắt ra mà xem cho rõ! Ta sẽ là người lấy hắn ra khai đao, khiến hắn chết không chốn chôn thân!
Lý Nghê Thường lập tức lại nghĩ đến Trưởng công chúa.
Lúc này, bên ngoài truyền đến một tràng tiếng bước chân, giọng nói cung kính của Bùi Tăng vang lên.
– Xin hỏi Thiên Vương đã xong việc chưa ạ? Thiếu chủ nhà ta đến đón Công chúa rồi, đang đợi ở bên ngoài.
Thiên Vương im lặng, không nói gì nữa, cất bước đi ra.
Lý Nghê Thường cùng ông ta đi ra. Khi trở lại tiền sảnh, nàng thấy Bùi Thế Du đang đứng cùng huynh trưởng chờ ở đó. Quân Hầu ngồi ngay ngắn trên ghế, còn hắn thì đi đi lại lại trong sảnh, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra ngoài, rõ ràng là sốt ruột tột độ, chỉ vì bị huynh trưởng chế ngự nên mới không đuổi theo vào. Đột nhiên thấy nàng xuất hiện, hắn lập tức bước ra, hạ giọng hỏi:
– Chỉ lấy một bức tranh thôi sao lại lâu thế? Muội không sao chứ? Ông ta đã nói gì với muội?
Lý Nghê Thường lắc đầu, nói không có nhiều lời, chỉ mất chút công sức tìm tranh mà thôi.
Hắn có vẻ nghi ngờ, ánh mắt nhìn về phía Thiên Vương đang đứng một bên, nhíu mày, nhưng cũng không hỏi thêm nữa.
Thiên Vương làm như không thấy, chỉ chờ Bùi Thế Anh cũng bước ra, nói:
– Ta cũng sẽ không nhận không ân huệ ngày hôm nay của ngươi. Thôi Côn và Tôn Vinh trước đây mượn chuyện hôn sự để hãm hại Bùi gia ngươi. Ngươi cũng không cần phải giả vờ làm người tốt, lừa đời trộm tiếng…
Nói đến đây, ông ta lại liếc nhìn Lý Nghê Thường.
– Thanh Châu quá xa, ngươi không ra tay cũng là có lý. Nhưng riêng với Tôn Vinh, ta không tin là ngươi hoàn toàn không có suy tính. Đêm nay ta đặt lời ở đây. Tôn Vinh chẳng mấy chốc sẽ binh mệt ngựa đói. Giáng Châu và Trạch Châu không phải là thứ ngươi có thể nghĩ đến, ta nhất định phải lấy bằng được. Nhưng Lộ Châu, ngươi tự đi mà lấy đi!
Giáng Châu, Trạch Châu, Lộ Châu đều là những châu giáp ranh ở vùng Hà Đông hiện nay, nơi thế lực Bùi gia và Tôn Vinh đang đan xen như răng cưa.
Thiên Vương nói xong, không chần chừ nữa, siết chặt hộp tranh trong tay, sải bước nhanh đi ra ngoài.
Bùi Thế Anh nhìn bóng lưng Thiên Vương biến mất, trầm ngâm một lát, rồi dặn dò Bùi Thế Du đưa Lý Nghê Thường đi nghỉ.
– Trời sắp sáng rồi, bên chùa Trường Sinh có tẩu tử đệ ở đó. Hai đứa không cần phải qua đó nữa, cứ nghỉ ở đây đi. Đêm qua ai nấy cũng đều mệt rồi.
Bùi Thế Du đồng ý.
Lý Nghê Thường lúc này đột nhiên nhớ đến Sắt Sắt, đang định nói với Bùi Thế Du thì thấy Tạ Ẩn Sơn bước vào, hướng về phía nàng nói:
– Thiên Vương nói, cô cô của công chúa sẽ được đưa trả lại cho công chúa, công chúa không cần bận lòng.
Nói xong, gã cung kính hành lễ với nàng và Bùi Thế Du, rồi ôm quyền với Bùi Thế Anh, sau đó quay người lập tức rời đi.