Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 74

– Hổ Đồng! Không được!

Bùi Thế Anh vừa đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt từ xa lập tức lên tiếng ngăn cản. Thấy đệ đệ vẫn không buông, chàng ra lệnh cho tất cả Hổ Bí đi cùng ở lại bên ngoài mộ địa, không được phép bước vào, rồi nhanh chân đến gần, đổi giọng quát lớn:

– Lập tức buông ông ta ra!

Bùi Thế Du sửng sốt, quay sang huynh trưởng, mang theo chút không hiểu và uất ức mà giận dữ nói:

 – Sao huynh lại phải khách khí với ông ta? Ông ta tấn công Hà Đông ta trước, chúng ta không so đo với ông ta thì thôi. Đêm nay là ông ta tự mình đưa tới cửa! Đệ đến Thiên Sinh thành, ông ta cũng không đối đãi với đệ khách khí như vậy đâu! Hơn nữa, đây là nơi nào chứ, là đất tổ của Bùi gia chúng ta mà! Ông ta sỉ nhục Bùi gia chúng ta đến mức này, không bắt giữ ông ta thì đình chờ đến bao giờ?

– Thả người ra mau!

Lần này đây, Bùi Thế Anh không nói thêm lời nào, chỉ nói như vậy.

Lý Nghê Thường căng thẳng nhìn Bùi Thế Du, chỉ thấy sắc mặt hắn trở nên càng thêm âm trầm. Nhưng dưới sự uy áp của huynh trưởng, cuối cùng, hắn vẫn từ từ rút chủy thủ khỏi cổ họng Vũ Văn Túng. Chỉ là, hắn vẫn siết chặt chủy thủ trong lòng bàn tay, mím chặt môi, cổ cứng đờ, cả người bất động, rõ ràng là cực kỳ không phục.

Đang trong lúc giằng co, Lý Nghê Thường thấy Quân hầu phu nhân bước đi lên, nhìn lướt qua chủy thủ mà hắn cố chấp nắm trong lòng bàn tay, khẽ gật đầu với mình. Nàng hiểu ý, lấy hết can đảm, vừa quan sát sắc mặt hắn, vừa thăm dò đưa tay về phía hắn từng chút một. Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay hắn, thấy ánh mắt hắn khẽ động, chiếu thẳng vào nàng. Tim nàng đập mạnh, lập tức dừng động tác, nhưng cũng không rút tay về, chỉ mở to mắt lặng lẽ nhìn hắn. Chờ đợi một lát, thấy hắn không có phản ứng gì khác, nàng liền thuận thế đưa tay vào lòng bàn tay hắn, tách các ngón tay hắn ra, nắm lấy chuôi dao. Hắn không phản kháng, cuối cùng để nàng thuận lợi cầm lấy chủy thủ. Toàn bộ quá trình, không khó khăn như nàng tưởng tượng.

Đúng vào lúc này, kèm theo tiếng bước chân vội vã, Hàn Khô Tùng cũng tới đây. Gã lao đến trước mộ, khi nhìn rõ hương đang cháy trong lư hương trên mặt đất, mắng lớn:

 – Vũ Văn lão tặc, ngươi dám làm ra hành động như vậy!

Vừa mắng xong, gã vung thiền trượng lên, định quét lư hương đi.

Tạ Ẩn Sơn giờ không dám động thủ với Bùi Thế Du, nhưng đối với Hàn Khô Tùng thì lại không hề khách khí, đương nhiên không thể để gã hành động như vậy. Ngay khi Hàn Khô Tùng xuất hiện, gã đã đề phòng, thấy vậy, lập tức tiến lên ngăn cản.

Hàn Khô Tùng càng giận dữ hơn, lập tức đánh nhau ngay tại chỗ.

Các Hổ Bí và tùy tùng của Bùi gia đều tuân theo lệnh bị giữ lại ở bên ngoài từ xa, gần đó chỉ có vài người này, nhất thời không kịp ngăn cản, chỉ nghe tiếng đao trượng va chạm nhau, âm thanh của đòn thế vang lên không ngớt, ngay cả một bụi dâm bụt gần đó cũng bị dư lực của đao trượng quét gãy, cành gãy lá rụng, bay tán loạn.

– Tất cả dừng tay cho ta!

Bùi Thế Anh quát lên một tiếng giận dữ.

Hai người tuy đang ác đấu quyết liệt nhưng cũng nghe ra được sự giận dữ của hắn, không ai là không coi trọng. Cùng với tiếng quát của chàng, Tạ Ẩn Sơn lập tức thu tay, rồi nhanh chóng lùi lại vài bước, sau đó quay sang Bùi Thế Anh hành lễ:

 – Vừa nãy là Tạ mỗ thô lỗ. Mong Quân Hầu chớ trách.

Hàn Khô Tùng dù vẫn vô cùng căm hận, nhưng Quân hầu đã lên tiếng, gã làm sao dám không nghe. Gã đành phải miễn cưỡng dừng tay, hằn học gườm gườm nhìn Vũ Văn Túng. Lúc nãy vừa định mở miệng thì bị ngăn lại, từ đó ông ta luôn nhắm mắt, hơi ngẩng mặt lên trời, bóng hình bất động, như thể thần hồn đã lìa khỏi xác, du ngoạn ngoài cõi trời. Tạ Ẩn Sơn và Hàn Khô Tùng đang đánh nhau dữ dội, một đoạn dâm bụt bị gãy mang theo mùi thơm thanh mát bay tới, bật vào giữa hai hàng lông mày ông ta, rồi dọc theo khuôn mặt rơi xuống vai, cuối cùng rơi xuống đất trước chân ông ta. Biểu cảm của ông ta khẽ dao động, mở mắt cúi xuống nhìn bông dâm bụt trên đất, đứng lặng.

– Tất cả các ngươi lui xuống!

Bùi Thế Anh ra lệnh.

Tạ Ẩn Sơn chỉ chần chừ một chút, nhìn Thiên Vương một cái, rồi là người đầu tiên lui xuống. Hàn Khô Tùng đành phải theo sau, miễn cưỡng rời đi. Gần đó chỉ còn lại Bạch thị, Lý Nghê Thường và Bùi Thế Du.

– Hổ Đồng, đệ đưa tẩu tử và Công chúa đi nghỉ ngơi đi. – Giọng điệu của Bùi Thế Anh dịu lại, – Ta có việc cần bàn với ông ta.

Bùi Thế Du nhìn huynh trưởng một lúc, cuối cùng, nuốt cơn giận, quay mặt lại nói:

– Tẩu tử, A Kiều, hai người đi theo đệ.

Vũ Văn Túng ngẩng lên, nhìn chằm chằm Bùi Thế Anh đối diện.

– Nó chính là con trai ta. Chuyện đã đến nước này, ngươi còn dám phủ nhận?

Bùi Thế Anh im lặng một lúc, nói:

– Hổ Đồng quả thực là con trai của cô mẫu ta.

Mặc dù đã xác định chuyện này, nhưng lúc này khi mà đích thân nghe được câu nói này từ miệng huynh trưởng Bùi gia, trong lòng Vũ Văn Tung vẫn dâng lên một cơn chấn động từ tận đáy tim, cả người không kiềm chế được mà run rẩy nhẹ.

Ông ta lại nhắm mắt, hồi lâu, khi mở mắt ra lần nữa, khóe mắt đã long lanh vài giọt lệ.

– Ngươi thừa nhận là tốt! – Ông ta gật đầu, – Đã như vậy, ta muốn nó đi theo ta, sau này theo họ ta, nhận tổ quy tông!

Nói xong, ông ta dừng lại một chút, dường như cũng tự mình hiểu ra điều gì, không đợi Bùi Thế Anh mở lời, lại nhanh chóng tiếp lời:

 – Đương nhiên, ta cũng không phải là người không biết điều. Hổ Đồng là do Bùi gia các ngươi nuôi nấng nó lớn khôn, bao năm qua công lao các người không nhỏ. Ngươi muốn gì, cứ việc nói, chỉ cần ta có thể làm được, nhất định sẽ không từ chối, để bày tỏ lòng biết ơn của ta đối với Bùi gia các ngươi!

Bùi Thế Anh nhìn ông ta, lắc đầu.

Vũ Văn Túng sửng sốt:

 – Ngươi có ý gì?

Ông ta dừng lại, rồi kiêu ngạo nói:

– Trưởng tử Bùi gia, ngươi lo lắng ta không cho nổi thứ ngươi muốn sao hả?

– Ta đâu dám nghi ngờ sự hào phóng của Thiên Vương. – Bùi Thế Anh thản nhiên nói, – Ý ta vừa nãy, chỉ e Thiên Vương đã hiểu lầm ý ta rồi.

Vũ Văn Túng nhíu mày nhìn chàng.

– Hổ Đồng quả thực là con trai của cô mẫu, nhưng chưa chắc đã là con trai của Thiên Vương. – Bùi Thế Anh nhìn ông ta, giọng điệu bình tĩnh nói.

Vẻ ấm áp trên mặt Vũ Văn Túng biến mất. Trong mắt ông ta dâng lên sự u ám:

 – Có thể nói rõ hơn chăng.

Bùi Thế Anh không đáp lời ngay. Chàng đi đến trước mộ Bùi Uẩn Tĩnh, vén áo quỳ xuống dập đầu. Hành lễ xong, đứng dậy nói:

 – Đây là ý nguyện của cô mẫu ta.

Sắc mặt Vũ Văn Túng hơi đổi, hừ một tiếng.

– Bùi Thế Anh! Ngươi coi ta là trẻ lên ba chắc? Cô mẫu ngươi năm đó đã đồng ý sinh con trai cho ta, tức là có tình với ta. Đã có tình, sao muội ấy lại nhẫn tâm muốn cha con ta vĩnh viễn không nhận nhau?

– Cô mẫu ngày đó nghĩ gì, ta không dám đoán chắc. Nhưng lời cô mẫu nói, ta lại không dám quên.

– Muội ấy đã nói gì?

– Cô mẫu đích thân nói với ta, sau này nếu hai nhà vẫn là kẻ thù, thì bảo con trai mình mãi mãi làm nhị lang Bùi gia, điều đó sẽ tốt hơn cho nó.

Vũ Văn Túng sững sờ, quay đầu nhìn ngôi mộ yên tĩnh dưới ánh trăng, quay lại, không đồng tình nói:

– Chuyện này có gì khó? Ngươi đổi cờ đầu hàng ta, sau này nếu có bất kỳ ai dám tấn công ngươi, ta nhất định sẽ xuất binh tiêu diệt. Như vậy, chẳng phải là hóa giải rồi?

Bùi Thế Anh im lặng không nói gì.

Sắc mặt Vũ Văn Túng từ từ sầm xuống.

– Trưởng tử Bùi gia, ta biết ngươi có bản lĩnh, cũng dựa vào phụ nữ nên mấy năm nay có chút khởi sắc. Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi. Chẳng lẽ ngươi nghĩ, nếu ta thực sự áp sát biên giới, giờ đây ngươi có thể chiến một trận với ta được hay sao?

– Thiên Vương sở hữu trăm vạn giáp binh, uy chấn thiên hạ, bốn phương không ai dám sánh bằng, ta làm sao dám tranh giành hào quang với Thiên Vương. Nhưng về chuyện này, hôm qua ta đã nói rõ với Tín Vương, chắc là hắn đã chuyển lời đến Thiên Vương rồi. Hà Đông ta tuy đất hẻo dân yếu, nhưng cũng không dám tự coi nhẹ mình. Còn về ý tốt của Thiên Vương, e rằng Bùi gia ta cũng không có phúc để hưởng.

Bùi Thế Anh rất bình tĩnh, không kiêu căng không hèn mọn đáp lời.

Vũ Văn Túng khựng lại, nhất thời như bất lực, từ từ quay mặt lại lại nhìn ngôi mộ Bùi Uẩn Tĩnh, thất thần một lát, rồi nhìn về hướng Bùi Thế Du vừa rời đi. Khi cuối cùng quay lại nhìn Bùi Thế Anh, nét mặt ông ta đã tràn đầy giận dữ.

– Trưởng tử Bùi gia! Nếu không phải do các ngươi từ nhỏ đã xúi giục nó, chứ làm sao nó lại hận ta đến mức cứ hễ mở miệng là gọi ta là lão tặc! Chẳng lẽ đây cũng là điều cô mẫu ngươi muốn thấy hay sao? Hôm nay ta nói rõ ở đây, ngươi còn dám trì hoãn, không giao con trai ta lại cho ta, ta nhất định sẽ phát binh lần nữa! Lần này tuyệt đối không như lần trước, để các ngươi may mắn vượt qua tai kiếp. Không san bằng Hà Đông, không đoạt lại con trai ta, ta nhất quyết không bỏ qua!

Ông ta lại chỉ vào ngôi mộ bên cạnh:

– Cô mẫu ngươi khi sống là người của ta, khi mất, thì cũng mãi mãi là ma của Vũ Văn Túng ta! Ngươi đã không biết điều thì đừng trách ta không nể mặt Bùi gia ngươi. Ta nhất định sẽ đưa cả muội ấy đi theo ta về quê cũ của ta!

Trên mặt Bùi Thế Anh hiện lên một tầng phẫn nộ mỏng.

– Vũ Văn Túng!

Chàng không còn vẻ nho nhã bình tĩnh nữa, lạnh giọng gọi thẳng tên ông ta.

– Ta coi ngươi là bậc trưởng bối, nên mới nhẫn nhịn ngươi, đối đãi bằng lễ với ngươi, không ngờ ngươi lại là kẻ ngang ngược vô lý, không chịu nói lý! Ta biết ngươi dám đến đây chắc chắn đã có chuẩn bị hậu thuẫn, nhưng ta nói cho ngươi biết, đây không phải địa bàn của ngươi, ta tuyệt đối không cho phép ngươi muốn làm gì thì làm đâu!

Chàng dừng lại, cũng quay mặt nhìn về hướng Bùi Thế Du.

– Chẳng lẽ ngươi cho rằng dựa vào hăm dọa là có thể đòi lại Hổ Đồng về được? Cũng được thôi, ta thành toàn cho ngươi, cho ngươi thử một lần đấy!

Chàng lùi lại một bước, nhường đường.

– Ngươi cứ đi tìm nó, nói cho nó biết, nó là con trai của ngươi! Nếu Hổ Đồng tự nguyện đi theo ngươi, Bùi Thế Anh này tuyệt đối không ngăn cản!

Bả vai Vũ Văn Túng khẽ động đậy, lập tức cất bước đuổi theo, tuy nhiên, vừa chạy được bảy tám bước, bóng lưng ông ta đã chậm lại, rồi đi thêm vài bước nữa, bước chân càng trở nên trì trệ.

Cuối cùng, ông ta dừng lại trên con đường đá của bãi tha ma, đứng lặng rất lâu, rồi từ từ quay mặt lại. Tất cả sự giận dữ trên mặt ông ta đều biến mất, toàn thân trông có vẻ tuyệt vọng, thất vọng, đôi mắt mờ mịt.

Bùi Thế Anh lạnh lùng nhìn ông ta quay lại trước mộ cô mẫu, im lặng nhìn chằm chằm bia mộ rất lâu, cuối cùng, lại mở miệng, giọng nói khô khốc vô cùng.

– Thôi được, hôm nay là ngày giỗ hai mươi năm của cô mẫu ngươi, ta sao nỡ để muội ấy dưới suối vàng cũng không yên. Hổ Đồng cũng được các ngươi nuôi dạy rất tốt, ta nên cảm ơn các ngươi mới phải.

Ông ta dừng lại một chút, một lần nữa, nhìn về hướng người thanh niên vừa rời đi, trong mắt lộ ra vài phần ấm áp ẩn giấu.

– Bất kể Hổ Đồng có nhận ta hay không, nó vẫn là con trai của ta và cô mẫu ngươi, điều này mãi mãi không thay đổi. Ta cũng không vội lúc này.

 Ông ta nói.

– Đêm nay ta tới đây, đã mang theo chủy thủ, vẫn nên để Hổ Đồng bảo quản nó đi.

– Ta nên đi rồi, nhưng trước khi đi, ta còn muốn mang đi một thứ!

Bùi Thế Anh thấy ông ta cuối cùng đã bị mình trấn áp, cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Đệ đệ sớm muộn gì cũng phải biết chuyện này, nhưng tuyệt đối không thể vội vàng như này được. Bất kể là ai, nó, Thiên Vương, hay chính chàng, đều chưa sẵn sàng hoàn toàn để đối diện với chuyện này.

Lúc này Thiên Vương đã bình tĩnh lại, không gì tốt hơn.

Thanh chủy thủ ông ta nói chính là vật mà cô mẫu đã để lại cho Hổ Đồng, nhưng Bùi Thế Anh cũng sớm đoán ra, chủ nhân ban đầu của chủy thủ này hẳn là vị Thiên Vương trước mắt, ông ta trả lại cho Hổ Đồng, điều này không khó hiểu.

Chỉ là, ông ta lại nói muốn mang đi một thứ?

– Vật gì?

– Một bức tranh. Vốn là do cô mẫu ngươi tặng ta trước đây.

Thiên Vương thản nhiên nói.

Bùi Thế Anh nhìn lướt qua mộ cô mẫu, hơi do dự, suy nghĩ một lúc, gật đầu:

– Cũng được. Nhưng mà ta cần phải tìm…

– Không cần ngươi bận tâm! – Thiên Vương nói, – Đi gọi Công chúa Lý thị đến, nó biết bức tranh ta đang nói. Bảo nó dẫn đường, để ta tự đi lấy!

Bạch thị biết phu quân vừa nãy là muốn đưa đệ đệ đi, sau khi cùng đi rồi, nàng  không thể làm bóng đèn chen vào giữa hai người họ, nàng bảo Bùi Thế Du đưa Công chúa đi nghỉ, còn mình cùng mọi người dừng lại bên ngoài lối vào bãi tha ma, chờ phu quân ra.

Tâm trạng Bùi Thế Du u uất khó tả. Vừa nghĩ đến việc cô mẫu lại có quan hệ như vậy với lão… Vũ Văn Túng, hắn cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, có một nỗi uất ức không thể diễn tả bằng lời.

Lý Nghê Thường ngồi cùng hắn trên lưng ngựa, đi được một đoạn về hướng chùa Trường Sinh, cảm thấy hắn buồn bã, không muốn đi tiếp, liền thăm dò:

 – Hay là mình không về nữa, chúng ta cứ đợi họ ở đây?

– Muội không mệt à? – Hắn hỏi.

Lý Nghê Thường lắc đầu.

Bùi Thế Du quay lại nhìn về phía mộ địa, xuống ngựa, đỡ nàng xuống ngựa. Hắn cởi áo ngoài của mình, trải xuống đất bên một tảng đá lớn trên bãi đất hoang, vỗ vỗ, bảo nàng ngồi tựa vào, rồi mình cũng ngồi xuống bên cạnh nàng, tiếp đó, ra hiệu cho nàng trả lại thanh chủy thủ vừa lấy từ tay hắn.

Lý Nghê Thường vội vàng đưa chủy thủ giấu trong người ra, thấy hắn nhận lấy chăm chú ngắm nghía một lúc rồi cắm lại vào ống giày Hắn ngửa mặt nằm xuống, gối đầu lên đùi nàng, rồi tiện tay nhổ một cọng cỏ dại trên đất, ngậm vào miệng, sau đó, nhắm mắt lại.

Hành động của hắn vô cùng tự nhiên, sau khi gối đầu lên đùi nàng, hắn bất động, như thể đã ngủ.

Tim Lý Nghê Thường lại đập nhanh hơn một chút. Nàng để mặc hắn lấy đùi mình làm gối, không dám động đậy. Cứ như vậy, một người ngồi, một người nằm, bầu bạn với nhau giữa bãi đất hoang tăm tối.

Nàng do dự một chút, lấy hết can đảm, nhỏ nhẹ nói:

– Huynh đừng giận nữa được không? Vừa nãy như vậy, muội sợ lắm.

Người thanh niên gối đầu trên đùi nàng làm như không nghe thấy, tiếp tục nhắm mắt bất động.

Một lúc sau, ngay khi Lý Nghê Thường đang âm thầm xấu hổ và buồn bã vì hành động thiếu cân nhắc vừa rồi của mình, lại thấy người trên đùi nàng đột nhiên mở mắt, phì một tiếng nhổ cọng cỏ đang nhai trong miệng ra, rồi giơ hai tay lên, ôm lấy cổ nàng, kéo nàng về phía mình.

Hai người mày mắt, chóp mũi, môi, má, chạm vào nhau, nhẹ nhàng cọ xát. Hắn nhanh chóng tìm thấy miệng nàng, lưỡi ngang ngược cạy mở môi răng nàng, giữa đêm đen bãi đất hoang, hắn ôm lấy chiếc cổ thon thả đang cúi xuống của nàng, ngửa mặt, hôn cô gái bị buộc phải cúi xuống.

– Ta biết rồi.

Một lúc sau, hắn vẫn ngậm lấy bờ môi ngọt ngào mềm mại của nàng, không nỡ buông, đáp lại nàng một tiếng, rồi lại tiếp tục hôn nàng. Nụ hôn kết thúc vì nàng cúi đầu nín thở quá lâu, khó thở. Hắn lật người ngồi dậy, ôm nàng đang th* d*c vào lòng.

– Ta biết rồi!

Hắn ghé môi bên tai nàng, lại khẽ lặp lại một lần nữa.

– Ta không giận muội.

– Muội biết. Nhưng muội vẫn sợ…

Hắn im lặng, chỉ ôm nàng chặt hơn.

Lúc này, tiếng bước chân truyền đến từ phía bãi tha ma, là vị Hòa thượng lớn kia tìm đến, miệng gọi tên hắn.

– Hổ Đồng! Hổ Đồng! Con đâu rồi! Ta thấy Long Tử rồi!

– Ra đây đi! Quân Hầu tìm Công chúa có việc đấy!

Bình Luận (0)
Comment